chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

CHƯƠNG 1: THE KNIGHT WHO STOOD STILL

Bụi bê tông cắn vào cổ họng, lợm giọng mùi ozone trộn lẫn thịt người nướng cháy.

Giữa quảng trường Kaelen, Lucien đứng bất động. Đế giày kim loại nghiến vụn mặt gạch dưới chân. Bầu trời đêm rách toạc. Tiếng rít pháo xé mây, để lại những vệt sáng đỏ lở loét trước khi giáng thẳng xuống các tòa cao ốc. Sóng xung kích liên hồi hất tung đám xe bọc thép như những món đồ chơi rỗng ruột.

Nhưng quang cảnh hỗn loạn ấy dừng lại cách mũi giày Lucien đúng mười mét.

Một khối plasma chệch quỹ đạo xé gió lao tới, nhắm thẳng vào đám dân thường đang co rúm sau lưng cậu.

Lucien đạp đất.

Mặt đường nứt toác. Bắp chân cậu căng vọt, lớp giáp trắng bạc của Asterion Order gầm lên tiếng rít của năng lượng Aether. Cậu vọt lên. Thanh trọng kiếm vẽ một bán nguyệt sắc lẹm ngang không trung.

Xoảng.

Khối năng lượng bị chẻ đôi, nổ tung ngay khi va vào màng chắn vô hình phía sau lưng. Không khí co giật. Lucien đáp xuống, khuỵu gối hãm lực. Mồ hôi lạnh rịn dọc sống mũi, hòa vào lớp bụi đen nhẻm. Đầu ngón tay cậu tê dại. Cậu vẩy kiếm. Vài tia lửa điện yếu ớt rụng khỏi lưỡi thép.

"Lucien."

Một bàn tay bọc giáp đè xuống vai cậu. Trĩu nặng. Người thầy của cậu - Kỵ sĩ Cấp cao Valerius - tiến lên sát bên. Không ánh sáng năng lượng, không cảm xúc.

"Nhịp tim con đang vượt ngưỡng. Thu Aether lại." Giọng Valerius lấn át tiếng súng nổ đằng xa, đều đặn đến vô cảm.

Lucien bặm môi. Luồng sáng xanh dọc cánh tay cậu chớp tắt rồi lụi hẳn. "Phản xạ thưa thầy."

Bên kia vách chắn màng năng lượng, chiến sự đang băm nát đám phiến quân. Một tốp lính mặc quân phục bết bùn bị ép vào góc đài phun nước nát vụn. Hỏa lực từ tòa nhà đối diện giã xuống. Thịt xương vỡ vụn. Tiếng gào thét nghẽn lại trong những cái họng trào bọt máu.

Một người lính trẻ - có lẽ chưa bằng tuổi Lucien - đang lê lết mảng thân thể dập nát về phía ranh giới. Nửa thân dưới anh ta đã bị đạn pháo phạt nát. Vệt máu kéo dài trên gạch lầy lụa.

Người lính rướn cẳng tay bê bết bùn về phía màng chắn, mắt ghim chặt vào vạt áo choàng trắng tinh tươm của Lucien.

"Cứu..." Âm thanh sùng sục trào ra từ cổ họng. "Chỉ... một bước..."

Lucien chồm tới. Mũi giày cậu chạm sát vạch đỏ của màng chắn năng lượng. Chỗ này cách anh ta ba mét. Hai giây để lao ra. Một nửa giây để hất tung ụ súng máy bên kia đường. Một giây để kéo người lính vào trong.

Bàn tay trên vai cậu siết lại. Valerius không nhìn người lính, ánh mắt ông ghim chặt vào đám khói xa xăm.

"Lời thề."

"Anh ta đang chết!" Bàn tay cầm kiếm của Lucien run lên. Lớp găng da cọ xát vào chuôi vũ khí kêu kèn kẹt.

"Chúng ta là Asterion." Giọng Valerius không gợn sóng. "Bước qua vạch kẻ đó, con không còn là người bảo hộ, con là một phe trong chiến tranh."

"Thế thì sức mạnh này dùng để làm cái chó gì?!" Lucien quay phắt lại.

Đoàng.

Âm thanh ọc ọc sặc máu đột ngột đứt bẵng.

Lucien sững lại. Cậu từ từ quay đầu.

Người lính trẻ úp mặt xuống nền gạch, cách màng chắn chưa đầy hai gang tay. Hộp sọ vỡ toác vì đạn bắn tỉa. Mắt trợn trừng vô hồn phản chiếu những ánh chớp đỏ ối của đạn pháo. Một nhánh máu đỏ thẫm rỉ ra, bò chậm chạp qua mép màng chắn vô hình, rồi từ từ thấm vào mép đế giày kim loại trắng muốt của Lucien.

Mùi sắt gỉ tanh tưởi xộc thẳng lên mũi.

Lucien đứng chết trân. Khớp ngón tay siết chuôi kiếm rướm máu. Cậu sở hữu tốc độ có thể vượt qua mọi giới hạn sinh học, nhưng hiện tại, cơ thể cậu đóng băng.

"Asterion không phán xét ai đúng ai sai." Valerius buông tay, quay lưng bước về phía khu vực sơ tán. "Kiểm soát bản thân đi, Tập sự. Ở ngoài này, sự thương hại vô kỷ luật giết chết nhiều người hơn đạn pháo."

Lucien không đáp. Mắt cậu dán chặt xuống nền đất. Thành phố vẫn đang vỡ vụn. Súng vẫn nổ.

Dưới ánh sáng nhờ nhợt, người Kỵ sĩ trẻ tuổi đứng im lìm như hóa đá. Vệt máu của kẻ xa lạ dưới chân cậu đã loang ra thành một vũng đỏ thẫm.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Dư Âm Của Những Vì Sao Sa

CHƯƠNG 1: THE KNIGHT WHO STOOD STILL·Novaris

0:00 / 0:00