Đọc truyện
Chương 1: Chiếc Lá Đầu Tiên
Không ai rõ Thu Các đã tồn tại từ thuở nào.
Có kẻ đồn đại rằng nơi này được dựng lên vào năm tàn tháng tận của một vương triều đã bị xóa sổ khỏi sử sách. Lại có truyền thuyết kể rằng, tòa lầu các ấy vốn dĩ chẳng thuộc về trần thế, nó chỉ bồng bềnh trôi dạt giữa mây ngàn và chọn mùa thu làm thời khắc độc nhất để vén bức màn sương. Cũng từng có những lữ khách thề thốt rằng mình đã dạo bước đến Thu Các trong một cơn mộng mị, đứng bơ vơ giữa cánh đồng ngợp sắc lá phong đỏ rực, nhưng khi choàng tỉnh lại chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt kẻ đã dẫn đường.
Những câu chuyện ấy tựa như sương khói, truyền miệng rồi tan biến, chưa từng một lần được chứng thực. Bởi lẽ, Thu Các chỉ xuất hiện khi chiếc lá phong đầu tiên của mùa thu lìa khỏi cành.
Đêm nay, ở một chốn rừng sâu núi thẳm nào đó dưới trần thế, một chiếc lá đỏ úa xé gió rơi xuống. Không một ai nghe thấy tiếng lá chạm đất. Thế nhưng giữa Vụ Hải, nơi sương mù trải dài vô tận như một đại dương không có bờ, có thứ gì đó chậm rãi tỉnh giấc.
Bắt đầu bằng một tiếng chuông.
Keng! Keng! Keng!
Âm thanh mỏng manh mà sắc lạnh ấy xé toạc những tầng mây trắng đục, loang ra giữa không gian tĩnh mịch rồi từ từ chìm vào màn sương. Ngay khoảnh khắc đó, từng mảng kiến trúc cổ xưa uy nghi chậm rãi ngưng tụ từ cõi hư vô. Những mái ngói đen tuyền cong vút lên như cánh chim hạc, những dãy hành lang dài hun hút sâu thẳm, những cây cột đá chạm trổ hoa văn phong hóa vì sương gió và cuối cùng là một tòa lâu đài khổng lồ sừng sững trồi lên giữa biển mây. Nó mang dáng vẻ cô độc và cổ kính đến mức khiến người ta có cảm giác nó đã cắm rễ ở đây từ muôn thuở, chỉ là thế giới này vừa mới giật mình nhớ ra sự tồn tại của nó.
Thu Các, đã mở cửa.
---
Trong căn phòng tĩnh mịch nằm ở mạn đông của tầng gác cao nhất, một cô gái mở mắt.
Nàng tỉnh dậy mà không hề có dư vị của một người vừa thoát khỏi giấc ngủ dài. Không có một cơn mộng mị đọng lại, chẳng có chút ký ức nào về đêm hôm trước, dường như nàng vừa được sinh ra ngay tại giây phút này.
Thứ đầu tiên nàng nhìn thấy là trần nhà bằng gỗ sẫm màu, trên đó chạm khắc những cành phong đan xen nhau. Ánh sáng xanh nhợt từ bên ngoài xuyên qua lớp cửa giấy, phủ lên căn phòng một màu lạnh lẽo.
Nàng nằm bất động rất lâu. Không phải vì sợ hãi, mà bởi nàng đang cố nhớ xem mình là ai.
Một cái tên, một bóng hình, hay dẫu chỉ là một mái hiên nhà quen thuộc... bất cứ thứ gì cũng được. Nhưng trong đầu nàng chỉ có một khoảng trắng kéo dài đến vô tận.
