chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 2: Quyết Tâm

Đầu cậu úp sầm xuống mặt bàn.

Giữa căn phòng chỉ còn tiếng quạt máy quay đều và tiếng bút chì lăn chậm trên mặt gỗ.

Trước mặt Sơn là một mớ hỗn độn. Sách Toán, Lý, Hóa chồng chất lên nhau. Những tờ đề bị vò nát nằm rải rác khắp bàn. Chính giữa là bài luyện toán mới làm xong.

Mười chín trên bốn mươi câu.

Con số hiện lên như đang cười nhạo mọi cố gắng của cậu.

Chỉ còn hai tháng nữa là kỳ thi tốt nghiệp THPT.

Suốt thời gian qua, Sơn cắm đầu luyện đề. Thế nhưng kết quả vẫn chẳng khá hơn là bao. Có lúc cố hết sức cũng chỉ vừa chạm tới mốc năm điểm.

Ngoài cửa phòng, ba cậu đứng lặng nhìn.

Ánh mắt ông dừng trên chồng giấy nháp, rồi dừng trên gương mặt còn in hằn dấu mất ngủ của con trai.

Khóe môi ông khẽ cong lên.

"Thằng bé... cuối cùng cũng biết cố gắng rồi."

Ông cất tiếng.

"Sơn! Dậy đi con. Gần tám giờ rồi. Ăn sáng xong còn học tiếp."

Giọng nói quen thuộc kéo Sơn ra khỏi cơn ngủ gật.

Cậu dụi mắt, ngồi dậy chậm rãi. Hai vai nặng trĩu như vừa trải qua một đêm không ngủ.

Bữa sáng vẫn như mọi ngày.

Một đĩa bánh bèo.

Một bịch sữa tươi.

Sơn ăn hết phần của mình trong im lặng, rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Dòng nước mát khiến đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.

Ít phút sau, cậu dắt chiếc xe đạp ra khỏi sân.

Buổi sáng trong xóm vẫn yên bình.

Tiếng chim ríu rít trên những tán cây.

Mùi khói bếp thoảng theo làn gió.

Sơn đạp xe chậm rãi.

Không lâu sau, cậu dừng trước cổng ngôi trường tiểu học cũ.

Cây xà cừ vẫn đứng đó.

Tán lá lớn hơn nhiều so với ký ức.

Ngay dưới gốc cây là chiếc ghế đá mới được đặt.

Sơn dựng xe.

Ngồi xuống.

Ánh mắt lặng lẽ nhìn khắp sân trường.

Mọi thứ đều quen thuộc.

Những buổi chạy nhảy.

Những giờ ra chơi.

Những lần bị thầy cô gọi lên bảng.

Từng mảnh ký ức chậm rãi ùa về.

Một giọt sương rơi khỏi đầu lá.

Lách tách.

Rơi đúng lên trán cậu.

Sơn vô thức ngẩng đầu.

Một ý nghĩ bất chợt xuất hiện.

"Nghe nói thuốc Llaredda có thể kích thích hệ thần kinh trung ương..."

"Nếu vậy”

...

“Khả năng tiếp thu kiến thức cũng sẽ tăng lên."

Ý nghĩ vừa lóe lên thì một ý nghĩ khác lập tức phủ định.

"Nhưng thuốc này có tác dụng phụ."

Sơn lấy điện thoại.

Ngón tay lướt rất nhanh.

Màn hình hiện ra hàng loạt kết quả tìm kiếm.

Cậu đọc khe khẽ.

"Mất ngủ..."

"Đau đầu..."

"Lo âu..."

"Căng thẳng..."

"Khô miệng..."

"Tăng huyết áp..."

"...thậm chí có thể dẫn đến trầm cảm và nghiện thuốc."

Ngón tay Sơn khựng lại.

Cậu nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.

"Lại còn là thuốc phải có chỉ định của bác sĩ..."

"Nếu uống bừa..."

"Lỡ xảy ra chuyện thì sao?"

Một cơn gió nhẹ lướt qua.

