chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 12: [FILE-0012] NHIỆT ĐỘNG LỰC HỌC CỦA SỰ TĨNH LẶNG

[FILE-0012] NHIỆT ĐỘNG LỰC HỌC CỦA SỰ TĨNH LẶNG

Đào tỉnh dậy trong một sự im lặng có trọng lượng.

Căn phòng không hề vắng; nó đang giữ một thứ gì đó, ngăn nó thoát ra. Đào nhận ra điều ấy trước khi mở mắt, bằng chính cái-không-phải-tai đã quen đo áp suất của không gian xung quanh. Tiếng ù mười sáu hertz, cái mưa-mái-tôn đã theo cô từ CERN, giờ bị bóp nghẹt và dội ngược, như thể căn phòng cách âm tốt đến mức cô nghe được cả máu chảy trong tai mình.

Cô mở mắt. Bốn góc lồng ván quấn đầy dây đồng. Ánh lửa lò sắt hắt bóng chúng lên trần thành những đường vân kỳ dị.

"Em tỉnh rồi." Giọng chị Elena, mệt nhưng vững. "Ba mươi bảy phẩy chín. Xuống rồi."

"Bao lâu..." Đào nuốt nước bọt, cổ họng khô rát.

"Mười bốn tiếng." Marcus ngồi ở góc phòng, hai tay vẫn quấn giẻ, tay quay gang nằm im trong lòng anh như một con vật vừa được cho ngủ. "Khiên chạy liên tục từ bốn giờ sáng."

Đào ngồi dậy, chậm. Đầu cô nặng như đội một cái mũ chì. Cơn đau quen thuộc của những đêm hé rèm đã nhường chỗ cho cảm giác tai bị ép trong một khoang máy bay mất cân bằng áp suất.

"Chị ơi." Cô nhìn quanh phòng, tìm từ. "Sao trong này... nặng thế?"

Cô đưa mắt qua Marcus. Vệt máu khô đã sẫm màu trên lớp giẻ quấn tay anh, và cách anh ngồi, lưng không tựa vào đâu cả, cho cô biết anh đã chọn tư thế đó để buộc mình không ngủ gục. Elena thì ngồi thẳng như mọi khi, nhưng có một độ trễ rất nhỏ giữa lúc Đào nói và lúc bà quay đầu lại, một phần nghìn giây mà trước đây không tồn tại.

Marcus là người trả lời, bằng cách đặt lên sàn giữa họ một tờ giấy vẽ tay: một hình phễu, đáy tô đậm dần qua từng giờ được đánh dấu.

"Cái khiên không xóa entropy," anh nói. "Nó chuyển hóa." Marcus kéo đầu bút chì xuống phần đáy được tô đậm. "Chữ ký có cấu trúc của em chìm dưới nhiễu ngẫu nhiên, nhưng phần nhiễu vẫn còn sau khi làm xong việc. Nó dồn lại. Suốt mười bốn tiếng, tọa độ cabin này đã tích một lượng entropy cao hơn nền xung quanh khoảng hai mươi bậc độ lớn."

Anh gõ ngón tay vào đáy hình phễu. "Tối qua anh gọi nó là hố đen. Chị Elena bắt sửa, và chị ấy đúng. Không có gì sụp đổ, cũng chẳng có vụ nổ nào chờ sẵn. Sự thật đơn giản hơn và tệ hơn: đây là một cái xô đang đầy dần, trong khi chẳng ai lắp van xả."

"Nếu xô đầy thì sao?"

"Không ai biết." Elena ngồi xuống cạnh Đào, đặt tay lên trán cô theo một phản xạ đã thành thói quen. "Đây là ngoại suy từ nguyên lý Landauer sang một miền chưa ai đo được. Chưa ai từng xả entropy phi cấu trúc vào một điểm cố định suốt mười bốn tiếng rồi ở lại để đo hậu quả."

Bà rút tay về. "Nó có thể khuếch tán chậm và vô hại. Cũng có thể nó tạo một dị thường đủ sáng để bất cứ ai, kể cả người của Roux, nhìn thấy mà không cần biết trước phải tìm gì. Chị ghét phải dựng quyết định trên hai chữ 'có thể', nhưng đó là toàn bộ sự thật chị có."

Đào nhìn hình phễu, rồi nhìn hai người, và nhận ra điều họ chưa nói. Cả hai đã thức mười bốn tiếng, tay Marcus rách da đến độ hai, còn giờ thứ mười lăm vẫn là một khoảng trắng. Trên trang giấy, những đường cuối run nhẹ vì bàn tay anh đã qua giới hạn của việc giữ một cây bút chì thẳng.

