chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 4: Vạn Chi Hoa Giáo

Một bài viết được đăng tải trên Reddit từ một nhóm chuyên thảo luận về những chủ đề liên quan đến tâm linh, huyền bí hoặc các kỳ án trong lịch sử. Bài viết này nhanh chóng có được sự chú ý nhất định nhờ vào tính chân thật cùng sự bí ẩn và đáng sợ mà nó mang lại. Chủ sở hữu bài viết có tài khoản tên “Mikey-Lord-0722”, được đăng vào ngày 7 tháng 6 năm 202X. Nội dung bài viết như sau:

Bạn đã bao giờ từng nghe đến giáo phái “Vạn Chi Hoa” bao giờ chưa?

Khoảng thời gian trước đây, các kênh thời sự thường rầm rộ những giáo phái mê tín dị đoan đã làm dậy sóng dư luận thời bấy giờ. Có thể kể những giáo phái làm mưa làm gió như “Hội Thánh Đức Chúa Trời” chẳng hạn. Tuy nhiên, những giáo phái ấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Trên thực tế cũng có những giáo phái ngầm chưa bao giờ được tiết lộ hoặc có thể đã tiết lộ ra nhưng đã được bưng bít thông tin một cách bí ẩn. Đến bây giờ, hầu hết mọi người đều không còn dành ra sự quan tâm đặc biệt nào đến những giáo phái này.

Tuy nhiên, trong một lần thu dọn lại đống tạp chí cũ, tôi vô tình lướt qua một bài ký sự với số báo tháng 10 năm 2007 từ một phóng viên đã liều mình thâm nhập vào một giáo phái bí ẩn mang tên “Vạn Chi Hoa”.

Lúc đầu tôi chỉ nghĩ là một bài ký sự về một giáo phái mê tín dị đoan, lùa gà các tín đồ bằng những chiêu trò rẻ tiền như uống thuốc mê hay lấy tiền, lấy tài sản. Nhưng càng đọc tôi càng cảm thấy ớn lạnh trước những gì giáo phái này thực hiện và ý đồ sâu xa của chúng. Và tôi sẽ gửi lên đây nội dung của tờ ký sự đó.

Tháng 10 năm 2007.

“Nội tình của một giáo phái bí ẩn - báo cáo dựa trên quá trình thâm nhập địa bàn của giáo phái Vạn Chi Hoa”

Tôi đang thâm nhập vào một giáo phái tên “Vạn Chi Hoa”. Cơ bản thì đây là một giáo phái thờ một vị thần không rõ danh tiếng và nguồn gốc. Giáo phái này có những hành tung cực kỳ đáng ngờ mà tôi không thể làm ngơ. Dường như chúng chỉ lựa chọn tỉnh X làm căn cứ duy nhất. Tôi sẽ kể lại đầu đuôi việc tôi tham gia giáo phái này như thế nào? Vị thần mà chúng tôn thờ thực chất là gì? Và sự thật kinh hoàng nào đang chờ đón tôi ở phía sau?

1.Quá trình tham gia vào giáo phái.

Trong một lần đến thăm gia đình tại tỉnh X. Tôi tình cờ nghe các bác xe ôm tại một quán cà phê địa phương bàn về sự tồn tại của một giáo phái tên “Vạn Chi Hoa”. Khi hỏi thăm hai người này, tôi bắt đầu cảm thấy hứng thú trước những thông tin họ kể và tôi nghĩ đây sẽ là món hời ngon để đưa vụ này lên một tờ tuần san.

Tôi bắt đầu tìm kiếm đầu các đầu mối để tìm ra tung tích của giáo phái bí ẩn. Cho đến khi tôi tìm ra một người được cho thành viên của giáo phái “Vạn Chi Hoa”. Dựa trên những gì tôi đã tìm hiểu trước đó cùng với kinh nghiệm lành nghề của một phóng viên, tôi đã trả lời trót lọt những câu hỏi phỏng vấn từ người này. Những câu hỏi ấy đại loại như anh đã từng mơ thấy “Ngài” chưa? “Ngài” đã hứa với anh điều gì? Đâu là mong ước thầm kín bên trong anh? Cuối cùng, hắn hô lên một câu có thể là khẩu hiệu của giáo phái:

“Thiên Thủ Thiên Túc Hoa Thần Toàn Năng!”

Khoảng vài ngày sau, tôi nhận được một cuộc gọi lạ. Họ yêu cầu tôi đến nơi hành lễ tại địa điểm và ngày giờ chỉ định, yêu cầu phải ăn mặc kín đáo.

