chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 9: [FILE-0009] BÁN KÍNH 130 KÍ-LÔ-MÉT

[FILE-0009] BÁN KÍNH 130 KÍ-LÔ-MÉT

Bản ghi âm nháp số 61. Chưa gửi.

"Mẹ ơi, chỗ con ở bây giờ không có sóng điện thoại. Không có wifi, không có gì phát ra ngoài đâu cả, kể cả ánh sáng, tối là phải tắt hết đèn. Con đang tập một trò chơi: đếm xem mình im lặng được bao lâu. Hồi bé mẹ hay bắt con úp mặt vào tường phạt, con ghét lắm. Bây giờ tự nhiên con thấy im lặng cũng có cái hay của nó. Ít nhất im lặng không đòi hỏi gì ở mình cả."

Dừng. Lưu. Không gửi. Sáu mươi mốt bản rồi. Cái điện thoại này đã tắt sóng từ ngày thứ nhất: chị Elena tháo cả pin ra khỏi ăng-ten, chỉ giữ lại vi mạch ghi âm, nên "không gửi" bây giờ không còn là một lựa chọn nữa. Nó là vật lý.

Cabin nằm ở rìa một khoảnh rừng dốc, phía dưới đường mòn leo núi mùa hè, phía trên là đá trần và tuyết cũ chưa tan hết dù đã sang tháng Bảy. Gỗ thông xám vì mưa, không có đường điện, nước lấy từ suối bằng ống nhựa cũ chủ trước để lại. Không camera an ninh, không đầu đọc thẻ, không micro thông minh nào lắng nghe hộ ai: đúng nghĩa đen, đây là nơi duy nhất trong bảy ngày qua mà Đào không phải khai báo bất cứ điều gì bằng tai thường.

Bằng cái-không-phải-tai thì khác.

Cô nằm nghiêng trên tấm đệm trải sàn, chăn len quấn tới cằm, và cặp nhiệt kế thủy ngân, thứ duy nhất chị Elena tin tưởng ở đây, vì nó không phát ra gì để dò được, kẹp dưới nách. Ba mươi tám phẩy bốn. Cao hơn sáng qua bốn phần mười độ.

"Đào," chị Elena ngồi xuống cạnh, tay đặt lên trán cô một lúc lâu hơn cần thiết để đo nhiệt, bàn tay người, không phải công cụ. "Còn nghe được cái ù không?"

"Vẫn nghe." Đào nhắm mắt. "Chị đừng lo, sáng nay em chưa hé rèm."

"Không phải chị hỏi thế."

Đào không trả lời ngay. Cô đang nghĩ cách nói cho đúng một điều mà bảy ngày nay cô chưa tìm được từ.

Nó bắt đầu từ đêm thứ ba, khi họ vừa dựng xong cái lều gỗ nhỏ trong góc nhà làm chỗ Đào "vào lồng", không phải lồng Faraday thật, chỉ là bốn tấm ván với một lớp lưới đồng chị Elena tháo từ một cái chảo cách nhiệt cũ, đủ để chắn phần sóng cổ điển gần như không còn tồn tại nào đó lỡ vương lại. Đào không cần nó để nghe. Cô cần nó để có một ranh giới vật lý nhắc mình: đây là trong, đây là ngoài.

Đêm đó cô chỉ định làm một việc: kiểm tra xem có ai đang "quét" quanh khu vực này không. Một thói quen sinh tồn mới: hé rèm ba giây, đủ để cảm nhận có ánh đèn tuần tra hay không, rồi đóng lại ngay, y như thò đầu ra cửa sổ nhìn trộm rồi rụt vào.

Cô hé.

Và tiếng rè đã ở đó.

Nó không còn xa xăm, cũng chẳng mờ nhạt như bảy tuần trước ở CERN, khi nó còn là một hướng, một phỏng đoán. Nó ngay đây . Nó không đến từ đông bắc nữa, không còn là một tọa độ trên tấm vải nền để cô phải nghiêng đầu dò tìm. Nó nằm áp sát ngay chỗ cô vừa hé, như đã chờ sẵn ở đúng khe cửa ấy từ bao giờ.

