Đọc truyện
Chương 1: Hai nửa thế giới
Phía nam Hải Thành, nơi những ngọn đồi ôm lấy khu đất đắt đỏ nhất thành phố, biệt thự nhà họ Tần lặng lẽ hiện ra sau cánh cổng sắt cao gần bốn mét. Con đường dẫn vào phủ kín cây phong được cắt tỉa ngay ngắn, hai hàng người làm đứng thành hàng từ rất sớm, đợi chiếc xe của chủ tịch Tần lăn bánh rời khỏi sân.
Người ngoài chỉ biết nhà họ Tần là một trong những gia tộc lâu đời nhất Hải Thành. Họ sở hữu tập đoàn trải dài từ bất động sản, tài chính đến y dược. Chỉ riêng tòa nhà trụ sở giữa trung tâm thành phố đã đủ để phần lớn doanh nghiệp vừa và nhỏ ngước nhìn cả đời.
Ở Hải Thành, cái họ "Tần" không chỉ tượng trưng cho tiền bạc.
Nó còn là quyền lực.
Là thứ có thể khiến một bản hợp đồng đổi chủ chỉ sau một bữa tối, cũng có thể khiến một người biến mất khỏi giới kinh doanh chỉ bằng một cuộc điện thoại.
Nhưng trong căn biệt thự rộng lớn ấy, sự xa hoa chưa từng mang theo hơi ấm.
Tiếng bước chân của người giúp việc, tiếng đồng hồ cổ tích tắc trong đại sảnh, tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ... tất cả đều chính xác đến mức giống như một cỗ máy được vận hành từ nhiều năm trước.
Không một âm thanh nào là dư thừa.
Không một người nào dám vượt khỏi quy tắc.
Tần Thanh Du đã quen với khung cảnh ấy từ rất lâu.
Cô bước xuống cầu thang, mái tóc dài được buộc gọn sau gáy, chiếc váy đồng phục trắng xanh ôm lấy dáng người mảnh mai. Dọc lối đi, người làm lần lượt cúi đầu chào.
"Chào cô chủ."
"Chào cô chủ."
"Buổi sáng tốt lành, cô chủ."
Thanh Du chỉ khẽ gật đầu đáp lại.
Nụ cười trên môi lịch sự vừa đủ, vừa đủ lễ nghi, lại cũng đủ sự tôn trọng nhưng xa cách đến mức khiến người khác không dám tiến thêm một bước.
Có đôi lúc cô tự hỏi...
Rốt cuộc những người này đang chào cô, hay đang chào thân phận "đại tiểu thư nhà họ Tần"?
Bởi từ rất lâu rồi, chính cô cũng không còn nhớ mình thật sự là ai.
Phòng ăn sáng nằm ở phía đông biệt thự, nơi ánh nắng đầu ngày luôn chiếu vào đầu tiên.
Ông Tần đã ngồi ở đó.
Chiếc ghế bên cạnh vẫn để trống.
Thanh Du vừa kéo ghế ngồi xuống thì một người phụ nữ cũng chậm rãi bước vào.
Lâm Nhược Vi.
Người phụ nữ được giới thượng lưu ca ngợi là hình mẫu hoàn hảo của một phu nhân hào môn.
Bà đẹp, dịu dàng và luôn mỉm cười trước mặt người ngoài.
Chỉ có Thanh Du hiểu rõ, nụ cười ấy giống như lớp nhung phủ trên lưỡi dao.
Mềm mại.
Nhưng đủ sắc để cứa đứt mọi ý nghĩ phản kháng.
Lâm Nhược Vi đặt tách trà xuống, ánh mắt lướt qua Thanh Du như đang đánh giá một món đồ được trưng bày trong tủ kính.
"Đêm qua ngủ lúc mấy giờ?"
"Mười một giờ."
"Đọc sách gì?"
"Bài luận về kinh tế."
"Bài piano tuần sau luyện đến đâu rồi?"
"Gần xong rồi."
"Còn tiếng Pháp?"
"Đã học xong chương mới."
Bà gật đầu, xem như hài lòng.
Từ đầu đến cuối, đó không phải một cuộc trò chuyện giữa mẹ và con.
Đó giống như một buổi kiểm tra định kỳ.
Mọi câu trả lời đều phải chính xác.
Mọi cảm xúc đều không cần thiết.
Thanh Du cầm tách sữa nóng, khẽ đưa lên môi.
Hơi ấm lan trong lòng bàn tay, nhưng không đủ để xua đi cảm giác lạnh lẽo đã tồn tại nhiều năm.
Người ta luôn ngưỡng mộ những đứa trẻ sinh ra trong nhung lụa.
Họ chỉ nhìn thấy những chiếc váy đắt tiền, những bữa tiệc xa hoa, những chiếc xe sang nối đuôi nhau trước cổng biệt thự.
Ít ai biết rằng...