Nàng khẽ đưa tay che mắt, chậm rãi chống tay ngồi dậy. Suối tóc đen nhánh trượt dài xuống bờ vai, buốt lạnh như thể vừa được vớt lên từ một mặt hồ mùa đông. Căn phòng không quá rộng, nhưng vạn vật đều xa lạ. Ngay cạnh cửa sổ là một chiếc bàn trà thấp mộc mạc, trên mặt bàn bày biện một nghiên mực đã khô, vài thẻ tre xếp ngay ngắn và một quyển sổ bìa đen không đề tên. Cạnh đó, một chiếc đèn lồng giấy đang lặng lẽ tỏa sáng.
Ngọn lửa bên trong chiếc đèn ấy không mang màu vàng ấm áp, mà hắt ra thứ ánh sáng xanh u oán. Nó không hề lay động dù chỉ là một gợn nhỏ. Nàng nheo mắt nhìn ngọn lửa một lúc lâu mới lờ mờ nhận ra điểm kỳ lạ rằng: Nàng không hề nhớ mình đã thắp chiếc đèn này từ bao giờ.
Cốc. Cốc. Cốc.
Ba tiếng gõ chậm rãi, đều đặn vang lên từ cánh cửa gỗ phía sau lưng. Nàng giật mình quay lại. Cánh cửa kêu "kẽo kẹt" rồi tự động mở bung ra.
Một nam nhân đang đứng tĩnh lặng ngoài hành lang.
Hắn khoác trên người bộ trường bào màu xám tro, thứ sắc màu nhợt nhạt tiều tụy đến mức tưởng chừng có thể tan lẫn vào lớp sương mù ngoài kia. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau lưng, khuôn mặt bình thản và đẹp theo một cách khó gần, tựa như một bức tượng đã tồn tại quá lâu trong một ngôi đền không còn người thờ phụng. Ánh mắt hắn dừng trên nàng vài giây, không có vẻ ngạc nhiên khi thấy nàng đã tỉnh.
"Cô tỉnh rồi." Giọng nói của hắn trầm thấp, đều đều, không vương chút cảm xúc thừa thãi nào.
Nàng phòng bị nhìn hắn, giọng khàn đặc: "Ta... là ai?"
Người đàn ông không đáp lời ngay. Hắn chậm rãi bước qua ngưỡng cửa, vung tay khép nhẹ cánh cửa lại phía sau, rồi bình thản đặt một tập giấy nhám lên mặt bàn. Động tác của hắn chuẩn xác và thuần thục, hệt như một kẻ đã lặp đi lặp lại công việc này vô số lần.
"Ở đây, cô được gọi là Diệp."
Nàng khẽ nhíu đôi mày thanh tú: "Được gọi là?"
"Cô không nhớ tên thật của mình?"
"Không."
"Cũng không nhớ vì sao mình lại xuất hiện ở nơi này?"
"Không."
Người đàn ông khẽ gật đầu. Dường như mọi câu trả lời của nàng đều đã nằm gọn trong dự tính của hắn. "Vậy thì tốt."
Diệp gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự bứt rứt: "Tốt?"
"Ít nhất là cô vẫn chưa nhớ lại."
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, trườn lên tận gáy nàng. "Ta đã quên mất chuyện gì?"
Lần này, người đàn ông dừng động tác, ngước mắt nhìn thẳng vào nàng. Trong khoảnh khắc ánh mắt giao nhau ấy, Diệp bỗng có một ảo giác kỳ lạ. Nàng cảm thấy hắn đang nhìn một người mà hắn đã thấu tận tâm can từ rất lâu, lâu đến mức sự tồn tại của nàng đối với hắn chẳng khác nào một ký ức đã được chôn sâu dưới hàng nghìn lớp bụi.
Thế nhưng, sau một khoảng lặng dài, hắn chỉ nhàn nhạt buông lời: "Những chuyện không cần phải nhớ."
Diệp không muốn nghe câu trả lời ấy. Nàng hậm hực đứng dậy, vô thức bước đến trước chiếc gương đồng lốm đốm vết gỉ xanh treo trên vách gỗ. Người phản chiếu trong mặt gương là một nữ tử có dung mạo thanh tú nhưng nhợt nhạt, đôi mắt đen láy vẫn còn đọng lại làn sương mù của một kẻ vừa tỉnh giấc mộng dài. Nàng rụt rè đưa tay chạm lên gò má mình, cái bóng trong gương cũng làm theo.
