chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 3: Ngọn Lửa Chớp Tắt

Ngăn kéo chu sa đã khép chặt từ lâu, nuốt trọn viên lưu ly chứa ký ức đẫm máu của vị lão binh vào lòng. Đại sảnh Lưu Ly Các chìm trở lại trong thứ ánh sáng mờ ảo, nặng nề, nhưng tâm trí Diệp thì hoàn toàn chấn động.

Bóng lưng nữ nhân trong tà áo trắng nhuốm máu, bước đi không một chút do dự vào thân cây phong khổng lồ - hình ảnh ấy vẫn bám rễ trong đầu nàng, sắc bén và chân thực như thể chính mắt nàng vừa trải qua cơn ác mộng đó. Không, đó không chỉ là một đoạn ký ức của người lạ. Cảm giác đau đớn xé rách lồng ngực khi nãy vẫn còn âm ỉ đọng lại, lạnh ngắt và nhớp nháp.

Nàng khẽ đưa tay bấu chặt vào mép bàn gỗ, móng tay cào cấu đến bật máu.

Vóc dáng đó, chiều cao đó, thậm chí cả cách hai vạt áo khẽ bay trong luồng gió tử khí của chiến trường... không thể nhầm lẫn được. Đó chính là nàng. Hoặc chí ít, là một phần thân xác hay linh hồn từng thuộc về nàng trong cái quá khứ bị tước đoạt.

Vậy mà vị lão binh kia lại khai ra lời nói dối rành rọt trước mặt Tạ Cảnh: "Đại Tế Tư đã bỏ trốn trước thềm đại chiến. Nàng ta là một kẻ hèn nhát."

Tại sao? Tại sao một người đã chấp nhận hiến tế sinh mạng để cứu vương quốc lại bị bôi nhọ thành kẻ đào ngũ? Và quan trọng hơn hết, Tạ Cảnh đứng ở vị thế là chủ nhân của Thu Các, hắn rõ hơn ai hết quy luật của những lời nói dối. Khi vị lão binh thốt ra câu đó, Tạ Cảnh đã nghe thấy, đã nhìn thấy ngọn đèn lồng bùng lên sắc đỏ, nhưng tuyệt nhiên hắn không hề có một hành động cải chính nào. Hắn dung túng cho sự sai lệch ấy. Hắn để lịch sử bị bóp méo ngay trước mắt mình.

Diệp ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc lẹm, mang theo sự tức giận và hoài nghi tột độ đâm thẳng về phía bậc thềm đá.

Tạ Cảnh vẫn đứng đó. Y phục màu xám tro của hắn dường như hòa làm một với làn sương mù tĩnh mịch. Hắn không di chuyển, gương mặt bình thản đến đáng sợ, đôi mắt sâu thẳm như một vực thẳm không đáy không cho phép bất kỳ kẻ nào dò đoán tâm tư.

"Ngươi biết." Giọng Diệp vang lên, khàn đục và run rẩy vì phẫn nộ. "Ngươi đã nhìn thấy đoạn ký ức đó qua viên lưu ly. Lão binh ấy nói dối. Đại Tế Tư chưa từng trốn chạy."

Tạ Cảnh không đáp. Hắn chậm rãi chuyển dời ánh mắt, rơi xuống gương mặt tái nhợt nhưng sục sôi lửa giận của nàng.

"Ngươi là chủ nhân của nơi này, ngươi quản lý hàng vạn ký ức bị chối bỏ của nhân gian." Diệp bước lên một bước, hơi thở gấp gáp. 

"Ngươi biết rõ sự thật đằng sau trận chiến ở Huyết Cốc. Ngươi biết Đại Tế Tư đã làm gì. Tại sao ngươi lại mang đi lời nói dối đó? Tại sao ngươi cho phép sự thật bị vùi dập?"

"Nhiệm vụ của Lưu Ly Các không phải là đi tìm sự thật." Tạ Cảnh cuối cùng cũng cất lời, thanh âm trầm khàn, phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng. "Nhiệm vụ của nơi này và của cô, là tiếp nhận những gì con người lựa chọn để có thể tiếp tục sống."

