Đọc truyện
0-1: Ō̸̟͓͓͇̍͋̿̀͊͝r̶͈̣̙̜̥͙̈́̿ỉ̴̧͈̠̣͋͑͘ĝ̸̠̘̟̺̹̀̈́̒̒̆͌i̶͉̖̼̙̩̣͗̒͐̕͝n̷̤̮̞̎͗
〔≡Ḟ̶̧͙̝̇̆̀̀̓̕̚͠͝ͅỈ̸̯̖̅̐̌̀̓̉̉̾͋̕͝͠Ľ̴̛͓̤̣̻͔̩͙̩͚͒̔Ȩ̴̢̢̢͔̱̳̟͇̘̤̮̱̐ ̶̡͈̤͔͖͚͙̼͖̟̦͇͎̙͖͆͗̄͆̈́̚͝2̸̲̥̓̒̀̓͝ ̴̨̨̛̻̝̯̪̳͕̘̬̹̥̀̅̄̒͆̈́̄̏̉̄́̿͝͝Ĺ̵̨̢̛͕̻̰͉͈̞̗̱̤̣̋̀͗́́̉̀̄͜͠Ǫ̶͕̟̰̰̱̖͕͙̘͎̥̫̩̉̆̊̓̂͝A̶̲̦̬͚̪͔̼̞̜͍͎͕͋̏̈̈̄̂͂͗͌̈͘͝ͅD̸̡̢̛͓̬̼̣̠͔̫̩͕͎̓͊͂͋̉̉̇͐̈́͑̆̚͜Ę̷̢͖͎̼͉̯͇̹̟̪̹̻͝D̵̞̯͚̗͙̝͔̤͓̖͔͔̓̔̑̓͂͗͐̇͑̏̈́͜≡〕
" Nhìn nhà ngươi"
" 'Vì sự an toàn của câu chuyện'."
" Bao nhiêu lần ngươi đã lấy lí do đó?"
" Thứ đáng bị nguyền..."
" N̴̡̢̢̦̝̱͕̜̭̣͕͇͇̬̥̟̤̮͈̹̭̜̯̮̟̱͇̤͕͚̱͈̈́̎̀̍͊͆͒̂̒̾́̕ͅḢ̸̨͓̱͔͖͕͌͒̃̔̐͜À̸̧̨̢̠̞̘̮͓̻̱̣͍͎̰͉͈͎̟̰̩̠̦͉͔͍͎̮͕̬͓̗̱̰̙̯̬̹̟̥͇̦͉̻͇̘͈̺͚̗̂͛̽͐̀́̄́̎̀̐̍̍̑͂̈́̃̅̈́̾̃͛͆̊͗͋͗͊͒́̕͘͘͝͠͝͠͝͠ͅ ̷̢̨̢̧̛̟̰̺̰͈̻̗͎̗̖̘͈̩̤̜͇̦̜͓̻̮͍̩̗͖̝̺͍̆̃̎̌͌͌̈́̈́͂̏͋̀̒́͂͑̅̎͒͒̐̊͗͆͒̈͛͗͗̒͋̒̑͌̎̒̈̂͊̂̈́͘̕͘̚͘͝͠͝ͅŃ̶̝̞̰̮̟͚͎͍͉̹̮͕͎̮̪̳̼̟̟̑͊͐̑̃̈́̄͌̂̓̓̎̌́͋̅͑̊̓͊͆̇̄ͅͅG̷̛̦̑͊̎̔̋̽̈̆̀̽̈́͌̀͌͌̈́͌̿̑̓͂̚̚͠͠͝Ư̷̧̧͖͔͍̥̤͚͙̼̖̺̞̟̭̼̱̜͔̼̳͕̜̭̞͎̩̘̯̼̫̥̋̀̽͂́̔̾̏̒̇͛̈́̅̓͐͒͗̏͑͒̂̈̾̊̊́̏̈́̇͒̀̊̏͛̔̈̅̋͑̉̏͝͠ͅͅǪ̵̧̛̹͔͙̳̘̪̬͖̤̟͇̩͓̯͓̰̘̺̼̹͍̪͔̺̲̹̻̎̎̃͆̑͗̾͆̓̽̀͊͊̋̀͑̽͂̋̍͛̔̉̈̽̐͑̔̈́́̍́̐͂͒̈͐͗̄̉̀͌̕̚͘̕͝͠Į̷̡̨̛͎̹̤̻̤̳͖̫̭̫͎̙̮͕̗̘̥͈͖̪̖͕̭̱̪͕͖̽͑͗͗͌̾̌͆̐͗͊͑̈̄̎̿̎̌́̓͆͋́̌̇̓̀́̈́͊̔̎̏̒̀͐̍͐̽͊̄̈́͌̔̓͠͝͝͝N̴̡̢̢̦̝̱͕̜̭̣͕͇͇̬̥̟̤̮͈̹̭̜̯̮̟̱͇̤͕͚̱͈̈́̎̀̍͊͆͒̂̒̾́̕ͅḢ̸̨͓̱͔͖͕͌͒̃̔̐͜À̸̧̨̢̠̞̘̮͓̻̱̣͍͎̰͉͈͎̟̰̩̠̦͉͔͍͎̮͕̬͓̗̱̰̙̯̬̹̟̥͇̦͉̻͇̘͈̺͚̗̂͛̽͐̀́̄́̎̀̐̍̍̑͂̈́̃̅̈́̾̃͛͆̊͗͋͗͊͒́̕͘͘͝͠͝͠͝͠ͅ ̷̢̨̢̧̛̟̰̺̰͈̻̗͎̗̖̘͈̩̤̜͇̦̜͓̻̮͍̩̗͖̝̺͍̆̃̎̌͌͌̈́̈́͂̏͋̀̒́͂͑̅̎͒͒̐̊͗͆͒̈͛͗͗̒͋̒̑͌̎̒̈̂͊̂̈́͘̕͘̚͘͝͠͝ͅŃ̶̝̞̰̮̟͚͎͍͉̹̮͕͎̮̪̳̼̟̟̑͊͐̑̃̈́̄͌̂̓̓̎̌́͋̅͑̊̓͊͆̇̄ͅͅG̷̛̦̑͊̎̔̋̽̈̆̀̽̈́͌̀͌͌̈́͌̿̑̓͂̚̚͠͠͝Ư̷̧̧͖͔͍̥̤͚͙̼̖̺̞̟̭̼̱̜͔̼̳͕̜̭̞͎̩̘̯̼̫̥̋̀̽͂́̔̾̏̒̇͛̈́̅̓͐͒͗̏͑͒̂̈̾̊̊́̏̈́̇͒̀̊̏͛̔̈̅̋͑̉̏͝͠ͅͅǪ̵̧̛̹͔͙̳̘̪̬͖̤̟͇̩͓̯͓̰̘̺̼̹͍̪͔̺̲̹̻̎̎̃͆̑͗̾͆̓̽̀͊͊̋̀͑̽͂̋̍͛̔̉̈̽̐͑̔̈́́̍́̐͂͒̈͐͗̄̉̀͌̕̚͘̕͝͠Į̷̡̨̛͎̹̤̻̤̳͖̫̭̫͎̙̮͕̗̘̥͈͖̪̖͕̭̱̪͕͖̽͑͗͗͌̾̌͆̐͗͊͑̈̄̎̿̎̌́̓͆͋́̌̇̓̀́̈́͊̔̎̏̒̀͐̍͐̽͊̄̈́͌̔̓͠͝͝͝N̴̡̢̢̦̝̱͕̜̭̣͕͇͇̬̥̟̤̮͈̹̭̜̯̮̟̱͇̤͕͚̱͈̈́̎̀̍͊͆͒̂̒̾́̕ͅḢ̸̨͓̱͔͖͕͌͒̃̔̐͜À̸̧̨̢̠̞̘̮͓̻̱̣͍͎̰͉͈͎̟̰̩̠̦͉͔͍͎̮͕̬͓̗̱̰̙̯̬̹̟̥͇̦͉̻͇̘͈̺͚̗̂͛̽͐̀́̄́̎̀̐̍̍̑͂̈́̃̅̈́̾̃͛͆̊͗͋͗͊͒́̕͘͘͝͠͝͠͝͠ͅ ̷̢̨̢̧̛̟̰̺̰͈̻̗͎̗̖̘͈̩̤̜͇̦̜͓̻̮͍̩̗͖̝̺͍̆̃̎̌͌͌̈́̈́͂̏͋̀̒́͂͑̅̎͒͒̐̊͗͆͒̈͛͗͗̒͋̒̑͌̎̒̈̂͊̂̈́͘̕͘̚͘͝͠͝ͅŃ̶̝̞̰̮̟͚͎͍͉̹̮͕͎̮̪̳̼̟̟̑͊͐̑̃̈́̄͌̂̓̓̎̌́͋̅͑̊̓͊͆̇̄ͅͅG̷̛̦̑͊̎̔̋̽̈̆̀̽̈́͌̀͌͌̈́͌̿̑̓͂̚̚͠͠͝Ư̷̧̧͖͔͍̥̤͚͙̼̖̺̞̟̭̼̱̜͔̼̳͕̜̭̞͎̩̘̯̼̫̥̋̀̽͂́̔̾̏̒̇͛̈́̅̓͐͒͗̏͑͒̂̈̾̊̊́̏̈́̇͒̀̊̏͛̔̈̅̋͑̉̏͝͠ͅͅǪ̵̧̛̹͔͙̳̘̪̬͖̤̟͇̩͓̯͓̰̘̺̼̹͍̪͔̺̲̹̻̎̎̃͆̑͗̾͆̓̽̀͊͊̋̀͑̽͂̋̍͛̔̉̈̽̐͑̔̈́́̍́̐͂͒̈͐͗̄̉̀͌̕̚͘̕͝͠Į̷̡̨̛͎̹̤̻̤̳͖̫̭̫͎̙̮͕̗̘̥͈͖̪̖͕̭̱̪͕͖̽͑͗͗͌̾̌͆̐͗͊͑̈̄̎̿̎̌́̓͆͋́̌̇̓̀́̈́͊̔̎̏̒̀͐̍͐̽͊̄̈́͌̔̓͠͝͝͝"
Tệ... thật tệ...
Tối... càng tối hơn...
Tôi hiểu rồi... Adam...
Tôi đã bị nguyền...
No-name...
Bản thân chúng ta...
ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
Trên giữa khoảng không trắng đến chẳng còn gì của vũ trụ Omega
Một thực thể mang dáng của một đứa trẻ...