Mọi thứ có vẻ bình thường, cho đến khi ánh mắt nàng vô tình lướt xuống cổ tay trái.
Dưới làn da mỏng manh, một nhánh phong đỏ thẫm mọc rễ chạy dọc từ cổ tay lên phía cánh tay. Những đường nét của nó thanh mảnh, rực rỡ như được khắc họa bằng máu tươi pha chu sa. Trên thân cành khẳng khiu ấy có bám lại mười ba chiếc lá. Mười hai chiếc phía trên hãy còn đỏ tươi nguyên vẹn, riêng chiếc lá cuối cùng nằm kề sát lòng bàn tay đã héo úa, chuyển sang một màu đỏ đen đặc quánh.
Đưa ngón tay thon dài tò mò chạm vào chiếc lá úa ấy. Ngay khoảnh khắc da thịt cọ xát, chiếc lá dường như sống lại, khẽ rung lên. Một cơn đau nhói - rất khẽ nhưng buốt tận tâm can - xẹt qua. Nàng rụt tay lại như bị lửa thiêu.
"Thứ này... là gì?"
Người đàn ông đứng phía sau nàng im lặng.
Diệp quay đầu.
Lúc này, ánh mắt hắn đang dán chặt vào ấn ký trên cổ tay nàng và lần đầu tiên, lớp vỏ bọc bình thản của hắn xuất hiện một vết nứt. Một tia cảm xúc phức tạp xẹt qua đáy mắt hắn, nhanh đến mức nếu Diệp không chăm chú quan sát, nàng đã ngỡ mình vừa nhìn lầm.
"Đừng chạm vào nó." Hắn cất giọng, âm độ trầm hơn thường lệ.
"Tại sao?"
"Vì cô sẽ đau."
"Chỉ vì vậy thôi sao?"
Hắn mím môi, kiên quyết không đáp. Diệp híp mắt, nhìn thẳng vào hình bóng hắn phản chiếu trong chiếc gương đồng: "Ngươi tên là gì?"
"Ta là Tạ Cảnh."
"Ngươi là chủ nhân của nơi này?"
"Phải."
"Vậy còn ta?"
"Người Ghi Chép."
Ba chữ ấy rơi xuống căn phòng yên tĩnh, nghe nhẹ nhàng nhưng chẳng hiểu sao lại khiến nàng cảm thấy bất an.
"Ta phải ghi chép thứ gì?"
Tạ Cảnh xoay người, đẩy cánh cửa bước ra ngoài: "Những lời nói dối."
Dù khó hiểu nhưng Diệp vẫn đi theo hắn ra ngoài.
Dãy hành lang bên ngoài dài và sâu hun hút vượt xa trí tưởng tượng của nàng. Hai bên vách gỗ không hề có tranh thủy mặc, cũng chẳng đục cửa sổ, thứ ánh sáng duy nhất dẫn đường là hàng rào những chiếc đèn lồng giấy xanh nhạt treo lơ lửng nối tiếp nhau. Ngọn lửa bên trong chúng cháy im ỉm, không phát ra tiếng động, hệt như hàng trăm con mắt lạnh lẽo đang âm thầm quan sát những kẻ lạ mặt.
Đi được một đoạn, nàng bắt đầu nghe thấy âm thanh kỳ dị.
Tiếng khóc nỉ non, tiếng cười vỡ vụn, tiếng cầu xin xé ruột... Có vô số người đang thì thầm ở một nơi nào đó rất xa, giọng nói của họ bị những bức tường gỗ dày cộp bóp méo, vỡ ra thành những âm tiết đứt quãng, nghẹn ngào.
Diệp vô thức chùn bước.
Tạ Cảnh vẫn điềm nhiên tiến về phía trước, không thèm ngoảnh đầu lại: "Đừng nghe."