Khi đến nơi, đó là một nghĩa trang. Trời lúc ấy đã về đêm. Một hàng người đang chờ trước một ngôi mộ cổ xưa. Có ba người đứng gần ngôi mộ, họ đều mặc một bộ áo choàng đen che kín toàn thân, quấn kín đầu và mặt bằng tấm vải lụa, trông cứ như người Hồi giáo vậy. Một người cầm đuốc, một người đang bưng trên hai tay một cái hộp màu đỏ và người còn lại được ăn mặc trông trang trọng hơn hai người người còn lại, có thể là giáo chủ. Tên giáo chủ bắt đẩu mở nắp chiếc hộp và cẩn thận lấy ra một vật thể hình tròn trông như một cái đĩa. Lúc đó tôi chỉ có thể loáng thoáng thấy thứ vật thể kia dưới ánh sáng chập chờn của ngọn đuốc là một loại hoa văn trông như Mạn Đà La gồm sáu cánh hoa, phần trung tâm là hoa văn mô tả một giống loài sinh vật quái gở mà tôi khó có thể nhìn ra được.

Tên giáo chủ đưa chiếc đĩa ấy lên một cái hốc trên phần đuôi của ngôi mộ. Chiếc đĩa lọt vừa khít vào trong và tôi có thể nghe thấy tiếng canh cách mở khóa một động cơ bí ẩn. Điều kỳ diệu đã diễn ra ngay sau đó, phần phía trên của ngôi mộ bắt đầu trượt ra khỏi bản lề, âm thanh nặng trịch của đá và động cơ vang lên cồm cộp. Vài phút sau, một mật đạo đã mở ra, dẫn lối bởi một bậc thang xuống một khoảng không gian tối om.

Tôi hòa vào dòng người đi xuống mật đạo ấy. Giáo chủ và một tín đồ đang cầm đuốc dẫn đường phía trước. Một tín đồ khác cũng cầm đuốc đi theo sau, như thể đảm bảo không ai trong số chúng tôi có thể chạy thoát trở lại. Con đường hầm dài và chật hẹp, chỉ đủ để một người lọt qua, được lót đá nhưng vẫn bị vài rễ cây đâm xuống do sự xâm thực từ thực vật phía trên.

Một lúc sau, chúng tôi đến được một gian phòng tương đối rộng rãi. Gian phòng tối om, duy chỉ có một tia sáng trắng từ một cái hốc ở chính giữa bức tường. Lúc đầu tôi tưởng đó là do đèn điện nhưng tôi sớm nhận ra là căn phòng có một thiết kế đặc biệt giúp đưa ánh sáng tự nhiên từ trên mặt đất xuống đến tận tầng hầm. Giữa căn phòng có một cái giá thanh mảnh, không biết sẽ đặt thứ gì lên đó. Lúc này, chúng tôi được yêu cầu phải mặc áo choàng và úp mặt vào tường. Đến đoạn này, tôi buộc phải làm theo những gì chúng nói nên tôi đã bỏ lỡ một quy trình tương đối quan trọng. Nhưng tôi không quan tâm lắm vì thứ tôi cần là tư liệu thực tế về giáo phái này. Sau một lúc, một âm thanh nặng nề của đá đang kéo trượt ra, tôi cá là họ đã hoàn thành xong lớp bảo mật thứ hai và cánh của dẫn đến căn cứ thực sự của chúng đã mở ra.

Bước qua sau cánh cửa ấy là một khoảng không gian rộng lớn hơn nhiều. Ước tính tương đương với một hội trường 200 chỗ ngồi. Những ngọn đuốc được thắp lên. Không gian nơi đây âm u và rợn ngợp một cách khó mà tả nổi. Tôi cùng với các tín đồ khác đứng lại với nhau thành nhiều hàng ngang. Ở phía trước là một cánh cổng rộng lớn với chằng chịt những ký tự và hoa văn cổ. Giá như lúc đó tôi có thế chụp ảnh lại nhưng tất cả vật dụng cá nhân của tôi đều bị tịch thu hết cả. Ngay dưới chân cánh cổng to lớn ấy là một cái bệ đá hình hộp và vài bậc thang bước lên để tạo cảm giác thật linh thiêng và bề thế. Tính ra giáo phái này cũng có một khoản chi phí xây dựng rất tốt vì có thể xây dựng một thánh điện đồ sộ ngay dưới lòng đất. Nhưng nhìn thế nào đi chăng nữa thì nơi này cũng phải tồn tại được ít nhất cả trăm năm. Cổ kính là từ duy nhất tôi có thể mô tả lại. Nó mang theo những nét tương tự của Chăm Pa cổ nhưng có gì đó trong tôi cảm thấy nó không thuộc về một nền văn minh nào của nhân loại cả.

2.Vị thần của giáo phái đang tôn thờ và nghi thức tế lễ ghê rợn của chúng.

Lưu ý: Trong phần này tôi buộc phải nói giảm nói tránh vì nội dung tôi sắp kể sau đây có những tình tiết gây ám ảnh cho người đọc. Mong quý độc giả thông cảm.

Tên giáo chủ lúc này vẫn đang ăn bận kín mít bắt đầu bài phát biểu của hắn với chất giọng đầy hùng hồn, nghiêm nghị xen lẫn một chút gì đó thân thiện.