"Sống trong sự dối trá sao?" Diệp bật cười, một nụ cười chua chát và lạnh lẽo. "Biến một kẻ hy sinh thành kẻ phản bội, để kẻ hèn nhát được thanh thản ôm lấy mạng sống - đó gọi là cứu rỗi à?"

"Đó gọi là thương xót." Tạ Cảnh bước từng bước xuống bậc thềm, bóng dáng cao lớn của hắn đổ rạp lên mặt sàn đá, ép sát lấy không gian nhỏ nhoi nơi Diệp đang đứng. Hắn dừng lại cách nàng chỉ vài bước chân, cúi xuống nhìn nàng bằng một ánh mắt mang theo sự mệt mỏi vô hạn. 

"Cô nghĩ nhân gian tàn nhẫn lắm sao, Diệp?"

"Không. Nhân gian rất yếu đuối. Có những sự thật quá nặng nề, nếu giữ lại, nó sẽ bóp nát tâm can con người trước khi kịp bước sang ngày mai. Họ cần dối trá để tồn tại. Thu Các sinh ra là vì điều đó."

"Vậy còn ta thì sao?" Diệp ngắt lời hắn, giọng nàng vỡ òa, nghẹn ngào nhưng kiên quyết. Nàng đưa tay trái lên, giơ thẳng trước mặt hắn, nơi nhánh phong đỏ thẫm với mười hai chiếc lá đang im lìm bám rễ dưới da. 

"Ta là ai trong cái cỗ máy dối trá này? Tại sao ta không có ký ức? Tại sao trên cổ tay ta lại có dấu ấn của cội phong đó? Ngươi nói cho ta biết, Tạ Cảnh!"

Cái tên "Tạ Cảnh" thốt ra từ miệng nàng mang theo một sức nặng kỳ lạ. Nó không chỉ là sự chất vấn của một Người Ghi Chép với chủ nhân, mà giống như một tiếng gọi bật ra từ tận sâu thẳm bản năng, một sự quen thuộc đau đớn bị chôn vùi dưới hàng vạn lớp băng dày.

Nghe đến đó, cơ thể Tạ Cảnh khẽ chấn động. Đáy mắt vốn tĩnh lặng như nước hồ thu của hắn bỗng chao đảo dữ dội, một tia đau thương thoáng lướt qua rồi nhanh chóng bị giấu tiệt sau lớp vỏ bọc lạnh lùng.

Hắn trầm mặc một nhịp lâu, rồi khẽ lắc đầu.

"Ta không biết."

Ba từ thốt ra nhẹ bẫng, nhưng lại giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào hy vọng cuối cùng của Diệp.

"Ngươi nói dối." Diệp lùi lại một nửa bước, giọng nàng hạ xuống, lạnh buốt thấu xương. Nàng chậm rãi quay người, bước đến bên chiếc bàn gỗ nơi chiếc đèn lồng giấy đang cháy ngọn lửa xanh lam. Nàng chỉ tay vào nó. 

"Ngươi là chủ nhân Thu Các, ngươi thấu hiểu mọi quy luật ở đây. Ngươi nói ngươi không biết ta là ai? Ngươi dám thốt lên câu đó trước ngọn lửa phán xét này không?"

Tạ Cảnh nhìn theo hành động của nàng, sắc mặt hắn lần đầu tiên thay đổi. Một dự cảm chẳng lành thoáng hiện trong tâm can hắn.

"Dừng lại đi, Diệp." Giọng hắn trầm xuống.

"Tại sao không?" Diệp ngoảnh lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười cay đắng. Nàng đưa tay chạm vào thân chiếc đèn lồng. "Nếu ngươi không nói dối, ngọn lửa này sẽ chứng minh điều đó cho ta thấy. Còn nếu ngươi đang che giấu điều gì... ánh sáng của nó sẽ vả thẳng vào mặt ngươi."

Nói xong, Diệp quay sang nhìn thẳng vào mắt Tạ Cảnh, dõng dạc thốt lên một câu hỏi nhắm thẳng vào giới hạn của hắn:

"Tạ Cảnh, ngươi có thực sự không hề biết gì về quá khứ của ta, hay chính ngươi là kẻ đã tước đoạt ký ức của ta?"