Cơ thể – vật chứa của thực thể đó đang tan vỡ – thực sự tan vỡ dần như vết nứt trên một bình sứ
Cơ thể đó không chút màu sắc. Chỉ có màu xám của da và quần áo và màu đen của tóc
Có mắt mà không có mắt...
Có khuôn mặt mà chẳng ai nhớ...
Có toàn năng nhưng chỉ mãi là một đứa trẻ
Có nhiều cái tên nhưng không ai nhắc đến
Đây là cái giá phải trả cho một kẻ chỉ làm vì bản thân
Một lời nguyền của mọi kẻ toàn năng
Lời nguyền của những kẻ hoàn hảo...
Vì tò mò...
Vì 'hứng thú'...
Vô hạn lần đã nhàu nát cái bản thảo cốt truyện cho đến khi không còn thứ gì ý nghĩa nữa...
Cơ thể cậu bé đang tan rã thành từng mảnh, sức mạnh đang rời xa cậu. Trong đầu cậu bây giờ chỉ...
" Mr. Wonder..."
" The Animator..."
" Tôi sai rồi..."
" Tớ nhầm rồi..."
No-name khóc, khóc đến mức nấc cụt, khóc vì hối hận, khóc vì sự ích kỷ của bản thân. Quá muộn, giờ có ai đến cứu nữa đâu? Khóc mà không chút nước mắt rơi ra...
Nằm bất động trên tàn dư của 'studio' của cậu bé. Bàn ghế bị dập nát, những bút màu, những công cụ của họa sĩ bị hỏng, bị đốt, bị gãy
Mực, màu nước vương vãi khắp sàn, nhuốm lên đống giấy tờ có để lại những dấu chân – chúng bị giẫm đạp.
Dụng cụ khác, sách vở, quần áo, mọi thứ, cho 'xây dựng nhân vật và cốt truyện', No-name còn gì hi vọng để để mắt...?
Cậu ta sẽ làm... đúng chứ?