“Hỡi những người con của nhụy hoa thuần khiết, những linh hồn đã băng qua bóng tối của trần gian để trở về dưới bóng râm của ngài!

Ta nhìn thấy trong các vị, những người cũ đã bền bỉ đức tin và cả những người mới vừa kịp bước chân qua cánh cửa Cõi Vĩnh Hằng. Một sự khao khát chung, khao khát được cứu độ.

Thế gian ngoài kia chỉ là một mảnh vườn héo úa, nơi con người xâu xé lẫn nhau trong sự hữu hạn của hai tay, hai chân và đôi mắt phàm trần đầy ngu muội và u tối. Nhưng hôm nay, các vị đang đứng đây, dưới sự che chở của Vạn Chi Hoa.

Hãy nhìn lên! Ngài đang quan sát chúng ta bằng con mắt thần duy nhất, con mắt nhìn thấu cả quá khứ lẫn tương lai. Ngài đang vươn nghìn tay ra để sẵn sàng ôm lấy những ai dám dâng hiến, và nghìn chân Ngài đã bắt đầu rung động trong cõi hư vô, chuẩn bị bước những bước đầu tiên vào nhân gian này.

Đêm nay không chỉ là một buổi gặp mặt. Đêm nay là sự tưới tẩm! Máu của những nhành hoa thanh xuân nhất sẽ được dâng lên, để từng cánh tay của Ngài thêm cứng cáp, để con mắt trung tâm của Ngài thêm rực sáng.

Đừng sợ hãi sự đau đớn, vì đau đớn là cái giá của sự nảy mầm. Khi máu chảy xuống, đó là lúc hạnh phúc vĩnh cửu bắt đầu kết trái. Những người mới, hãy mở rộng tâm hồn. Những người cũ, hãy thắp sáng niềm tin.

Vì một mai khi Ngài thức giấc, nhân gian này sẽ chỉ còn một màu hoa duy nhất. Một màu hoa của sự vĩnh hằng!"

Bộ não tôi vẫn đang cố suy nghĩ để theo kịp những ẩn ý đằng sau lời phát biểu của tên giáo chủ. Khi vẫn chưa hiểu ra điều gì, hai tên tín đồ to khỏe nhất lôi ra từ một gian phòng vài người. Tôi bàng hoàng nhận ra đó là những thanh thiếu niên trẻ tuổi đang bị trói tay chân lại với nhau, có cả nam lẫn nữ. Chúng vùng vẫy, khóc lóc vì sợ hãi nhưng đã bị bịt miệng hết cả. Tên giáo chủ nhìn qua một lượt và chọn ra cậu trai. Những tên tín đồ lôi cậu ta đến gần đến bàn tế lễ một cách thô bạo. Cậu ta chống cự quyết liệt đến nỗi khăn bịt miệng của cậu lỏng lẽo ra. Cậu ta bắt đầu gào khóc trong tuyệt vọng.

“Tôi xin các người! Hãy tha mạng cho tôi! Tôi chỉ là một chàng thiếu niên bồng bột! Tôi không biết tôi đã đắc tội gì với các người! Làm ơn…xin làm ơn…hãy tha cho tôi đi…tha cho tôi…tôi sợ lắm…tôi không muốn đâu!”

Sau cùng, chàng thiếu niên ấy cũng không thể thoát được số phận đã bị những kẻ tà giáo này sắp đặt. Tên giáo chủ bịt miệng cậu ta lại. Hai tên tín đồ to con lôi cậu ta nằm lên bệ đá và cố định tứ chi lại bằng dây thừng. Giáo chủ đứng bên cạnh chàng trai, mặt hướng về phía chúng tôi bắt đầu thực hiện nghi thức tế lễ.

“ Hỡi những linh hồn đã đi qua bóng tối!

Thế gian là một mảnh vườn héo tàn, chỉ có Đấng Vạn Chi Hoa là mùa xuân vĩnh cửu.

Này kẻ được chọn, hãy hiến dâng vỏ bọc phàm trần để trở thành một nụ hoa được sinh ra từ hạt mầm kỳ diệu của Ngài. Ngươi sẽ được trở về với những cánh hoa dịu dàng và tràn đầy tình yêu thương, để một ngày nào đó cùng Ngài tỉnh thức. Một sinh mạng ra đi, vạn phước lành nảy nở!

Vạn Chi Hoa sẽ khai mở, vạn kiếp an lạc!”

Các tín đồ đồng loạt ngân lên một bài tụng kinh lanh lảnh khắp cả không gian rộng lớn. Bài tụng kinh ấy là xưng hiệu của vị thần mà giáo phái này tôn thờ. Tôi có thể nghe rõ ràng như thế này:

“Sa-ha-sa Phụ-xà, Sa-ha-sa Ba-đà, Phú-pa Đề-vị, Sát-va-sắc ti!”