Khoảnh khắc câu hỏi vừa dứt, không khí trong Lưu Ly Các đột ngột ngưng trệ.

Tạ Cảnh im lặng, một sự im lìm đến lạnh lẽo, hắn do dự khá lâu rồi cũng lạnh lùng đáp "Ta không biết."

Chiếc đèn lồng giấy trên bàn phản ứng lập tức. Ngọn lửa xanh lam đang cháy yên bình bỗng nhiên vặn vẹo, kéo dài ra như một lưỡi gươm nước mắt, rồi vụt chuyển sang một màu đỏ rực, chói lòa đến mức nhức mắt.

Đó là sắc đỏ của sự lừa dối.

Hắn đã nói dối. Tạ Cảnh hoàn toàn biết rõ thân thế và quá khứ của Diệp, nhưng hắn đã cố tình che giấu, dùng quyền lực của chủ nhân để thốt ra câu phủ nhận trước mặt nàng.

Diệp sững người lại. Trái tim nàng hẫng đi một nhịp, lồng ngực thắt lại đau đớn. Mặc dù nàng đã nghi ngờ, nhưng khi sự thật được ngọn lửa phán xét bày ra rành rành trước mắt, cảm giác bị phản bội bởi kẻ duy nhất mà nàng có thể bấu víu trong chốn hoang vu này vẫn tàn nhẫn hơn bất kỳ nhát dao nào.

"Ngươi... quả nhiên đã lừa ta." Diệp lùi lại, giọng nàng lạc đi, run rẩy không thành tiếng.

Tạ Cảnh không biện hộ. Hắn đứng chết trân tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào ngọn lửa đang bùng cháy đỏ rực trên chiếc đèn lồng. Đáng lẽ ra, theo quy luật tuyệt đối của Thu Các, bất kỳ kẻ nào dám thốt ra lời dối trá giả tạo trước mặt người khác đều sẽ bị ngọn lửa thiêu rụi hoặc trục xuất vĩnh viễn.

Nhưng Tạ Cảnh là chủ nhân. Hắn nắm giữ cội nguồn của nơi này.

Và ngay lúc ngọn lửa đỏ quạch đang bùng lên dữ dội nhất, chuẩn bị phóng ra một tia hỏa khí để trừng phạt kẻ phạm luật, Tạ Cảnh đột nhiên vươn tay trái ra, trần trụi nắm chặt lấy ngọn lửa đang bốc cháy bên trong chiếc đèn.

Xèo.

Tiếng da thịt bị thiêu đốt vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch.

Diệp kinh hoàng trừng lớn mắt. Ngọn lửa màu đỏ rực nuốt chửng lấy bàn tay Tạ Cảnh, bén vào lớp da thịt, thiêu rụi phần da tay trắng nhợt thành một màu đen cháy xém. Mùi thịt khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Thế nhưng, khuôn mặt Tạ Cảnh không hề biến sắc. Hắn không kêu lên một tiếng đau đớn nào, cơ mặt chỉ khẽ co giật một nhịp vì sức nóng khủng khiếp đang ăn mòn da thịt hắn.

Hắn dùng chính bàn tay đang rớm máu và cháy xém của mình để đè bẹp ngọn lửa.

Dưới áp lực vô hình từ ý chí của chủ nhân, ngọn lửa đỏ rực vùng vẫy dữ dội, rồi dần dần yếu đi, chuyển ngược về sắc xanh lam u uất ban đầu, rồi bị ép cho chìm hẳn vào bóng tối của lớp giấy lồng đèn.

Đại sảnh chìm vào một sự im lặng chết chóc.

Tạ Cảnh từ từ rụt tay lại. Bàn tay phải của hắn giờ đây đã bị bỏng nặng, máu hòa lẫn với tàn tro rỉ ra, nhỏ giọt xuống mặt đá lạnh lẽo. Trông hắn lúc này vô cùng thê thảm, nhưng dáng người vẫn đứng thẳng tắp, che chắn hoàn toàn tầm nhìn của Diệp.