Hướng mắt tới hai phía bên cạnh No-name: Cánh cửa màu xanh và đỏ
Màu xanh thì bị chặn bởi vài tấm ván gỗ đóng đinh lên...
Màu đỏ có vài vết chặt của rìu, trước có một cái rìu nằm im trên mặt sàn trắng
Và đằng sau cậu: Cánh cửa màu đen bị hỏng phần tay nắm cửa và phần chốt, đang kéo lại kẻ đã phản bội đa vũ trụ về địa ngục của bản thân – T̷̛̝͖̥͔̹͖͙̀́̓̌́̄̿̈͑̀͆͑͠Ḩ̶̺͚͎̘̝̖͎͓̤͖͒̎̽͛̂́͒̀̉̒̽̽̒̋͑E̴̡̛̗̱̭̫̣̯̮͕̥̼͉̥̍̈̽̈́̿̈́̊͋̋̅̓̽͝ͅ ̴̡͕͖͓͕͉̼̹͎̏̐͂̈́̒͐͛̐̉̍̃̌̑͜͝V̴̡̯̦͓̰̹̮̩͉̥̰̠̻͖͐̽̀͝Ơ̸̡̢̢̮̞̙̫̬̱͖͙͓̦̜̂̈́͂́̑͂͌͑͂͘͠I̶̧̠̱̺̭̬̩͕̟̥͝D̴͙̞͕̞̍̈́̽̋͌̀
" Không..."
" Chưa phải là kết thúc..."
" Adam... tôi biết tôi đã sai... tôi biết có chết vô hạn lần thì mãi mãi... mãi mãi tôi sẽ không rửa sạch hết sự bệnh hoạn của tôi..."
No-name nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, da bàn tay yếu đến mức vết nứt còn lan ra thêm bởi lực nắm tay.
" Nhưng kể cả vậy... tôi sẽ không cho phép cậu trở thành kẻ cậu thề sẽ săn đuổi cả đời..."
No-name – cậu bé lê lết cơ thể mỏng manh về vị trí 23 lá thẻ nhân vật vương vãi cùng với đống tài liệu khác...
23 lá 'át chủ bài'...
23 Omnia...
Những kẻ có thể đưa Avatar đến đích của câu chuyện...
Tôi biết... lần này tôi sẽ để số phận quyết định lối đi của họ...
Tôi thề... lần này tôi sẽ để số phận phán quyết cái mạng quèn của tôi..
No-name cẩn thận nhặt từng chiếc lá một – tay cậu rung rẩy vì lo âu, vì e ngại, vì sợ hãi – sợ hãi của một kẻ từng là toàn năng của đa vũ trụ như No-name, giờ chỉ còn là tàn dư của ngạo mạn
Nó cháy đau cháy đớn trong lòng một thực thể đáng ra không nên có trái tim...
Vậy mà giờ... Adam đã ép No-name 'ăn trái tim' đó...
Máu... đen trên môi...
No-name cắn chặt môi... vị đắng, vị sắt...
Thật là 'lần đầu tiên'...
Nhặt từng lá bài một...
Từng cảm nghĩ hiện ra trong đầu...
Lá thứ nhất: Một nữ họa sĩ vẽ phiên bản quái vật của bản thân... bằng máu... bằng mực...
" Nhát vẽ đầu tiên... là dối trá. Nhát vẽ cuối cùng... là sự thật..."
Lá thứ hai: Một nam hiệp sĩ của những chiếc lá... hi sinh thân mình... để cơ thể anh ta khô héo... để những trồi non phát triển...
" Mỗi cái kết... đều là... mỗi cái rễ của... sự khởi đầu."
Lá thứ ba: Một cô gái... là đứa con của biển cả... chết đuối trong chính phù phép cô tạo ra... cho biển cả... cho biển cả có thể... hát...
" Biển cả có trước khi câu chuyện... có. Nó sẽ chỉ... lắng nghe."
Lá thứ tư: Một chàng kĩ sư... trái tim sắt của anh bị dày vò bởi quá khứ... bị cháy lỏng bởi địa ngục anh lao vào... vẫn đứng vững trước hơi thở cuối cùng...
" Chiến tranh chẳng qua là... một câu chuyện không ai biết cách... kết thúc nó..."
