chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 3: Miếu đổ (có H)

Sư Thanh Huyền khẽ rùng mình khi cơn gió lạnh lùa qua lớp áo rách, y cố gắng xua đi những ảo ảnh về một thời vàng son vừa hiện hữu trong đầu. Thực tại trước mắt y là một bãi đất trống phía sau chợ, nơi mùi hôi thối và phế thải bốc lên nồng nặc.

​Y không thể chỉ ngồi yên xin ăn. Cái bụng đói cồn cào và cái chân tàn tật đang sưng tấy nhắc nhở y rằng, nếu hôm nay không có gì vào bụng, y sẽ không qua nổi đêm nay.

​Bước chân xiêu vẹo giữa đống tàn dư

​Sư Thanh Huyền tay chống gậy gỗ, tay kia kéo theo một cái bao tải rách. Y lết cái chân trái tàn tật trên mặt đất, tạo thành một vệt dài trên lớp bùn nhão. Đôi bàn tay vốn từng thanh mảnh, nay đầy những vết chai sần và móng tay bám đen bùn đất, bắt đầu bới tìm trong đống phế liệu.

​Một miếng sắt hoen gỉ.

​Vài mảnh đồng vụn rơi ra từ những món đồ gia dụng hỏng.

​Thậm chí là những mảnh vỡ của bát đĩa gốm sứ.

​Y nhặt một mảnh đồng nhỏ lên, cẩn thận lau qua lớp bùn rồi bỏ vào bao. Mỗi lần cúi xuống là một lần xương sống y biểu tình, đau nhức như muốn gãy đôi. Thân xác phàm trần này thật quá yếu ớt, chỉ một chút lao lực đã khiến y thấy hoa mắt chóng mặt.

​Nỗi nhục nhã hóa thành thinh lặng

​Có vài gã phu bốc vác đi ngang qua, thấy kẻ què quặt đang lục lọi đống rác thì khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt ngay sát chân y.

​"Thứ phế vật, chỗ của chó mà cũng vào tranh ăn!"

​Sư Thanh Huyền nghe thấy, tai y lùng bùng nhưng đôi tay vẫn không dừng lại. Y không còn sức để giận dữ, cũng chẳng còn tư cách để tự trọng. Y chỉ khẽ cười khổ—một nụ cười méo mó. Nếu là Phong Sư nương nương của ngày xưa, hẳn y đã hóa gió thổi bay những kẻ này đi. Nhưng giờ đây, y chỉ cần gom đủ số đồng nát này để đổi lấy một chiếc bánh bao không nhân.

​Lết thêm một đoạn, Sư Thanh Huyền bỗng cảm thấy dưới chân mình mềm nhũn. Y ngã khuỵu xuống giữa đống phế thải, cái bao tải đè nặng lên bả vai gầy gò. Cơn đau từ chân truyền thẳng lên đại não khiến y thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

​Y nằm đó một lúc, nhìn lên bầu trời buổi chiều đang dần chuyển sang màu tím thẫm. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, chiếc quạt Phong Sư giấu trong ngực áo tì chặt vào lồng ngực y, lạnh lẽo và cứng nhắc. Y đưa tay ôm lấy ngực, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ vì kiệt sức.

​Trong cái không gian u tối ấy, Sư Thanh Huyền chợt thấy mình thật nhỏ bé. Y nhặt một mảnh sành vỡ bên cạnh, siết chặt trong lòng bàn tay đến mức rướm máu. Đau đớn giúp y tỉnh táo hơn. Y không được gục ngã ở đây. Y phải đứng dậy, phải sống, dù cuộc sống này có ném y vào đống rác rưởi của hoàng thành.

​Sư Thanh Huyền lại chống gậy, run rẩy đứng lên, tiếp tục lết đi trong hoàng hôn nhạt nhòa. Bóng lưng y cô độc và vẹo vọ, hòa lẫn vào bóng tối của những ngõ ngách sâu thẳm.

Bầu trời Hoàng thành lúc này như một tấm lụa bị tẩm mực đen, đặc quánh và nặng nề. Từng mảng mây vũ tích cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn. Gió bắt đầu rít lên qua những khe hẹp của phố thị, mang theo hơi ẩm nồng nặc và cái lạnh thấu xương báo hiệu một trận mưa lớn sắp đổ ập xuống.

​Sư Thanh Huyền ngước nhìn trời, hơi thở y hắt ra thành những làn khói mỏng. Y biết, với cái thân xác tàn tạ này, nếu để bị ướt mưa giữa đêm lạnh, cái mạng mỏng manh của y có lẽ sẽ chẳng giữ được đến sáng mai.

​Y bắt đầu lết đi nhanh hơn, hay nói đúng hơn là dùng hết sức bình sinh để đẩy cái chân tàn tật về phía trước. Tiếng gậy gỗ gõ xuống mặt đường đá "cộc, cộc" dồn dập, khô khốc giữa không gian đang dần bị tiếng sấm át vía.

​Ngôi miếu hoang đổ nát nằm cô độc ở rìa hoàng thành hiện ra trong màn mây xám xịt. Mái ngói đã vỡ vụn gần hết, những cột gỗ mục nát xiêu vẹo như những cánh tay khô héo đang cố níu lấy chút tàn dư của thời gian. Đối với người khác, đó là một nơi hoang phế đáng sợ, nhưng với Sư Thanh Huyền lúc này, đó là bến đỗ duy nhất.

