N

NHẠN DU

Tham gia 19/08/2026

1

Tác phẩm

2

Theo dõi

206

Lượt đọc

33.044

Tổng chữ

Tôi không phải là một nhà văn. Tôi chỉ là một người đã đi qua những năm tháng của tuổi trẻ và một ngày chợt nhận ra rằng có những ký ức, dù đã rất xa, vẫn chưa bao giờ thực sự biến mất. Còn gọi tên nhau là câu chuyện tôi viết lại từ những mảnh ký ức về một thời tuổi trẻ ở Đà Nẵng năm 2001. Có thể tôi đã quên nhiều điều. Nhưng có những người… ta không quên được.

Nhật ký chấp bút

Đang tải…

Tác phẩm

1 tác phẩm · Trang 1/1

01
16+

CÒN GỌI TÊN NHAU

Tác giả: NHẠN DU

Đang ra · 3,3 chục ngàn chữ

Đô thị · Học đường · Tiểu thuyết · Ngôn tình · Lãng mạn

Có những người bước vào cuộc đời ta rất tình cờ, rồi ở lại trong ký ức lâu hơn bất cứ điều gì ta từng nghĩ. Đà Nẵng, năm 2001. Một chàng trai và một cô gái gặp nhau bên bãi biển Xuân Thiều, trong những ngày tuổi trẻ còn vô tư và chẳng ai biết rằng cuộc gặp ấy sẽ trở thành một phần ký ức không thể quên. Nhưng ký ức về một người đâu phải lúc nào cũng bắt đầu bằng một điều lớn lao. Có khi chỉ là một ánh mắt nhìn nhầm, một lần tình cờ gặp lại, một câu nói chẳng có gì đặc biệt… rồi từ lúc nào đó, người này bắt đầu xuất hiện trong những ngày tháng của người kia. Hoàng và Viên cũng vậy. Họ cùng đi qua những ngày rất đỗi bình thường của tuổi trẻ. Có tiếng cười, có những lần chờ đợi, có những điều chưa kịp nói thành lời. Và rồi, như tất cả những câu chuyện đẹp mà người ta chỉ nhận ra giá trị khi đã đi qua… có một ngày, tất cả chỉ còn lại trong ký ức. Nhưng nếu một ngày được trở về năm 2001… liệu anh có còn nhận ra em giữa biển người? Và liệu khi ấy… chúng ta còn gọi tên nhau?

01/09/2026 · 08:16