Hư ảoHinh Hovisibility5 lượt xem
chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 1: Gặp mặt

-" Con xin lỗi lần sau con hứa không làm vậy nữa"

Hình dáng một cô bé đang rơm rớm nước mắt, nét mặt đáng thương, nghẹn ngào khóc nấc lên từng cơn, đôi môi chúm chím mím chặt vào nhau, hai tay cô toàn vết xước từ những trận dạy dỗ của người mẹ cô, một phu nhân danh giá, con người giỏi giang xuất sắc nhất nhà họ Thẩm 

-"Mẹ nói con bao nhiêu lần rồi? Tại sao vẫn thế. Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Thẩm, con phải xuất sắc mọi thứ, cầm kì thi họa con phải thành thạo, phải ra dáng một đại tiểu thư chứ? Tại sao bài dễ như thế này con vẫn làm sai?? Mẹ thật sự thất vọng về con"

Hai tay Thẩm Thanh Du run rẩy nắm chặt tà váy, cô không dám cãi nửa lời cũng chả đủ can đảm để đối diện với ánh mắt đầy trách móc và giận giữ kia. 

"mẹ thật sự giận mình rồi ư? "

-"Tối nay con tự kiểm điểm mình trong phòng"

"Du Lã, bà không cần quan tâm con bé làm gì, nó làm sai tự khắc biết sửa, tôi chỉ quan tâm đến thành quả chứ không quan tâm quá trình ra sao, mẹ chỉ nhìn vào kết quả con đạt được thôi, con gái yêu ạ"

*Du Lã người hầu của gia đình Thẩm Thanh Du *

Du Lã thật sự cũng thấy thương cho con bé, quá áp lực! Quả là gia đình hào môn thật sự quá áp lực! Bà muốn giúp nhưng thấy bà chủ nói vậy nên cũng không dám làm gì chỉ biết xin phép bà chủ cho mình vào bếp làm chút việc

-"Được rồi đi đi"

_"Còn con, về phòng đi đừng đứng ở đây tỏ ra bộ dạng thảm hại kia nữa, con tính để người khác nhìn con với bộ dạng này à"

Thẩm Thanh Du lầm lì bước từng bước nặng nề vào phòng, vào đến phòng cô chỉ biết ngồi vào bàn học viết lại bài, mặc kệ viết thương còn đang rỉ máu, từng giọt máu cứ vậy chảy xuống thấm đẫm tà váy cô. Cô đã quen với cảm giác này, với sự hoàn hảo mà mẹ cô kì vọng nó phải có trên người cô. Bà dạy dỗ cô cực kì nghiêm khắc. Cô trước giờ được nuôi dưỡng trong sự rập khuôn của cha mẹ. Cha mẹ giống như đang cố gắng đúc cô thành vẻ hoàn hảo nhất trong định nghĩa của hai người họ. Dù lệch hướng cũng bắt đi lại bằng mọi cách. Sống trong sự tù đày ấy cô khiến cảm xúc cô ngày càng chai sần, cô không biết vui cũng chẳng biết buồn. Cứ như một con robot chỉ biết tuân lệch người điều khiển. Cuộc sống quá mệt mỏi và áp lực lên đôi vai nhỏ nhắn ấy, nó như muốn đè bẹp cô giam cô vào bóng tối, vào khoảng lặng của bóng đen nhốt cô lại và không có ánh sáng sưởi ấm trái tim cô. Giữa khoảng lặng tĩnh mịch ấy, bỗng một hòn đá như thể mất phương hướng lao thẳng vào cửa sổ phòng cô

"Choang! Choang!! "

Những mảnh vỡ thủy tinh bay tung tóe cô hoảng loạn khi thấy cảnh đó, đôi mắt sững sờ mở to nhìn mọi thứ rồi bật dậy nhanh chóng khi thấy một mảnh thủy tinh bay tứ tung bên cạnh bàn học cô. Cô nhìn xuống rồi hốt hoảng nhìn ra cửa sổ, thấy một cậu bé chạc tuổi cô đang trèo lên chiếc cây ở ngoài cổng nhà cô. Do phòng cô có thể nhìn hướng ra vườn và ở khu vườn ấy có trồng một số cây ăn quả. Đặc biệt trong đó có cây xoài chín mọng, những quả xoài lung lẳng trên cây, chín vàng có vẻ là một thứ gì đó hấp dẫn mọi ai khi nhìn thấy chúng, có lẽ thứ đó đã hấp dẫn cậu bé đó chăng? Cô không biết, chỉ nhìn thấy cậu bé cũng hoảng hốt không kém, và trên cây cậu giật mình, toàn thân run rẩy, mặt tái mét, cậu hoảng loạn đến mức tay chân luống cuống sắp ngã lăn ra khỏi cái cây. Bốn con mắt nhìn nhau, người thì tò mò xen lẫn ngạc nhiên còn người thì sợ sệt và hoảng hốt bởi trò nghịch dại của mình vừa rồi. Ôi cuộc gặp gỡ định mệnh ấy sẽ khiến cho mọi thứ xung quanh hai đứa nhỏ ấy đảo lộn hoàn toàn, sẽ tạo ra sự bứt phá trong sự thay đổi tính cách của hai người, về mặt nhân phẩm và cái nhìn về thế giới ngoài kia, nhân sinh quan của hai người sẽ ảnh hưởng lẫn nhau. Đây chỉ mới là khởi đầu của mọi sự việc về sau 

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về toàn bộ chương — không gắn với một đoạn cụ thể.

Chưa có bình luận chương.

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Hư ảo

Chương 1: Gặp mặt·Hinh Ho

0:00 / 0:00