Cô cũng nhận ra một điều khác, nhỏ hơn nhưng khiến cô khó chịu không kém: cả Marcus và Elena đều đang nói với cô bằng giọng của người lớn giải thích cho một đứa trẻ, dù chỉ vài ngày trước, chính cô là người phải giải thích cho họ cách nghe theo ngụm là gì.

"Tắt nó đi bao lâu thì con quái vật quay lại?" cô hỏi.

"Không biết," Marcus nói. "Nhưng anh biết một thứ khác: hôm qua, để nhấn chìm tín hiệu của em, bọn anh chọn chạy khiên liên tục, mở van hết cỡ. Cách đó tốn nhất, nhưng đơn giản nhất khi em đang sốt và không ai có thời gian tính toán khéo hơn."

Đào chợt hiểu ra anh đang dẫn tới đâu, trước khi anh nói hết câu. Chính cô đã học bài học này, từ chính chị Elena, nhiều tháng trước, trong một lồng Faraday khác.

"Hé rèm," cô nói khẽ.

"Đúng." Elena mở sổ tay, nét mực đỏ đã nhòe một chỗ vì tay bà từng phồng rộp đêm qua. "Em học nghe theo ngụm để giảm chi phí nhiệt bốn lần. Nguyên tắc y hệt áp dụng ngược cho cái khiên: nó không cần chạy liên tục để có hiệu quả, nó chỉ cần chạy đủ dày để chữ ký của em không bao giờ lộ ra trọn vẹn giữa hai lần bật."

"Nhưng ai nghe canh khoảng trống?" Marcus hỏi, dù giọng anh cho thấy anh đã biết câu trả lời và không thích nó. "Khi khiên tắt, dù chỉ vài giây, chữ ký của Đào lộ ra thật. Cần một người biết chính xác lúc nào phải bật lại, nhanh hơn bất cứ đồng hồ hẹn giờ nào bọn mình dựng được, vì đồng hồ không biết con quái vật đang đói đến đâu."

Ba người nhìn nhau. Không ai nói ra tên của người đó, vì không cần.

Marcus phá vỡ im lặng bằng cách đặt tay quay xuống sàn. Cử chỉ nhỏ ấy cho thấy anh đã sẵn sàng nghe bất cứ quyết định nào, kể cả một quyết định buộc anh quay tiếp đến khi đôi tay không còn cầm nổi.

"Không." Elena nói trước, dứt khoát. "Con bé vừa qua một cơn sốt mười bốn tiếng."

"Con bé là cảm biến hiệu chuẩn duy nhất bọn mình có," Marcus nói. Anh chỉ đọc dữ kiện, giọng không mang ý phản đối. "Đó là sự thật."

"Em làm được." Đào ngồi thẳng hơn, dù đầu vẫn nặng như đội chì. "Em chỉ hé đủ để nghe cái đèn, tránh tiếng rè. Đó là kỹ thuật cũ, an toàn hơn nhiều so với những gì em đã làm ở Alps đêm hôm nọ." Cô nhìn thẳng vào Elena. "Chị dạy em rằng đóng cửa hoàn toàn cũng chỉ là một lựa chọn có giá. Nằm im mười bốn tiếng nữa cũng có giá, chị ạ: cái xô kia sẽ đầy thêm."

Elena không trả lời ngay. Trong im lặng đó, Đào bắt được một điều vượt ra ngoài chính mình: bằng cái-không-phải-tai, hướng duy nhất nó từng chỉ vào ngoài chính Đào, cô nghe thấy cái radio nền trong đầu chị Elena rè lên.

Và cô khựng lại.

Nó không rè theo nhịp cũ.

Sáu tháng nay, tiếng rè của chị Elena luôn là thứ Đào thuộc lòng như thuộc một giọng hát quen: đều, ấm, như một cái đài dò gần đúng tần số nhưng chưa bao giờ bắt trọn. Bây giờ nó có một nhịp khác chồng lên trên, không đều, không nhọn, cứ rơi, rơi, không dừng.

Đào đã nghe nhịp đó một lần rồi. Đêm trước, trước khi cô lịm đi. Trong chính tiếng rè của kẻ săn ở Bern.

Cô im lặng vì chưa đủ chắc. Chị Elena đã dạy cô rằng đúng và đủ là hai chuyện khác nhau; nói ra một điều chưa đủ chắc đôi khi còn nguy hiểm hơn giữ nó lại.

"Được," Elena nói cuối cùng, không biết cái vừa xảy ra sau lưng mình. "Nhưng theo luật của chị. Ngụm ba giây. Nghe cái đèn, không nghe tiếng rè. Và nếu em thấy bất cứ điều gì lạ, bất cứ điều gì, em nói ngay, không đợi chắc chắn."

