Đô thị

Khám phá bộ sưu tập đô thị được độc giả yêu thích nhất.

18 kết quả · Trang 1/1

03
16+

CÒN GỌI TÊN NHAU

Tác giả: NHẠN DU

Đang ra · 3,3 chục ngàn chữ

Đô thị · Học đường · Tiểu thuyết · Ngôn tình · Lãng mạn

Có những người bước vào cuộc đời ta rất tình cờ, rồi ở lại trong ký ức lâu hơn bất cứ điều gì ta từng nghĩ. Đà Nẵng, năm 2001. Một chàng trai và một cô gái gặp nhau bên bãi biển Xuân Thiều, trong những ngày tuổi trẻ còn vô tư và chẳng ai biết rằng cuộc gặp ấy sẽ trở thành một phần ký ức không thể quên. Nhưng ký ức về một người đâu phải lúc nào cũng bắt đầu bằng một điều lớn lao. Có khi chỉ là một ánh mắt nhìn nhầm, một lần tình cờ gặp lại, một câu nói chẳng có gì đặc biệt… rồi từ lúc nào đó, người này bắt đầu xuất hiện trong những ngày tháng của người kia. Hoàng và Viên cũng vậy. Họ cùng đi qua những ngày rất đỗi bình thường của tuổi trẻ. Có tiếng cười, có những lần chờ đợi, có những điều chưa kịp nói thành lời. Và rồi, như tất cả những câu chuyện đẹp mà người ta chỉ nhận ra giá trị khi đã đi qua… có một ngày, tất cả chỉ còn lại trong ký ức. Nhưng nếu một ngày được trở về năm 2001… liệu anh có còn nhận ra em giữa biển người? Và liệu khi ấy… chúng ta còn gọi tên nhau?

01/09/2026 · 08:16

05
16+

Kính vỡ

Tác giả: Ngư Vân

Đang ra · 5,4 ngàn chữ

Tình cảm · Đô thị · Trinh thám · Tiểu thuyết · Bí ẩn

Con người không hẳn sinh ra đã là quái vật. Nhưng họ quên nói rằng, không ai sinh ra đã là nạn nhân cả. Mọi thứ đều bắt đầu từ một vết nứt rất nhỏ. Một câu nói không được đáp lại, một giọt nước mắt bị bỏ qua, một lần người ta nhìn vào mắt mình và thấy sự thờ ơ. Có người dùng cả đời để học cách tha thứ lại có người dùng cả đời để tìm một lý do để không phải tha thứ nữa. Mười một năm trước, một cây cầu sụp. Nhưng vụ sập đó không chỉ xảy ra dưới lòng đất, nó xảy ra trong lòng người. Những người mất người thân, những người mất niềm tin và còn có những người mất đi ý nghĩa của hai chữ "công lý". Và những người gây ra tất cả... họ vẫn ngồi đó. Vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn mỉm cười. Như thể những xác người dưới đống bê tông chỉ là một giấc mơ xấu. Nhưng giấc mơ xấu thì vẫn tồn tại còn những người mất đi người thân – họ không thể tỉnh dậy. Mười một năm sau, từng người một, những kẻ đứng sau vụ sập bắt đầu chết. Không phải vì trùng hợp. Không phải vì số phận. Mà bởi vì, trong một khoảnh khắc nào đó, họ đã quên rằng: khi bạn giẫm lên một người, người đó sẽ nhớ. Khi bạn bóp nghẹt một gia đình, gia đình đó sẽ chờ. Khi bạn nghĩ mọi chuyện đã qua... thì đã có người ngồi đó, lặng lẽ mở lại cánh cửa. Đây là câu chuyện về những người mất và những người còn. Cũng là câu chuyện về những người đã chọn cách quay đầu và những người chọn cách bước tiếp. Khi chiếc gương đầu tiên xuất hiện vết nứt từ bên trong. Một người nhìn vào nó và thấy một khuôn mặt khác. Không phải khuôn mặt của mình, mà là khuôn mặt của người họ đã mất, hoặc khuôn mặt của kẻ đã cướp đi tất cả. Đến khi tất cả vỡ vụn, mới nhận ra: thứ phản chiếu trong đó chưa bao giờ là sự thật. Nó chỉ là những gì người ta muốn thấy. Đôi khi... điều đáng sợ nhất không phải là kẻ giết người. Chỉ cần một khoảnh khắc một người bình thường nhìn vào bàn tay mình và tự hỏi: "Mình có thể làm được không?" Và câu trả lời là: "Đã quá muộn để dừng lại." *Chào mừng đến với Kính Vỡ. *