Lá xà cừ xào xạc.

Sơn khẽ cúi đầu.

Sự im lặng kéo dài chỉ vài giây.

Rồi...

Một suy nghĩ khác lại chen vào.

"Mình đâu định lạm dụng."

"Chỉ hai tháng thôi."

"Mỗi ngày một viên..."

"Chắc sẽ không sao."

Ánh mắt cậu dần trở nên kiên định.

Không còn do dự.

Sơn đứng bật dậy.

Chiếc xe đạp quay đầu thật nhanh.

Bánh xe lăn vội trên con đường quen thuộc.

Về tới nhà, cậu lao thẳng vào phòng.

Con heo đất được đặt trên góc bàn.

Cậu cầm lên.

Đập mạnh.

Rắc!

Những đồng tiền và tiền giấy đổ ào xuống nền nhà.

Sơn ngồi xổm.

Cẩn thận đếm từng tờ.

Sau khi gom đủ tiền, cậu nhét tất cả vào túi quần rồi lập tức dắt xe ra ngoài.

Con đường dẫn lên huyện dài khoảng sáu cây số.

Hai bên đường, hàng cây nối tiếp nhau lùi về phía sau.

Sơn vừa đạp xe vừa tính nhẩm.

"Một vỉ có mười viên..."

"Hai tháng..."

"Khoảng sáu vỉ là đủ."

Chiếc xe tiếp tục lao về phía trước.

Con đường dẫn vào trung tâm huyện dần đông người hơn.

Sơn dựng xe trước một tiệm thuốc tây.

Cậu hít một hơi thật sâu.

Rồi bước vào.

Tiếng chuông nhỏ trên cửa khẽ leng keng.

Một chị bán thuốc ngẩng đầu nhìn cậu.

"Em cần mua gì?"

Sơn tiến lại quầy.

Giọng cố giữ bình tĩnh.

"Chị... bán cho em sáu vỉ LLaredda"

Động tác của chị bán thuốc khựng lại.

Ánh mắt chị lướt qua gương mặt còn rất trẻ của Sơn.

Rồi hỏi nhẹ.

"Em mua thuốc này để làm gì?"

...

Tim Sơn chợt hẫng một nhịp.

"Chết rồi..."

"Đây là thuốc phải có chỉ định của bác sĩ."

Cậu siết nhẹ hai bàn tay.

Trong đầu xoay chuyển đủ mọi lý do.

Cuối cùng, cậu ngẩng lên.

"Em mua giúp chị gái."

"Chị em hơi... mập. Bác sĩ kê thuốc nên nhờ em đi mua."

Chị ấy vẫn nhìn cậu.

Không gật.

Cũng không lắc đầu.

Chị chỉ hỏi thêm một câu.

"Vậy phiếu chỉ định đâu em?"

...

Không khí như đông cứng lại.

Sơn cảm thấy cổ họng khô khốc.

"Tiêu rồi..."

Nhưng rất nhanh, cậu ép mình bình tĩnh.

Hai tay lập tức lục khắp túi quần.

Túi trái.

Túi phải.

Rồi đến balô.

Gương mặt dần hiện lên vẻ bối rối.

"Em..."

"Em quên mang theo rồi chị."

Cậu cúi đầu.

Giọng nhỏ đi vài phần.

"Xin lỗi chị..."

Chị nhìn cậu rất lâu.

Ánh mắt thoáng hiện vẻ phân vân.

"Thằng bé này chắc cũng học cấp ba rồi..."

"Biết đây là thuốc khó mua mà vẫn hỏi."

"Có lẽ thật sự quên giấy chỉ định."

Sau vài giây suy nghĩ...

Chị quay người.

Đi vào phía trong quầy.

Một lát sau.

Sáu vỉ thuốc được đặt xuống mặt kính.

"Của em."

"Một vỉ ba trăm nghìn."

"Sáu vỉ là một triệu tám."

...

Sơn nuốt khan.

"Đắt thật..."

"Đúng là thuốc đặc biệt."

May mắn...