Có những chiếc lồng được dát bằng vàng.
Đẹp đến mức chính con chim bên trong cũng quên mất bầu trời vốn trông như thế nào.
Một chiếc điện thoại khẽ rung.
Tin nhắn của Lâm Nhược Vi gửi đến, dù bà vẫn đang ngồi đối diện.
"Tan học về thẳng nhà. Không được ở lại trường."
Thanh Du lặng lẽ đọc xong rồi khóa màn hình.
Bà ta chưa từng hỏi cô muốn gì.
Bà chỉ thông báo. Thông báo trải nghiệm một trò chơi đóng vai làm mẹ mà bà ta hằng ao ước giống như nhiều năm qua.
________________________________________
Nếu phía nam Hải Thành được xây bằng tiền bạc và quyền lực, thì phía bắc thành phố lại được vá víu bằng những mái tôn gỉ sét và vô số con hẻm ngoằn ngoèo chẳng có tên trên bản đồ.
Nơi ấy chưa bao giờ yên tĩnh.
Sáng sớm là tiếng xe tải chở hàng rít qua những con đường lồi lõm. Đến trưa, tiếng cãi vã của mấy quán nhậu ven đường át cả tiếng radio cũ kỹ. Cứ khi màn đêm buông xuống, những quán bida, tiệm sửa xe và quán bar nhỏ đồng loạt sáng đèn. Người lớn hút thuốc, trẻ con chạy chân trần ngoài ngõ, còn những gã đàn ông với cánh tay kín hình xăm ngồi thành từng tốp trước cửa tiệm, vừa uống rượu vừa bàn chuyện địa bàn.
Ở đây, đánh nhau chẳng phải chuyện gì to tát.
Một cái liếc mắt, một câu nói khó nghe hay một khoản tiền bảo kê chưa đóng đủ cũng có thể khiến cả con hẻm náo loạn.
Đó là nơi Bùi Minh Xuyên lớn lên.
Mười tám năm.
Đủ để cậu hiểu rằng có những đạo lý không được dạy trong sách giáo khoa. Muốn người khác không chèn ép mình, trước tiên phải đủ lì. Muốn bảo vệ người quan trọng, đôi khi nắm đấm còn hữu dụng hơn lời nói.
Vì thế, Bùi Minh Xuyên nổi tiếng từ rất sớm.
Không phải vì học giỏi.
Cũng chẳng phải vì gia cảnh.
Mà bởi cái tính ngang tàng chẳng biết sợ ai.
Ngày đầu vào cấp ba, cậu đánh gãy sống mũi một đàn anh lớp trên ngay giữa sân bóng vì người kia cố tình đạp ngã bạn cùng lớp. Hôm sau, đám học sinh năm cuối kéo hơn chục người đến tìm, cuối cùng lại bị một mình cậu cầm gậy sắt chặn ngay cổng sau của trường. Chẳng ai nhớ trận đó kết thúc thế nào, chỉ biết từ hôm ấy, cái tên Bùi Minh Xuyên gần như không còn ai dám gọi thẳng. Trong trường, người ta quen miệng gọi cậu là "Xuyên ca".
Nhưng ngoài trường học, hai chữ ấy chẳng có gì đáng giá.
Ở khu ổ chuột này, thiếu nhất là tiền, không thiếu nhất lại là những kẻ tự xưng đại ca.
Bùi Minh Xuyên cũng quen biết không ít người trong số đó.
Có người từng bế cậu từ nhỏ, có người từng dạy cậu cách cầm dao khi mới mười lăm tuổi, cũng có người nhiều lần kéo cậu đi tranh giành địa bàn với khu bên cạnh. Mỗi lần như vậy, chỉ cần đứng đủ người, đánh đủ hăng, cuối buổi sẽ được chia vài nghìn tệ.
Khoản tiền ấy từng là cứu cánh của hai anh em.
Nhưng cũng đủ để đổi lấy vài vết sẹo còn nằm trên lưng cậu đến tận bây giờ.
Dạo gần đây, khu vực yên ắng hơn hẳn.
Mấy băng nhóm lớn đang ngầm thỏa thuận chia lại địa bàn, chưa ai muốn gây chuyện trước. Những cuộc gọi lúc nửa đêm thưa dần, tiền kiếm được cũng ít đi.
Không có việc "bên kia", Bùi Minh Xuyên nhận làm cai trông coi một công trường xây dựng ở ngoại ô.
Nói là cai, thực chất chẳng khác gì lao động chính.
Sáu giờ sáng đã có mặt.
Người khác khuân một bao xi măng, cậu khuân hai.
Người khác nghỉ giữa giờ hút thuốc, cậu leo lên giàn giáo kiểm tra từng thanh sắt.
Đám công nhân đều biết cậu còn là học sinh.
Nhưng chẳng ai coi cậu như một thằng nhóc.
