Đọc truyện
Chương 1 : Là ta sai hay các người cố chấp.
Tiêu Thanh Liên ngọc bộ trĩu nặng, tâm can uất kết bởi nghịch cảnh vừa qua. Chợt, kình phong rít gào bọc hậu, một đạo huyết sắc kiếm khí mang theo sát ý thấu cốt xé gió lao tới. Nàng tiệp thân uốn mình, lăng không mượn lực lướt ngược về sau, sượt qua quỹ đạo của tử thần.
Vút!
Một đạo bạch y tựa hồ tàn ảnh như huyễn diệt, đạp phong xuất hiện, mang theo khí tức tàn khốc giáng xuống ngay trước mặt nàng chỉ chừng hai trượng.
"Hàn Nghị?" Nàng lạnh lùng cất lời.
Không một tiếng hồi đáp. Hàn Nghị túng người, Đằng Diễm kiếm vung lên, bổ nhào xuống tựa thái sơn áp đỉnh. Tiêu Thanh Liên linh hoạt xoay người, bá đạo kiếm phong xẹt qua vai áo, làm da thịt tức thì nổi một vệt đau buốt, lưỡi kiếm chỉ cách da nửa tấc đã xé toạc mặt đất thành một đạo kiếm ngấn sâu hoắm dài chừng mười lăm trượng, lưu lại một luồng huyết khí cuộn trào.
Mũi ngọc điểm nhẹ lên mặt đất, bạch y tung bay, thân ảnh nàng bạo thoái hòng giãn khai thế trận. Uy áp bạo phát, khí tức tỏa ra khiến thảo mộc xung quanh tức thì kết băng.
Hàn Nghị mượn đà, mũi chân đạp không, phi thăng hơn mười trượng. Trường kiếm cuồng vũ, trảm xuất vô vàn đạo kiếm ảnh uy dũng.
Tiêu Thanh Liên ngước rèm mi thanh tú. Giữa tầng không, hàng ngàn linh huyết kiếm lưu ly tản ra xích quang chói lòa, tựa trận huyết vũ mang theo cuồng phong giáng xuống. Không chút trì hoãn, Kiếm Thanh Sương nắm chặt nơi tả thủ tức thì xuất vỏ! Một tiếng kiếm minh thanh thúy vang lên, hàn khí thấu xương men theo lưỡi kiếm cuộn trào, hóa thành màn sương trắng xóa. Trường kiếm thoát thai, lơ lửng trước ngực, hướng kiếm ngạo thiên. Thoáng chốc, một đạo băng thuẫn lưu ly hình bán nguyệt ngưng kết, kiên cố đón đỡ thế công điên cuồng từ trận huyết vũ.
Keng! Keng! Keng!
Hỏa tinh bắn tứ tung, hàn khí và huyết quang va chạm tạo nên tiếng rên vang như sấm, những vòng sóng gợn vỡ nát cả không gian. Khiến cả hai người đều cảm thấy tay cầm kiếm hơi tê dại.
Bụi mù lục đục tan đi, Hàn Nghị mới trầm giọng:
"Tiêu sư tỷ, đệ thực không ngờ, chúng ta lại đi đến bước đường này."
Tiêu Thanh Liên vốn dĩ tâm mang đầy phẫn uất, oán khí mông lung như hắc vụ vấn vương, dường sắp đọa ma. Tình đồng môn thuở nào nay mỏng tựa cánh nhạn.
Oanh!
Nàng triệt để phóng thích toàn bộ nội tức, cỗ uy áp bài sơn đảo hải của Thượng Linh đệ bát trọng bạo phát, chấn văng cát sỏi mười phương. Đạp hư không vút lên hai mươi trượng, ngọc thủ thoăn thoắt kết ấn. Bốn phương tám hướng, thiên địa linh khí cuồn cuộn hội tụ, hóa thành vạn thanh băng kiếm tỏa ra hàn quang lẫm liệt, sát ý lấn át cả đất trời.
Hàn Nghị gầm lên một tiếng, nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, thôi động tu vi Thượng Linh đệ thất trọng đến cực hạn. Huyết sắc linh lực cuồn cuộn dâng trào, hóa thành những đạo xích lụa quấn quanh thân thể, rực rỡ như huyết hải bốc cháy. Hai đạo nhân ảnh, một đỏ một trắng, chém toạc hư không, mang theo quang mang chói lọi hung hăng va chạm.