​Bóng tối bủa vây,vừa bước chân được vào hiên miếu, một tia chớp rạch ngang trời, soi rõ gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi nhễ nhại của y.

​Rào...

​Trận mưa trút xuống như thác đổ, xóa nhòa mọi cảnh vật bên ngoài. Sư Thanh Huyền ngã nhào vào bên trong, lưng dựa vào một bức tượng thần đã mất đầu, thở dốc. Cơn đau từ chân và tay truyền đến dồn dập khiến y gần như ngất đi.

​Y run rẩy đưa tay vào trong áo, kiểm tra phiến quạt và chiếc chong chóng nhỏ. Thấy chúng vẫn khô ráo, y mới khẽ thở phào, nhưng rồi cái lạnh lại bắt đầu tấn công. Miếu hoang không cửa, gió lùa vào từ khắp phía, mang theo những hạt mưa li ti tạt thẳng vào người y.

​Trong bóng tối mịt mùng của ngôi miếu, chỉ có tiếng mưa rơi tầm tã và tiếng sấm rền vang. Sư Thanh Huyền thu mình vào một góc, ôm chặt lấy cái bao tải đồng nát để giữ chút hơi ấm ít ỏi.​Đêm nay, hoàng thành chìm trong nước. Và cũng chính trong đêm mưa bão mịt mù này, một sự chuyển biến thầm lặng bắt đầu diễn ra trong vận mệnh của y. Thanh Huyền nhắm mắt lại, ý thức dần mơ màng. Giữa tiếng mưa, y dường như nghe thấy tiếng bước chân trầm đục, tiếng áo choàng đen lướt trên nền đất ẩm ướt...

​Nhưng đó là mơ, hay là thực? Sư Thanh Huyền không còn sức để phân định nữa. Y chỉ biết cuộn tròn lại, cố gắng chịu đựng cơn đau đang âm ỉ cháy nơi hạ phúc, một cảm giác lạ lẫm mà y chưa từng nếm trải.

Ánh chớp rạch ngang trời, soi sáng rạng đông trong chớp mắt rồi lại trả ngôi miếu về với bóng tối đặc quánh. Giữa tiếng mưa gào thét như muốn xé nát mái ngói mục nát, một bóng đen cao lớn loạng choạng bước vào.

​Hạ Huyền.

​Hắc Thủy Trầm Chu vốn luôn là kẻ lạnh lùng, bước chân vững chãi như bàn thạch, nhưng hôm nay hắn lại có vẻ gì đó vô cùng lạ thường. Hắn không đi, mà là lết những bước chân nặng nề, cơ thể run rẩy từng hồi như đang cố kìm nén một cơn bạo nộ hay một luồng khí tức hỗn loạn trong cơ thể. Đôi mắt hắn như thể vó muôn vàng von sóng dữ cuộn trào, hơi thở đục ngầu lẫn với sát khí của quỷ vương.​Sư Thanh Huyền vốn đang chập chờn trong cơn sốt, đột nhiên cảm thấy một áp lực ngàn cân đè nặng lên lồng ngực.

​Chát!

​Cánh tay gầy gò của y bị một bàn tay lạnh lẽo như băng khóa chặt trên đỉnh đầu. Sư Thanh Huyền giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Trong bóng tối lờ mờ, y chỉ kịp thấy gương mặt tái nhợt của Hạ Huyền áp sát lại , hơi thở nặng nề phả vào tai .​

"Minh! ..Hạ... Hạ huynh...?"

​Y còn chưa kịp định thần, Hạ Huyền đã thô bạo dùng một tay vật ngửa y ra nền đất lạnh lẽo, đầy bụi bặm và nước mưa tạt vào. Tấm lưng gầy gò của Thanh Huyền va mạnh xuống đất, đau đến mức nghẹn giọng.​Hạ Huyền không nói một lời. Hắn giống như một con thú bị thương đang mất đi lý trí, đôi bàn tay run rẩy siết chặt lấy y. Ánh mắt hắn nhìn Thanh Huyền không còn là sự khinh miệt, cũng chẳng phải hận thù rạch ròi, mà là một sự hỗn loạn tột cùng — như thể hắn đang nhìn vào kẻ thù, nhưng cũng là nhìn vào cứu cánh duy nhất để giải tỏa cơn cuồng loạn trong lòng.

​"Hạ Huyền!... huynh làm gì vậy? Buông ta ra!"

​Sư Thanh Huyền hoảng loạn vùng vẫy, nhưng cái chân tàn tật khiến y không thể dùng lực. Y cố gắng đẩy lồng ngực vững chãi kia ra, nhưng bàn tay y lại chạm phải lớp áo đen đẫm nước mưa và một nhịp tim đập nhanh đến điên dại.​Hạ Huyền nghiến răng, một tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng khô khốc. Hắn tì mạnh cơ thể mình xuống, khóa chặt mọi đường lui của y. Trong cơn mưa bão điên cuồng bên ngoài, giữa ngôi miếu đổ nát này, hơi ấm duy nhất y cảm nhận được lại đến từ kẻ y sợ hãi nhất.

​Đêm đó, gió mưa không chỉ tàn phá ngôi miếu hoang, mà còn xé toạc đi chút bình yên cuối cùng trong cuộc đời hành khất của Sư Thanh Huyền.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

[Song Huyền] ĐẦU HẠ CÓ GIÓ XUÂN

Chương 3: Miếu đổ (có H)·Quân Nhược Vũ

0:00 / 0:00