"Đó là âm thanh của ai?"
"Khách."
“Khách đến đây làm gì?”
"Để quên."
Hắn thốt ra hai chữ ấy nhẹ tựa lông hồng, thản nhiên đến mức Diệp ngỡ rằng gió vừa thổi qua tai mình. Nhưng trước khi nàng kịp mở lời chất vấn thêm, đoạn hành lang hẹp bỗng mở toang, dẫn họ bước vào một đại sảnh huy hoàng nhưng lại có chút ngột ngạt.
Diệp đứng sững lại, nín thở. Nàng cá chắc mình chưa từng đặt chân đến nơi nào hoành tráng và ma mị đến nhường này.
Bao quanh bốn bức tường là những hệ thống giá gỗ khổng lồ cao vút tận xà nhà. Trên mỗi tầng giá gỗ ấy là hàng trăm, hàng vạn chiếc ngăn kéo nhỏ được sơn màu đỏ chu sa rực rỡ. Chúng xếp chồng lên nhau thành những bức tường khổng lồ, kéo dài đến mức mắt người không thể nhìn thấy điểm cuối.
Một số ngăn kéo đóng kín.
Một số khác đang tự động mở ra rồi đóng lại. Từ bên trong chúng, những viên lưu ly nhỏ bay ra, lơ lửng giữa không trung trước khi chậm rãi trở về vị trí cũ. Những viên ngọc ấy trôi nổi bồng bềnh giữa đại sảnh, mỗi viên lại phát ra một vầng hào quang mờ ảo khác nhau. Có viên mang sắc xanh của biển, có viên tím biếc như đêm, có viên ánh lên hiu hắt như ngọn nến tàn, lại có viên mang sắc đỏ sẫm tưởng chừng như máu.
Diệp ngẩng đầu lên, choáng ngợp: "Nơi này là..."
"Lưu Ly Các." Tạ Cảnh chậm rãi bước xuống những bậc thềm lát đá. "Mỗi viên lưu ly cô thấy, đều cất giấu một lời nói dối của khách vãng lai."
Diệp nhìn chằm chằm vào viên ngọc xanh thẳm trôi lững lờ ngay trước mặt mình: "Lời nói dối sao?"
"Ừ."
"Chúng được thu nhận và lưu giữ bằng cách nào?"
Tạ Cảnh chưa kịp đáp lời, một tiếng chuông trong trẻo bỗng vang lên xé toạc không gian. Âm lượng không hề lớn, nhưng uy lực của nó khiến toàn bộ vạn vật trong đại sảnh lập tức im bặt. Những viên ngọc lưu ly ngừng trôi, lơ lửng hóa đá giữa không trung.
Phía cuối đại sảnh, một cánh cửa gỗ nặng nề từ từ mở ra.
Một người đàn ông trung niên loạng choạng bước vào. Ông ta trạc ngũ tuần, khoác trên mình bộ trường sam màu nâu đất đã sờn rách, khuôn mặt hốc hác như đã nhiều ngày không ngủ. Trong tay ông cầm một chiếc đèn lồng giấy. Ngọn lửa bên trong chiếc đèn ấy không phảo ngọn lửa đỏ cam quen thuộc mà mang một màu xanh xám nhợt nhạt đến rợn người.
Ông ta dáo dác nhìn quanh bằng ánh mắt ngập tràn hoảng loạn và rồi như vớ được cọc, ông ta nhìn thấy Tạ Cảnh.
"Ta… ta rốt cuộc cũng tìm thấy nơi này rồi!" Giọng ông ta nức nở.
Tạ Cảnh khẽ gật đầu, khuôn mặt vô hỉ vô bi: "Ngươi đã mang theo thứ cần giao dịch chứ?"
Người đàn ông siết chặt cán đèn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch ra: "Có!"
"Vậy, hãy nói đi."
