Đọc truyện
Chương 7: Vi thần sẽ chờ...
Cánh cửa Ngự Thư Phòng đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn mọi ánh mắt nhòm ngó bên ngoài. Hương trầm long não dịu nhẹ lan tỏa, nhưng không khí bên trong lại đè nén đến mức nghẹt thở. Hoàng đế ngồi sau án thư, không nhìn hai người đang quỳ phía dưới. Ông thong thả nhấp một ngụm trà. Tiếng nắp tách chạm vào thành sứ vang lên giòn tan giữa căn phòng tĩnh lặng.
“Bắt mạch sao?”
Hoàng đế ngước mắt, ý cười nơi khóe môi lạnh đến mức không mang theo chút nhiệt độ.
“Lâm Cẩm Nghi, ngươi diễn một màn kịch hay lắm.”
Ông đặt chén trà xuống.
“Trước mặt bách quan thì ra vẻ liêm chính, một mực bảo vệ Trữ quân. Nhưng ngươi nghĩ chút trò nhỏ này có thể qua mắt được trẫm sao?”
Ánh mắt Hoàng đế trở nên sắc bén.
“Canh phòng trong phủ Trấn Quốc tướng quân nghiêm ngặt đến mức nào, trẫm biết rất rõ. Kẻ gian có thể dễ dàng lẻn vào, hạ thuốc Thái tử mà không một ai hay biết sao?”
Ông dừng lại một thoáng.
“Hay là ngay từ đầu, chính ngươi cậy thế binh quyền, cố ý giăng bẫy, ép Thái tử vào thế yếu?”
“Phụ hoàng!”
Thẩm Từ An vội vàng lên tiếng:
“Chuyện đêm qua hoàn toàn là do kẻ gian tính kế, tướng quân hắn—”
“Câm miệng!”
Hoàng đế lạnh lùng quát.
Thẩm Từ An lập tức im bặt.
Ánh mắt Hoàng đế lướt qua hai người, cuối cùng dừng lại trên cổ áo đã được chỉnh trang kín đáo của Thẩm Từ An.
“Đêm qua Thái tử lưu lại phủ Trấn Quốc tướng quân đến tận sáng.”
Giọng ông chậm rãi.
“Trẫm thật sự muốn biết, hai người ‘bàn việc quân’ đến mức nào mà ngay cả ám vệ của trẫm cũng không phát hiện?”
Sắc mặt Thẩm Từ An lập tức cứng lại. Y siết chặt tay áo, nhất thời không biết phải đáp thế nào.
Lâm Cẩm Nghi từ đầu đến cuối vẫn quỳ thẳng, sắc mặt không đổi. Hắn biết Hoàng đế đang thử mình. Cũng biết chỉ cần trả lời sai một câu, chuyện này sẽ không còn đơn giản là một vụ hạ thuốc nữa.
Một lát sau, Hoàng đế đứng dậy. Ông đi đến giá sách phía sau, lấy xuống một thanh đoản kiếm nạm ngọc rồi ném thẳng xuống trước mặt Thẩm Từ An.
“Cạch!”
Thanh kiếm va xuống nền gỗ.
“Thẩm Từ An.”
Giọng Hoàng đế lạnh xuống.
“Trẫm cho ngươi hai lựa chọn.”
“Thứ nhất, tự tay tước binh quyền của Lâm Cẩm Nghi, khép hắn vào tội khi quân. Đổi lại, trẫm có thể bảo toàn vị trí Thái tử của ngươi.”
“Thứ hai…”
Ông nhìn thẳng vào y.
“Ngươi cùng hắn gánh tội kết đảng mưu phản.”
“Ngươi chọn đi.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Thẩm Từ An cúi xuống nhìn thanh kiếm trước mặt.
Sau đó, y chậm rãi ngẩng đầu nhìn người đang quỳ bên cạnh.
Lâm Cẩm Nghi vẫn không nói gì.
Hắn không nhìn y.
Nhưng Thẩm Từ An lại nhìn thấy bàn tay hắn giấu trong tay áo đang khẽ siết lại.
Y hít sâu một hơi.
Sau đó dập đầu xuống nền gỗ.
