Đọc truyện
Chương 0,1: Thế giới lãng quên
Buổi sáng hôm đó, bầu trời âm u đến mức khiến người ta cảm thấy như sắp mưa. Những đám mây dày đặc trải dài từ đầu này đến đầu kia của thành phố, che kín ánh sáng ban mai.
Cậu thiếu niên trên chiếc xe đạp cũ trông lại đặc biệt ngông cuồng.
Đôi khuyên tai hình chữ thập theo cậu đung đưa trong gió. Nhìn như một chiến tích của thời niên thiếu điên cuồng khí khái.
Trình Dạ An đạp xe trên con đường quen thuộc đến trường, gió sớm lướt qua hai bên tai, mang theo chút lạnh ẩm của một ngày nhiều mây
.
“Đài khí tượng dạo này lại sai rồi.”
Theo bản tin tối qua, hôm nay đáng lẽ phải là một ngày nắng.
Trình Dạ An ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sau đó nhanh chóng thu ánh mắt lại. May mà trước khi ra khỏi nhà, cậu đã tiện tay nhét chiếc áo mưa mỏng vào cặp. Có lẽ hôm nay thời tiết lại thất thường.
Cũng giống như dạo gần đây.
Con đường đến trường vốn rất quen thuộc, nhưng không biết từ khi nào đã xuất hiện thêm những thứ khiến người ta không thể làm ngơ.
Những gương mặt xa lạ nhìn ra từ những con phố mà mỗi ngày cậu đều đi qua.
Những tờ giấy trắng dán trên thân cây, cột điện.
TÌM NGƯỜI MẤT TÍCH.
Ban đầu, Trình Dạ An còn dừng xe lại.
Cậu sẽ đọc tên họ, nhìn kỹ khuôn mặt trên tấm ảnh, đôi khi còn vô thức ghi nhớ vài thông tin ít ỏi được viết bên dưới.
Một cô gái mười chín tuổi.
Một người đàn ông trung niên.
Một học sinh cấp hai mất tích trên đường về nhà.
Nhưng một ngày lại một ngày trôi qua, những tấm giấy ấy không những không biến mất, mà còn nhiều hơn. Một người, hai người, rồi thêm vài người nữa. Cho đến hôm nay đã có tổng cộng 6 người mất tích mà cũng chẳng có tin tức gì.
Tiệm tạp hóa bắt đầu đóng cửa sớm hơn. Con đường vốn đông người sau bảy giờ tối giờ chỉ còn vài ánh đèn lẻ loi.
Trình Dạ An chỉ kéo thấp vành áo khoác, tiếp tục đạp xe về phía trước.
Khi đi ngang qua màn hình quảng cáo lớn trước một tòa nhà, giọng phát thanh từ loa ngoài truyền đến.
"Vụ hỏa hoạn tại thư viện thành phố xảy ra vào một tháng trước đã khiến 11 người thiệt mạng. Hiện đã có thêm manh mối..."
Dạ An nhìn thêm vài giây rồi đạp xe đi tiếp.
Không hiểu vì sao mỗi lần nghe nhắc đến vụ cháy ấy, trong lòng cậu luôn xuất hiện một cảm giác rất khó gọi tên.
Giống như... Có một ký ức nào đó đang nằm ngay trước mắt.
Nhưng chỉ cần đưa tay chạm vào, nó sẽ lập tức tan biến.
*****
Cao trung Minh Thành vẫn ồn ào như mọi ngày.
Tiếng chuông báo vào lớp vang lên, học sinh từ hành lang vội vàng chạy về phòng học. Những câu than thở về bài tập chưa làm xong, tiếng cười nói, tiếng kéo ghế nối tiếp nhau vang lên trong buổi sáng.
Trình Dạ An dựng xe ở nhà để xe rồi đi lên tầng ba.
Vừa bước vào lớp, một cục giấy bay thẳng tới.
"Bắt lấy!"
Dạ An đưa tay chụp theo phản xạ.
Mở ra.
Bên trong chỉ có ba chữ nguệch ngoạc.
Bài tập toán.
"Còn năm phút nữa thu."
Giang Hạo chống cằm cười hề hề.
"Tổ trưởng đang đi từng bàn."
