Trinh thám

Khám phá bộ sưu tập trinh thám được độc giả yêu thích nhất.

13 kết quả · Trang 1/1

03
12+

Sao đời người chơi vơi mà dại khờ?

Tác giả: Cụ Mèo Hạnh Phúc

Đang ra · 5,7 ngàn chữ

Tình cảm · Phiêu lưu · Trinh thám · Tiểu thuyết · Bí ẩn

💐 Lạc đường về nhà từ cố đô Ninh Bình tới thủ đô Hà Nội. Rốt cuộc nơi đâu mới là nhà? 💐 Chưa từng được yêu thương, càng chưa từng chạm vào hơi ấm nhân gian, làm sao mới xứng đáng được lớn lên, làm sao mới xứng đáng được làm người? 💐 “Sinh mệnh nhỏ nhoi nên đáng bị vứt bỏ hay sao! Thật ra con chưa từng dám hy vọng nhiều hơn dù chỉ một chút, chỉ xin đừng bị bỏ rơi nữa. Là con tham lam lắm hay sao, hay vốn dĩ con sinh ra đã là lỗi lầm?” 💐 “Lần đầu gặp người, giả vờ đáng thương để lợi dụng tình cảm, sau này mới hiểu hóa ra mình đáng thương thật!” 💐 “Năm đó hỏa hoạn khiến tâm can rối loạn, vừa hay ông trời khóc than, rửa trôi mọi đau thương nơi đáy lòng người vốn đã rỉ máu.” 💐 “Nếu muốn chết cùng chết, nếu muốn sống cùng sống, từ nay nương tựa lẫn nhau!” 💐 “Riêng việc lớn lên đã chất chứa muôn nỗi khắc khoải khôn nguôi, huống gì là làm người bình thường lương thiện! Từ đầu đã biết trước sẽ có ngày rời khỏi nhân gian, ngỡ sao không cam lòng, ngỡ sao không thể ngừng khờ dại mà sống?” 🌈 Đây là hành trình lớn lên bất chấp nghịch cảnh của những đứa trẻ thiếu thốn tình yêu thương và khát vọng được sống như người bình thường khờ dại giữa đời đầy bất công. 🌈 Chúng phải ngày ngày học lại cách yêu thương cuộc đời từ trong những gì nghiệt ngã và đớn lòng nhất. 🌈 Quyền trẻ em và nhân quyền được nhà nước và thế giới công nhận nhưng vẫn còn đó vô vàn ân hận của những người lớn không biết cách yêu thương đúng cách những sinh mệnh nhỏ bé mà mình đưa tới nhân gian trắng đen khó phân. 🌈 Thể loại: hiện thực xã hội, tâm lý trẻ em, hành trình lớn lên, những mảnh ghép cuộc sống, thanh xuân, du lịch, ẩm thực, trinh thám, phiêu lưu, tình cảm giữa người với người, chữa lành. 🌈 Đây là câu chuyện về cuộc đời những con người tưởng chừng tuyệt vọng nhưng sau cùng lại dùng hết dũng khí để kéo nhau lên từ vũng bùn lầy tăm tối: 💐 Phạm Vũ Tường An (mật vụ Cẩm Tú Cầu): trẻ mồ côi bị bỏ rơi, điệp vụ Hồng Ân - trụ sở chính ở cố đô Ninh Bình, làm nhiệm vụ cho tổ chức khắp các tỉnh miền Bắc Việt Nam để kiếm tiền tự mưu sinh. 💐 Huỳnh Tường Ngọc Thư: đứa trẻ bị bỏ bê nơi góc nhà tại Hà Nội. 💐 Phạm Vũ Minh Khôi: đứa trẻ không bao giờ lớn lên. 💐 Phạm Vũ Hoài Nhân: hiệu trưởng trường cấp ba tư thục Tương Ái, bố nuôi Tường An từ năm mười lăm tuổi, bố ruột Minh Khôi. 💐 Hồng Phấn: mật vụ Hồng Ân, xem tổ chức như nhà vì có Cẩm Tú Cầu ở đó. 💐 Hồng Ân: tổ chức lấy danh nghĩa bề ngoài là đòi lại quyền trẻ em từ những người lớn đáng lẽ ra phải yêu thương chúng nhất trên đời. 🌻 “Một lần tới nhân gian, không cầu rực rỡ, chỉ cầu an vui!”