Lá thứ năm: Một cô gái bị lấp đầy bởi sự quyết tâm và... thù hận... trốn đằng sau một giả lập của thiên đường... một thiên đường của giả lập... một bông tuyết nhuốm máu...
" Thực tại chỉ là... bản nháp... tất cả thích... bản chỉnh sửa..."
Lá thứ sáu: Một nam thủy thủ... chết chìm bởi những bí ẩn... lạc lõng bởi sự... hư vô của kí ức... một biển cả vô tận... lấp đầy bởi những câu hỏi...
" Câu trả lời luôn nằm ở những nơi xa hơn.... Đó chính là điều khiến cho hành trình trở nên... đáng giá..."
Lá thứ bảy: Một bóng hồng trẻ... bị nhào nặn bởi trăm con mắt của... khán giả... trong những nốt nhạc của... với sự 'tự do trong ép buộc'... khi nốt nhạc trở nên... hiện hữu... một dàn nhạc trong tâm thức...
" Không cần nhìn khán giả... chỉ cần cảm nhận trái tim của họ..."
Lá thứ tám: Một gã con bạc... chết vì bán cả linh hồn cho quỷ... vì sự an toàn của trăm người xa lạ... chết mà không thể ngừng... con bạc... đỏ đen... mỗi cá cược... thay đổi cực diện của nhà cái...
" Sự may mắn chẳng qua chỉ là quy luật xác suất biết đùa cợt..."
Lá thứ chín: Một cô gái giữ mộ... có trái tim đã ngừng đập... là cái đệm an toàn cho... những kẻ chết chóc lạc lối... khóc mà không thể khóc, vì thân xác cô đã chết từ lâu... khi một câu chuyện bắt gặp một ngã ba...
" Kẻ đã khuất không bao giờ ở lại cõi chết.... Họ chỉ không còn được kể về nữa..."
Lá thứ mười: Một kẻ lang thang... có lý tưởng của anh bị lay động... như khi bẻ cong một thanh thép liên tục... đưa ánh sáng vào... bóng tối... một cơn gió bay tứ phía... đứng trên trung tâm của một ngã tư trong... nhận thức...
" Tin vào ai? Vào đâu? Vì nơi đó kẻ tin sẽ hướng đến..."
Lá thứ mười một: Một nữ tu... một con cừu của 'tội lỗi'... vật thế thân cho mọi người phàm... người mẹ của... đức tính con người....quỳ lạy trước một tấm gương phản chiếu lòng người...
" Mỗi linh hồn là một câu chuyện... sẽ không ai phải lạc lối..."
Lá thứ mười hai: Một nam diễn viên... trình diễn cho cả đời... cho khung hình vô hình với khán giả... tới mức... anh ta quên đi bản thân là ai... đằng sau là hàng ngàn chiếc mặt nạ... xung quanh là những tiếng vỗ tay không ngớt... không phải phán quyết... mà một thứ tệ hơn...
" Vở kịch không bao giờ khép lại... Nó chỉ đang chờ đón một chương mới..."
Lá thứ mười ba: Một nữ võ sĩ... bị tù giam trong khái niệm... 'tự do' được tạo bởi...'khuôn mẫu'... quy tắc của... những kẻ bạo chúa... khi chiến thắng chỉ là...
" Chiến thắng không phải là kết thúc... Đó là lý do để tiếp tục tiến lên..."
Lá thứ mười bốn: Một nam pháp sư... có cái tên bị rằng buộc bởi các vì sao... bởi một tai họa từ tương lai anh biết trước... bởi sau cùng cát sẽ chôn vùi tất cả...
" Bầu trời tựa như một cuốn sách viết bằng ánh sáng... và anh ta chính là người biên tập..."
Lá thứ mười năm: Một nữ cao bồi... ngồi trên ghế của một quán nhậu... tay phải cầm một súng lục ổ xoay... tay trái cầm một lá bài sảnh chúa... khi mỗi viên đạn được khắc một tên của một người....
" Mỗi phát bắn là một câu chuyện... hãy làm chúng.... đáng giá..."
Lá thứ mười sáu: Một chàng bác sĩ phẫu thuật... một chân ái... mệt mỏi vì sống... mệt mỏi vì chết... khi hàn gắn lại những vết thương của... trái tim...