Số tiền trong con heo đất vừa đủ.

Cậu lấy từng tờ tiền đã được gấp gọn trong túi quần.

Đếm cẩn thận.

Rồi đưa sang.

Chị nhận tiền.

Đếm lại.

Sau đó trả tiền thừa.

Trước khi gói thuốc, chị vẫn không quên dặn dò.

"Chắc bác sĩ cũng nói rồi."

"Nhưng chị nhắc thêm."

"Thuốc này nên uống vào buổi sáng."

"Khi uống chỉ nên dùng với nước lọc."

"Đừng uống cùng nước cam, nước ngọt có gas hay các loại nước khác."

"Cũng không nên uống vào buổi tối."

Sơn gật đầu liên tục.

"Dạ, em biết rồi."

"Cảm ơn chị."

Cậu nhận túi thuốc.

Khẽ cúi đầu chào.

Rồi bước nhanh ra ngoài.

...

Nắng giữa trưa bắt đầu gắt hơn.

Sơn leo lên xe.

Hai tay vô thức siết chặt.

Chiếc túi thuốc được cậu nhét sâu vào balô.

Suốt quãng đường về, ánh mắt cậu liên tục đảo qua phía sau.

Như sợ có ai đang nhìn thấy.

Về đến nhà.

Sơn dừng xe thật nhẹ.

Cậu liếc quanh sân.

Ba không có ở đó.

Mẹ cũng không.

Không một bóng người.

Cậu lập tức ôm balô chạy vào phòng.

Cửa khép lại.

Tách.

Sơn mở cặp.

Đặt sáu vỉ thuốc xuống đáy ngăn trong cùng.

Phía trên là sách giáo khoa.

Là tập vở.

Là đề luyện thi.

Sau khi chắc chắn sẽ không ai phát hiện...

Cậu mới khẽ thở ra.

Một hơi dài.

Ngoài cửa sổ.

Ánh nắng vẫn trải đầy sân.

Còn Sơn...

Chỉ lặng lẽ nhìn chiếc cặp thật lâu.

Ngày mai.

Mọi thứ...

Có lẽ sẽ bắt đầu thay đổi.

Đêm hôm đó.

Sơn ngồi một mình trước bàn học.

Chiếc đồng hồ trên tường vừa điểm chín giờ.

Ánh đèn bàn phủ xuống mặt gỗ một quầng sáng vàng nhạt.

Cậu mở cặp.

Ánh mắt dừng lại trên sáu vỉ thuốc được giấu dưới chồng sách.

Trong vài giây...

Sơn chỉ nhìn.

Không động đậy.

Rồi cậu chậm rãi bóc một viên thuốc.

Viên nén trắng nằm gọn trong lòng bàn tay.

Cậu cầm ly nước lên.

Ngửa đầu.

Viên thuốc trôi xuống cổ họng.

"Chỉ hai tháng thôi."

"Thi đậu xong... mình sẽ dừng lại."

Sơn tự nhủ.

Rồi mở đề Toán.

Ban đầu...

Mọi thứ vẫn như cũ.

Những con số.

Những công thức.

Những bài tích phân khiến cậu từng đau đầu.

Thế nhưng chỉ ít phút sau...

Một cảm giác kỳ lạ dần lan khắp cơ thể.

Đầu óc trở nên tỉnh táo lạ thường.

Những dòng công thức vốn rời rạc như tự ghép nối với nhau.

Từng bước giải hiện lên rõ ràng.

Sơn chớp mắt.

Rồi cúi xuống viết.

Ngòi bút lướt trên mặt giấy gần như không ngừng nghỉ.

Một bài.

Rồi hai bài.

Ba bài.

Thời gian trôi đi lúc nào chẳng hay.

Ngoài cửa sổ.

Bầu trời dần chuyển sang màu đen thẫm.

Tiếng côn trùng vang lên trong màn đêm.

Thế nhưng Sơn không còn để ý.

Trong mắt cậu...

Chỉ còn những con số.

Đến khi đặt bút xuống.

