Đọc truyện
Chương 8 : Mãnh Hổ Quyền
Bên trong sân viện, Tô Huyền Bạch và Tô Thần đứng đối diện nhau.
“Tiểu Bạch.”
“Cảnh giới đầu tiên trên con đường tu tiên là Luyện Thể cảnh. Đúng như tên của nó, cảnh giới này chính là rèn luyện sức mạnh của nhục thân.”
“Chỉ khi nhục thân của con đủ mạnh, khi dẫn khí nhập thể mới không vì luồng linh khí đó quá mạnh bạo dẫn đến bạo thể mà vong.”
“Luyện Thể cảnh được chia thành bốn trọng cảnh giới, lần lượt là Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ và Viên mãn, tương ứng với Luyện Bì, Luyện Tạng, Luyện Cốt, Luyện Huyết.”
“Luyện thể cần có đủ sự kiên trì và cố gắng. Trước tiên hãy ở đây luyện đứng nửa một canh giờ.”
“Được, nhị thúc.”
Nói xong, Tô Huyền Bạch liền vào tư thế đứng tấn.
Nhưng chỉ được một khắc thời gian, Tô Huyền Bạch đã mồ hôi lấm tấm, cả người đều mỏi mệt.
“Phải kiên trì. Muốn bước lên con đường tu tiên này phải đủ cố gắng.”
Giọng nói của Tô Thần khiến Tô Huyền Bạch lấy lại quyết tâm.
Hai khắc…
Ba khắc…
Bốn khắc…
Sau khi hết nửa canh giờ, Tô Huyền Bạch đã kiệt sức, chuẩn bị ngồi xuống thì lại nghe thấy tiếng của Tô Thần.
“Đứng yên đó. Cảm nhận cơ thể, từng tấc da thịt, cảm nhận việc vận chuyển huyết dịch trong cơ thể.”
Tô Huyền Bạch cảm nhận được sự điên cuồng của luồng huyết dịch đang di chuyển khắp cơ thể.
Từng tiếng tim đập.
Thình thịch.
Thình thịch.
Từng tiếng âm thanh vang bên tai như tiếng trống trận giữa đêm.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng biến hóa nhỏ trong cơ thể mình.
Ban đầu mọi thứ đều hỗn loạn, hắn không phân biệt được đâu là huyết dịch chảy qua, đâu là sự đau đớn hay mệt mỏi, mà chỉ thấy cơ bắp căng cứng, từng khớp xương truyền đến cảm giác đau nhức.
Hắn chỉ thấy sự hỗn loạn, một sự hỗn loạn không có bất kỳ trật tự nào khiến Tô Huyền Bạch có chút bối rối.
Nhưng theo thời gian, tâm thần của hắn cũng bình tĩnh trở lại.
Dưới sự tập trung cao độ, hắn cũng nắm bắt được một chút quy luật trong đó, mọi thứ dần trở nên rõ ràng.
Hắn nhận ra được có một luồng huyết dịch chảy khắp cơ thể mình, chảy qua từng mạch máu, sau đó phân chia tới mỗi bộ phận trên cơ thể.
Hắn cảm nhận được cơ bắp của mình đang run lên theo từng tiếng tim đập và theo từng nhịp thở.
Thậm chí hắn còn cảm nhận được sự dịch chuyển của xương khớp mỗi khi vận động.
“Đây là cơ thể của mình sao? Thật kỳ diệu.”
Tô Huyền Bạch không khỏi cảm khái.
Con người mỗi ngày đều sử dụng cơ thể mình, nhưng mọi người lại thường không quá để ý đến sự vận động bên trong cơ thể, nên không biết sự biến hóa trong cơ thể lại kỳ diệu đến vậy.
Tô Thần đứng một bên quan sát.
Nhìn thấy tâm thần Tô Huyền Bạch dần trở nên bình tĩnh, lộ ra vẻ hài lòng.
“Không tệ.”
“Muốn luyện được nhục thân cường đại, trước tiên phải hiểu rõ cơ thể mình.”
Tô Thần tiếp tục nói.
“Da, thịt, gân, xương, huyết… mỗi bộ phận trên cơ thể đều là một phần của nó.”
“Việc con cần làm là thấu hiểu chúng để chúng hòa chung làm một. Mỗi bộ phận đều cần được rèn luyện, đó chính là Luyện Thể.”
Tô Huyền Bạch không đáp lời.
Hắn vẫn đứng đó, tập trung cảm nhận cơ thể mình.
Mồ hôi từ trán chảy xuống gò má rồi rơi xuống đất.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Một khắc…
Hai khắc…
Thời gian đã trôi qua thêm nửa canh giờ.
Đôi chân đã có chút run, chịu không nổi.
Nhưng lần này Tô Huyền Bạch lại không còn cảm thấy mệt mỏi như lần đầu nữa.
Bởi vì tâm thần của hắn đã hoàn toàn chìm vào trong cơ thể.
Hắn cảm nhận được trái tim đang đập.
Cảm nhận được huyết dịch đang lưu chuyển.
Cảm nhận được từng thớ cơ đang chịu đựng áp lực.
Cũng cảm nhận được một thứ gì đó rất mơ hồ đang ẩn sâu bên trong cơ thể.
Nó yếu ớt đến mức gần như không thể phát hiện.
Nhưng nó thật sự tồn tại.
“Được rồi, Tiểu Bạch, trước nghỉ ngơi một lát.”
“Tu luyện là cần đi từng bước một.”
Khi nghe thấy tiếng nói của Tô Thần, Tô Huyền Bạch liền thu hồi tâm thần.
“Nhị thúc, ta cảm nhận được cơ thể ta rất rõ ràng. Có một dòng huyết dịch nóng bỏng chảy khắp cơ thể, còn có cơ bắp, nhịp tim, còn có cả những mảnh xương di động nữa.”