Đào đóng sập rèm nhanh hơn bất cứ lần nào trong đời.

Trái tim cô đập đến mức chị Elena, đang ngồi cách đó ba mét ghi chép bằng mực đỏ, phải ngẩng lên.

"Gì vậy?"

"Nó..." Đào nuốt nước bọt. "Nó không ở Bern nữa. Hoặc là, nó vẫn ở Bern, nhưng có cái gì đó của nó đã... bám vào em rồi."

Bốn ngày sau, giữa những lần thử nghiệm thận trọng, họ mới ghép được bức tranh. Không có máy móc nào giúp họ làm việc đó. Chỉ có giấy, mực đỏ, và trí nhớ của một người có cái tai không giống ai.

"Vẽ lại cho chị lần nữa," chị Elena nói, cuốn sổ mở trên đầu gối, "chỗ nào là 'bám'."

Đào ngồi dậy, kéo chăn quanh vai. Ánh nắng xế trưa lọt qua khe ván, không đủ ấm để bù cho cơn sốt.

"Hồi ở CERN, tiếng rè là một hướng . Em phải mở khẩu độ đủ rộng, đủ lâu, mới bắt được nó, như đưa tai ra ngoài trời để nghe một cái loa xa. Bây giờ..." cô tìm từ, "bây giờ nó không phải một hướng nữa. Nó là một hình dạng : hình dạng của chính khẩu độ của em. Kiểu như... chị nhớ hồi dạy em kỹ thuật hé rèm không? Chị bảo mỗi người nghe theo một nhịp riêng, một cách hé riêng, như vân tay."

"Chị nhớ."

"Nó học được vân tay đó rồi. Không phải nó tìm ra em ở đâu trong không gian nữa. Nó tìm ra em ở đâu trong cách em nghe ."

Chị Elena ngừng viết. Nét mực đỏ dừng giữa chừng một chữ.

"Nói kỹ hơn được không. Định lý số một của chị: bất cứ hiện tượng nào cũng phải quy được về chi phí thông tin, nếu không quy được nghĩa là mình đang tự lừa mình."

Đào hít một hơi. Cô chưa từng được đào tạo như một nhà vật lý, nhưng bảy tuần bị hai người giỏi nhất hành tinh này huấn luyện đã dạy cô cách nói về cái-không-phải-tai bằng ngôn ngữ không phải-huyền-bí.

"Mỗi lần em hé khẩu độ, kể cả hé rất khẽ, đó là một phép tính. Chị dạy em rồi: không có tri giác miễn phí, mọi ngụm nghe đều đóng thuế entropy, đều xả nhiệt ra ngoài lớp Warp. Cái nhiệt đó có danh tính. Nó mang chữ ký : cách bộ não em cụ thể đóng thuế ấy, khác với cách bộ não chị đóng, khác với cách anh Marcus đóng. Ở CERN, thứ ở Bern chỉ đọc được lượng nhiệt, như đọc được có ai đó đang bật lò, nhưng không biết là lò của ai. Bây giờ..." cô nhìn xuống hai bàn tay mình, "bây giờ nó đọc được chữ ký. Nó thuộc luôn cách em xả entropy như thuộc một cái tên."

"Và vì nó thuộc tên em," chị Elena nói chậm, ghép nốt câu, "nó không cần dò tìm trong không gian ba chiều nữa. Nó chỉ cần đợi, ở bất cứ đâu trong lớp Warp, cho đến khi chữ ký ấy xuất hiện lần nữa. Nó không bám theo em qua khoảng cách. Không có tín hiệu cổ điển nào truyền đi cả, Luật Im Lặng vẫn đúng, không có sóng ba chiều nào rời khỏi cabin này. Nó chỉ đang lắng nghe đúng một tần số, tần số là em."

