Đọc truyện
Chương 5: Hấp Tinh Thiên Diện
"Oi... Oi... Oi..."
Tiếng ve sầu râm ran liên hồi giữa cái trưa hè oi ả, làm cho bầu không khí ngày tháng sáu càng thêm phần ngột ngạt, nóng nực.
Giữa tiết trời như thiêu như đốt ấy, Hoàng Long cuối cùng cũng đã thành công vượt qua kỳ thi quyết định cả con đường tương lai của một người phàm: kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông quốc gia. Dù bản thân biết việc mở ra thức tỉnh cùng sự khai mở của thức hải đã giúp cậu trở nên thông minh vượt trội, sở hữu tư duy nhạy bén và một trí nhớ tốt hơn hẳn trước kia, nhưng cậu cũng không dám chắc chắn rằng mình có thể đạt được số điểm tối đa hay không.
Lúc này, Long đang lười biếng nằm dài phơi nắng trên một cánh đồng cỏ xanh rì, mặc cho ánh mặt trời gay gắt đổ xuống thân hình. Nếu có ai nhìn kỹ, sẽ thấy xung quanh cơ thể cậu đang có những luồng khí Hắc Ám mờ mờ ảo ảo, thấp thoáng bốc lên như những làn khói mỏng.
Thực ra, ngay từ ngày thứ hai bước vào con đường tu luyện, Long đã nhạy bén để ý đến hai nguồn năng lượng nhân tạo vô cùng quen thuộc ngay trong chính ngôi nhà của mình, đó là bếp ga và nguồn điện dân dụng. Cậu hoàn toàn có thể vận hành Hắc Ám để hấp thụ, nuốt chửng chúng rồi chuyển hóa ngược lại thành năng lượng thuần túy để thay thế cho linh khí trời đất đang quá mức loãng ngoài kia.
Thế nhưng, hiện tại cậu vẫn đang sống phụ thuộc vào gia đình, mọi chi phí từ tiền điện cho đến tiền ga hàng tháng đều do một tay bố mẹ chi trả. Cậu tự nhủ bản thân không thể vì thèm khát tu vi mà vô tội vạ hút sạch năng lượng, vô tình gây thêm áp lực kinh tế lên vai hai người.
Với lại, đi đốt lửa lung tung cũng sẽ bị ăn mắng, nên phương án này vừa không ổn định vừa tiềm ẩn nguy cơ ăn cán chổi, khuyến mãi cây dép tổ ong.
Ngoài hai thứ đó ra, vẫn còn một con đường quen thuộc khác để tích lũy năng lượng, chính là thông qua nguồn thức ăn dung nạp vào cơ thể mỗi ngày. Nhưng ngặt một nỗi, kết quả của phương án này cũng chẳng khả quan hơn là bao. Tiền mua đồ ăn vẫn là do bố mẹ bỏ ra, trong khi hiệu quả chuyển hóa năng lượng từ thực phẩm thông thường lại quá thấp mà chi phí bỏ ra thì quá cao, chưa kể bố mẹ cũng chẳng đời nào chịu để cậu ăn một lượng thực phẩm khổng lồ một cách bất thường như thế được.
Đứng trước hàng loạt cái khó bó cái khôn, đầu óc của cựu Ma Vương nhanh chóng chuyển hướng, nghĩ ngay tới một loại năng lượng hoàn toàn mới. Đó là loại năng lượng tự nhiên mang tính vĩ mô mà vũ trụ này lúc nào cũng có sẵn một cách dư thừa, dồi dào đến mức vô hạn: năng lượng tỏa ra từ các nhiệt tinh. Mà ở tại Trái Đất này, tinh cầu phát ra nguồn nhiệt lượng khủng khiếp nhất không ai khác chính là mặt trời. Ngoài ánh dương rực rỡ ban ngày ra, thì vào ban đêm còn có thêm tinh hoa của ánh trăng dịu mát hay ánh sáng của các vì tinh tú xa xôi.
Nghĩ là làm, Long lập tức lục lọi sâu trong kho tàng ký ức đồ sộ từ kiếp trước của mình. Cậu cẩn thận tìm kiếm mấy bộ công pháp có thuộc tính hấp thụ ánh nắng mặt trời, sau đó tiến hành biên soạn và cải biên lại để tạo ra một pháp môn hoàn toàn mới, tối ưu nhất dành riêng cho bản thân mình.