Không phải vì tuổi.
Mà vì ánh mắt.
Ánh mắt của Bùi Minh Xuyên luôn mang theo thứ sắc lạnh mà chỉ những người từng va chạm đủ nhiều mới có. Khi không cười, gương mặt cậu khiến người khác tự giác tránh sang một bên. Mỗi lần đội mũ bảo hộ, xắn tay áo để lộ cánh tay đầy vết trầy cũ, ngay cả mấy gã công nhân to con cũng ít khi dám sai bảo quá đáng.
Giữa trưa, mặt trời như thiêu cháy cả công trường.
Bụi xi măng phủ trắng mái tóc đen.
Chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi dính sát vào lưng.
Một công nhân trẻ ngồi phịch xuống nền đất, vừa thở vừa càu nhàu:
"Đệt... làm kiểu này chắc chết mất."
Bùi Minh Xuyên đứng trên đống sắt thép, cúi người kéo nốt bó cốt thép cuối cùng lên cao. Cơ bắp cánh tay căng cứng, những đường gân nổi rõ dưới làn da rám nắng. Cậu nhảy từ thùng xe xuống, phủi bụi trên tay rồi tiện chân đá chai nước khoáng về phía người kia.
"Chết thì nghỉ."
"Đừng ngồi than."
Giọng nói không lớn.
Nhưng đủ làm cả nhóm im bặt.
Cậu vặn nắp chai nước, ngửa cổ uống một hơi hết sạch. Nước theo khóe môi chảy xuống cằm rồi thấm vào cổ áo.
Điện thoại trong túi rung lên.
Màn hình chỉ hiện vỏn vẹn hai chữ.
Lưu ca.
Bùi Minh Xuyên nhìn vài giây rồi bấm nghe.
Đầu dây bên kia chỉ nói đúng một câu.
"Tối nay có việc."
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên.
Không phải nụ cười vui vẻ.
Mà là vẻ hưng phấn của một con thú đã phải nằm yên quá lâu, cuối cùng cũng ngửi thấy mùi của cuộc săn.
"Biết rồi."
Cậu cúp máy, tiện tay ném chiếc găng lao động lên vai.
Xa xa, bầu trời phía nam thành phố trong xanh đến lạ.
Còn phía bắc, mây đen đã bắt đầu kéo tới.
________________________________________
Đêm cuối cùng trước ngày khai giảng.
Ở Hải Thành, nhiều gia đình vẫn đang tất bật chuẩn bị cho năm học mới.
Những bộ đồng phục được là phẳng từ tối hôm trước, sách giáo khoa xếp ngay ngắn trên bàn học, tiếng cha mẹ dặn dò con cái mai nhớ dậy sớm thi thoảng vọng ra từ những ô cửa sổ còn hắt ánh đèn vàng.
Ngày mai đối với họ là một sự khởi đầu.
Một năm học mới.
Một hành trình mới.
Còn ở phía bắc Hải Thành, nơi những con hẻm chật hẹp bị bóng tối nuốt chửng từ rất sớm, chẳng mấy ai còn nhớ ngày mai là ngày gì.
Mấy đứa trẻ còn chẳng biết đi học là gì.
Muốn đến trường thì trước hết phải có tiền đóng học phí.
Muốn có tiền thì phải sống được qua đêm nay.
Đó là đạo lý đơn giản nhất của khu ổ chuột.
Mười một giờ đêm.
Hơn chục chiếc xe máy gầm rú lao vào khu công trường bỏ hoang ở phía bắc thành phố. Ánh đèn pha quét qua những dãy giàn giáo đen sì cùng đống sắt thép ngổn ngang, hắt lên nền bê tông từng vệt sáng lạnh lẽo.
Lưu ca bước xuống xe đầu tiên.
Hắn rít một hơi thuốc thật sâu, rồi phun thẳng xuống đất.
"Mẹ kiếp."
"Hôm nay thằng chủ thầu chịu chơi thật."
"Hai mươi vạn chỉ để đập cho đám chó bên kia cút khỏi cái bãi này."
Hắn nhếch mép cười, quay đầu nhìn đám anh em phía sau.
"Thằng nào tối nay nằm xuống..."
"Tao đéo khiêng."
"Đánh xong còn chia tiền."
"Muốn có phần thì tự giữ lấy cái mạng chó của mình."
Tiếng cười hô hố lập tức vang lên.
Không ai thấy câu nói ấy quá đáng.
Bởi ở cái khu ổ chuột này, mạng người vốn chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Bùi Minh Xuyên đứng dựa vào chiếc xe máy cũ, lặng lẽ quấn lại lớp băng bảo vệ cổ tay. Ban ngày cậu là công nhân ở công trường, tối đến lại theo Lưu ca nhận mấy vụ đánh thuê thế này. Chủ thuê là ai, tranh cái gì, đúng sai thuộc về bên nào... cậu chưa từng hỏi. Cũng chẳng cần hỏi.