Ông ta nuốt khan, yết hầu chuyển động khó nhọc. Đứng cách đó không xa, Diệp nheo mắt quan sát. Chẳng hiểu vì cớ gì, linh cảm trong nàng gào thét rằng mình đã từng chứng kiến cảnh tượng khốn khổ này, không chỉ một mà là vô số lần.
Người đàn ông gục đầu xuống. Bờ vai ông ta run rẩy. Rất lâu sau ông ta mới cắn răng gằn từng chữ:
"Ta... chưa từng hối hận."
Ngọn lửa xanh trong lồng kính của chiếc đèn lập lòe dữ dội. Nhưng nó... không hề bốc cháy.
Tạ Cảnh khẽ nâng tay áo: "Đặt nó xuống."
Người đàn ông lảo đảo bước tới, đặt chiếc đèn lồng lên chiếc bàn đá cẩm thạch tọa lạc giữa trung tâm đại sảnh. Ngay tại khoảnh khắc để đèn chạm mặt đá, ngọn lửa xanh đó bỗng chốc biến đổi, hắt ra một quầng sáng màu hồng đào nhàn nhạt.
Từ trong góc khuất tăm tối, một viên lưu ly không màu bay vút ra, lơ lửng ngay trước mặt người đàn ông. Ánh sáng bên trong viên ngọc lay động. Đột nhiên, một chiếc ngăn kéo trên vách tường cao bật mở. Viên lưu ly ngay lập tức lao vút vào trong bóng tối của ngăn gỗ.
Cạch.
Tiếng ngăn kéo đóng sập lại vang lên gọn lỏn, khô khốc.
Người đàn ông như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng, quỵ gối xuống nền đá lạnh, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười mãn nguyện đến dị thường. Ông ta thở hắt ra trút gánh nặng ngàn cân: "Ta... ta đã quên được chuyện đó rồi sao?"
"Phải."
"Vậy thứ ta đáng được nhận lại là gì?"
Từ trên cao, một chiếc hộp gỗ điêu khắc tinh xảo rơi tõm xuống mặt bàn đá. Người đàn ông vội vã bật nắp hộp. Bên trong lớp lót nhung đỏ chỉ vỏn vẹn một viên đan dược nhỏ xíu màu trắng đục. Ông ta trừng mắt nhìn nó, đôi đồng tử lập tức ánh lên vẻ điên cuồng tham lam.
"Thuốc cứu mạng! Quả nhiên là thần dược cứu mạng!"
Tạ Cảnh nhạt nhẽo gật đầu, phẩy tay: "Giao dịch hoàn tất. Ngươi có thể đi."
Người đàn ông vội vã dập đầu lạy tạ sát đất, rồi hớt hải ôm khư khư chiếc hộp gỗ chạy biến khỏi đại sảnh như sợ ai đó đổi ý cướp mất.
Diệp đứng chôn chân nhìn theo bóng lưng khuất dần của ông ta. Sâu trong lồng ngực nàng cuộn lên một sự kinh tởm xen lẫn xót xa vô hình.
"Ông ta vừa đánh đổi thứ gì vậy?"
Tạ Cảnh ung dung quay sang: "Lời nói dối lớn nhất trong cuộc đời ông ta."
"Nhưng miệng ông ta vừa nói rằng bản thân chưa từng hối hận cơ mà."
"Đúng."
"Đó là sự thật?"
"Không."
Diệp nhíu mày, hướng mắt về chiếc ngăn kéo vừa nuốt chửng viên ngọc lưu ly: "Vậy thứ đang giấu bên trong ngăn kéo đó thực chất là gì?"
"Đó không phải là việc cô cần bận tâm."
"Ta là Người Ghi Chép của nơi này!"
"Chính vì thế, thứ cô cần ghi chép là những điều ông ta vừa thốt ra, chứ không phải những sự thật mục nát mà ông ta muốn rũ bỏ."
Câu trả lời khiến Diệp im lặng. Hắn tiện tay cầm lấy quyển sổ bìa đen trên bàn đá, ném nhẹ về phía nàng: "Bắt đầu làm việc đi."