OANH!
Âm thanh điếc tai nhức óc vang lên. Linh lực bạo trướng, kình phong cuồng bạo hóa thành một vòng xoáy hủy diệt, càn quét san phẳng mọi sinh linh ngọn cỏ trong vòng vài dặm. Băng phế, huyết tung, hào quang rực rỡ chiếu sáng cả một vùng trời ảm đạm.
Giữa tâm chấn, Hàn Nghị mặt trầm tựa thủy, thanh âm xen lẫn linh lực vang vọng:
"Tiêu sư tỷ, đừng cố chấp nữa! Chuyện này, không đến lượt tỷ định đoạt. Tự cổ chí kim, luân thường đã định, xin tỷ chớ tiếp tục u mê!"
Tiêu Thanh Liên sắc mặt lạnh lẽo như vạn năm huyền băng, trào phúng:
"Ta tự hỏi, ta đã làm gì sai? Lương duyên tự ta định. Luân thường thì sao? Cũng chỉ là do kẻ tự xưng cường giả định đoạt. Vậy thì hôm nay, ta nguyện làm kẻ bạt kiếm, trảm phá cái luân thường mục nát đó!"
Lời vừa dứt, linh uy lại một lần nữa bạo phát. Mượn ưu thế thiên phú của cảnh giới cao hơn một bậc, nàng phất tay xé rách thế giằng co, triệt để áp đảo đối phương.
Trận giao phong này sớm đã bạt đi danh nghĩa luận bàn đồng môn, mà bấy giờ là một hồi thanh lý môn hộ tàn khốc, chẳng từ thủ đoạn. Nàng, một nữ tử từng mang vóc dáng ôn nhu, thanh nhã, nay chỉ vì vướng bận chân tình với ân sư, đạp lên luân thường tông môn mà thân bại danh liệt, bị toàn tông truy sát không chốn dung thân.
Hàn Nghị bị kiếm khí đánh văng, ầm ầm nện xuống mặt đất. Hắn gượng gạo cất lời:
"Sư tỷ, dừng lại đi, mau theo đệ trở về."
Tiêu Thanh Liên mặt lạnh như băng, thu kiếm hồi vỏ.
"Trở về?"
Ngay khoảnh khắc Tiêu Thanh Liên vừa nới lỏng cảnh giác, một Bát Quái Kiếm Trận từ trên trời ập xuống, phong tỏa bát phương. Nàng lập tức bị khống chế, ngũ quan tức thì tê liệt, dường như bị một nguồn lực lượng cường đại phong ấn. Trận pháp điên cuồng ngưng kết, hóa thành một khối huyền băng khổng lồ, giam cầm nàng ngay tại chỗ.
Thái Thanh trưởng lão Tôn Mặc Vũ, vận trường bào bạch y phiêu dật, chòm bạch râu dài tới ngực, tay cầm Thủy Phong Trượng chậm rãi bước tới. Không gian bỗng chốc tĩnh lặng như tờ, chỉ còn nghe tiếng khô khốc của tầng lá rụng vỡ vụn dưới gót giày lão.
Hàn Nghị như cảm nhận được điềm dữ, sống lưng bất giác truyền tới một trận ớn lạnh thấu xương. Hắn liền lớn tiếng hét lên tuyệt vọng:
"Tôn trưởng lão... Đừng mà!"
Một luồng kiếm khí ngập trời đã hội tụ. Vô số linh kiếm dung hợp kết thành một thanh cự kiếm quang mang rực rỡ, tỏa ra sát ý lạnh lẽo đến cùng cực.
"Đời này nghịch đạo, trăm năm tu luyện đành buông bỏ.
Một tiếng 'sư phụ' gọi mà nhói tận tâm can.
Là ta sai hay do các người cố chấp."
Tôn Mặc Vũ mở bừng hai mắt, kiếm trận được thôi động đến mức cuồng bạo, mang theo tốc độ cực hạn tỏa quang mang lục diệp cùng uy áp của kẻ mang tu vi Uẩn Linh tứ trọng trên đà lao tới.
Hàn Nghị gào thét trong sự bất lực, thanh âm xé ruột xé gan:
" KHÔNG...!!!"
HAI TRĂM NĂM TRƯỚC.