“Bẩm phụ hoàng.”
Giọng nói của y không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Nhi thần không thể vu khống người có công hộ giá.”
“Nếu phụ hoàng cho rằng nhi thần và Lâm tướng quân có tội…”
Y dừng lại một thoáng.
“Nhi thần nguyện cùng hắn gánh chịu.”
Lâm Cẩm Nghi khẽ ngẩng mắt.
Đáy mắt vốn bình tĩnh thoáng dao động.
Chỉ một thoáng.
Rất nhanh đã bị hắn che giấu.
Hoàng đế nhìn Thẩm Từ An thật lâu.
Sau đó, ông bật cười.
“Tốt.”
“Rất tốt.”
“Đã vậy…”
Ánh mắt ông chuyển sang Lâm Cẩm Nghi.
“Trẫm liền cho hai ngươi một cơ hội.”
“Lâm Cẩm Nghi nghe chỉ.”
“Có thần.”
“Trẫm bí mật ban hôn thư, đem Thái tử giao cho ngươi.”
Lâm Cẩm Nghi hơi khựng lại.
Dù đã sống lại một đời, dù đã từng vô số lần tưởng tượng về ngày này…
Nhưng khi chính tai nghe thấy hai chữ ban hôn, lòng hắn vẫn không khỏi chấn động.
Hoàng đế tiếp tục:
“Từ hôm nay, vận mệnh của hai người các ngươi gắn liền với nhau.”
“Nếu Thái tử xảy ra bất kỳ chuyện gì…”
Ông nhìn thẳng vào Lâm Cẩm Nghi.
“Trẫm sẽ tước sạch binh quyền của ngươi, xử tử toàn bộ cửu tộc Lâm gia các ngươi.”
“Thần lĩnh chỉ.”
Lâm Cẩm Nghi cúi đầu.
Không có bất kỳ lời phản đối nào.
Hoàng đế nhìn hắn thêm một thoáng rồi phất tay.
Một mật chỉ cùng chiếc hũ sứ được niêm phong bằng ấn đỏ lập tức được thái giám dâng xuống trước mặt hai người.
“Chuyện Thái tử bị hạ thuốc, trẫm đã nói rõ trước điện, các ngươi không cần nhắc lại.”
Ngón tay Hoàng đế khẽ gõ lên mặt bàn.
“Nhưng lai lịch của thứ độc dược này mới là chuyện đáng để tâm.”
Ông hơi nheo mắt.
“Loại độc này có nguồn gốc từ vùng Tây Bắc, từng được Thát Đát sử dụng để khống chế tướng sĩ trong quân.”
Sắc mặt Lâm Cẩm Nghi hơi trầm xuống.
Hoàng đế tiếp tục:
“Thứ đáng ngại hơn là…”
“Trong Đại Thịnh, rất có thể đã xuất hiện người âm thầm cấu kết với phản quân.”
Căn phòng nhất thời trở nên yên tĩnh.
“Manh mối hiện tại dẫn đến Nam Cương.”
Hoàng đế nhìn hai người.
“Trẫm muốn các ngươi bí mật điều tra chuyện này. Không được kinh động triều đình, càng không được để bất kỳ kẻ nào biết mục đích thật sự của chuyến đi.”
Ông dừng lại một thoáng.
“Trong vòng nửa tháng, hai người phải rời kinh.”
“Điều tra tận gốc kẻ đứng sau chuyện này.”
Ánh mắt Hoàng đế trở nên lạnh lẽo.
“Nếu tìm được chứng cứ, mang về cho trẫm.”
“Nếu không tìm được hung thủ…”
Ông nhìn thẳng vào Lâm Cẩm Nghi.
“Các ngươi cũng không cần trở về.”
“Vi thần tuân chỉ.”
Lúc bước ra khỏi Ngự Thư Phòng, ánh nắng chiếu xuống những bậc đá bạch ngọc.
Thẩm Từ An đi được vài bước thì dừng lại.
“Lâm Cẩm Nghi.”
Người phía trước cũng dừng bước.
“Điện hạ?”
Thẩm Từ An nhìn hắn hồi lâu rồi mới hỏi:
“Hôn sự này…”
Y khẽ siết ngón tay.
