Đọc truyện
Chương 15: Đi hộp đêm
Ánh mắt Long dừng lại ở một bài viết nổi bật có tiêu đề: "Tổng hợp các Học viện Siêu phàm toàn quốc".
Sau khi tập trung đọc qua một hồi, cậu khẽ đưa tay vuốt cằm trầm tư.
Hóa ra Nhà nước đã cho mở các hệ thống Học viện Siêu phàm phân chia theo mô hình dân sự lẫn bán quân sự dành riêng cho giới tu sĩ. Ngoài việc truyền dạy kiến thức tu luyện nền tảng, điều quan trọng hơn là còn có các học viện cấp đại học đào tạo bài bản những chuyên ngành chuyên sâu, mà nếu hiểu theo thuật ngữ mạng hay tiểu thuyết tu tiên thì chính là y sư, dược sư, luyện kim sư, trận pháp sư...
Đáng chú ý hơn cả, ở thời đại hiện đại này, những ngành nghề siêu phàm ấy đều bắt buộc phải có chứng chỉ hành nghề chính thức, và đan dược lưu thông trên thị trường cũng cần trải qua khâu kiểm định chất lượng gắt gao.
Dẫu vậy, mặt quản lý này cũng không hoàn toàn cấm đoán đan dược "không giấy phép", bởi lẽ công nghệ kiểm định hiện tại của Trái Đất vẫn còn khá non trẻ và kém phát triển. Nhiều loại linh đan diệu dược tinh thuần hay hàng quý hiếm độc nhất vô nhị về bản chất vượt quá khả năng phân tích của máy móc thông thường.
Ngón tay nhịp nhẹ lên cằm, trong đầu Long dần vẽ ra một con đường rõ ràng cho tương lai. Cậu quyết định sẽ nhập học vào Học viện Y Dược Nguyệt Thụ của giới siêu phàm, mục tiêu trước mắt là lấy bằng chứng chỉ bác sĩ và dược sĩ chính quy.
Nhưng rồi, Long chợt nhận ra: Cậu không có tiền học. Dù sao tiền tiêu vặt của cậu là không đủ cho cậu đi học thêm một ngành đại học và cũng không thể xin tiền bố mẹ mà không có lý do.
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, cậu quyết định sẽ vay vốn sinh viên từ chính phủ. Đây là cách nhanh nhất, ổn định và ít rủi ro nhất hiện tại. Long lắc lắc đầu, đóng máy tính, đứng dậy vươn vai. Nhìn bầu trời bên ngoài đang dần sẫm tối, ánh mắt cậu chợt lóe lên một vẻ tà dị. Cậu lẩm bẩm: "Mạt pháp... Tài nguyên nào dồi dào nhất đây!"
Long thong thả bước ra ngoài, ngắm nhìn dòng người và xe cộ của thủ đô đang hối hả qua lại dưới ánh đèn đường. Cậu hắng giọng, cất tiếng hát vu vơ một giai điệu lạ lẫm. Rảo bước tiến vào một nhà vệ sinh công cộng ven đường, cậu khép chặt cánh cửa lại. Đến khi cánh cửa mở ra một lần nữa, bóng dáng cậu học sinh Lê Hoàng Long đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một thanh niên cao to, làn da ngăm đen hằn vết sương gió, góc trán bên trái có một vết sẹo nhỏ kéo dài. Nhờ khả năng thao túng tế bào nhục thân thiên bẩm từ huyết mạch Sát Quỷ Tộc, cậu đã dễ dàng biến đổi đường nét khuôn mặt lẫn vóc dáng của mình chỉ trong một tích tắc mà không để lại bất kỳ kẽ hở nào.
Sử dụng diện mạo mới này, cậu đi thẳng tới một khu chợ đồ cũ sầm uất. Bỏ ra một khoản tiền mặt, cậu chọn mua lấy vài bộ quần áo để ngụy trang. Tiếp đó, cậu rẽ qua một cửa hàng kim khí ven đường, mua vài con dao bếp đơn giản cùng một dụng cụ mài dao cầm tay nhỏ gọn, sau đó nhét hết chúng vào Hắc Ám Không Gian.
Trở về căn chung cư riêng, Long lấy những con dao mới mua ra, đặt dụng cụ mài lên bàn rồi bắt đầu mài "xoèn xoẹt". Chẳng mấy chốc, phần sống dao sắc cứng đã được cậu kiên nhẫn gọt vát và mài giũa thành lưỡi hai bên sắc lẹm, biến chúng thành những con dao ám sát tinh gọn, cực kỳ tiện lợi.
Cầm thanh dao sắc lạnh trên tay, Long thử nghiệm bằng cách lướt lưỡi dao qua làn da bắp tay mình. Mũi dao cắm phập, rạch một đường dài sâu hoắm tới tận xương. Nhưng cậu chỉ mỉm cười thản nhiên, không một chút nhăn mặt. Ngay trong tích tắc, thớ thịt và mạch máu nhanh chóng kết nối lại, vết thương khép chặt hoàn toàn mà không để lại dù chỉ một vệt sẹo.