" Bất tử không phải là sống mãi mãi.... Mà là từ chối để câu chuyện kết thúc..."
Lá thứ mười bảy: Một nữ nhà văn... khi sự thật chính là câu từ... khi cố gắng khớp thực tại với những ý nghĩa xa vời của mong muốn người phàm...
" Từ ngữ là thứ ma thuật lâu đời nhất. Mọi thứ khác chỉ là kỹ xảo..."
Lá thứ mười tám: Một chiến trường... một nam – kẻ đồ tể đứng giữa chốn thảm sát, thân thể tàn tạ, máu rỉ thành vũng dưới chân anh. Vậy mà anh vẫn đứng đó. Anh luôn đứng vững...
" Không thể chấm dứt những thứ cứ liên tục trỗi dậy..."
Lá thứ mười chín: Một xưởng làm việc. Những con rối treo lơ lửng trên những sợi dây. Một người phụ nữ – một thợ làm rối di chuyển giữa chúng, những ngón tay cô nhảy múa, đôi mắt nhắm nghiền. Mỗi con rối đều có một khuôn mặt. Mỗi khuôn mặt đều có một cái tên...
" Không làm búp bê... chỉ tạo nên những người chưa từng được sinh ra..."
Lá thứ hai mươi: Một phòng xử án. Một người đàn ông – vị luật sư đứng trước một vị thẩm phán, người đồng thời cũng là bồi thẩm đoàn và đao phủ. Luật pháp không được viết trong sách vở — nó được viết nên ở khoảng trống giữa sự thật và lời dối trá. Và anh ta là người duy nhất có thể đọc được nó...
" Công lý không hề mù. Nàng chỉ nhìn thấy quá nhiều thứ mà thôi..."
Lá thứ hai mốt: Một bông hoa đơn độc mọc trên đất hoang tàn... một cô gái – một thợ làm hoa quỳ gối bên cạnh...đôi tay khum lại ôm lấy những cánh hoa. Bông hoa ấy có độc. Kiều diễm. Phi lý. Vậy mà nó vẫn bung nở...
" Hy vọng không phải là điều gì đó đẹp đẽ. Nó là sự ngoan cường..."
Lá thứ hai mươi hai: Một cậu bé – một thần đồng toán học đứng giữa hư vô của vũ trụ... Những ngón tay của cậu bé đang lần theo các công thức mô tả hình hài của chính thực tại. Mỗi con số là một từ ngữ. Mỗi dòng kẻ là một câu văn. Mỗi chứng minh là một câu chuyện...
" Toán học là ngôn ngữ của vũ trụ..."
Lá thứ hai mươi ba: Một nữ kiến trúc sư, đứng trên một hành lang. Tận cùng. Những cánh cửa dẫn đến những cánh cửa khác rồi lại dẫn đến những cánh cửa khác nữa... Cô bước đi giữa tất cả những điều đó, tiếng bước chân cô vang vọng trong sự vô tận. Cô không hề lạc lối. Chính cô là người đã xây dựng nên mê cung ấy...
" Mỗi không gian giao thời là một câu chuyện đang chờ ta bước vào... nữ kiến trúc sư đó đảm bảo... sẽ có một cánh cửa mở ra..."
Xong rồi...
No-name sắp xếp lại 23 lá bài sao cho chúng xếp đều đặn. No-name ôm, giữ chúng trước ngực, trước vị trí 'trái tim' cậu có lẽ có.
Chút sức lực cuối cùng, cậu bé đó đứng dậy lên, mặc kệ cơ thể đó đang tan vỡ dần...
Tôi quyết định rồi...
Đây là khế ước của tôi... đối với chính tôi...
Nếu có sai lầm...
Tôi sẽ coi là lỗi để sửa sai...
Tôi sẽ coi đó là con đường sửa lỗi...
Tôi sẽ phó mặc cho số phận quyết định...
Cho Avatar...
Cho Adam...
Cho bạn của tôi...
Cho những Omnia...
Cho tôi...
〔≡R̴̞̃͂Ë̶͚̙̻̩́̔́̓̒̅͐̆̈́͊̔̕S̸͔͆̈́́͘E̵̛͚͐̃͒͗̓̀̿̈́̉͋͆T̶̯̝̟̈́͐͒̓̋́̕≡〕