Nghe qua cứ như tiếng tụng kinh của Phật giáo. Thế nhưng tôi không biết đang thờ cái thứ ngụy thần ngụy Phật nào mà phải thực hiện nghi thức này. Bất thình lình, tên giáo chủ lấy ra một con dao găm và bắt đầu đâm mạnh vào lồng ngực của chàng trai trẻ giữa lúc các tín đồ đang ngân vang bài tụng báng bổ của chúng.

Tôi kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng bọn chúng đang thực hiện hành động vô cùng ác nghiệp ngay trước biết bao con người. Tiếng gào thét đầy đau đớn của chàng trai bị bóp nghẹt qua lớp vải nhưng đủ để khiến cho trái tim tôi như bị xé ra thành từng mảnh.

Ôi trời đất thiên địa ơi! Con cái của đấng sinh thành tội nghiệp nào đang phải chịu cảnh địa ngục trần gian này vậy?

Mắt tôi cay xè vì xót xa xen lẫn với sự căm phẫn tột độ trước hành động của chúng. Nhưng tôi không thế làm gì, tôi không thể lao đến để cứu lấy chàng trai ấy. Nơi này được canh gác quá nghiêm ngặt, không có cách nào có thể liên lạc với cơ quan chức năng vào lúc này. Tôi đành phải cam chịu, cố gắng ghi lại tất cả tình tiết để trở về viết ra một tờ ký sự và mang vụ việc này ra ánh sáng.

Sau một lúc giằng co tuyệt vọng trong sự đau đớn cùng cực, tiếng thét của chàng trai trở nên vỡ vụn, yếu dần và tắt hẳn. Cơ thể của chàng trai lúc này cũng mềm oặt và trắng bệt. Từng dòng máu đỏ tươi tuôn ra, rỉ xuống mặt đất bên dưới tong tỏng. Không gian trở nên đặc quánh, tanh tưởi của tử khí.

Một lúc sau, một tên tín đồ mang ra một cái bình thủy tinh chứa một loại dung dịch màu vàng. Bên trong đang ngâm vật thể màu đỏ au trông như một cái bào thai. Tên giáo chủ cẩn thận đeo bao tay và lấy cái bào thai gớm ghiếc đó ra khỏi bình thủy tinh. Và đây mới là điều khó tin nhất. Ngay khi giáo chủ đặt cái bào thai lên lồng ngực, ngay vị trí mà hắn đã đâm chết chàng trai trẻ, bào thai bắt đầu tuôn ra những nhánh rễ trông như mao mạch bám lên thi thể. Nó bắt đầu hút những dòng máu đã tuôn ra từ chàng trai. Những cái nhánh của nó vươn ra khắp bệ đá và bắt đầu quá trình hút chất dinh dưỡng. Cái xác đang nằm trên kia đần trở nên teo tóp và uốn cong cơ thể đến mức khó tin tỉ lệ nghịch với sự phình to của cái bào thai. Cơ mặt của cái xác co giật đến mất méo xệch đến mức dị dạng, trông vô cùng kinh dị. Bào thao sau một lúc được hút toàn bộ chất dinh dưỡng từ cái xác, giờ nó đã to gần bằng cơ thể có một thiếu niên.

Khi quá trình hấp thụ hoàn tất cũng là lúc bào thai rút lại những nhánh rễ mao mạch và bắt đầu giai đoạn tiếp theo. Bào thai dần chuyển hóa và hình thành nên hình dạng của một con người. Sau gần mười lăm phút, quá trình tạo hình đã hoàn thiện, một bản sao hoàn hảo của chàng thiếu niên kia đã thành hình. Bản sao ấy sở hữu những đặc điểm y hệt với bản gốc. Nếu chỉ nhìn thoáng qua thì khó có thể nhận dạng đâu là người thật, đâu là bản sao.

Nhưng không phải là không có cách. Bản sao này có nét gì đó vô cùng hiểm độc và cách nó cười thì vô cùng quái đản. Miệng của nó khi cười sẽ cao quá lố đến mang tai, có khi lại không cân xứng giữa hai bên khuôn mặt. Mắt thì mở to ra đến mức mắt người bình thường không thể làm được. Cứ như là cố nhào nặn ra một bản mặt mang biểu cảm tươi cười của con người nhưng lại thất bại thảm hại.

3.Sự thật kinh hoàng về giáo phái.

Sau khi quá trình hiến tế kết thúc, tên giáo chủ bắt đầu giơ cao một bức tượng nhỏ. Bức tượng điêu khắc màu trắng bạc về một sinh thể ngoại lai trông như một bông hoa nhưng cánh hoa lại là hàng ngàn tay chân người và nhị hoa là hàng trăm hạt mụn cóc. Ngoại hình của nó tôi chỉ có thể diễn tả ngắn gọn trong một tính từ duy nhất. Đó là kinh tởm. Ở phần thân cây, nó có một con mắt thật lớn làm từ đá quý màu đen chuyển sắc sang xanh. Hắn giơ cao bức tượng và bắt đầu bài phát biểu chào mừng cho cái bản sao giả danh chàng trai trẻ xấu số kia.