“Ngươi không hối hận sao?”
Lâm Cẩm Nghi im lặng.
Một thoáng rất ngắn.
“Không.”
Hai chữ rơi xuống, bình tĩnh đến mức gần như không có chút dao động.
Thẩm Từ An hơi ngẩn người.
“Ngươi không cần suy nghĩ sao?”
“Không cần.”
“Vậy nếu ta không muốn thì sao?”
Lâm Cẩm Nghi nhìn y.
Ánh mắt hắn vẫn lạnh nhạt như thường ngày.
Không có ép buộc.
Không có dò xét.
Chỉ có sự bình tĩnh đến khó hiểu.
“Thần sẽ không ép điện hạ.”
Thẩm Từ An khẽ cau mày.
“Nhưng hôn thư đã ban.”
“Vậy thì thần chờ.”
“Chờ gì?”
Lâm Cẩm Nghi nhìn y một thoáng.
“Chờ đến khi điện hạ tự nguyện.”
Nói xong, hắn xoay người tiếp tục bước.
Thẩm Từ An đứng tại chỗ.
Y nhìn bóng lưng cao lớn phía trước, trong lòng dần dâng lên một cảm giác khó nói.
Người này…
Rõ ràng vẫn là Lâm Cẩm Nghi lạnh lùng, ít nói mà y quen thuộc.
Nhưng dường như có thứ gì đó đã thay đổi.
Không phải sự dịu dàng rõ ràng.
Cũng không phải những lời quan tâm dễ dàng nhận thấy.
Mà là một loại kiên nhẫn.
Một sự nhường nhịn mà trước đây y chưa từng cảm nhận được từ hắn.
Rốt cuộc…
Lâm Cẩm Nghi đang nghĩ gì?
Lâm Cẩm Nghi đi phía trước, bước chân vẫn vững vàng.
Sắc mặt hắn không có bất kỳ thay đổi nào.
Chỉ có bàn tay giấu dưới tay áo âm thầm siết lại.
Hôn thư.
Hắn đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có cơ hội nghe thấy hai chữ này.
Kiếp trước, hắn đã yêu Thẩm Từ An từ rất lâu.
Chỉ là tình cảm ấy chưa từng được nói ra.
Hắn từng nghĩ mình còn rất nhiều thời gian.
Những hiểu lầm giữa hai người rồi sẽ có ngày được giải thích. Chỉ cần hắn còn sống, một ngày nào đó Thẩm Từ An sẽ hiểu.
Nhưng hắn đã chết trước khi ngày ấy đến.
Sau khi chết, hắn không biết Thẩm Từ An đã sống thế nào.
Không biết y có từng nhớ đến hắn hay không.
Không biết những ngày tháng còn lại của y có bình yên hay không.
Hắn không biết gì cả.
Và hắn cũng không muốn tự mình tưởng tượng ra câu trả lời.
Bởi vì đời này, hắn đã có cơ hội trở lại.
Người hắn từng không thể bảo vệ cả đời…
Vẫn đang đứng trước mặt hắn.
Vẫn còn sống.
Vẫn chưa thuộc về bất kỳ ai.
Đối với Lâm Cẩm Nghi, như vậy đã đủ.
Hắn không cần Thẩm Từ An lập tức đáp lại tình cảm của mình.
Càng không cần dùng hôn thư để ép y trở thành người của hắn.
Hắn chỉ muốn lần này…
Mọi lựa chọn đều thuộc về Thẩm Từ An.
Nếu y không muốn, hắn sẽ chờ.
Nếu y muốn rời đi, hắn sẽ buông tay.
Còn nếu một ngày nào đó y bằng lòng bước về phía hắn…
Lâm Cẩm Nghi sẽ không để y phải quay đầu lại.
Hắn khẽ cụp mắt, che đi cảm xúc nơi đáy mắt.
Nam Cương.
Kiếp trước, nơi đó từng là một trong những bước ngoặt khiến cục diện thay đổi.
Mà lần này…
Thẩm Từ An sẽ là người đồng hành cùng hắn đi đến đó.