Trình Dạ An khựng lại một chút, sau đó kéo ghế ngồi xuống.
"May có cậu nhắc ông đây."
Giang Hạo bật cười.
"Ngày nào tôi cũng phải nhắc cậu."
"Nhưng tôi vẫn làm mà."
"Vì tôi nhắc."
Trình Dạ An không đáp, cười cười, cúi xuống lấy quyển bài tập trong cặp ra.
Xung quanh, mọi người vẫn đang vội vàng chuẩn bị trước khi giáo viên vào lớp. Có người tranh thủ chép nốt vài dòng cuối cùng, có người quay xuống hỏi đáp án, có người than trời vì tối qua thức khuya làm bài.
Tổ trưởng ôm danh sách đi xuống từng bàn. Cây bút trên tay cô liên tục đánh dấu. Đến bàn của Trình Dạ An, cô dừng lại.
"Trình Dạ An."
"Có."
Nữ sinh đánh dấu, sau đó tiếp tục đi xuống.
Kiểm tra bài tập bao giờ cũng là giờ học sinh ghét nhất.
Cho đến khi tiếng chuông tiết học vang lên.
Học sinh trong lớp nhanh chóng trở về chỗ ngồi. Những tiếng nói chuyện nhỏ dần biến mất khi giáo viên bước vào.
Tiết học đầu tiên bắt đầu như thường lệ.
Trình Dạ An chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rồi cúi xuống mở sách. Hôm nay cậu hơi mất tập trung, nhưng cũng không khác quá nhiều so với những ngày trước. Thỉnh thoảng giáo viên gọi lên trả lời câu hỏi, cậu vẫn có thể đáp lại. Bài giảng vẫn tiếp tục, tiếng bút viết trên giấy xen lẫn tiếng lật sách vang lên trong lớp học.
Cuối tiết, giáo viên đặt xấp bài kiểm tra lên bàn.
"Cán bộ học tập, em phát bài giúp cô."
Bạn nữ đứng dậy nhận lấy, bắt đầu gọi tên từng người.
"Giang Hạo."
“Có.”
“Tư Miểu.”
Những bài kiểm tra lần lượt được đưa xuống.
Có người vui vẻ vì điểm cao, có người than thở vì làm sai vài câu. Cứ mỗi lần trả bài kiểm tra, cái lớp này lại loạn cào cào hết cả lên.
Cho đến khi cán bộ học tập đọc tờ bài trong tay, cô dừng lại gọi tên
"Trần Mặc."
Mãi vẫn không có ai lên tiếng.
Một vài bạn học quay đầu nhìn về phía chiếc bàn trống không cạnh cửa sổ.
Trình Dạ An nhìn theo, đôi khuyên tai đen rung nhẹ theo sự bất ngờ của cậu.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
Nhưng trước khi cậu kịp nghĩ rõ, cán bộ học tập đã cầm bài kiểm tra đi về phía cậu.
"Trình Dạ An."
"Cậu đưa giúp mình cho Trần Mặc nhé."
Cậu ngẩng đầu.
Trên tay cán bộ học tập là một tờ bài kiểm tra.
100 điểm.
Bên dưới là cái tên quen thuộc.
Trần Mặc.
"100 điểm?"
Một bạn nam nhìn bài kiểm tra trên tay cán bộ học tập, không nhịn được mà than thở.
"Lại là cậu ấy."
"Cái tên này có phải người không vậy? Lần nào kiểm tra cũng đứng đầu."
Một người khác chống cằm, vẻ mặt đầy bất mãn.
"Đúng là người với người khác nhau. Tôi học muốn gãy cả tay, cuối cùng vẫn chỉ được tám mươi mấy."
"Cậu còn than à? Tôi chỉ mong có một người anh em chí cốt học giỏi như Trình ca thôi."
"Cậu ấy còn đỡ, ít nhất Trình ca nhìn còn giống người bình thường."
Cả nhóm bật cười.
"Nhưng mà nói thật, hai người bọn họ đúng là kỳ lạ. Một học bá lúc nào cũng đứng đầu, một người thì mưu mẹo như cáo, khoẻ như trâu. Đúng là bạn thân của học bá có khác."