“ Hỡi những người con thuần khiết của nhụy hoa, hãy ngước nhìn lên đây này!

Phép màu của Đấng Vạn Chi Hoa đã giáng xuống hạt mầm sự sống từ Cõi Vĩnh Hằng. Kẻ được chọn đã trút bỏ lớp vỏ phàm tục và tái sinh để trở thành mảnh đất màu mỡ cho hạt giống của Ngài đơm hoa. Máu đã chảy, nhưng không phải để mất đi, mà để nuôi dưỡng một sự sống vĩ đại hơn, tinh khiết hơn!

Nào, hỡi các tín đồ, hãy quỳ xuống! Lại một đứa trẻ nữa được sinh ra từ nhụy hoa thiêng liêng của Ngài. Chúng ta hãy cùng chào đón thế hệ tương lai của chúng ta. Một thế giới nơi cái chết chỉ là khởi đầu cho một vẻ đẹp vĩnh cửu!”

Lúc này tất cả các tín đồ đều đồng loạt quỳ lạy và ngân bài kinh quen thuộc:

“Sa-ha-sa Phụ-xà, Sa-ha-sa Ba-đà, Phú-pa Đề-vị, Sát-va-sắc ti!”

Vậy là đã rõ. Động cơ thật sự của giáo phái là muốn tái lập lại thế giới bằng cách thay thế con người thật thành các bản sao hoàn hảo hơn trong mắt bọn chúng, hay nói đúng hơn là thỏa mãn cho cái con quái vật mang tên “Vạn Chi Hoa”. Giáo phái này đang từng bước thống trị và thay thế nền văn minh nhân loại, đạp đổ các giá trị tốt đẹp của văn hóa và tôn giáo mà loài người đã dày công xây dựng trong suốt hàng ngàn năm lịch sử. Sự mê tín của giáo phái này đã leo thang đến mức cực đoan, làm ra những nghi thức mà ma quỷ cũng phải khiếp đảm, được dẫn dắt đến mức mê muội bởi một thế lực cực kỳ cổ xưa không rõ danh phận và hình hài.

Tôi cảm thấy thật buồn nôn khi nghĩ đến cảnh không biết bao nhiêu cô cậu thiếu niên đáng thương đã bị thay thế và không biết bao nhiêu bản sao đã trà trộn giữa cuộc sống đời thường của con người. Từng bước, từng bước một nuốt trọn nhân gian và thay thế bằng một giống loài ưu việt hơn theo kế hoạch tàn độc của bọn chúng.

Sau cuộc thâm nhập hôm đó, tôi phải nhanh chóng viết ra ký sự này và đăng cho số báo gần nhất để cảnh báo tất cả mọi người về mối hiểm họa tiềm tàng. Tôi cầu nguyện cho bất kỳ ai, bất kỳ con người nào còn tin trời Phật, tin vào một tương lai tốt đẹp cho nhân loại được bình an và không phải gặp những điều bất hạnh trên. Tôi cũng cầu mong cho gia đình tôi được yên ổn vì tôi còn một đứa cháu trai còn nhỏ. Mong vạn sự bình an.

Bài ký sự đến đây đã kết thúc.

Thật lòng mà nói, khi đọc qua bài ký sự này, tôi cũng bán tín bán nghi. Nhưng những chi tiết được kể thì quá đỗi là chân thực. Tôi không muốn nói rằng tác giả của bài viết bị hoang tưởng mà có thể bịa ra các tình tiết hết sức hư cấu. Cho dù có bỏ qua những tình tiết ảo tưởng đó qua một bên thì xem xét cho kỹ lại, đây cũng là một vụ việc vô cùng nhức nhối và đáng quan ngại. Sự tò mò của tôi dành cho bài viết đã thôi thúc phải điều tra thêm thông tin.

Sau một khoảng thời gian tìm hiểu chăm chỉ, tôi nhận ra một sự thật khiến tôi vô cùng ớn lạnh. Đó là người ta đưa tin rằng tác giả của bài ký sự đã tự sát tại nhà riêng và số báo có chứa bài ký sự ấy đã nhanh chóng bị ngưng phát hành và được thay thế bằng một ký sự khác ngay trong quý bốn năm đó. Có lẽ bài báo này chính một trong những bản phát hành đầu tiên mà tôi may mắn có được. Còn về tung tích của giáo phái đến bây giờ vẫn là một ẩn số. Có nguồn tin thì cho rằng giáo phái đã bị giải thể, nhưng tôi không nghĩ vậy. Rất có thể giáo phái này vẫn tiếp tục hoạt động ở đâu đó, chỉ là chúng ta không biết được họ thật sự đang ở đâu và chúng vẫn đang nhởn nhơ tiếp tục những nghi thức hiến tế bệnh hoạn lên các nạn nhân vô tội.

Các bạn nghĩ sao về bài báo vừa rồi?