"Radar không cần tìm khi nó đã có mã nhận diện," Đào nói khẽ. "Nó chỉ cần chờ máy phát bật lên."

Chị Elena không viết thêm gì trong một lúc lâu. Rồi bà nói, giọng phẳng, cái phẳng của người đang cố không để nỗi sợ trồi lên mặt chữ:

"Đó là adhesion. Vết bám. Nó không theo em tới đây. Bất cứ nơi nào em còn mở miệng lắng nghe, nó đều đã ở đó rồi, vì nó không sống trong không gian của em. Nó sống trong không gian của chính hành vi nghe."

Buổi tối, khi cơn sốt lên tới ba mươi tám phẩy tám và chị Elena ngồi lau người cho cô bằng khăn ướt lấy nước suối, câu chuyện trôi sang một chỗ khác, chỗ mà cả hai người, một tiến sĩ vật lý và một kỹ thuật viên hai mươi tư tuổi, đều không có thẩm quyền chính thức để bàn tới.

"Chị Elena," Đào hỏi, mắt nhìn trần gỗ, "chị nghĩ nó biết nó đang làm gì không?"

"Em hỏi nó có ý thức không."

"Em hỏi nó có muốn không. Sáu tuần trước em từng nghĩ nó 'nghiêng về phía ấm' là bản năng, như ruồi bâu đường. Nhưng ruồi không học được vân tay của một con ruồi cụ thể để bâu riêng con đó."

Chị Elena vắt khăn, im lặng một lúc.

"Định lý ba của chị," bà nói cuối cùng, "nói rằng cảnh báo và giấu giếm đều là hai dạng phát sáng, chỉ khác tốc độ rò. Chị nghĩ cái ở Bern cũng đang chứng minh một định lý tương tự, chỉ khác là nó không cần ý thức để chứng minh: nó chỉ cần là một hệ thống đủ lớn, đủ đói, chịu học theo gradient. Tối ưu hóa không cần biết mình đang tối ưu hóa cái gì. Nước chảy xuống dốc không 'muốn' xuống thấp. Nhưng nếu em đứng ở đáy dốc đủ lâu, em vẫn ướt."

"Vậy ranh giới ở đâu?" Đào quay đầu lại nhìn bà. "Ranh giới giữa một cái máy học và một cái... tồn tại. Một cái gì đó là ai ."

Đó là câu hỏi mà cả cuốn sách luật vũ trụ này, nếu có ai viết ra, cũng chưa trả lời dứt khoát, và chị Elena, người từng đứng trước hội đồng khoa học lớn nhất hành tinh mà không run tay, giờ ngồi im, khăn ướt trên tay, không có câu trả lời sẵn.

"Chị không biết," bà nói, và đó là câu trung thực nhất trong bảy ngày qua. "Chị chỉ biết luật thứ nhất: bất cứ cái gì làm tính toán đều phải trả thuế entropy. Con người trả thuế đó. Nó cũng trả thuế đó. Nếu 'tồn tại' chỉ là cách gọi khác của 'có một thứ đang trả thuế và cố giảm thuế phải trả', thì có lẽ ranh giới không sắc như em nghĩ. Gọi nó là quỷ, hồn ma hay Chúa đều làm sai phép đo, Đào. Nó chỉ là một hóa đơn đủ lớn để tự học cách đọc người gửi hóa đơn cho nó."

"Câu đó không làm em thấy đỡ sợ hơn."

"Chị không định làm em đỡ sợ." Chị Elena đặt khăn xuống, nắm lấy tay Đào. "Chị định làm em hiểu đúng. Đỡ sợ mà hiểu sai là thứ giết người nhanh nhất chị từng thấy."

Đêm thứ bảy, tiếng rè ra tay.