Hiện tại, Long đang nằm dài phơi mình dưới cái nắng gắt để tập trung tu luyện. Ngoài cánh đồng bao la rực nắng, Quân cùng đám nhóc trong xóm đang ríu rít hò hét, chân chạy huỳnh huỵch giữa những luống đất để hứng từng đợt gió nâng các con diều giấy bay vút lên bầu trời cao.
Long lúc me này đang lười biếng, cậu tự nhủ cứ nằm thảnh thơi ở đây một lát rồi mới ra thả diều cùng tụi nó sau. Dù sao, chắc chắn chẳng có đứa dở hơi nào đi tìm chỗ nghỉ ngơi mà lại không chọn bóng râm mát mẻ, ngược lại cứ thích phơi thẳng mặt ra giữa cái nắng gắt chói chang, nóng như thiêu như đốt như thế cả.
Đúng lúc này, sâu trong Thức Hải của cậu bỗng nhói lên một cái, giống như có một phong ấn nào đó vừa được mở khóa thành công. Kế đến, một giọng nói mang điệu bộ tưng tửng, cợt nhả quen thuộc đột ngột vang lên bên tai, không ai khác chính là kẻ thần bí đã đấm cậu hôm trước:
"Uây! Nhanh vậy biết làm cái pin năng lượng mặt trời rồi à. Biết ngay là ngươi cũng sẽ chọn phương án này mà. Thấy ngươi vất vả thế này, ta rủ lòng từ bi tặng phờ-ri cho ngươi bí thuật độc quyền của dân Âu Lạc ta. Chậc! Thấy ta tốt bụng không?"
Hai mắt Long mở phắt ra, to tròn đầy kinh ngạc. Ngay trong tâm trí cậu, hai thông tin công pháp hoàn toàn mới mẻ đột ngột hiện hình và khắc sâu vào nhận thức. Một bộ có tên là Hấp Tinh Thiên Diện, dịch nghĩa nôm na ra chính là phương pháp Hấp Thụ Tinh Hoa Mặt Trời. Bộ còn lại thì là phương pháp xăm hình Âu Lạc Cổ.
Hai thứ này hoàn toàn là những bí thuật mang tính độc quyền tuyệt đối của những người mang gốc gác Âu Lạc. Bởi lẽ, chỉ có những ai sở hữu huyết thống Âu Lạc chính tông mới có khả năng vận hành được Hấp Tinh Thiên Diện, trong khi phương pháp xăm hình cổ kia lại đóng vai trò như buff, giúp gia tăng tối đa hiệu suất hấp thụ năng lượng cho cơ thể.
"Ngon!" - Long khẽ nở một nụ cười, lẩm bẩm thành tiếng đầy thích thú.
Cậu lập tức nhắm mắt lại, vận dụng ngộ tính nghịch thiên của một cựu Ma Vương để bắt đầu đi sâu vào nghiên cứu Hấp Tinh Thiên Diện, chầm chậm cải tiến sao cho phù hợp nhất với bản thân.
Còn về phương pháp xăm hình Âu Lạc cổ, dựa theo mớ thông tin vừa nhận được, vốn dĩ xuất phát từ việc người Âu Lạc thời cổ đại cần phải xăm mình để đe dọa, xua đuổi các loài thủy quái, cá sấu, giao long hay thuồng luồng mỗi khi xuống nước săn bắt.
Trải qua thời gian dài đằng đẵng, tổ tiên đã nghiên cứu, cải tiến những hình xăm thô sơ đó thành các đường nét thần văn phức tạp, mục đích là để gia tăng hiệu quả hấp thụ tinh hoa mặt trời trong quá trình tu luyện.
Để có thể tạo nên một hình xăm vào thời cổ đại, người ta thường phải kỳ công lấy mực từ muội tro đốt từ gỗ, nước cốt của các loại thảo dược quý hoặc nhựa cây. Người xăm sẽ dùng những chiếc gai nhọn nhúng đẫm mực, hoặc dùng dao nhỏ rạch nhẹ, rồi đập mạnh vào da cho mực thấm sâu vào lớp biểu bì, hoặc bôi thật mạnh lên vùng da tổn thương, rồi lấy nước thuốc, bã trầu bôi lên cho đóng vảy.
Nhưng đó mới chỉ là xăm thường, riêng đối với việc tạo ra các đường nét thần văn có uy lực thực sự, người ta bắt buộc phải thu thập được muội tro, nhựa cây và nước cốt cô đặc từ các loại linh mộc, linh thảo chứa đầy linh tính.