Liệu thực sự có một thế lực bí ẩn nào đó đang âm thầm thao túng thế giới này như vị thần Vạn Chi Hoa được kể trên không?

Hãy để cho trí óc tưởng tượng và niềm đam mê trinh thám của các bạn được bay xa nhé!

***

Trong phòng trực của trụ sở công an tỉnh X, Thành Hải lướt màn hình điện thoại đọc từng dòng chữ của bài đăng trên Reddit viết về bài ký sự thâm nhập vào giáo phái Vạn Chi Hoa. Lần đầu tiên anh đọc bài viết này là khoảng hai năm trước. Anh đã bị thu hút mạnh mẽ bởi nội dung của bài đăng.

Hải đã từng có một người cậu hành nghề phóng viên đã từng rất mực cưng chiều anh. Ông ấy là một con người phóng khoáng và tự tin, hay dẫn anh đi mua món này đi chơi chỗ nọ. Khoảng thời gian ấy phải nói là thật hạnh phúc đối với anh. Tuy nhiên, cũng không kéo dài được lâu, anh được hay tin rằng ông ấy đã tự sát tại nhà. Một cú sốc thật lớn đối với anh lúc đó. Một con người tự do như ông ấy làm sao có thể dễ dàng tự tử như vậy. Cho đến bây giờ anh vẫn không tin vào sự thật.

Điều trùng hợp là ngày cậu mất cũng là khoảng 1 tuần sau khi về thăm gia đình anh tại tỉnh X, cũng là lúc ông đã thực hiện chuyến phóng sự ấy và trở về viết lại bài ký sự gửi đến tòa soạn. Cái chết của ông thật sự có quá nhiều ẩn khuất. Nhưng lúc đó anh còn quá trẻ và vô tư nên anh không thể đi sâu thêm. Còn một điều cũng rất khó hiểu là sau cái chết của cậu, nhà anh thi thoảng nhận ra có những người lạ mặt cứ luẩn quẩn nơi anh ở. Đến năm anh 14 tuổi, gia đình anh đột ngột rời khỏi tỉnh X và chuyển đến Nha Trang sinh sống. Nhờ đó mà anh mới có được khoảng thời gian tuổi trẻ vô lo vô nghĩ mà không sợ phải bị làm phiền.

Đã 16 năm trôi qua kể từ lúc cậu của anh mất, Hải quyết định trở thành một công an, quyết tâm đòi lại công lý cho cậu và giúp nước vì dân. Nhiều năm ròng ra vừa thi hành nhiệm vụ vừa điều tra cái chết của cậu anh, rốt cuộc vẫn chưa có tiến triển nào nổi bật. Cho đến khi, trong một lần lên Reddit đọc truyện cho đỡ chán vào giờ nghỉ trưa, anh vô tình đọc được một bài viết đáng chú ý.

Bạn đã bao giờ từng nghe giáo phái “Vạn Chi Hoa” bao giờ chưa?

Nội tình của một giáo phái bí ẩn - báo cáo dựa trên quá trình thâm nhập địa bàn của giáo phái Vạn Chi Hoa.

Khi Hải đọc bài viết ấy, anh bàng hoàng nhận ra nó gần như trùng khớp với những gì đã xảy từ 16 năm về trước với cậu của anh. Tuy nhiên, có những tình tiết hoang đường đến mức khó tin. Hải không biết có nên tin vào bài báo được cho rằng tác giả là cậu của anh. Và những ngoài những trải nghiệm khi thâm nhập vào giáo phái ra, các đầu mối thông tin vẫn còn quá mơ hồ nên Hải cần phải có thêm thời gian điều tra. Manh mối duy nhất là lối vào căn cứ của giáo phái nằm tại một nghĩa trang tại tỉnh X. Anh đã cố gắng xin phép cấp trên được chuyển công tác trở về tỉnh X, nơi anh đã gắn bó những kỷ niệm tươi đẹp của tuổi thơ và cũng là nơi bi kịch ập đến gia đình anh.

Sau này, anh được chuyển công tác về Uỷ ban nhân dân tại thị trấn Minh Dạ thuộc tỉnh X. Việc tìm kiếm từng nghĩa trang có ngôi mộ kỳ lạ như trong mô tả cũng không quá khó khăn. Hải tìm ra nó ở một nghĩa trang cách Minh Dạ không xa. Nhưng vấn đề mới bắt đầu xuất hiện.

Theo như bài báo, ngôi mộ cần có một vật thể trông như cái đĩa có hoa văn tương tự như Mạn Đà La. Nếu không có nó thì có dùng sức cách mấy cũng không tài nào mở ra được. Để không làm rầm rộ lên, anh không nhờ đội phá dở. Thay vào đó, anh tự mình lựa thời điểm thích hợp để đập ngôi mộ bằng búa. Nhưng có dùng lực đập cách mấy thì ngôi mộ cũng không hề hấn gì. Thậm chí có lần xém chút nữa bị người gác mộ phát hiện. Đành phải bỏ cuộc, kẻo mang tiếng công an mà đi phá mộ người đã khuất thì toang.