Thôn Minh Sơn, hạ du bắc vực.
Ánh hoàng hôn đâm thủng tầng mây xám xịt, rọi xuống vùng Bắc Vực hạ du, nơi ngàn năm qua vốn hoang vu hẻo lánh chẳng ai màng tới. Nhưng nay, gió tanh mưa máu tụ hội, đại năng tinh anh của các thế lực đỉnh tiêm đều đã tề tựu tại nơi này.
Tám đại phái thuộc Chính, Ma lưỡng đạo, không hẹn mà gặp, mục đích duy nhất chỉ có một.
Giữa tầng không, một đầu Giao Long dài chừng mười lăm trượng đang điên cuồng giãy giụa, rống lên những tiếng gầm thét xé rách màng nhĩ hòng thoát khỏi còng xích của các đại phái. Khí tức và linh lực cuồn cuộn bao trùm cả một phương thiên địa, bện lại thành vô số xiềng xích vô hình trói chặt lấy chân thân con cự thú.
Ở một góc khuất doanh trướng của Vân Tĩnh Tông, một nữ tử thân hình mảnh mai, khoác trên mình bộ y phục vô cùng kỳ quái đang bị hai tên đệ tử khóa chặt hai tay ra sau lưng nhằm tra khảo. Sự hoảng hốt và tuyệt vọng ánh lên trong đôi mắt nàng lúc này, e rằng chỉ mình nàng thấu tỏ.
Đột nhiên, một đạo thanh âm tà mị mà cuồng ngạo vang vọng cả núi rừng:
"Chư vị, hôm nay tề tựu đông đủ như vậy, con súc sinh này... Lạc Hà Cung ta cũng muốn chia một phần.
Lời vừa dứt, trên bầu trời cao, một nam tử vận cẩm y, dung mạo tuấn lãng chừng hai lăm tuổi đang chắp tay ngự trên Hồng Liên Chiểu, một đóa sen rực lửa, lăng không cách mặt đất năm mươi trượng.
Đám người các đại phái đồng loạt ngước mắt. Doanh trướng của Lạc Hà Cung cũng đã đóng quân tại đây từ trước, dẫn đầu bởi Thái Thanh trưởng lão Tôn Mặc Vũ và Thái An trưởng lão Liễu Ngọc Như.
Nghe lời ngông cuồng ấy giáng xuống, các đại năng của bát đại phái lưỡng đạo đều lộ rõ vẻ khinh mạn. Thiên Sơn Đạo Nhân, trưởng lão của Tiêu Huyền Tông vuốt râu lạnh nhạt:
"Nam Phong cung chủ giáng lâm, góp sức vì chính đạo vốn là điều tốt. Nhưng vũng nước đục này, e rằng ngài khó mà can thiệp."
Tần Hoài, chưởng môn Huyết Sát Môn cười phá lên điên dại:
"Hahaha! Nam Phong, ngươi bất quá cũng chỉ là cung chủ của một tông môn nhỏ bé. Ngươi lấy tư cách gì mà dám đến đây phách lối?"
Nam Phong nhếch mép, nụ cười nhạt xen lẫn tà khí:
"Lạc Hà Cung ta tuy nhỏ, nhưng thịt ngon thì bản cung cũng muốn nếm thử. Bản cung không đòi hỏi nhiều, chỉ là dạo này đang luyện chế một thanh bảo cung nhưng lại thiếu dây cung tốt. Đúng lúc đi ngang qua đây, chỉ xin rút của nó một đoạn gân. Cứ coi như sau này bản cung thành thân, sinh hạ khuyển tử... thì đoạn gân này sẽ là quà đầy tháng tặng cho hài tử vậy."
Lời lẽ ngông cuồng nhường ấy thốt ra, ai nấy đều thầm hiểu: Rút gân chỉ là cớ, thực chất hắn muốn nuốt trọn con Giao Long. Một hung thú thái cổ mà mất đi Long gân thì còn giá trị gì nữa.
Quỷ Tiên Sinh, đại trưởng lão của Quỷ Vương Tông âm trầm phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng:
"Nam Phong cung chủ, e rằng, món lễ vật này cho lệnh lang... cái giá phải trả hơi đắt đó."
Nam Phong triệt để phớt lờ những lời công kích. Thần thức của hắn như thủy triều vô hình, lặng lẽ rải qua toàn bộ các doanh trướng nhằm đánh giá thực lực các bên.