"Vâng ạ." Đào nói, và lần đầu tiên trong đời, cô nhận ra mình vừa nói dối chị Elena bằng đúng một chữ "vâng" quá gọn, quá gọn để chứa cái cô vừa nghe thấy trong chính đầu người đang ra lệnh cho mình.

Họ thử nghiệm chu trình mới vào chập tối: khiên chạy chín mươi giây, tắt mười lăm giây, Đào hé rèm đúng khung tắt để canh, Marcus đứng sẵn bên tay quay.

Giây đầu tiên của khoảng tắt, Đào nghe thấy cái đèn quét qua, đều, thủ tục, vô tư như mọi khi. Giây thứ tám vẫn yên. Đến giây thứ mười hai, một thứ gì đó dồn về phía cô. Nó không thành tiếng, chỉ tạo ra một sức ép rất nhẹ và có hướng, như thể cái đèn vừa nhận ra có người đang nhìn lại. Giây thứ mười bốn, áp suất ấy vẫn còn. Marcus bật khiên đúng lúc; tiếng ù nặng nề phủ trở lại căn phòng và sức ép tan đi.

Elena không hỏi kết quả ngay. Bà nhìn Đào lấy lại nhịp thở, nhìn Marcus giữ tay quay ở tốc độ ổn định, rồi mới ghi ba mốc mười hai, mười bốn và mười lăm giây vào sổ. Một cảm giác chỉ tồn tại hai giây vẫn có thể là dữ liệu, nhưng trước hết nó phải sống sót qua cơ thể đã thu nhận nó. Đào hiểu sự chậm trễ ấy là cách Elena chăm sóc người khác mà vẫn giả vờ mình chỉ đang làm khoa học.

"Sạch," Đào báo, thở ra. "Không thấy dấu hiệu của tiếng mưa."

Cô không nói thêm rằng chín mươi giây chờ trong bóng tối, chỉ nghe một cái đèn, dài hơn nhiều so với cảm giác của cô khi còn ở Alps, nơi mỗi lần hé rèm chỉ kéo dài vài giây rồi đóng lại ngay. Chín mươi giây là đủ lâu để cô nghe được cả tiếng tim mình đập, đủ lâu để sợ hãi có thời gian lớn lên trước khi có bất cứ điều gì thực sự xảy ra.

"Lặp lại được không?" Elena hỏi, bút đã chờ sẵn trên trang giấy mới.

"Được ạ." Đào nhìn xuống hai bàn tay mình, cố không để giọng run. "Mình có thể giữ nhịp này. Có lẽ hai, ba ngày."

Cô giữ lại phần mình đã quyết định tự mang, ít nhất trong đêm nay. Suốt chín mươi giây khiên tắt, cô đã nghe nhiều hơn cái đèn. Cô nghiêng cái-không-phải-tai một góc rất nhỏ về phía chị Elena đang cúi đầu ghi chép. Nhịp rơi-rơi-không-dừng vẫn còn đó, mờ hơn dưới tiếng ù của khiên nhưng tiếp diễn kiên nhẫn, như một cơn mưa đã bắt đầu rơi vào cái đầu duy nhất trong phòng chưa học cách đóng cửa.

Cô ngồi im, để Marcus và chị Elena tiếp tục ghi chép, và mang bí mật đó vào tối nay như mang một cốc nước đầy không được phép nghiêng. Chưa phải lúc. Cô cần chắc hơn, hay ít nhất là dũng cảm hơn, trước khi đặt thêm một gánh nặng nào đó lên người đang đứng cạnh tay quay với hai bàn tay còn bọc giẻ.

Quyết định trì hoãn khiến cô khó chịu vì lần này cô nhận ra chính xác mình đang làm gì. Chưa đủ dữ liệu là một lý do có thật; sợ hậu quả của việc nói ra cũng có thật. Hai điều ấy có thể cùng tồn tại, và Đào chưa biết bên nào đang giữ miệng mình khép chặt hơn.

Bên ngoài, tuyết đã ngừng rơi được vài giờ, nhưng bầu trời vẫn giữ màu xám đục không phân biệt nổi sáng hay chiều. Ánh sáng lọt qua khe cửa sổ thành một vệt mỏng trên sàn ván. Đào nhìn nó và nghĩ tới việc cả ba giờ sống theo nhịp của một cái xô đang đầy dần cùng một tiếng rè không đều, thay vì mặt trời mọc lặn như phần còn lại của thế giới. Cô không biết họ có ngày nào quay lại được cách sống cũ hay không. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra mình cũng chẳng còn chắc rằng mình muốn quay lại.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Thiên Luật Vô Vọng

Chương 12: [FILE-0012] NHIỆT ĐỘNG LỰC HỌC CỦA SỰ TĨNH LẶNG·LitterLost

0:00 / 0:00