Nghĩ đến đây, gương mặt Long không khỏi lộ ra một nét cười khổ đầy bất lực. Hiện tại cậu còn chẳng biết phải đi đâu để kiếm ra các loại linh mộc, linh thảo quý hiếm đó, và cũng chẳng rõ chúng đã bị tuyệt chủng từ đời thuở nào ở cái thời kỳ mạt pháp này rồi.
Vả lại, cái chuyện xăm trổ này ở thời hiện đại đối với một học sinh vừa thi xong là một vấn đề cực kỳ nan giải; nếu cậu dám ngang nhiên đi xăm một đống hình hổ báo lên người, có thể là ngủ ngoài đường khỏi về nhà.
Gạt bỏ những suy nghĩ ngổn ngang đó sang một bên, cậu khẽ điều hòa lại nhịp thở uể oải, tiếp tục chìm sâu vào trạng thái tu luyện, mặc cho khí Hắc Ám nhàn nhạt quanh thân liên tục thôn phệ ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống từ không trung.
Bên trong Ám Cung, tinh hoa mặt trời sau khi được hấp thụ liên tục thông qua bí thuật đã nhanh chóng biến thành linh lực dồi dào, cuồn cuộn chảy trôi và dần dần lấp đầy toàn bộ không gian nội cảnh. Cho đến khi năng lượng đạt đến trạng thái bão hòa, cậu đã chính thức hoàn thiện Linh Lực Cảnh Cấp Một.
Ngay sau đó, luồng linh lực vừa hình thành lập tức được Hắc Ám chủ động điều động đưa ra ngoài. Dưới sự khống chế tinh vi của cựu Ma Vương, chúng bắt đầu vận chuyển tuần hoàn theo từng vòng chu thiên, không ngừng thanh lọc, chuyển hoán rồi nén ép thành một dạng linh lực có mật độ cao cấp hơn, thứ mà Long gọi là linh lực cấp hai, rồi lẳng lặng đi trở lại Ám Cung. Do bị nén ép với tỷ lệ cực cao, lượng linh lực bên trong nhìn lại thì đã bị nén vào, thu nhỏ đáng kể và chỉ còn chiếm khoảng một phần bảy không gian lưu trữ ban đầu.
"Được rồi, tiếp theo là luyện thể." - Long khẽ mở mắt, lẩm bẩm.
Nói một chút về tình trạng thể chất của cậu hiện tại, sau quá trình niết bàn trùng sinh, thì cơ thể của cậu về mặt bản chất đã có thể coi là Tiên Thiên Cảnh Cấp Một một cách hoàn hảo. Vì thế, mục tiêu tiếp theo của cậu lúc này chính là bắt đầu bứt phá, đi tới Tiên Thiên Cảnh Cấp Hai.
Ý niệm vừa động, từng luồng linh lực cấp hai ẩn chứa trong Ám Cung lập tức được cậu điều động di chuyển khắp cơ thể. Cậu tập trung tinh thần, thao tác vô cùng cẩn thận và tỉ mỉ để dùng luồng năng lượng ấy cọ rửa sạch sẽ từng khúc xương, thớ thịt, không ngừng ép cho linh lực thấm sâu, hòa quyện vào cấu trúc của từng tế bào nhục thân.
Đồng thời, ở bên ngoài, Hắc Ám cũng bắt đầu vận chuyển với tần suất cao độ, điên cuồng hấp thụ ánh nắng mặt trời nhằm bù đắp lại lượng linh lực vừa tiêu hao.
Dù có công pháp bá đạo hỗ trợ, nhưng ngặt một nỗi, với nồng độ linh khí trời đất loãng đến đáng thương ở thời điểm hiện tại của Trái Đất, cho dù cậu có cố gắng xoay sở và dốc hết mức đến thế nào, thì thực tế phũ phàng vẫn luôn là cung không đủ cầu. Năng lượng dung nạp vào chẳng thấm thía vào đâu so với sự tiêu hao của cơ thể.
Khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực trước sự hạn chế của môi trường mạt pháp, Long chầm chậm thu hồi lại Hắc Ám rồi lẩm bẩm:
"Thôi. Đi thả diều."
Dứt lời, cậu lười biếng phủi bụi cỏ bám trên quần áo rồi đứng dậy, rảo bước đi về phía tiếng hò hét náo nhiệt của Bảo Quân và đám nhóc tì ở đằng xa. Và thế là, trên bầu trời trong xanh giữa trưa hè oi ả, bên cạnh những con diều giấy đang no gió kia, lại có thêm một cánh diều mới từ từ bay vút lên cao.




