Đọc truyện
Chương 11: Giang châu - Nam Cương
Sáng hôm sau, khi tiếng chuông Thái Hòa điện ngân vang khắp kinh thành, Thẩm Từ An lặng lẽ nhìn sang vị trí đứng đầu hàng võ tướng – nơi Lâm Cẩm Nghi xuất hiện mỗi khi thượng triều, nhưng hôm nay vị trí ấy lại không có bóng người quen thuộc xuất hiện…
Giọng nói vang dội của thái giám vang lên bên tai, cắt đứt dòng cảm xúc của Thẩm Từ An.
"Hoàng thượng giá lâm."
"Chúng thần tham kiến bệ hạ!" Bách quan đồng loạt quỳ xuống hô.
"Bình thân."
Giọng Hoàng đế vang lên. Một lúc sau, Hộ Bộ Hữu Thị Lang bước ra.
"Bệ hạ, vi thần có chuyện muốn khởi tấu."
"Khanh nói đi."
"Bệ hạ, sổ sách thuế quý này mà Giang Châu gửi lên có vài khoản chi phí bất thường, các khoản tiền không rõ nguồn gốc và khoản tiền chênh lệch lớn của các loại tiền thuế."
"Thần nghi ngờ Giang Châu liên quan đến chuyện tham ô tiền thuế và các khoản tiền khác, vi thần thỉnh bệ hạ phái Khâm sai đi điều tra rõ ràng khoản tiền này."
Hoàng đế đập mạnh tay vịn ngai vàng, sắc mặt sa sầm:
"To gan! Giang Châu là vựa lúa miền Nam, tiền thuế quốc gia mà chúng cũng dám thò tay vào?"
Vừa nói, ánh mắt ông đảo qua từng hàng quan văn võ, cuối cùng dừng lại ở vị trí đứng đầu:
"Thái tử, trẫm giao cho ngươi ấn Khâm sai, nửa tháng sau lập tức dẫn người đến Giang Châu. Bất luận dính líu đến ai, tra đến đâu trảm đến đó, không cần thông báo trước!"
"Trấn Quốc tướng quân hỗ trợ."
Giọng Hoàng đế vừa dứt, cả đại điện lập tức chìm vào im lặng.
Thẩm Từ An hơi khựng lại. Y vô thức nhìn về phía vị trí đứng đầu hàng võ tướng. Vẫn không có bóng người. Hàng mi khẽ động. Lâm Cẩm Nghi hôm nay... không vào triều.
Một vị quan Binh Bộ lập tức bước ra.
"Bệ hạ, Trấn Quốc tướng quân hôm nay chưa vào cung. E rằng-"
"Trẫm biết."
Hoàng đế nhàn nhạt cắt ngang. Ánh mắt ngài vẫn bình tĩnh, dường như việc Lâm Cẩm Nghi vắng mặt đã nằm trong dự liệu.
"Trẫm sẽ truyền chỉ gọi hắn vào cung."
Thái giám bên cạnh nghe ông nói vậy lập tức hiểu ý, rời đi.
Thẩm Từ An đứng yên tại chỗ, trong lòng càng thêm nghi hoặc. Nếu phụ hoàng đã sớm quyết định để Lâm Cẩm Nghi cùng y đến Giang Châu... vậy tại sao hôm nay hắn lại không vào triều? Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của phụ hoàng... người dường như đã biết trước chuyện này?
"Điện hạ."
Một vị quan đứng gần khẽ gọi.
Thẩm Từ An thu hồi suy nghĩ, bước ra khỏi hàng. "Nhi thần lĩnh chỉ."
Hoàng đế nhìn y, giọng nói trầm xuống. "Giang Châu là nơi trọng yếu của triều đình. Không chỉ là vựa lúa miền Nam, mà còn liên quan trực tiếp đến quân lương và quốc khố."
"Lần này ngươi đi với thân phận Khâm sai."
"Có trẫm ban kim bài ở đây, bất luận là quan viên địa phương hay thế gia vọng tộc, chỉ cần có chứng cứ phạm tội, đều có thể lập tức bắt giữ."
Thẩm Từ An cúi người. "Nhi thần hiểu."
"Còn một chuyện." Hoàng đế hơi dừng lại. "Chuyến này không được để lộ thân phận thật sự của ngươi."
Thẩm Từ An ngẩng đầu. Các quan trong điện cũng đồng loạt sửng sốt.
