Đọc truyện
Chương 5: Sự Thật Muộn Màng Của Ba Năm Trước
Tại Bắc Kinh, Khương Ngôn Thần ngày càng trở nên trầm mặc và lạnh lùng hơn. Anh lao đầu vào công việc để trốn tránh sự trống trải trong lòng. Một ngày nọ, khi đang tìm kiếm một tập hồ sơ cũ trong phòng làm việc tại biệt thự, anh vô tình làm rơi một chiếc hộp gỗ nhỏ nằm sâu trong góc tủ. Chiếc hộp bật nắp, một cuốn sổ nhật ký có bìa màu xanh nhạt rơi ra.
Đó là nhật ký của Diệp Yến Thu.Khương Ngôn Thần khựng lại. Anh chần chừ một lát rồi mở trang đầu tiên. Những dòng chữ thanh mảnh, ngay ngắn hiện ra trước mắt anh:
“Ngày 10 tháng 10 năm 202X. Hôm nay bác sĩ nói tủy của mình hoàn toàn tương thích với Khương Ngôn Thần. Mình thực sự rất sợ đau, nhưng nghĩ đến việc người đàn ông luôn đứng dưới tán cây phong năm ấy có thể sống tiếp, mình không còn sợ nữa. Chỉ tiếc là, anh ấy không biết mình là ai, anh ấy luôn nghĩ người cứu anh ấy là Tô Mạn…”
Bàn tay Khương Ngôn Thần run bắn lên. Anh điên cuồng lật tiếp những trang sau:
“Ngày 15 tháng 11. Cuộc phẫu thuật thành công. Anh ấy khỏe lại rồi. Hôm nay mình thấy Tô Mạn đến phòng bệnh của anh ấy, cô ấy nhận mọi công lao về mình. Mình định vào giải thích, nhưng thấy nụ cười hạnh phúc của anh ấy khi nhìn Tô Mạn, mình lại thôi. Chỉ cần anh khỏe mạnh, mọi thứ khác không còn quan trọng nữa.”
Ngày kết hôn. Anh đeo nhẫn cho mình, nhưng ánh mắt anh lạnh ngắt. Anh nói:
"Diệp Yến Thu, tôi cưới cô vì gia đình bách ép, cô đừng mong đợi tình yêu từ tôi."
"Ngôn Thần ơi, anh có biết trái tim em lúc đó đau đến mức nào không? Em không cần tiền của anh, em kết hôn vì em yêu anh từ năm mười tám tuổi…”
Cuốn nhật ký rơi bộp xuống đất. Toàn thân Khương Ngôn Thần run rẩy, lồng ngực thắt lại như có ai đó cầm dao đâm mạnh vào. Năm mười tuổi, anh mắc căn bệnh hiểm nghèo cần thay tủy gấp. Lúc đó, Tô Mạn xuất hiện với tờ giấy chứng nhận hiến tủy, khiến anh cảm động sâu sắc và thề sẽ yêu thương cô ta cả đời.
Nhưng hóa ra... tất cả chỉ là một trò lừa dối trơ trẽn. Người thực sự hy sinh mạng sống, chịu đựng đau đớn để cứu anh, lại là người con gái mà anh đã sỉ nhục, hờ hững suốt ba năm qua.
"Yến Thu... tại sao cô không nói cho tôi biết?"
Giọng Khương Ngôn Thần nghẹn ngào, những giọt nước mắt hối hận muộn màng lăn dài trên gương mặt góc cạnh.