Tô Huyền Bạch có chút kinh hỉ nói với Tô Thần.
“Ừm…”
“Rất tốt.”
“Cảm nhận cơ thể chính là bước đầu tiên của Luyện Thể.”
“Trước tiên hãy nghỉ ngơi một lát, chút nữa luyện đánh quyền.”
Nói xong, Tô Thần lấy từ trong ngực ra một quyển quyền phổ Mãnh Hổ Quyền.
“Môn Mãnh Hổ Quyền này là một môn hạ phẩm Huyền cấp quyền pháp, không tính là mạnh nhưng lại rất thích hợp cho giai đoạn Luyện Thể để rèn luyện thân thể.”
Tô Huyền Bạch nhận lấy quyển công pháp nhìn xem. Đây là một quyển công pháp với bìa màu xanh có chút ố vàng, đây rõ ràng là một quyển công pháp khá lâu rồi, bên trên chỉ có đúng ba chữ Mãnh Hổ Quyền.
Khi mở vào trong, Tô Huyền Bạch có chút bất ngờ. Mãnh Hổ Quyền chỉ có vẻn vẹn mười tám chiêu thức đơn giản, nhưng khi kết hợp lại lại tạo một sự biến ảo, vừa có sự mạnh mẽ như hổ, lại có sự uyển chuyển của xà.
“Môn công pháp này thật có ý tứ.”
Tô Huyền Bạch không khỏi cảm khái.
Tô Thần tiếp lời.
“Đúng vậy a…”
“Nghe nói môn công pháp này là giản lược, đúc kết từ vài quyển Địa cấp quyền pháp mà sáng tạo ra.”
“Khi xưa, khi môn công pháp này chưa xuất hiện, người muốn Luyện Thể đều rất khó khăn. Chỉ những người có điều kiện mới có được một môn công pháp tốt để luyện.”
“Sau đó có một vị đại năng đã tốn cả đời của mình nghiên cứu các môn quyền pháp, sau đó sáng tạo ra môn Mãnh Hổ Quyền này, nhưng ông ấy không giữ lại mà công bố khắp tu chân giới, khi đó còn gây nên một sự oanh động không nhỏ.”
“Kể từ đó, những người bình thường đều có cơ hội tiếp xúc với con đường tu tiên mờ mịt này.”
“Ông ấy thật đại nghĩa.”
Tô Huyền Bạch cảm khái.
“Đúng là rất đại nghĩa.”
“Nghỉ vậy được rồi, bắt đầu luyện quyền đi.”
“Vâng, nhị thúc.”
Tô Huyền Bạch bước ra, bắt đầu luyện từng chiêu thức trong Mãnh Hổ Quyền. Các chiêu thức trong này đều là những động tác đơn giản, nhìn qua là nhớ nên hắn có thể dễ dàng diễn luyện ra mười tám chiêu thức đó.
Dù chỉ có hình không có ý, nhưng Tô Huyền Bạch vẫn cảm nhận được sự biến hóa trong cơ thể mình.
Từng luồng huyết dịch như được một loại lực lượng vô hình nào đó dẫn dắt di chuyển trong cơ thể hắn theo một trình tự đặc biệt, từng tấc da thịt, từng thớ cơ cũng hưởng ứng theo.
Chỉ diễn luyện được ba lần, Tô Huyền Bạch đã có chút đuối sức. Sau khi diễn luyện xong lần thứ năm, hắn đã không thể thực hiện tiếp.
“Sau năm lần diễn luyện này, sự cảm nhận về thân thể của mình lại rõ ràng hơn một chút.”
“Sức mạnh toàn thân cũng được tăng cường không ít.”
“Không hổ là công pháp được đúc kết lại, không ngờ lại hao thể lực như thế.”
Tô Huyền Bạch một bên nghỉ ngơi, một bên tự nói.
Nhưng bên kia Tô Thần lại không bình tĩnh được như vậy. Phải biết rằng Mãnh Hổ Quyền, công pháp này với người bình thường diễn luyện rất tốn thể lực. Người bình thường chỉ diễn luyện một lần đã thấy đuối sức, người có thiên phú tốt cũng chỉ được hai đến ba lần.
Vậy mà Tô Huyền Bạch lại trực tiếp diễn luyện đến năm lần. Đây là chuyện chưa từng xảy ra a.
“Sao vậy nhị thúc?”
“Ta luyện có chỗ nào chưa tốt sao?”
Tô Huyền Bạch thấy nhị thúc của mình với vẻ mặt hoài nghi đứng nơi đó nhìn mình liền mở miệng hỏi.
“Không có.”
“Con luyện rất tốt.”
Tô Thần lấy lại tinh thần trả lời.
“Tiểu Bạch.”
“Con luyện xong năm lần Mãnh Hổ Quyền không có thấy chỗ nào không ổn chứ?”
“Không có a, chỉ là có chút đuối sức chứ không thấy chỗ nào không ổn cả.”
“Sao vậy nhị thúc? Có gì không ổn sao?”
Tô Huyền Bạch có chút ngơ ngác hỏi lại.
“Không có việc gì.”
“Hôm nay luyện vậy thôi, mai chúng ta lại luyện.”
“Con về nghỉ ngơi trước đi.”
Khi thấy Tô Huyền Bạch rời đi, Tô Thần lặng lẽ đến bên bàn đá ngồi xuống. Ánh chiều tà phủ xuống sân, tạo nên một vẻ tĩnh lặng lạ thường.
“Thiên phú đúng là rất tốt.”
Tô Thần thở dài.
“Chỉ là… không biết đây là phúc hay là họa.”