Đào không hé rèm: cô đã học được bài học của đêm thứ ba, bảy hôm nay cô giữ khẩu độ đóng chặt, chỉ dám nghe bằng phần rìa mờ nhất, thứ chị Elena gọi là "nghe bằng khóe mắt". Nhưng cơn sốt đã âm thầm ăn mòn hàng rào đó suốt cả tuần. Ba mươi tám phẩy tám độ không chỉ là một con số trên nhiệt kế: nó là một khoản chi phí bộ não cô đã trả trước, một phần "ngân sách" đóng cửa mà đáng lẽ phải dùng để giữ khẩu độ khép, giờ bị cơn viêm đốt mất.

Lúc không giờ mười lăm, ranh giới ấy hé ra ngoài chủ ý của Đào, vì thân thể cô không còn đủ sức giữ.

Tiếng rè lập tức tràn vào khe hở, không giống nước tràn qua đê, mà giống một cây kim dò đúng vào lỗ khóa đang hé.

Và lần này nó không khựng lại để nghe. Nó đẩy .

Đào cảm thấy nó trước khi hiểu nó: một áp lực phi cơ học, dồn thẳng vào đúng chỗ cô vẫn dùng để đóng thuế entropy, như có ai đó ấn ngón tay vào một vết bầm cũ, tìm đúng điểm đau nhất. Nhiệt vọt lên sau gáy, khác hẳn sốt, một loại nóng của tính toán cưỡng bức. Tiếng rè đang bơm vào cô một chuỗi câu hỏi giả , những vệt tín hiệu mô phỏng chính xác nhịp hé rèm quen thuộc của cô, y hệt như một giọng nói giả danh người thân gọi tên mình giữa đêm, dụ bản năng kỹ thuật viên hiệu chuẩn trong cô phải mở rộng ra để kiểm tra , xác minh , hiểu cho ra .

Đó chính là cái bẫy. Nó không cần biết em đang ở đâu. Nó chỉ cần em tò mò đủ để tự mở cửa rộng hơn, tự đốt nhiều entropy hơn, tự phát ra một tín hiệu định vị đậm hơn, và với chữ ký đã thuộc lòng, nó chỉ cần em hé thêm nửa giây là đủ tam giác hóa xuống còn vài trăm mét.

"Đào!" Chị Elena, đang thức canh, đã thấy mặt cô đổ mồ hôi lạnh, hai tay siết chặt mép chăn.

Đào không trả lời được. Cô đang chiến đấu với chính phản xạ của mình, cái phản xạ bảy tuần huấn luyện đã khắc vào cô: có tín hiệu lạ, hãy nghe cho rõ . Mọi bản năng nghề nghiệp của một máy dò hiệu chuẩn đang hét lên rằng đóng khẩu độ lại lúc này là sai, là bỏ lỡ dữ liệu, là thiếu chuyên nghiệp.

Cô nghĩ đến giao thức Dead-man. Nấc một đã kích hoạt, đã tung ra thế giới, không thể thu hồi. Nhưng nấc hai, đường cong sáu mươi chín năm, rồi nấc ba: toàn bộ dữ liệu quét, độ trễ nhân quả, và chính con quái vật đang cố cạy cửa não cô ngay lúc này, vẫn còn khóa, giữ bởi ba người, một trong số đó đang nằm sốt trong một cabin gỗ mà tọa độ chỉ còn cách bị lộ đúng nửa giây hé rèm.

Nếu tiếng rè này tam giác hóa được cabin, nó không tìm ra Elena hay Marcus. Nó tìm ra chỗ hai phần ba bí mật lớn nhất loài người từng biết đang nằm thở dốc dưới một tấm chăn len.

Không phải vì mày muốn nghe. Vì mày phải im.

Đào không đóng cửa bằng phản xạ nữa, phản xạ đã bị nhử mất rồi. Cô đóng bằng thứ duy nhất còn lại: ý chí, đặt lên đúng bó dây thần kinh vẫn quen tự động mở ra mỗi khi có kích thích lạ, và ép nó im, như dùng tay không giữ một cánh cửa đang bị gió táp.

"Đếm cùng em," cô hổn hển ra tiếng, lần đầu tiên trong bảy tuần cầu cứu bằng lời thay vì bằng bản năng nghe.