Cất con dao, Long bắt đầu thay trang phục.
Cậu khoác lên người chiếc áo phông phối cùng áo hoodie khoác ngoài xộc xệch, kết hợp với chiếc quần jeans rộng rách gối loose-fit đúng chuẩn phong cách của mấy cậu ấm cô chiêu thích đua đòi. Cậu đội thêm chiếc mũ lưỡi trai trùm thấp che bớt nửa trên khuôn mặt, cổ đeo chiếc tai nghe chụp tai cỡ lớn, tay đeo chiếc đồng hồ dây da.
Khuôn mặt gầy gò, da xăm trổ, nhưng lại trắng trẻo như công tử bột. Thần thái của cậu lúc này thả lỏng hoàn toàn, ánh mắt lơ đễnh, hơi mệt mỏi và phảng phất vẻ bất cần đời của một thiếu gia giàu có chơi đua đòi.
Đi ra phố, Long kiếm một chiếc xe ôm rồi vẫy tay đi tới một quán bar mà cậu đã xác định trước từ trên bản đồ.
Đứng trước lối vào con hẻm nhỏ nằm lọt hẹp giữa hai tòa nhà cao tầng, Long khẽ mỉm cười. Con hẻm chật hẹp, tối om và ẩm thấp, nơi ánh đèn đường vàng vọt ngoài phố chính chỉ có thể chiếu tới một đoạn ngắn rồi chìm nghỉm vào bóng tối.
Mặt đường rải nhựa gồ ghề ngập đầy những vũng nước đọng đen ngòm, phản chiếu ánh đèn neon xanh đỏ lập lòe phát ra từ chiếc biển hiệu nghiêng ngả đằng xa. Không khí ở đây đặc quánh mùi thuốc lá giá rẻ quyện lẫn mùi bia nồng hôi, mùi ẩm mốc của những mảng tường gạch bọc rêu xơ xác và mùi rác thải đè nén lâu ngày.
Rải rác trên nền gạch ẩm ướt là vỏ bao thuốc nhăn nheo, nắp chai kim loại bẹp dí và vô số tàn thuốc cháy dở. Thi thoảng, tiếng động cơ điều hòa nhiệt độ treo trên tường cao lại tạch tạch rung lên, phả ra những luồng hơi nóng oi nồng cùng tiếng nước nhỏ giọt "tõm, tõm" xuống đống thùng carton xẹp lép vứt xó.
Rút từ túi quần ra một bao thuốc lá, Long thong thả đưa một điếu lên miệng, bật lửa và rít một hơi sâu. Làn khói đục ngầu nhả ra tan dần vào hư không.
Chỉ trong tích tắc, thần thái trên người cậu gần như thay đổi hoàn toàn.
Ánh mắt sâu thẳm giấu dưới vành mũ lập tức biến thành vẻ xếch xược, ngông nghênh và hách dịch của một gã công tử nóng tính, thiếu kiên nhẫn. Cậu hất hàm, bước đi dậm mạnh chân tạo ra tiếng nộp bộp giận dữ trên mặt đường ướt nhẹp. Ánh mắt liếc xéo đầy khinh khỉnh về phía đám côn đồ gầy gò, vằn vện hình xăm trổ bặm trợn đang tựa lưng vào tường phì phèo thuốc lá ngay đầu ngõ.
Tiến sâu vào hẻm, đứng trước cánh cửa cách âm nặng nề của quán bar, hay nói đúng hơn là một hộp đêm ngầm, Long thấy hai gã bảo vệ cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn mặc bộ vest đen phẳng phiu đang đứng gác nghiêm trang hai bên lối vào.
Thấy có kẻ lạ mặt tiến lại gần, hai gã bảo vệ đồng loạt nhướng mày, lướt mắt đánh giá một lượt rồi lạnh nhạt bước ra một bước, vươn cánh tay hộ pháp ra che ngang đường.
Thấy thế, Long hừ lạnh một tiếng đầy vẻ gắt gỏng. Cậu rút từ túi quần ra một cái ví da bóng lộn, dùng ngón tay giật phắt hai tờ polymer mệnh giá năm trăm nghìn đồng xanh ngắt, đập mạnh thẳng vào ngực tên bảo vệ đứng trước mặt rồi quát lớn: "Cút ra cho tao!"
Nhìn thấy tiền, ánh mắt gã bảo vệ lóe lên sự kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ niềm nở, gã vội vã đưa tay chộp lấy. Gã xê người sang một bên, cúi nhẹ lưng làm động tác mời cẩn thận: "À à! Mời anh ạ, chúc anh quẩy vui vẻ!"
Hừ thêm một cái đầy hách dịch, Long hất vai đi thẳng qua cánh rèm che dày cộp, bước tọt vào bên trong không gian ngập tràn tiếng nhạc bass dập dồn.