Hoàng đế nhìn y, chậm rãi nói: "Giang Châu cách kinh thành không gần. Nếu đám quan lại địa phương biết Thái tử đích thân đến điều tra, e rằng sẽ tìm cách che giấu chứng cứ trước khi ngươi đến."
"Vì vậy, ngươi chỉ cần mang theo một đội hộ vệ tinh nhuệ. Bên ngoài lấy danh nghĩa Khâm sai tuần tra thuế vụ."
"Vâng."
Thẩm Từ An khẽ cụp mắt.
Cách làm này... quả thực hợp lý.
Nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng y vẫn có cảm giác không đúng.
Một vụ tham ô tiền thuế mà phải để Thái tử cải trang thành Khâm sai bí mật điều tra? Chuyện này có phần quá mức cẩn trọng.
Hay nói cách khác... phụ hoàng nghi ngờ phía sau chuyện này còn có người khác?
"Bệ hạ." Một vị quan khác bước ra. "Giang Châu tuy có nhiều quan viên tham gia quản lý thuế vụ, nhưng chuyến này điện hạ chỉ mang theo hộ vệ, nếu xảy ra bất trắc-"
"Không cần lo."
Hoàng đế bình tĩnh nói.
"Trẫm sẽ phái người bảo hộ Thái tử."
Đúng lúc ấy, ngoài điện vang lên giọng nói the thé của thái giám:
"Trấn Quốc đại tướng quân đến."
"Thần Lâm Cẩm Nghi tham kiến bệ hạ." Lâm Cẩm Nghi bước vào đại điện, nói.
"Lâm Cẩm Nghi, trẫm muốn khanh cùng Thái tử đi Giang Châu làm Khâm sai kiểm tra sổ sách thuế Giang Châu quý này, không biết ý khanh thế nào?" Hoàng đế nhìn Lâm Cẩm Nghi, cất giọng nhàn nhạt hỏi.
Lâm Cẩm Nghi đáp: "Thần vạn sự đều theo ý bệ hạ."
"Tốt! Vậy trẫm cho hai người các ngươi thời gian nửa tháng chuẩn bị, nửa tháng sau các ngươi lập tức xuất phát đến Giang Châu."
"Thần lĩnh chỉ." Thẩm Từ An và Lâm Cẩm Nghi đồng thanh nói.
Lâm Cẩm Nghi nhìn sang Thẩm Từ An, hắn phát hiện ra Thẩm Từ An cũng đang nhìn hắn. Khi ánh mắt giao nhau, thân thể Thẩm Từ An khựng lại trong nháy mắt, y dời đi ánh mắt, gương mặt hơi cúi xuống như đang trầm tư suy nghĩ điều gì quan trọng.
"Bãi triều!"
"Hai người đến Ngự Thư Phòng gặp trẫm."
Trong Ngự Thư Phòng, Hoàng đế giao thánh chỉ và ấn tím của Khâm sai cho hai người, dặn dò:
"Vụ án này có liên quan đến phản tặc ở Nam Cương, các ngươi hành sự phải vạn lần cẩn thận."
"Chúng thần đã rõ." Lâm Cẩm Nghi và Thẩm Từ An đồng thanh nói.
Hoàng đế gật đầu, ánh mắt dừng trên hai người hồi lâu. "Nhưng có một chuyện các ngươi phải nhớ." Giọng ngài chậm rãi trầm xuống. "Chuyện phản tặc ở Nam Cương hiện tại vẫn chưa được xác định rõ. Những gì các ngươi biết hôm nay chỉ là một phần."
Thẩm Từ An khẽ ngẩng đầu. "Phụ hoàng có ý là..."
"Giang Châu nằm trên tuyến vận chuyển lương thực và quân nhu quan trọng về phía Nam." Hoàng đế nhìn y. "Những năm gần đây, số lượng lương thực vận chuyển về Nam Cương liên tục có sai lệch. Ban đầu trẫm cho rằng chỉ là quan lại địa phương tham ô. Nhưng sau khi điều tra, trẫm phát hiện một số khoản tiền lại có liên quan đến những thương nhân thường xuyên qua lại giữa Giang Châu và Nam Cương."
Lâm Cẩm Nghi hơi nheo mắt. "Bệ hạ nghi ngờ có người âm thầm cung cấp lương thực cho phản tặc?"