21/08/2026 · 22:44

04
12+

Tương Phùng Do Kỷ

Tác giả: Cụ Mèo Hạnh Phúc

Đang ra · 2,2 chục ngàn chữ

Phép thuật · Xuyên không · Cổ tích · Trinh thám · Tiểu thuyết

🌻 Tiểu thuyết khắc họa tám thử thách lớn nhất đời người dưới góc nhìn của bi kịch chuyển hóa. “Bình minh tới, ta với người có chắc là người cùng thế giới? Hoàng hôn buông, người xa lạ liệu một ngày có chung đường?” Tám người vốn tưởng thân thiết sống trong hai thân phận trái ngược ở hai thế giới thực mộng đan xen, ký khế ước quên đi quá khứ trước cổng thành phố Thương Tâm, dần dần đối mặt với tám thử thách lớn nhất đời người. Dẫu cho tạm thời quên đi ký ức, họ đều có chung một khát vọng là “Tương Phùng Do Kỷ” - gặp lại con người chân thật nhất của chính mình và những người thân thương nhất. 🌻 Nội dung chính: Bi kịch của những người gần nhau nhưng chưa từng thật sự thấu hiểu nhau! Bối cảnh: Thế giới ban ngày - thực: Hà Nội, Việt Nam Thế giới ban đêm - mộng: Thành phố Thương Tâm Tiểu thuyết có tám hồi cùng tên với tên tám nhân vật chính: Tri Tâm, Tầm Chân, Vô Ưu, Thương Sinh, Tùy Ý, Bất Hối, Nhất Niệm, Tương Ái 🌻 Nhân vật đại diện tám hồi: - Nữ chính: Tri Tâm (thấu tỏ trái tim) - em gái của nam chính: Tầm Chân (kiếm tìm chân tình và chân lý) - Vô Ưu: ngắm nhìn nhân gian bằng đôi mắt đơn thuần nhất - Thương Sinh: làm một người bình thường hạnh phúc - Tùy Ý: trở thành một người nâng lên được, hạ xuống được, không bị trói buộc bởi định kiến xã hội - Bất Hối: chỉ mong đời này sống ít hối tiếc - Nhất Niệm: nguyện dùng một đời bảo vệ ánh sáng le lói trong đêm tối - Tương Ái: học cách yêu thương và được yêu thương 🌻 Thơ đề: Bình minh tầm chân hoài tương ái? Ánh dương nung nấu trái tim đen Thương sinh bất hối nhất niệm sinh Tương phùng do kỷ thực mộng duyên Tri tâm tùy ý liệu vô ưu? Chốn thâm tâm tối tăm mịt mờ Lòng son vỡ tan mò đường về Đom đóm khiêu vũ trăm năm tỏ 🌻 Truyền đạt thông điệp chính: - Thân thiết không bởi máu mủ mà bởi tình cảm chân thành có thể vượt lên mọi lý lẽ đúng sai trên đời! - Trong ánh sáng có bóng tối, trong bóng tối có ánh sáng. 🌻 Thể loại: Tiểu thuyết bi kịch huyền nghi chuyển hóa, hiện thực huyền diệu, thế giới song song, tâm lý, chữa lành 🌻 Lấy cảm hứng từ chứng mất trí nhớ của người già: "Đau thương nhất là tới khi bạc đầu quên đi những người mình yêu thương nhất đời!" 🌻 Thể loại: Tiểu thuyết bi kịch huyền nghi chuyển hóa, hiện thực huyền diệu, tâm lý xã hội, thế giới song song, trí thức, nhà giáo, chữa lành. 🌻 Tiến độ sáng tạo: 11/88 chương (1/8 hồi)

23/08/2026 · 21:46

05
16+

Kính vỡ

Tác giả: Ngư Vân

Đang ra · 5,4 ngàn chữ

Tình cảm · Đô thị · Trinh thám · Tiểu thuyết · Bí ẩn

Con người không hẳn sinh ra đã là quái vật. Nhưng họ quên nói rằng, không ai sinh ra đã là nạn nhân cả. Mọi thứ đều bắt đầu từ một vết nứt rất nhỏ. Một câu nói không được đáp lại, một giọt nước mắt bị bỏ qua, một lần người ta nhìn vào mắt mình và thấy sự thờ ơ. Có người dùng cả đời để học cách tha thứ lại có người dùng cả đời để tìm một lý do để không phải tha thứ nữa. Mười một năm trước, một cây cầu sụp. Nhưng vụ sập đó không chỉ xảy ra dưới lòng đất, nó xảy ra trong lòng người. Những người mất người thân, những người mất niềm tin và còn có những người mất đi ý nghĩa của hai chữ "công lý". Và những người gây ra tất cả... họ vẫn ngồi đó. Vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn mỉm cười. Như thể những xác người dưới đống bê tông chỉ là một giấc mơ xấu. Nhưng giấc mơ xấu thì vẫn tồn tại còn những người mất đi người thân – họ không thể tỉnh dậy. Mười một năm sau, từng người một, những kẻ đứng sau vụ sập bắt đầu chết. Không phải vì trùng hợp. Không phải vì số phận. Mà bởi vì, trong một khoảnh khắc nào đó, họ đã quên rằng: khi bạn giẫm lên một người, người đó sẽ nhớ. Khi bạn bóp nghẹt một gia đình, gia đình đó sẽ chờ. Khi bạn nghĩ mọi chuyện đã qua... thì đã có người ngồi đó, lặng lẽ mở lại cánh cửa. Đây là câu chuyện về những người mất và những người còn. Cũng là câu chuyện về những người đã chọn cách quay đầu và những người chọn cách bước tiếp. Khi chiếc gương đầu tiên xuất hiện vết nứt từ bên trong. Một người nhìn vào nó và thấy một khuôn mặt khác. Không phải khuôn mặt của mình, mà là khuôn mặt của người họ đã mất, hoặc khuôn mặt của kẻ đã cướp đi tất cả. Đến khi tất cả vỡ vụn, mới nhận ra: thứ phản chiếu trong đó chưa bao giờ là sự thật. Nó chỉ là những gì người ta muốn thấy. Đôi khi... điều đáng sợ nhất không phải là kẻ giết người. Chỉ cần một khoảnh khắc một người bình thường nhìn vào bàn tay mình và tự hỏi: "Mình có thể làm được không?" Và câu trả lời là: "Đã quá muộn để dừng lại." *Chào mừng đến với Kính Vỡ. *

23/08/2026 · 21:39