Đứng lại bên ngoài con hẻm u tối, hai gã bảo vệ liếc nhìn nhau một cái đầy thâm ý. Tên vừa nhận tiền nhanh tay rút một tờ năm trăm nghìn dúi vào tay gã đồng nghiệp đứng cạnh. Ngay sau đó, gã móc chiếc điện thoại từ cạp quần ra, bấm một dãy số rồi ghé sát vào tai, hạ thấp giọng: "A lô! Lão Gà à. Có con mồi mới vào. Lão đánh giá xem..."
Rèm cửa cách âm vừa khép lại sau lưng, không gian bên trong quán bar lập tức bùng nổ bởi tiếng nhạc bass dồn dập nện thẳng vào lồng ngực. Ánh đèn laser xanh đỏ chập chờn quét qua những thân hình đang lắc lư cuồng nhiệt trong làn khói thuốc đặc quánh.
Long không chọn ngồi thu mình ở góc tối như một kẻ lén lút. Cậu đút hai tay túi quần, chân đi xộc xệch, ngả ngốn tiến thẳng về phía quầy bar chính.
Cậu quăng mạnh chiếc ví da lên mặt bàn đá, cất giọng oang oang giận dữ, cố tình để mấy gã tay sai lảng vảng gần đó nghe thấy: "Cho một chai mạnh nhất ra đây! Mẹ kiếp, lão già ở nhà điên rồi! Chỉ vì vài ba cái vụ va chạm vặt vãnh mà dám khóa sạch thẻ tín dụng của tao, làm nay tao phải xài mấy đồng tiền mặt lẻ này!"
Vừa chửi thề, Long vừa rút hai tờ polymer năm trăm nghìn đập bốp xuống bàn. Cậu rót một ly đầy, ngửa cổ nốc một hơi sạch bách, giả vờ để rượu chảy tràn ra cằm rồi lau thô bạo bằng tay áo.
Chưa dừng lại ở đó, Long lập tức đảo mắt quanh quầy bar, khóa chặt vào một cô gái ăn mặc mát mẻ đang ngồi nhấp cocktail. Cậu lảo đảo bước tới, nở một nụ cười đểu giả, giơ tay định khoác qua vai cô nàng: "Em gái, đi một mình à? Ngồi với anh chút không? Hôm nay anh cay lão già ở nhà quá, em uống gì anh bao... Chậc. Lão già đáng ghét."
Thấy thế, cô gái nở nụ cười niềm nở ngọt xớt, bàn tay thon dài thoăn thoắt rót đầy một ly rượu mạnh đẩy về phía cậu: "Mời thiếu gia ạ!"
Long cất tiếng cười lớn ha hả. Cậu chụp lấy cốc rượu, ngửa cổ nốc ùng ục một hơi sạch bách.
Chỉ sau chục phút ngắn ngủi, cậu đã hai tay ôm trọn hai mỹ nhân vào lòng, liên tục cười ha hả. Cậu nấc lên từng tràng nồng nặc mùi rượu, khuôn mặt đỏ gay như gấc chín, môi phì phèo làn khói thuốc đục ngầu. Bàn tay cậu không chịu yên phận mà sờ soạng khắp nơi, thậm chí còn có những cử chỉ thân mật, hợm hĩnh hơn. Giọng cười lè nhè lại vang lên đầy vẻ bất cần: "Phải phải! Lão già chết tiệt đó sau này kiểu gì cũng phải chuyển tài sản của lão cho tao. Ha ha! Công ty kiểu gì cũng là của tao!"
Nói đoạn, cậu lại ngửa cổ nốc thêm một ly rượu đầy.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đưa ly rượu lên ngang mặt, đằng sau ánh mắt mê ly, mơ hồ của kẻ say rượu, một tia nhìn lạnh lẽo đã âm thầm lướt qua gã thanh niên gầy gò đang ngồi ở bàn bên cạnh.
Gã mặc một chiếc áo phông đen ôm sát, làm nổi bật bờ vai lệch cùng mảng hình xăm vằn vện tà dị kéo dài từ bắp tay lên tận cổ. Chiếc quần jeans xám bạc màu vệt đầy vết bẩn nhếch nhác, cạp quần dắt hờ hững chiếc túi bao tử bằng da sờn góc. Từ phía gã, mùi thuốc lá giá rẻ quyện lẫn mùi nước hoa xịt phòng nồng nặc sộc lên tởm lợm.
Tên này nãy giờ rất hay liếc mắt về phía cậu với vẻ dò xét.
Khóa chặt mục tiêu xong, Long mỉm cười nham hiểm một cái ẩn ý.
Cậu liền nhấc cằm cô gái ngồi cạnh lên, cất giọng lè nhè: "Chậc! Đêm nay anh không về được. Bé à, có phòng không? Anh cần nghỉ ngơi."
Cậu lại rút ra một tờ tiền năm trăm nghìn, nhét thẳng vào khe ngực của cô gái cùng một nụ cười dâm đãng, ngông nghênh.
Thế là, cậu dắt theo cô gái này, lảo đảo bước lên tầng trên rồi tiến thẳng vào một căn phòng nghỉ.




