Đọc truyện
Chương 1: Trùng sinh
Trước khi ngã xuống, Lâm Cẩm Nghi thấy có người phóng ngựa lao về phía mình, người kia ôm lấy hắn nói với hắn:
"Lâm Cẩm Nghi... Lâm Cẩm Nghi..."
"Ta cầu xin ngươi, Lâm Cẩm Nghi, đừng bỏ rơi ta..."
"Lâm Cẩm Nghi, cô... cô ra lệnh cho ngươi mở mắt ra... Lâm Cẩm Nghi, ngươi mở mắt ra nhìn cô đi... cô cầu xin ngươi được không... ngươi không được chết..."
"Lâm Cẩm Nghi! Chỉ cần ngươi mở mắt ra, cái gì cô cũng có thể cho ngươi..."
Thẩm Từ An cầm tay hắn áp lên mặt mình, y ôm chặt Lâm Cẩm Nghi vào người, tuyệt vọng cầu xin người kia đừng rời bỏ mình. Nhưng đáp lại y chỉ là tiếng kêu của những con quạ gần đấy.
Trước khi mất ý thức, Lâm Cẩm Nghi nhìn rõ người kia, hắn nghĩ:
"Trên đời này hóa ra vẫn có người yêu ta như vậy..."
Mở mắt ra lần nữa, Lâm Cẩm Nghi nhìn thấy Thẩm Từ An nằm trong lòng mình, mắt người kia nhắm nghiền, đuôi mắt ửng đỏ, cơ thể đầy dấu vết hoan ái... Hắn nghĩ đây là thế giới sau khi chết sao, nếu không tại sao ta lại thấy Thẩm Từ An trong bộ dạng này? Thật kỳ lạ.
"Ưm..." Người trong lòng khẽ rên rỉ, tiếng rên ấy nhỏ như mèo kêu nhưng trong không gian tĩnh lặng, âm thanh ấy lại vang lên rõ mồn một. Lâm Cẩm Nghi cắn một phát vào đầu lưỡi của mình, đến khi cảm nhận được cơn đau và mùi máu tanh trong khoang miệng, hắn mới biết mình đã trùng sinh rồi, chỉ là thời điểm hiện tại... là cái đêm định mệnh kia...
Thẩm Từ An mở mắt ra, y có chút hoảng hốt. Hôm qua y đến phủ tướng quân dự yến khánh công, lại bất ngờ bị ai đó kéo vào lòng mà cưỡng hôn. Phản ứng đầu tiên của y đương nhiên là cố sức vùng ra. Ai ngờ đối phương nhận ra động tác của y, liền cười lạnh:
"Đây chẳng phải là điều các ngươi mong muốn sao? Ngươi trốn cái gì."
Hơi thở nóng rực của người kia cứ thế phả vào tai y khiến y rùng mình, đến khi y phản ứng lại thì đã muộn rồi...
Thẩm Từ An nhận ra tình thế của mình, y xoay người xuống giường, chỉ là khi chân vừa chạm đất, một cảm giác mỏi nhừ vô lực từ chân y truyền thẳng lên đỉnh đầu làm y loạng choạng ngã xuống. Nhưng cơn đau trong dự kiến không đến, có người đỡ lấy y cho y dựa vào lồng ngực vững chãi của mình, một giọng nói trầm thấp của nam nhân vang lên bên tai:
"Ngươi muốn chạy sao?"
Cánh tay hắn vòng qua eo y, giữ y lại trong lòng nam nhân.
"Ta..." Khi chữ đầu tiên được thốt ra, cả người Thẩm Từ An đột nhiên cứng đờ, giọng y khàn đặc, cổ họng đặc biệt đau rát. Người kia như nhận ra điều gì đó, nhẹ nhàng đỡ y ngồi xuống, rồi nhét một chén trà nguội vào tay y, hắn nói:
"Uống đi."
Thẩm Từ An nhìn chén trà, lại nhìn Lâm Cẩm Nghi, ánh mắt hoài nghi. Lâm Cẩm Nghi nhìn thấu ánh mắt ấy, nhẹ nhàng nâng chén trà lên nhấp một ngụm, nước trà lạnh trôi xuống cổ họng, hắn nói:
"Không có độc đâu, uống đi."