Ở Hải Thành, những người có tiền chỉ việc ngồi trong phòng điều hòa, ký một tờ hợp đồng rồi bỏ ra vài chục vạn.
Còn những kẻ như bọn họ...
Là người cầm gậy.
Là người đổ máu.
Là người nằm xuống thay cho cuộc tranh giành của kẻ khác.
Lưu ca búng tàn thuốc.
"Đi."
Phía bên kia con đường, hơn hai mươi bóng người cũng đồng loạt bước xuống xe.
Hai nhóm đứng đối diện nhau giữa khoảng đất trống.
Không ai buồn chào hỏi. Cũng chẳng có gì để nói.
Những kẻ kiếm cơm bằng nắm đấm đều hiểu, lời nói là thứ vô dụng nhất trước vũ lực. Gần nửa đêm.
Cả khu công trường chìm trong ánh đèn vàng nhợt nhạt hắt xuống từ vài chiếc cột điện cũ kỹ. Những khối bê tông còn dang dở nằm lặng im giữa màn đêm, từng thanh thép vươn lên như những bộ xương đen sì cắm vào nền trời.Khoảng đất vốn im ắng rất nhanh bị phá vỡ.
Hai nhóm người đứng đối diện nhau, cách nhau
chỉ vài bước chân.
Chẳng ai hỏi tên đối phương, vì vốn dĩ những người ở đây chẳng bận tâm đúng sai thuộc về bên nào.
Đối với họ, đây chỉ là một công việc được trả tiền.
Người thuê muốn giữ công trình.
Người thuê bên kia muốn giành công trình.
Còn những người đứng ở đây, từ đầu đến cuối, đều chỉ là những kẻ nhận tiền để xuất hiện thay người khác.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi mọi thứ trở nên hỗn loạn, chỉ còn tiếng gió luồn qua giàn giáo, mang theo mùi sắt gỉ và xi măng còn chưa khô.
Lưu ca quăng điếu thuốc xuống đất.
Đầu lọc đỏ rực lập lòe vài giây rồi tắt hẳn.
"Xong việc còn chia tiền."
Giọng hắn khàn đặc.
"Đừng thằng nào làm mất mặt."
Không ai đáp lại.
Những gương mặt dưới ánh đèn đều bình thản đến lạnh lùng. Họ là đôi tay từng làm bốc vác ở bến cảng. Đó là những người bất chấp vì đồng tiền, miếng cơm manh áo; trước khi đến có lẽ là cũng người vừa tan ca ở xưởng cơ khí hay công trường. Chỉ khi màn đêm buông xuống, họ mới nhận những công việc như thế này để đổi lấy khoản tiền đủ trang trải thêm vài ngày.
Ở Hải Thành, bao người kiếm sống bằng trí óc.
Nhưng nhiều hơn vẫn là người kiếm sống bằng đôi tay.
Còn những người ở tầng lớp thấp kém nhất… lại phải mang cả tính mạng bản thân mình ra đánh đổi.
Khoảng sân nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Trong ánh sáng chập chờn, người ngã xuống rồi lại gượng đứng lên. Tiếng hô hoán, tiếng bước chân dồn dập và tiếng kim loại va chạm hòa lẫn vào nhau, vang vọng khắp công trường bỏ hoang.
Chỉ sau ít phút, cục diện đã dần nghiêng về một phía.
Lưu ca lùi lại hai bước, ánh mắt quét nhanh quanh khoảng sân.
Đối phương đông hơn.
Mà quan trọng hơn, chúng dường như đã chuẩn bị kỹ cho cuộc chạm mặt này.
Nhóm của hắn bắt đầu bị chia cắt thành từng cụm nhỏ.
Giữa sự hỗn loạn ấy, A Thành — cậu em út mới theo nhóm chưa lâu — bị tách khỏi những người còn lại.
Khi mọi người phát hiện thì đã quá muộn.
Cậu bị dồn sát vào góc tường bê tông.
Bốn, năm bóng người vây kín xung quanh.
Ở khoảng cách ấy, dù Lưu ca có muốn lao tới cũng đã không còn kịp.
A Thành bị ép lùi đến sát bức tường bê tông chưa kịp trát xi măng.
Lưng cậu va mạnh vào mặt tường lạnh cứng, cả người mất thăng bằng rồi khuỵu xuống. Bốn phía lập tức khép kín bởi những bóng người cao lớn. Con đường duy nhất để thoát ra đã bị chặn từ lâu.
Ở phía xa, Lưu ca vừa định tiến tới thì đã bị hai người khác cản lại. Khoảng sân rộng bỗng chốc bị chia cắt thành nhiều mảng hỗn loạn, mỗi người đều bị cuốn vào một góc riêng, chẳng còn đủ sức để ý đến người khác.