Quét qua Tiêu Huyền Tông, Quỷ Vương Tông, Xích Luyện Đường... Đến doanh trướng Vân Tĩnh Tông, thân ảnh Nam Phong đột nhiên khựng lại. Sóng to gió lớn cuộn trào trong nội tâm!
"Cái gì? Nữ nhân đó... Áo sơ mi? Quần kaki? Thậm chí là... mái tóc nhuộm vàng kia... Đã hai trăm năm mươi năm rồi... Đã lâu lắm rồi, mình chưa từng nhìn thấy thứ y phục đó!"
Không nói thêm nửa lời, Nam Phong động ý niệm. Một cánh hỏa liên xé gió lao vụt xuống, thẳng hướng doanh trướng Vân Tĩnh Tông mà oanh kích.
Triệu Thành Lam, trưởng lão Vân Tĩnh Tông thấy thế liền phản ứng dữ dội:
"Nam Phong, ngươi định làm gì?!"
Mũi chân lão đá mạnh vào cán trường thương, một luồng linh lực thâm hậu bạo phát đâm nát cánh hỏa liên trên không trung. Nhưng Nam Phong không hề dừng tay. Hai cánh hỏa liên khác tiếp tục xé gió lao xuống, mang theo uy áp và hỏa khí bay rạp trên mặt đất. Đi tới đâu, cuồng phong hất văng tu sĩ tới đó, cày xới mặt đất rực cháy, có thể thiêu đốt bất kỳ thứ gì dám cản trở. Hỏa khí sáng rực thành một đường thẳng tắp.
Bùm! Bùm!
Hai tên đệ tử Vân Tĩnh Tông bị đánh văng xa vài trượng, hộc máu tại chỗ. Hai cánh hỏa liên hóa thành dải lụa mềm mại, cẩn trọng quấn lấy eo nữ tử y phục kỳ quái kia rồi kéo thẳng lên không trung, an ổn đặt phía sau lưng Nam Phong.
Nam Phong mở to hai mắt nhìn nàng, sự khiếp đảm, bàng hoàng hòa lẫn với niềm kích động điên cuồng hiện rõ trên đáy mắt. Giọng hắn trầm khàn:
"Nói cho ta biết... cô tên gì?"
Nữ tử khẽ mở đôi môi nhợt nhạt, thanh âm run rẩy mang theo sự hoảng loạn tột độ:
"Tiêu... Tiêu Thanh Liên."
Nghe rõ ba chữ ấy, Nam Phong chậm rãi xoay người lại, ánh mắt vốn đang kích động nay hóa thành lưỡi dao sắc lẹm, chất vấn:
"Triệu đạo huynh! Tại sao người của Lạc Hà Cung ta lại nằm trong tay Vân Tĩnh Tông, còn bị ép cung tới mức này? Bản cung cần một lời giải thích!"
Triệu Thành Lam sầm mặt, cả giận quát:
"Ngươi ngậm máu phun người! Nữ nhân này là người của Lạc Hà Cung? Ả ăn mặc kỳ quái, ta nghi ngờ ả là yêu nghiệt Ma giáo phái tới làm nội gián. Bắt lại tra khảo thì có gì sai?"
Sắc mặt Nam Phong triệt để lạnh lẽo, tà uy trên thân ầm ầm bạo phát:
Ma giáo? Nghi ngờ? Chỉ bằng một câu "nghi ngờ" của ông là có thể tính toán xong chuyện này sao? Ông nhìn cho kỹ, một nữ tử không có nửa điểm tu vi, hoàn toàn là phàm nhân. Chư vị ma giáo ở đây, ai dám nhận người Lạc Hà Cung là người của ma giáo nào ?"
Giọng hắn dội vào không trung, uy nghiêm vang vọng khắp sơn nguyên:
"Chư đạo hữu!. Hãy nhìn kỹ gương mặt này, nghe rõ cái tên "Tiêu Thanh Liên" này. Nàng ấy là người của Lạc Hà Cung ta. Từ nay về sau, nữ tử này do bản cung đích thân bảo hộ! Kẻ nào dám có nửa điểm bất kính với nàng, đồng nghĩa với việc tuyên chiến không chết không thôi với Lạc Hà Cung!".