23/08/2026 · 21:39

07
18+

Tình Minh Nắng Hạ

Tác giả: Đào Ngọc Vy

Đang ra · 2,2 chục ngàn chữ

Tình cảm · Đô thị · Học đường · Ngôn tình · Lãng mạn

Tuổi mười bảy của Minh và Hạ là tháng ngày mộng mơ, là tiếng cười đùa trong trẻo nơi sân trường, là những buổi chiều nắng hạ mình lấp lánh, trải dài trên trang sách còn đang dang dở. Mang theo điều gì đó non nớt, mãi về sau, họ mới biết đó gọi là thích. Minh khi ấy là cậu học sinh nghịch ngợm, quậy phá và với thành tích học tập tạm được. Nhưng mỗi lần thấy Hạ cười, lúm đồng điếu sâu hoắm lại, cậu tự nhủ muốn ngoan hơn một chút. Hạ rực rỡ như mùa hè dịu mát, y như tên của Hạ. Hạ học giỏi, là công chúa của gia đình, nhưng vẫn luôn biết cách tận hưởng năm tháng tuổi học trò vô lo vô nghĩ. Ở Hạ có một sức hút khiến người khác chỉ muốn tốt lên chỉ để được đứng cạnh bên. Giữa hai người là một khoảng cách rất nhỏ, chỉ bằng một cái nghiêng đầu hỏi bài, một trang vở dịch lại gần nhau, và những câu nói tỏ rõ lòng mình bằng cả con tim của tuổi mới lớn. Nhưng tuổi trẻ luôn mong manh, vì tự ti gia đình, vì một câu nói bỏ lửng, vì một nửa lời không ai nghe trọn vẹn. Đủ để cả hai đi lạc về hai phía. Mười năm trôi qua, biết bao khoảng cách, biết bao mối tình thoáng qua. Chỉ có tình đầu vẫn ở lại, âm ỉ nơi đáy tim, chưa từng phai. Chỉ một lần quay lưng, xa nhau cả thập kỷ.

30/08/2026 · 07:58

09
18+

[GL] Chị Dâu, Xin Đừng Trốn Em

Tác giả: Trần Hoàng Thảo

Đang ra · 3,3 chục ngàn chữ

Tình cảm · Đô thị · Tiểu thuyết · Lãng mạn · Bí ẩn

Ninh Tịch Dao là thiên kim duy nhất được chọn làm người kế thừa Tập đoàn Ninh Ninh Tuệ. Sinh ra trong hào môn, cô có tất cả mọi thứ mà người khác ao ước. Chỉ riêng Kiều Nhã Tâm... Là người cô muốn giữ lại cho riêng mình. Một người là thiên kim cao cao tại thượng. Một người chỉ là cô sinh viên ngành Du lịch phải gác lại ước mơ để bươn chải kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ. Họ gặp nhau khi Kiều Nhã Tâm trở thành nhân viên phục vụ tại nhà hàng thuộc tập đoàn họ Ninh. Ban đầu chỉ là hai con người ở hai thế giới khác biệt. Thế nhưng, tình yêu lại chẳng quan tâm đến thân phận. Họ yêu nhau, sống bên nhau và từng tin rằng chỉ cần đủ chân thành thì có thể cùng nhau đi đến cuối đời. Cho đến một ngày, Kiều Nhã Tâm chủ động nói lời chia tay. — Chị nên sang Anh. — Đừng vì em mà từ bỏ tương lai của chị. Ninh Tịch Dao mang theo trái tim tan vỡ rời khỏi quê hương. Cô tin rằng người mình yêu đã không còn tình cảm. Ba năm sau, Ninh Tịch Dao trở về với thân phận Tổng giám đốc mới của Tập đoàn Ninh Ninh Tuệ. Nhưng điều cô không ngờ nhất... Người con gái cô từng yêu sâu đậm lại trở thành chị dâu của mình. Kiều Nhã Tâm hiện tại là vợ của Ninh Tịch Lâm — anh trai cô. Ba năm xa cách biến yêu thương thành oán hận. Ninh Tịch Dao cố chấp bước vào cuộc sống của chị dâu, hết lần này đến lần khác muốn kéo người cũ trở về bên mình. Cô muốn biết... Tại sao năm ấy chị lại nhẫn tâm buông tay? Tại sao có thể dễ dàng kết hôn với người khác? Và liệu tình yêu từng dành cho cô có thật sự chưa từng tồn tại? Cho đến khi sự thật năm xưa dần được hé lộ... Ninh Tịch Dao mới nhận ra, người chưa từng hiểu được tình yêu ấy... Từ đầu đến cuối, chính là cô. Năm ấy, Kiều Nhã Tâm buông tay để cô có thể tự do bay cao. Ba năm sau... Ninh Tịch Dao sẽ không để người mình yêu một lần nữa rời khỏi cuộc đời mình. Dù trước mặt là danh phận chị dâu. Dù giữa họ đã có ba năm hiểu lầm. Lần này... Cô nhất định sẽ giành lại tình yêu đã đánh mất.

02/09/2026 · 13:56