Bùi Minh Xuyên cũng bị giữ chân ở phía bên kia.
Khoảng cách chỉ hơn mười mét.
Nhưng giữa màn đêm hỗn loạn ấy, mười mét lại giống như một con sông không thể vượt qua.
A Thành chống một tay xuống nền đất, gượng gạo ngẩng đầu.
Khuôn mặt lấm lem bụi bẩn.
Khóe môi rách tươm.
Hơi thở gấp gáp.
Một gã đứng đối diện cúi xuống, nheo mắt nhìn cậu vài giây, bỗng khựng lại.
"...Khoan."
Hắn nghiêng đầu.
"Tao hình như gặp mày ở đâu rồi."
Một tên khác cũng bước tới, đưa ánh mắt săm soi gương mặt A Thành dưới ánh đèn đường vàng úa.
Chỉ vài giây sau, hắn bỗng cười phá lên.
"Đệt."
"Hóa ra là thằng em của con ranh Hà Lệ Lệ."
Tiếng cười ấy lập tức kéo theo những tiếng cười khác.
"Đúng rồi."
"Chẳng trách nhìn quen thế."
"Con nhãi Lệ Lệ ở ngõ Sáu."
"Cái con lấy phải thằng chồng nghiện rượu ấy."
A Thành khẽ cúi đầu, nghiến răng.
Bàn tay chống dưới đất lặng lẽ siết chặt.
Gã kia thấy vậy càng hả hê. Hắn ngồi xổm xuống trước mặt cậu, giọng nói kéo dài đầy chế giễu.
"Không phải mày bảo đi theo Lưu ca là có tiền sao?"
"Nói đi."
"Kiếm được bao nhiêu rồi?"
A Thành không đáp.
Hắn chậc lưỡi.
"Ít đến mức không dám nói à?"
Một người đứng phía sau cười khẩy.
"Bao nhiêu cũng vô ích thôi."
"Chị mày ở nhà vẫn phải cúi đầu sống qua ngày."
"Mày tưởng kiếm được vài đồng là đổi được số phận của cả nhà?"
Một tiếng cười lạnh vang lên.
"Cả nhà mày đúng là một lũ vô dụng."
"Một người thì bị người ta chèn ép."
"Một người thì phải bán mạng kiếm cơm."
"Đến cuối cùng..."
"Cũng chẳng bảo vệ nổi ai."
Không gian bỗng trở nên im ắng lạ thường.
Ngay cả vài người của phe đối diện cũng chỉ đứng nhìn, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.
Tên cầm đầu chậm rãi đứng dậy, phủi lớp bụi trên tay áo.
Hắn nhìn A Thành như nhìn một món hàng rẻ tiền.
"Biết tao ghét nhất loại người nào không?"
"Lo cho người khác trong khi bản thân còn chẳng lo nổi."
"Mày nghĩ mày đang liều mạng vì chị mày?"
Hắn cười nhạt.
"Mày chỉ đang tự an ủi mình thôi."
"Người nghèo thì sẽ mãi là người nghèo. Chả làm được gì. Chả giúp nổi ai."
Xa hơn một chút, Bùi Minh Xuyên vừa thoát khỏi đám người cản đường.
Cậu ngẩng đầu.
Ánh mắt lập tức dừng lại nơi góc tường bê tông.
A Thành vẫn quỳ dưới đất.
Còn những lời chế giễu kia, giữa khoảng công trường trống trải, vang lên rõ ràng đến mức từng chữ như rơi thẳng vào tai cậu. Không khí đặc quánh trộn lẫn mùi công trường và bê tông, ánh đèn nhợt nhạt và những tiếng cười khinh miệt khiến cả công trường như biến thành một sân khấu, nơi sự nghèo khó bị đem ra làm trò mua vui. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh khác dường như đều lùi lại phía sau. Chỉ còn lại gương mặt cúi gằm của A Thành và những tiếng cười lạnh lẽo vọng mãi giữa màn đêm.
Tiếng cười vẫn chưa dứt.
Từng câu từng chữ như những chiếc đinh lạnh lẽo, đóng thẳng vào khoảng sân ngổn ngang bụi đất.
"...Cũng chẳng bảo vệ nổi ai."
A Thành vẫn cúi gằm đầu.
Bàn tay chống trên nền bê tông run lên rất khẽ.
"...Muốn đánh thì đánh tao."
Giọng A Thành đã khàn đi.
"Đừng lôi chị tao ra."
Lời nói ấy khiến Minh Xuyên khựng lại. Bàn tay đặt bên hông vô thức siết chặt.
Có những người ngoài cuộc chỉ nghe thấy một câu van xin.
Nhưng với cậu, đó lại là điều quen thuộc đến đau lòng.
Ở tầng đáy của thành phố này, ai cũng có một người để liều mạng bảo vệ.
Có người là cha mẹ.
Có người là chị gái.