"Chỉ là nghi ngờ." Hoàng đế không trực tiếp trả lời. "Chưa có chứng cứ xác thực." Ngài đưa tay gõ nhẹ lên án thư. "Cho nên lần này, trẫm muốn các ngươi điều tra từ Giang Châu. Không chỉ tra sổ sách. Còn phải tra người."
Thẩm Từ An im lặng. Trong lòng y dần hiểu ra. Vụ án này quả nhiên không đơn giản như vẻ ngoài. Nếu chỉ là tham ô tiền thuế, phụ hoàng sẽ không cần phải triệu cả y và Lâm Cẩm Nghi. Mà nếu phía sau thật sự có liên quan đến phản tặc Nam Cương... vậy thì người đứng sau có thể không chỉ là một vài quan viên địa phương.
"Phụ hoàng." Thẩm Từ An chắp tay. "Nếu nhi thần phát hiện manh mối liên quan đến quan viên triều đình thì phải xử trí thế nào?"
Hoàng đế nhìn y. "Tra." Chỉ một chữ, nhưng giọng nói lạnh đến mức khiến người ta không dám xem nhẹ. "Bất luận là ai. Chỉ cần có chứng cứ cấu kết với phản tặc, lập tức bắt giữ."
Thẩm Từ An hơi cúi đầu. "Nhi thần lĩnh mệnh."
Lâm Cẩm Nghi cũng chắp tay. "Thần lĩnh chỉ."
Hoàng đế nhìn hai người, cuối cùng nói: "Còn nữa."
Hai người đồng thời ngẩng đầu.
"Chuyến này, trẫm không muốn các ngươi quá tin tưởng bất kỳ ai." Ánh mắt Hoàng đế thoáng trở nên thâm trầm. "Kể cả những người tự xưng là người của triều đình."
Thẩm Từ An khẽ sững lại. Lâm Cẩm Nghi lại không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
"Các ngươi đi đi." Hoàng đế nhìn theo hai người. "Nhớ kỹ. Chuyện này... tuyệt đối không được để lộ ra ngoài."
"Vâng."
Hai người hành lễ rồi lui khỏi Ngự Thư Phòng. Cánh cửa khép lại. Hành lang bên ngoài vắng lặng.
Thẩm Từ An bước đi được vài bước thì dừng lại. Lâm Cẩm Nghi cũng dừng theo. Y quay đầu nhìn hắn. "Lâm tướng quân."
"Điện hạ."
"Ngươi có cảm thấy chuyện này kỳ lạ không?"
"Có." Lâm Cẩm Nghi đáp.
Thẩm Từ An hơi bất ngờ. "Ngươi cũng nghĩ vậy?"
"Ừm." Hắn nhìn về phía cánh cửa Ngự Thư Phòng phía sau. "Bệ hạ nói Giang Châu có liên quan đến phản tặc Nam Cương. Nhưng nếu đã có liên quan đến phản tặc, vì sao lại chỉ điều tra sổ sách thuế?"
Thẩm Từ An im lặng. Đúng vậy. Đây chính là điểm khiến y cảm thấy không ổn.
"Có lẽ phụ hoàng đang muốn chúng ta tìm thứ gì đó."
Lâm Cẩm Nghi nhìn y. "Có thể."
Thẩm Từ An hơi nhíu mày. "Nhưng thứ đó là gì?"
Lâm Cẩm Nghi không trả lời. Bởi vì trong lòng hắn đã có một suy đoán: Giang Châu, Nam Cương, Lương thực. Ba thứ này nối lại với nhau... chỉ sợ phía sau còn có một đường dây mà người trong kinh thành chưa từng biết đến.
Nhưng điều khiến hắn thực sự bất an lại là một chuyện khác.
Kiếp trước... chuyến đi Giang Châu này chưa từng tồn tại.
Không có mật chỉ.
Không có vụ án tham ô.
Càng không có chuyện hắn cùng Thẩm Từ An cải trang thành Khâm sai rời kinh.
Mọi thứ... đều đã hoàn toàn khác.
Lâm Cẩm Nghi nhìn người bên cạnh. Thẩm Từ An vẫn đang cau mày suy nghĩ, hoàn toàn không biết rằng từ khoảnh khắc mật chỉ được ban xuống... bánh xe vận mệnh đã lệch khỏi quỹ đạo vốn có của nó.
Và lần này... không ai biết nó sẽ đưa hai người đến đâu.