"Tươi cười trên nỗi đau của người khác, hay thương xót bằng sự giả dối... cô chọn đi, Diệp." Tạ Cảnh ngước lên, đôi mắt đen thẳm nhìn nàng, giọng hắn khàn đặc và đứt quãng vì đau đớn. 

"Ta lừa cô, bởi vì ta muốn cô sống. Ta giấu giếm quá khứ của cô, bởi vì nếu cô nhớ lại... cô sẽ ước gì mình chưa từng mở mắt tỉnh dậy ở nơi này."

Diệp đứng chôn chân tại chỗ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhìn bàn tay máu thịt be bét của Tạ Cảnh, rồi nhìn lại ánh mắt kiên định đến tuyệt vọng của hắn, một cảm giác hỗn loạn cào xé tâm can nàng. Sự phẫn nộ ban nãy bỗng chốc bị thay thế bởi một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Quá khứ của nàng rốt cuộc là gì? Tại sao việc nhớ lại nó lại là một tội ác đáng sợ đến mức Tạ Cảnh thà chịu đựng sự căm ghét của nàng, thà tự tay hủy hoại da thịt mình, cũng nhất quyết không cho nàng biết sự thật?

Đúng lúc không gian đang bị đè nặng bởi bầu không khí ngột ngạt ấy, một âm thanh lạ chợt vang lên từ phía góc khuất cuối đại sảnh.

Kít... cạch.

Đó không phải là tiếng mở cửa của khách ghé thăm. Cũng không phải tiếng lạch cạch quen thuộc của hàng vạn ngăn kéo chu sa đang tự động thu nhận lưu ly.

Đó là tiếng cọ xát của một cơ chế cổ xưa, nặng nề và bị niêm phong từ rất lâu, vừa bị ai đó hoặc thứ gì đó từ bên trong dùng lực cưỡng ép bật mở.

Tạ Cảnh sững người. Vẻ bình thản cuối cùng trên gương mặt hắn hoàn toàn vỡ vụn. Hắn đột ngột quay phắt đầu lại, trừng trừng nhìn về phía bức tường ở góc đông nam của đại sảnh - nơi có một ngăn kéo lớn hơn tất cả những ngăn kéo khác, được khóa chặt bằng một thứ mực chu sa đậm đặc và những câu chú văn ngoằn ngoèo.

Ngăn kéo số 13.

Chiếc ngăn kéo mà trong cuốn sổ tay dưới gầm bàn, chính tay Diệp đã viết dòng chữ cảnh báo: "Tuyệt đối không được mở."

Lúc này, giữa không gian tĩnh mịch, ngăn kéo số 13 đang run lên bần bật. Từ khe hở nhỏ xíu của nó, một tia sáng màu huyết dụ rực rỡ len lỏi chiếu ra, kèm theo tiếng thở dốc nỉ non, rợn người của một sinh linh nào đó đang cố gắng cào cấu từ bên trong để thoát ra ngoài.

Tạ Cảnh buông thõng bàn tay đang rớm máu, cất bước lao nhanh về phía đó với một vẻ hoảng loạn chưa từng thấy.

Nhưng đã muộn.

Từ bên trong ngăn kéo số 13, một vật thể hình cầu bằng lưu ly bỗng nhiên bắn vút ra ngoài, lơ lửng giữa không trung ngay trước mặt Diệp. Ánh sáng từ viên lưu ly ấy phát ra không phải màu xám đục hay lam nhạt, mà rực lên một màu đỏ máu thuần khiết, rờn rợn và đau đớn.

Và khi ánh sáng ấy hắt thẳng vào mặt Diệp, một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng nhưng nghẹn ngào từ bên trong viên ngọc vang lên bên tai nàng:

"Nếu một ngày ta quay lại nơi này... Tạ Cảnh, hãy nhớ giết ta trước khi ta nuốt chửng cả nhân gian."

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Thu Các Chứa Lời Nói Dối

Chương 3: Ngọn Lửa Chớp Tắt·Manh

0:00 / 0:00