Có người là gia đình.
Khác nhau chỉ ở chỗ... cuối cùng họ có bảo vệ được hay không.
Minh Xuyên bước lên. Không nhanh. Cũng không hề do dự.
Cậu đứng chắn giữa A Thành và những ánh mắt đầy chế giễu.
"Cậu ấy nói đủ rồi."
Giọng nói bình tĩnh đến lạ.
"Muốn tiếp tục thì nói với tao."
Không khí bỗng chùng xuống trong chốc lát.
Một vài người phía đối diện nhìn Minh Xuyên rồi bật cười.
"Hóa ra còn có kẻ muốn đứng ra."
"Nghĩ mình gánh nổi à?"
Minh Xuyên không đáp.
Ánh mắt cậu vẫn hướng thẳng về phía trước, bình tĩnh đến mức khiến người đối diện cũng phải nheo mắt đánh giá.
Trong những vụ đánh thuê như thế này, họ vốn chưa từng là kẻ thù của nhau, cũng chẳng biết ai là ai.
Họ chỉ đứng ở hai đầu của cùng một khoản tiền.
Đúng lúc ấy, ánh mắt Bùi Minh Xuyên vô tình lướt qua cánh cổng chính của công trường.
Giữa khung cảnh đổ nát phủ đầy bụi bặm, phảng phât trong gió có một thứ hiện lên lạc lõng đến kỳ lạ.
Một tấm pano khổng lồ dựng ngay chính diện.
Nền đen.
Chữ vàng.
Được hai dãy đèn pha chiếu sáng đến mức nổi bật giữa cả công trường tối tăm.
DỰ ÁN KHU ĐÔ THỊ THƯƠNG MẠI BẮC HẢI THÀNH
Phía dưới là dòng chữ nhỏ hơn nhưng lại được đặt ở vị trí trang trọng nhất.
ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC
TẬP ĐOÀN TẦN THỊ
Bốn chữ ấy sạch sẽ, uy nghi và lạnh lùng.
Giống như hoàn toàn không thuộc về nơi này.
Khoảng cách từ chỗ cậu đến đó không xa.
Nhưng giữa hai người là vô số bóng lưng đang chen kín. Một thằng đàn ông to con cầm gậy cao su lao nhanh đến chỗ Bùi Minh Xuyên.
Lưu ca cũng nhìn thấy.
Hắn gằn giọng gọi lớn:
"Minh Xuyên!"
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Minh Xuyên và đám người phía đối diện bị tách hẳn khỏi những người còn lại. Bụi đất cuốn lên mù mịt, che khuất tầm nhìn. Chỉ còn những tiếng chân dồn dập và những tiếng quát gắt vọng qua màn bụi.
Lưu ca nghiến chặt răng.
"Mẹ kiếp... tránh ra!"
Nhưng càng cố tiến lên, hắn càng bị đẩy lùi.
Khoảng cách chỉ hơn chục mét.
Lại xa như hai đầu thế giới.
Cây gậy sắt xé gió giáng thẳng xuống đỉnh đầu. Minh Xuyên nghiêng người tránh được trong gang tấc, đầu gậy nện mạnh vào cột bê tông phía sau, tiếng va chạm chát chúa vang vọng khắp công trường. Những mảnh xi măng vỡ tung, bụi trắng bắn lên mù mịt.
Chưa kịp lấy lại thăng bằng, một cú đạp đã nện mạnh vào hông khiến cậu trượt dài trên nền bê tông phủ đầy cát đá, lưng va vào đống sắt thép chất ngổn ngang. Cơn đau buốt chạy dọc sống lưng, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực.
Minh Xuyên lảo đảo nửa bước nhưng không ngã. Cậu chống cây gậy xuống đất lấy đà, tung cú đá hất văng kẻ vừa lao tới, rồi nhanh chóng lùi về phía đống sắt thép. Hơi thở mỗi lúc một nặng, mồ hôi hòa lẫn bụi xi măng bám đầy gương mặt, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng quan sát từng cử động của những kẻ đang chậm rãi khép vòng vây.
Trong ánh đèn vàng úa của công trường, lưỡi dao gọt hoa quả chỉ kịp lóe lên một tia sáng lạnh lẽo rồi cắm phập vào đùi cậu.
Một cơn đau buốt như xé toạc da thịt lập tức truyền khắp cơ thể.
Đầu gối Minh Xuyên khựng lại, bàn tay bị mồ hôi chảy trơn tuột. Bước chân vừa định lao lên bỗng mất sạch sức lực, cả người loạng choạng lùi về sau nửa bước. Máu nhanh chóng thấm qua lớp vải đen, men theo ống quần nhỏ xuống nền bê tông phủ đầy bụi xi măng.
Tên cầm dao nhếch mép cười, lợi dụng khoảnh khắc ấy định rút lưỡi dao ra để đâm thêm một nhát nữa.