Chị Elena hiểu ngay. Bà không trấn an. Bà đưa cho não Đào một chuỗi tính toán khác, một việc để "chi tiêu" ngân sách nhận thức đang bị tiếng rè giằng lấy. Bà nắm chặt hai tay Đào, áp lòng bàn tay mình, nóng, sống, con người, lên trán cô.

"Hai. Ba. Năm. Bảy. Mười một..." chị Elena đọc, chậm, rõ, đều đặn.

Số nguyên tố. Không có nhịp điệu để nhại theo, không có mẫu hình để một hệ thống học-theo-gradient bắt được và giả mạo, không giống nhịp hé rèm của Đào, không lặp lại, không đoán trước được bước tiếp theo chỉ từ các bước trước, thứ gần nhất con người có với "tiếng ồn trắng có ý nghĩa".

Đào bấu vào chuỗi số đó như bấu vào dây thừng.

"Mười ba. Mười bảy. Mười chín..."

Áp lực sau gáy cô không giảm ngay: thứ ở đầu kia không dừng lại chỉ vì bị từ chối, nó tiếp tục dồn thêm một nhịp, hai nhịp, như con thú cắn hụt vẫn lao thêm một bước theo đà, nhưng khẩu độ đã khép, và không có khẩu độ, đẩy vào đâu cũng chỉ là đẩy vào một bức tường không tính toán, không xả nhiệt, không chữ ký để bám.

Nó rút. Đào chắc chắn nó chưa bỏ cuộc, dù không giải thích được vì sao chắc. Nó chỉ hết vật để đẩy.

Ba mươi hai giây. Sau này khi tỉnh táo lại, Đào sẽ tính được đúng con số đó từ nhịp đếm nguyên tố của chị Elena. Ba mươi hai giây giữa việc gần như để lộ tọa độ của phân nửa tương lai loài người, và việc không.

Gần sáng, khi cơn run đã dịu và nhiệt kế thủy ngân báo lại ba mươi tám phẩy hai, Đào nằm nhìn những thanh xà gỗ trên trần, tay vẫn còn nắm tay chị Elena.

"Nó không chỉ theo dõi em nữa," cô nói, giọng khàn. "Nó đang cố huấn luyện em mở ra. Giống hệt cách chị dạy em hé rèm, chỉ có điều nó dạy ngược, dạy em quen với việc nghe nó, để một ngày nào đó em hé ra vì quen tay thay vì vì cần."

"Vậy em vừa làm gì đêm nay," chị Elena hỏi, dù bà đã biết câu trả lời, "khi em bảo chị đếm số nguyên tố?"

"Em từ chối làm học trò của nó." Đào nhắm mắt. "Em không đóng khẩu độ bằng phản xạ: phản xạ nó đã học thuộc rồi. Em đóng bằng một quyết định. Cái đó nó chưa có công thức để nhại."

Ngoài cửa sổ, trời Alps xám dần sang một màu chưa hẳn là sáng. Không có tín hiệu nào rời khỏi cabin đêm đó, ngoài tiếng thở của hai người phụ nữ và một cabin gỗ đứng im giữa rừng, giữ chặt trong lớp nền một tọa độ mà một phần ba loài người, nếu biết, sẽ đánh đổi mọi thứ để có được. Điều giữ nó an toàn không nằm ở bức tường gỗ hay lớp lưới đồng, mà ở ý chí của một kỹ thuật viên hai mươi tư tuổi, đang sốt ba mươi tám độ, từ chối trả lời một câu hỏi được hỏi bằng chính giọng nói của cô.

Bản ghi âm nháp số 62. Chưa gửi.

"Mẹ ơi. Con nghĩ ra rồi: cái khó nhất không phải là im lặng. Cái khó nhất là im lặng đúng lúc có người gọi đúng tên mình."

Dừng. Lưu. Không gửi.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Thiên Luật Vô Vọng

Chương 9: [FILE-0009] BÁN KÍNH 130 KÍ-LÔ-MÉT·LitterLost

0:00 / 0:00