Diệp mím môi nhận lấy quyển sổ, chậm rãi lật mở trang đầu tiên. Ngay giữa trang là một dòng chữ duy nhất: "Ngày đầu tiên của mùa thu."
Phía dưới dòng chữ ấy là một khoảng trống thênh thang mờ mịt.
Nàng vươn tay cầm lấy cây bút lông dựng sẵn trên bàn. Thứ mực đỏ chu sa sền sệt rịn ra khỏi đầu ngòi, tỏa mùi ngai ngái. Nhưng ngay khi mũi bút sắp chạm vào mặt giấy, cổ tay Diệp cứng đờ. Nàng trân trân nhìn nét chữ hằn sâu trên trang giấy cũ.
Nét móc nghiêng về bên phải, độ sắc sảo ở phần đuôi chữ... Nó giống hệt nét chữ của nàng. Không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên của những người tập cùng một phông chữ, mà là sự sao chép tuyệt đối của một thói quen từ trong tiềm thức.
"Cuốn sổ này... là do ta từng viết?"
Tạ Cảnh chắp tay đứng cạnh nàng, ánh mắt xa xăm: "Có lẽ vậy."
“Ngươi không biết?”
"Ta không nhớ."
Diệp ngẩng đầu lên.
Trong đại sảnh rộng lớn, hàng vạn ngăn kéo vẫn lặng lẽ đóng mở. Những viên lưu ly trôi giữa không trung, ánh sáng phản chiếu lên khuôn mặt Tạ Cảnh khiến hắn trông xa lạ đến mức nàng không thể đoán được người đàn ông này đã sống ở đây bao lâu.
Nàng định hỏi thêm. Thế nhưng, ngay giây phút đó...
Cạch.
Một tiếng động cực kỳ tinh vi, nhỏ đến mức nếu không tập trung sẽ nghĩ là tiếng cọt kẹt của ván gỗ, vang lên từ góc khuất nhất phía sau bức tường chu sa. Một ngăn kéo nào đó vừa bị ép mở ra. Rồi nhanh chóng đóng sập lại.
Tạ Cảnh lập tức ngoái đầu nhìn. Lần đầu tiên kể từ khi Diệp tỉnh lại, vẻ bình thản trên mặt hắn biến mất. Đôi mày hắn nhíu chặt, đáy mắt xẹt qua một tia sát khí u ám.
Hắn xoay người sải những bước dài vội vã về phía hành lang tối.
"Đứng yên ở đây."
Diệp bàng hoàng nhìn theo bóng lưng vội vã của hắn: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Không có gì." Hắn nói mà không quay đầu.
Giữa đại sảnh giờ chỉ còn lại một mình Diệp. Nàng cúi mặt xuống quyển sổ trên tay. Trong khoảng trống mênh mông dưới dòng chữ cũ, mực đỏ chu sa bỗng tự nhiên rỉ ra, uốn lượn như có một bàn tay ma quỷ vô hình đang điều khiển. Từng nét, từng nét một chậm rãi hiện hình, vẫn là nét chữ quen thuộc, tàn nhẫn và dứt khoát của chính nàng:
"Đừng tin kẻ mặc áo xám."
Diệp hoảng hốt ngẩng phắt đầu lên. Nơi cuối hành lang thăm thẳm, vạt áo xám tro của Tạ Cảnh đã hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng.
Cùng lúc đó, ngọn lửa trong chiếc đèn lồng đặt trên bàn bỗng chuyển sang màu đỏ.
Một cơn gió lạnh thổi qua đại sảnh.
Từ sâu thẳm bên trong những bức tường mục nát của Thu Các, vang lên tiếng một chiếc lá khô xào xạc rụng xuống.
Âm thanh rất khẽ, rất mỏng. Nhưng đủ để báo hiệu rằng... nơi này đã hoàn toàn thức tỉnh sau một giấc ngủ đằng đẵng ngàn thu.