Cậu mới giật mình ngẩng đầu.

Ánh sáng ngoài cửa sổ đã nhạt dần.

Trời...

Sắp sáng.

Đồng hồ chỉ gần bảy giờ.

Suốt một đêm.

Sơn không hề chợp mắt.

Không thấy buồn ngủ.

Cũng chẳng thấy mệt.

Cậu cúi xuống nhìn chồng đề trước mặt.

Không còn những tờ giấy bị vò nát.

Thay vào đó là từng bài giải ngay ngắn.

Từng phép tính sạch sẽ.

Từng lời giải hoàn chỉnh.

Bên cạnh là kết quả chấm thử.

Hai chín câu trên bốn mươi câu.

Đạt bảy phẩy hai lăm điểm.

...

Sơn sững người.

Cậu nhìn con số ấy rất lâu.

Rồi bật cười.

Một nụ cười càng lúc càng lớn.

Đôi mắt sáng lên.

Hai bàn tay vô thức siết chặt tờ đề.

"Được rồi..."

"Mình làm được rồi."

Cậu bật dậy khỏi ghế.

Bước chân nhẹ bẫng.

Lần đầu tiên sau rất lâu...

Sơn cảm thấy kỳ thi tốt nghiệp không còn quá xa vời.

Từ hôm đó.

Một nhịp sống mới bắt đầu.

Sáng đến trường.

Tối học bài.

Đêm tiếp tục luyện đề.

Ngày nào Sơn cũng uống một viên thuốc.

Thành tích tăng lên từng chút một.

Những dạng toán từng khiến cậu bó tay giờ chỉ cần nhìn qua đã biết hướng giải.

Điểm số cũng lặng lẽ tăng theo.

Từ năm điểm.

Sáu điểm.

Rồi bảy.

Tám.

Có những bài chạm tới chín điểm.

Niềm tin trong Sơn lớn dần theo từng tờ đề được lật sang.

Thế nhưng...

Cậu bắt đầu bỏ qua những lời dặn của người chị bán thuốc.

Có hôm uống thuốc cùng lon Coca vừa mở.

Có hôm quên giờ giấc.

Có hôm vì muốn học lâu hơn...

Cậu uống thêm một viên.

Sơn không nhận ra điều gì bất thường.

Ít nhất...

Là ở thời điểm đó.

Điều duy nhất cậu nhìn thấy...

Là điểm số vẫn tiếp tục tăng.

Vậy nên cậu tự nhủ.

"Chắc không sao."

"Mình vẫn ổn."

"Chỉ cần thi xong..."

"Mọi chuyện sẽ kết thúc."

Một tháng.

Sơn dành trọn cho Toán.

Từ một học sinh chỉ vừa chạm ngưỡng đạt.

Cậu dần trở thành người có thể làm những đề thi đạt trên chín điểm.

Kiến thức được củng cố từng ngày.

Không bỏ sót một chuyên đề nào.

Khi Toán đã ổn định...

Sơn chuyển sang Vật lý.

Dòng điện xoay chiều.

Dòng điện một chiều.

Mạch RLC.

Từ trường.

Vật lý nhiệt.

Phản ứng hạt nhân.

Ngày qua ngày.

Những khái niệm từng xa lạ dần trở nên quen thuộc.

Sau đó là Hóa học.

Cấu tạo nguyên tử.

Hợp chất.

Kim loại.

Axit béo.

Cấu trúc đường.

Mỗi tối.

Đèn trong phòng Sơn luôn là ngọn đèn tắt muộn nhất.

Không ai biết.

Ẩn sau những điểm số ngày một cao ấy...

Là sáu vỉ thuốc đang vơi đi từng viên.

Thời gian lặng lẽ trôi.

Năm mươi ngày ôn thi vụt qua như một cái chớp mắt.

Ba mươi ngày đầu, Sơn dồn toàn bộ tâm sức cho Toán.

Mười lăm ngày tiếp theo là Vật lý.

Khoảng thời gian còn lại, cậu dành hết cho Hóa học.