Mọi manh mối điều tra tưởng chừng đã đi vào ngõ cụt trong nỗi thất vọng của anh. Đó là cho đến khi một vụ án kinh hoàng và đầy bí ẩn diễn ra ngay tại thị trấn Minh Dạ, thi thể của một người đàn ông tên M được phát tại nhà riêng trong tình trạng cực kỳ kinh dị.

Khi xâu chuỗi lại những diễn biến trong bài báo và hiện trường vụ án, Hải không khỏi rùng mình vì có nhiều điểm tương đồng đến mức đáng sợ giữa hai vụ việc. Chàng trai trẻ bị hiến tế và người đàn ông tên M đều có điểm chung là bị hút sạch máu và nội tạng, cơ thể bị co gập đến mức khó tin và toàn bộ cơ mặt bị méo mó dị dạng.

Điểm khác biệt ở đây đó là người đàn ông tên M không có vết dao đâm ở lồng ngực như trường hợp của chàng trai trẻ. Gần thi thể nạn nhân còn có một thấu kính cổ xưa không rõ nguồn gốc, còn dính một chút máu của nạn nhân. Ngoài ra, cảnh sát phát hiện có một chiếc bình thủy tinh lớn đã vỡ nát và kéo theo những vũng chất lỏng màu vàng nghệ đã khô đặc lại từ nhà bếp lên đến trước cửa phòng của nạn nhân. Lại một chi tiết nữa trùng khớp với các dữ kiện trong bài báo đến mức lạnh cả sống lưng của Hải. Nhưng việc có một sinh vật thoát ra khỏi cái bình rồi đi hút máu ông M thực sự quá sức phi lý. Song, bên trong anh lại không phủ nhận giả thiết ấy là có thể.

Qua lời khai của bà Liên - hàng xóm của ông M và ông Cẩn - bạn tâm sự của bà Liên đều dẫn đến một manh mối khá quan trọng, ông M đã từng ghé qua tiệm cổ vật Ba Triết để thẩm định một vật thể dị thường. Và anh nhớ đã từng ghé qua tiệm cổ vật ấy và gặp gỡ một cô gái dễ thương tên Ngọc Mai - cháu gái của chủ tiệm đang là nhân viên tập sự.

Ngày hôm đó, do biết tin phải trực cơ quan qua đêm một mình mà cái tính của anh vốn hay sợ ma dù đã là công an cộng với kiểu thời tiết hiện tại khiến con người phải nổi da gà, anh đã nói dối Mai rằng anh sắp cầu hôn để bảo vệ cái sĩ diện nực cười của anh. Sau khi được cấp trên ủy quyền cho phép anh điều tra về đầu mối của món cổ vật dị thường, anh đến tiệm cổ vật và cho thẩm định vật phẩm. Tuy hơi tiếc vì chú Ba Triết đã đi công chuyện nhưng anh hy vọng Mai có thể cho anh biết được thông tin nào đó. Và kết quả thu lại thật sự khiến anh vô cùng kinh ngạc, nó không phải là một chiếc thấu kính bình thường mà nó có thể nhìn thấy được cả linh hồn của các sinh vật sống. Điều này đã phá vỡ nhận thức thông thường về ranh giới giữa khoa học và tâm linh mà anh vẫn tin suốt bấy lâu nay. Và cái giả thuyết về một thế lực quyền năng đang dần trở nên lớn mạnh và rõ ràng hơn khiến anh không thể tiếp tục phủ định được thêm. Anh quyết định đưa món cổ vật ấy cho Mai để cô ấy có thời gian nghiên cứu thêm, bất chấp có phải trái với luật vì cũng không thể giải thích cho cấp trên.

Đêm cùng ngày hôm ấy, trong cơ quan cũng vẫn có một mình anh. Hải nắm chặt chiếc nhẫn cổ mà Mai đã trao cho anh lúc sáng. Tuy chỉ là một chiếc nhẫn từ một người con gái nhưng sao anh cảm thấy nó mang lại cho anh an tâm đến lạ thường. Điều đó đã giúp anh đủ tinh thân để suy luận và đưa ra một giả thuyết táo bạo như sau:

Nếu bài báo từ 16 năm trước của cậu anh là sự thật thì cũng không loại trừ khả năng người đàn ông tên M bị thứ sinh vật như bào thai kia tấn công và gây ra hiện trường án mạng kinh hoàng như hiện tại.

Nhưng nếu vậy thì không lẽ…

Một giả thuyết khác vô cùng đáng sợ hiện lên trong suy nghĩ của Hải. Anh hồi hộp kiểm tra các đoạn ghi hình CCTV công cộng tại thị trấn. Anh chọn camera gần với ngõ đường nhà ông M nhất. Căn cứ vào thời gian tử vong của nạn nhân, anh bắt đầu từ lúc chín giờ tối, một ngày trước khi vụ án diễn ra.