Những câu nói ấy vang lên trong lớp học, bình thường đến mức không ai nhận ra có điều gì sai.
Trình Dạ An nhìn quanh lớp, nhìn những gương mặt quen thuộc, nhìn những tiếng nói quen thuộc.
Cuộc trò chuyện dường như hết sức bình thường nay lại mang một không khí quái dị, tiếng cười của các cô cậu học sinh nghe lại đặc biệt chói tai.
"Các cậu..."
Trình Dạ An dừng lại.
"Trần Mặc đâu?"
Câu hỏi vừa vang lên, lớp học vốn đang ồn ào bỗng yên đi vài giây.
Giang Hạo nhíu mày.
"Cậu hỏi gì vậy?"
Trình Dạ An không trả lời.
Ánh mắt cậu vẫn nhìn về phía chiếc bàn trống cạnh cửa sổ.
Một chiếc bàn mà cậu biết rất rõ.
Một chiếc bàn đã trống suốt một tháng.
Nhưng vừa rồi... cả lớp lại giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trình Dạ An không nghe rõ những lời phía sau nữa.
Cổ họng cậu nghẹn lại, dạ dày cuộn lên dữ dội. Cảm giác buồn nôn đến quá nhanh khiến cậu gần như không kịp suy nghĩ.
Cậu đứng bật dậy.
Chiếc ghế phía sau va vào bàn phát ra một tiếng động chói tai. Giang Hạo còn chưa kịp hỏi chuyện gì, Trình Dạ An đã bước nhanh ra khỏi lớp.
Hành lang vắng hơn bình thường. Cậu chạy một mạch vào nhà vệ sinh cuối dãy, chống tay lên bồn rửa, nôn thốc nôn tháo.
Nước lạnh chảy xuống đầu ngón tay.
Một lúc sau, Trình Dạ An mới ngẩng đầu lên.
Khuôn mặt tái nhợt trong gương đúng là của cậu, nhưng lại đang có biểu cảm bàng hoàng và sợ hãi chưa có bao giờ.
Cậu nhìn chính mình vài giây.
Không phải nằm mơ. Cũng sẽ không phải cậu nhớ nhầm.
Một tháng trước, cậu đã đứng trước linh đường của Trần Mặc.
Cậu đã nhìn thấy bức ảnh đặt giữa những bó hoa trắng. Cậu đã nghe người thân và bạn bè nói lời tiễn biệt. Cả lớp và một số thầy cô, phụ huynh đều cùng tham dự tang lễ.
Nhưng vừa rồi...
Cậu lại nhìn thấy bài kiểm tra của cậu ấy.
Nghe mọi người nhắc đến cậu ấy.
Như thể rằng Trần Mặc vẫn đang học ở lớp này.
Trình Dạ An siết chặt tay.
"Chuyện quái gì vậy..."
Cậu lẩm bẩm.
*****
Trình Dạ An đứng trước cửa lớp vài giây.
Bên trong vẫn là khung cảnh quen thuộc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tiếng giáo viên đang dọn đồ hét tiết, tiếng bút lướt trên giấy, tiếng lật sách khe khẽ giữa những dãy bàn. Không ai nhắc đến việc cậu vừa đột nhiên chạy ra ngoài, cũng không ai tỏ vẻ quá quan tâm.
Cậu vừa bước vào lớp, vài ánh mắt đã nhìn sang.
"Đỡ hơn chưa?"
Giang Hạo quay đầu hỏi nhỏ.
Trình Dạ An không trả lời. Cậu chỉ kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt lên mặt bàn, ánh mắt chậm rãi rơi xuống tờ bài kiểm tra bên cạnh.
Tờ giấy trắng.
Những nét chữ quen thuộc.
Con số đỏ nổi bật ở góc phải.
100 điểm.
Bên dưới là cái tên khiến cánh tay cậu run rẩy.
Trần Mặc.
Ngón tay Trình Dạ An khẽ siết lấy mép giấy.
Cậu muốn nói gì đó, nhưng cổ họng khô khốc. Mãi một lúc sau, giọng nói mới thoát ra.
"Trần Mặc..."
Mấy người gần đó quay đầu nhìn cậu.
"Cậu ấy..."
Trình Dạ An nhìn quanh lớp, ánh mắt dừng lại trên từng gương mặt quen thuộc.