Mỗi ngày đều lặp lại gần như giống hệt.

Đến trường.

Nghe giảng.

Luyện đề.

Uống thuốc.

Tiếp tục học.

Cuộc sống chỉ còn xoay quanh kỳ thi tốt nghiệp.

Những buổi thi thử bắt đầu diễn ra liên tiếp.

Sơn lặng lẽ bước vào phòng thi.

Rồi cũng lặng lẽ bước ra.

Không còn vẻ căng thẳng như trước.

Không còn ánh mắt né tránh khi nhìn bảng điểm.

Kết quả được công bố.

Tên cậu xuất hiện ở nhóm đầu.

Điểm số cao đến mức ngay cả giáo viên cũng bắt đầu chú ý.

Bạn bè nhìn Sơn bằng ánh mắt khác.

Có người tò mò.

Có người ngưỡng mộ.

Cũng có người không tin.

Bọn họ đều nhìn thấy một Sơn hoàn toàn khác.

Một học sinh từng chật vật với những bài kiểm tra.

Bây giờ lại có thể giải đề một cách bình tĩnh và chính xác.

Trong tất cả những người ấy...

Liễu Như cũng nhận ra sự thay đổi.

Những lần ôn tập trên lớp.

Sơn luôn chủ động ngồi gần cô ấy.

Khi cô gặp bài khó.

Cậu kiên nhẫn giải thích từng bước.

Nếu Liễu Như vẫn chưa hiểu.

Cậu lại đổi sang một cách giải khác.

Từ đầu đến cuối...

Chưa từng tỏ ra mất kiên nhẫn.

Ban đầu.

Liễu Như chỉ nghĩ đó là sự nhiệt tình của bạn cùng lớp.

Nhưng càng về sau...

Cô càng cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Sơn quan tâm cô quá nhiều.

Nhiều hơn mức bình thường.

Ánh mắt cậu luôn vô thức tìm đến cô giữa lớp học.

Mỗi khi tan học.

Cậu cũng chậm hơn mọi người một chút.

Chỉ để có thể đi cùng cô một đoạn đường.

Liễu Như không nói gì.

Nhưng khoảng cách giữa hai người lại lặng lẽ nới rộng.

Không phải vì ghét.

Cũng không phải vì khó chịu.

Chỉ là...

Cô chưa biết phải đối diện với sự quan tâm ấy như thế nào.

Sơn nhận ra điều đó.

Không cần ai nhắc.

Cậu cũng nhìn thấy.

Những cuộc trò chuyện dần ngắn lại.

Những lần chạm mặt cũng ít đi.

Liễu Như vẫn mỉm cười.

Nhưng nụ cười ấy đã khách sáo hơn trước.

Chiều hôm ấy.

Tiếng trống tan trường vang lên.

Học sinh lần lượt rời khỏi lớp.

Sơn đứng ở hành lang.

Lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Liễu Như.

Một cơn gió đầu hạ lướt qua sân trường.

Làm hàng cây xà cừ khẽ lay động.

Cậu không đuổi theo.

Cũng không gọi tên cô.

Chỉ khẽ thở ra.

"Có lẽ..."

"Mình hơi vội."

Nghĩ đến đó.

Sơn mỉm cười.

Nụ cười mang theo chút tiếc nuối.

Nhưng cũng bình tĩnh hơn trước.

"Không sao."

"Vẫn còn thời gian."

"Đợi sau kỳ thi..."

"Mình sẽ tìm một cơ hội thích hợp."

Cậu quay người.

Chậm rãi bước xuống cầu thang.

Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của cậu trên nền sân.

Kỳ thi đang đến rất gần.

Còn Sơn...

Vẫn tin rằng.

Chỉ cần thi xong.

Mọi chuyện sẽ bắt đầu theo hướng tốt đẹp hơn.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về toàn bộ chương — không gắn với một đoạn cụ thể.

Chưa có bình luận chương.

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Thế giới ẩn

Chương 2: Quyết Tâm·Tiên Văn Mài

0:00 / 0:00