Thứ Ba, ngày 18 tháng 4 năm 2023, 09:00 tối.

Qua màn hình đen trắng và rè nhiễu của hệ thống ghi hình CCTV đã lỗi thời, Hải bắt đầu tua nhanh với tốc độ gấp hai lần. Ngõ phố ở quê đang mưa tầm tã và tối tăm, chỉ có vài đèn đường nhấp nháy ở khoảng cách xa. Mọi thứ vẫn bình thường, chưa có gì xảy ra.

11:37 tối.

Hải cho trả lại tốc độ bình thường khi đến mốc thời gian này. Có một người lái xe máy chạy qua. Người này chạy vội đến mức đạp tung cổng nhà ngay khi đã mở khóa. Thậm chí không thèm đậu xe cho đàng hoàng, người này lao đến cửa vội đến mức ngã sấp mặt rồi lê lết khó khăn để mở khóa cửa. Người này chắc chắn là ông M. Sau khi ông đã vào nhà thì mọi chuyện vẫn không có gì đặc biệt xảy ra.

03:15 sáng.

Lúc này, từ trong nhà ông M, có một dáng người bước ra. Hải nhận ra đó là ông M…hoặc có thể là không phải. Ngoại hình của người này hoàn toàn giống với ông M. Tuy nhiên, dáng đi của ông M lúc này thản nhiên và vững vàng đến mức lạ thường, không có vẻ gì là hoảng loạn hay chập choạng như trước. Cứ như ông M lúc này là một con người mới hoàn toàn vậy. Người này bước đi giữa con phố vắng trong cơn mưa lâm râm.

Hải chuyển camera sang một một góc phố khác. Bản sao của ông M đang bước đi trong con phố vắng lặng. Mấy con chó nhà dân cứ sủa ầm ầm lên. Nó bắt đầu từ từ tiếp cận gần đến một con chó gần nhất. Chú chó vẫn sủa dữ dội nhưng toàn thân và tai thì cụp lại trông vô cùng sợ hãi. Điều đáng sợ đã diễn ra. Bản sao ấy vươn hai cánh tay đang kéo dãn đến mức khó tin. Hai bàn tay của nó nhanh chóng bắt được con chó tội nghiệp. Chú chó vùng vẫy trong đau đớn và sợ hãi liên tục gào rú và cắn xé cánh tay của thực thể kia nhưng không ăn thua. Bản sao bắt dầu đưa chú chó lại gần hơn và há cá miệng rộng toáng mà nhai ngấu nghiến nửa thân trên của nó. Bản sao ông M nhai rồi cắn thêm miếng nữa rồi nhai tiếp. Cuối cùng, nó nuốt trọn phần còn lại trong sự kinh hoàng của biết bao nhiêu chú chó xung quanh.

Hải gần như không thể xem thêm được nữa vì anh có cảm giác bản thân sắp nôn ra tại chỗ. Quá sức khủng khiếp và kinh tởm. Nhưng bằng hết sức bình sinh, anh cố gắng theo dõi những diễn biến tiếp theo.

04:26 sáng.

Bản sao của ông M đã rời khỏi thị trấn Minh Dạ và tiến về khu rừng cao su. Sau đó dần mất dạng vào bóng tối vô tận của màn đêm chưa kịp hửng sáng.

Hải hít thở thật sâu để định thần lại. Anh không thể tin nổi những gì đã diễn ra qua màn hình. Nó không thể làm giả được, đây là camera an ninh của thị trấn, nó là sự thật, đã xảy ra và đang tiếp tục lởn vởn đâu đó ngoài kia. Ngày mai, anh sẽ phải cảnh báo cho Mai. Nhưng trước tiên, anh cần trở lại cái ngôi mộ kỳ quái để điều tra và làm sáng tỏ một số thứ.

Ngày hôm sau, do quá kiệt sức từ đêm hôm qua, Hải đã ngủ đến tận trưa mới dậy. Đồng nghiệp đánh thức anh dậy. Hải mới nhớ hôm nay anh được nghỉ phép. Vụ án về ông M thì được bàn giao cho bộ phận khác xử lý. Anh trở về phòng trọ, ăn uống, thay đồ và chuẩn bị đi đến nghĩa trang thêm lần nữa.

Khi đến nơi cũng đã hơn hai giờ chiều. Hải vừa bước qua cổng nghĩa trang đã thấy một người đàn ông và một cô gái bước thẫn thờ theo sau bước qua anh. Anh chỉ nghĩ là do người ta quá đau buồn khi có người thân đã mất. Khi đến ngôi mộ ấy, Hải vô cùng ngạc nhiên khi thấy Mai đứng đơ người. Thấy anh, cô mới trở lại thực tại. Hải thắc mắc gọi Mai:

“Ủa, Mai! Em làm gì ở đây vậy?”

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Lời mời gọi từ cổ vật

Chương 4: Vạn Chi Hoa Giáo·Lang Khải

0:00 / 0:00