Nhưng ngay khi hắn vừa cử động, cổ tay đã bị Minh Xuyên chộp lấy.
Bàn tay cậu siết chặt đến mức gân xanh nổi cộm. Đôi mắt vốn bình tĩnh giờ đỏ ngầu như phủ một tầng máu, không phải vì sợ hãi mà vì cơn đau đã bị ép đến cực hạn. Không đợi đối phương kịp phản ứng, cậu xoay mạnh người, kéo cả cánh tay hắn đập thẳng vào cột bê tông bên cạnh.
Rắc!
Tiếng xương va chạm khô khốc vang lên.
Tên kia rú lên một tiếng thảm thiết, con dao cũng bật khỏi tay, rơi leng keng xuống nền đất.
Thế nhưng cú xoay người quá mạnh cũng khiến vết thương ở đùi bị xé rộng thêm. Máu trào ra nhiều hơn, nhuộm đỏ cả một mảng ống quần. Cơn đau như có ai đang dùng móc sắt ngoáy sâu vào thớ thịt, khiến hơi thở Minh Xuyên trở nên gấp gáp.
Cậu lảo đảo lùi lại hai bước, một tay chống lên đầu gối để giữ thăng bằng. Mỗi lần dồn lực lên chân trái, bắp đùi lại co giật vì đau. Máu nhỏ xuống từng giọt, loang thành những đốm đỏ sẫm trên nền bê tông xám lạnh.
Bốn phía, những bóng người vẫn chậm rãi khép vòng vây.
Không ai vội vàng xông tới.
Họ nhìn cậu như nhìn một con thú bị thương đang cố vùng vẫy lần cuối.
Tên cầm đầu nhếch môi cười nhạt.
"Khá đấy."
"Hèn gì Lưu ca dám dẫn mày theo."
Hắn cúi xuống nhặt cây gậy sắt dưới đất, từng bước tiến về phía Minh Xuyên.
"Nhưng..."
"Đến đây là hết rồi."
Minh Xuyên không đáp.
Cậu chỉ khẽ cúi đầu, đưa mu bàn tay quệt vệt máu nơi khóe môi. Ánh mắt lặng lẽ đảo qua khoảng sân ngổn ngang. Một thanh sắt nằm quá xa. Một viên gạch đã vỡ mất nửa. Bên mép công trường, trên chiếc bàn gỗ cũ của tốp công nhân bỏ lại, một chiếc tua vít vẫn còn nằm lẫn giữa đống dụng cụ.
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên.
Đó không phải là một nụ cười.
Mà là vẻ mặt của một con sói đã bị dồn đến mép vực.
Nếu đã không còn đường lui...
Vậy thì trước khi ngã xuống...
Ít nhất cũng phải kéo theo một kẻ.
Minh Xuyên khẽ lau vệt máu nơi khóe môi, lồng ngực phập phồng vì mệt. Cậu đảo mắt rất nhanh, ánh nhìn vô tình dừng lại ở chiếc bàn gỗ cũ của tốp công nhân bỏ lại bên mép công trường. Trên mặt bàn còn vương vài dụng cụ chưa kịp cất.
Cậu thiếu niên mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi lên làm vẻ mặt vốn lạnh nhạt thường ngày giờ trông đặc biệt dữ tợn, cầm cái tua vít nhắm thẳng vào yết hầu tên gần nhất.
Đúng lúc ấy...
Một hồi chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Âm thanh sắc lạnh cắt ngang bầu không khí căng như dây đàn.
Người đàn ông đứng đầu phía đối diện cau mày nhìn màn hình.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, vẻ mặt hằn học của hắn dần biến mất.
Hắn quay lưng, hạ thấp giọng.
"...Vâng."
"...Đã rõ."
"...Là phía Tần Thị?"
Ba chữ ấy vừa được thốt ra, khoảng sân bỗng im phăng phắc.
Ở Hải Thành, có những cái tên không cần chủ nhân xuất hiện.
Chỉ cần được nhắc đến... là đủ khiến cả một khoảng sân đang sôi sục phải lặng đi. Người đàn ông cầm đầu áp điện thoại vào tai, lắng nghe chưa đầy nửa phút. Ban đầu, trên gương mặt hắn vẫn còn là vẻ hung hăng và khó chịu.
"Đã bảo bên này sắp xong rồi..."
"..."
"Cái gì?"
Đôi lông mày hắn khựng lại.
Ánh mắt vô thức ngước lên tấm pano khổng lồ treo trước cổng công trường.
ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC
TẬP ĐOÀN TẦN THỊ
Dưới ánh đèn trắng lạnh, bốn chữ ấy yên lặng đứng đó, cao hơn tất cả mọi người.
Đầu dây bên kia nói thêm vài câu.
Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.
"...Được."
"Tao biết rồi."
Hắn cúp máy.
Gió đêm thổi qua công trường mang theo mùi cát, xi măng bẩn nồng đặc. Khoảng sân vốn ngổn ngang vật liệu nay càng thêm tiêu điều. Những tấm ván gỗ bị hất nghiêng, xô nhựa lăn lóc dưới đất, vài thanh thép nằm chỏng chơ giữa lớp bụi dày. Ánh đèn pha hắt xuống nền bê tông loang lổ, soi rõ những vết giày in chồng lên nhau như dấu tích của một cơn hỗn loạn vừa đi qua.
Tên cầm đầu nghiến răng, quai hàm nổi gân:
"...Mẹ kiếp."
Chỉ hai tiếng chửi nhỏ bật ra giữa kẽ răng.
Trong ánh mắt là sự bực bội và không cam lòng, nhưng cuối cùng hắn vẫn quay đầu, phất tay dứt khoát.
"Rút."
Một tên đàn em sửng sốt.
"Anh, còn bên—"
"Tao bảo rút!"
Giọng quát cắt ngang mọi câu hỏi.
Người của Lưu ca đứng tản mác khắp nơi. Có người chống tay lên đầu gối để lấy lại hơi thở, có người lặng lẽ ôm cánh tay đau nhức, cũng có người cúi xuống đỡ A Thành ngồi dậy. Cậu nhóc vẫn còn choáng váng, mái tóc bết mồ hôi và bụi đất, khóe môi rớm máu, đôi mắt đỏ hoe nhưng cố nén lại.
Bùi Minh Xuyên đứng cách đó không xa, chiếc áo phông đã phủ kín một màu xám của xi măng, vài vết rách trên tay áo để lộ những vết trầy xước mới hằn lên cánh tay, vết thương ở đùi đang rỉ máu. Cậu chỉ đưa mu bàn tay quệt ngang khóe miệng, rồi lặng lẽ ngẩng đầu.
Những người vừa còn đứng đầy khí thế giờ lặng lẽ quay người. Tiếng động cơ lần lượt nổ máy rồi xa dần, để lại khoảng sân chỉ còn tiếng gió lùa qua những khung thép chưa hoàn thiện.
Trong nhóm Lưu ca, mọi người chỉ nhìn theo những chiếc xe máy bên kia đi xa dần, không ai lên tiếng, chẳng ai hò reo ăn mừng.
Tất cả chỉ đứng yên.
Đứng nhìn đối phương rời đi trong một sự im lặng nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng bụi cát lạo xạo dưới đế giày.
Không ai hiểu nổi.
Một cuộc đối đầu tưởng chừng còn chưa ngã ngũ...
Lại kết thúc chỉ vì một cuộc điện thoại.
Hay đúng hơn...
Chỉ vì hai chữ.
Tần Thị.
Lưu ca rút bao thuốc trong túi ra, châm lửa mấy lần mới cháy. Hắn rít một hơi thật sâu, nhìn làn khói trắng tan dần trong gió rồi cười nhạt, nụ cười khô khốc như đang tự giễu chính mình.
"Có những chuyện..."
"Dốc hết sức cũng chẳng bằng một cái tên."
Không ai đáp.
Mọi người lặng lẽ thu dọn đồ đạc, dìu nhau rời khỏi công trường. Bóng lưng ai cũng trĩu xuống, như thể không chỉ mang theo những vết thương trên người mà còn cõng thêm một điều gì nặng hơn rất nhiều.
Bùi Minh Xuyên vẫn đứng dưới tấm pano ấy.
Lần đầu tiên trong đời, cậu thiếu niên cảm nhận rõ ràng khoảng cách giữa con người với con người.
Người phải đánh đổi mồ hôi để kiếm miếng cơm.
Kẻ phải đánh đổi tuổi trẻ để đổi lấy vài tờ tiền.
Thậm chí có những người sẵn sàng đem cả mạng mình ra cược.
Nhưng có người...
Chỉ cần một cuộc điện thoại.
Đã đủ quyết định kết cục của tất cả.
Gió đêm lướt qua công trường.
Cuốn theo lớp bụi mỏng dưới chân.
Giữa khoảng đất ngổn ngang ấy, Bùi Minh Xuyên bỗng thấy mình nhỏ bé đến lạ.
Không phải nhỏ bé trước những kẻ vừa rời đi.
Mà nhỏ bé trước một thế giới khác - thế giới của người có quyền, có địa vị, có tiền tài.
Mọi người lần lượt rời đi. Tiếng xe máy nhỏ dần rồi tan hẳn trong màn đêm. Khu đất công trường lại trở về vẻ vắng lặng vốn có, chỉ còn những khung thép dang dở đứng lặng giữa ánh đèn.
Cùng lúc ấy, ở phía bên kia Hải Thành, đèn trong biệt thự nhà họ Tần vẫn sáng suốt cả một đêm.