"Tại sao bài kiểm tra của cậu ấy vẫn ở đây?"
Không ai trả lời ngay.
Cậu cúi xuống nhìn tờ giấy một lần nữa, rồi nói chậm rãi:
"Không phải cậu ấy đã chết rồi sao?"
Câu nói vừa vang lên, cả lớp đột nhiên yên lặng.
Không phải sự im lặng của sợ hãi, mà là sự im lặng của những người không hiểu cậu đang nói điều gì.
Giang Hạo nhìn cậu, vẻ mặt đầy khó hiểu.
"Dạ An..."
"Cậu đang nói gì vậy?"
Trình Dạ An nhìn thẳng vào cậu.
"Vụ cháy thư viện."
"Trần Mặc chết trong vụ đó."
Cậu vừa dứt lời, một bạn nữ ngồi phía trước lên tiếng.
"Đúng mà."
"Trần Mặc mất một tháng trước."
Trình Dạ An buông lỏng bàn tay.
"Cậu biết?"
Cô nhìn cậu như thể câu hỏi ấy thật kỳ lạ.
"Đương nhiên biết."
"Không phải cả lớp đều đi dự tang lễ sao?"
Một bạn nam phía sau cũng lên tiếng:
"Đúng rồi."
"Hôm đó chúng ta còn cùng nhau đến tiễn cậu ấy."
Từng câu nói rơi xuống.
Bình tĩnh.
Rõ ràng.
Không có ai phủ nhận cái chết của Trần Mặc.
Chính điều đó mới khiến Trình Dạ An không thể hiểu nổi.
Bọn họ nhớ.
Bọn họ biết.
Bọn họ đều biết Trần Mặc đã chết.
Trình Dạ An ngồi im tại chỗ, cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay lan dần lên. Nếu mọi người đều biết Trần Mặc đã chết, vậy tại sao vừa rồi họ lại gọi tên cậu ấy? Tại sao một bài kiểm tra hai ngày của người đã không còn tồn tại vẫn nằm trên bàn cậu?
Bàn tay đang nắm tờ giấy bất giác siết chặt hơn.
Cậu cúi xuống nhìn lại.
“Vậy cái gì- ”
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, đồng tử Trình Dạ An co lại.
Cái tên trên bài kiểm tra đã thay đổi.
Dòng chữ Trần Mặc biến mất như chưa từng tồn tại.
Thay vào đó là một cái tên quen thuộc đến đáng sợ.
Trình Dạ An.
Cậu ngẩn người.
Con số đỏ ở góc phải vẫn không thay đổi.
100 điểm.
Nhưng người đạt điểm tuyệt đối trên tờ bài kiểm tra này lại là chính cậu.
Trình Dạ An buông lỏng tay.
Tờ giấy rơi xuống mặt bàn.
Cậu chớp mắt, nhìn lại lần nữa, nhưng mọi thứ vẫn như cũ. Cái tên ấy vẫn nằm đó, nét chữ ấy vẫn giống hệt chữ của cậu, ngay cả những dấu sửa bài cũng quen thuộc đến mức không thể nhầm lẫn.
Giống như từ đầu đến cuối, tờ bài kiểm tra này vốn thuộc về cậu.
"Trình Dạ An?"
Giọng Giang Hạo vang lên bên cạnh.
"Ổn không?"
Trình Dạ An không trả lời.
Ánh mắt cậu chậm rãi chuyển về phía cuối lớp.
Chiếc bàn cạnh cửa sổ vẫn trống không.
Không có sách vở.
Không có cặp sách.
Không có người ngồi ở đó.
Nhưng vài phút trước, cả lớp vẫn có thể bình thản nhắc đến chủ nhân của chiếc bàn ấy.
Một người mà tất cả đều nhớ đã chết.
Chỉ có cậu là người duy nhất nhận ra có điều gì đó không đúng.
Giang Hạo nhìn sắc mặt trắng bệch của Trình Dạ An, nhất thời không biết nên nói gì. Những người xung quanh cũng bắt đầu khuyên cậu có lẽ chỉ là do mệt quá nên nhớ nhầm. Có người còn cười nói rằng gần đây cậu thường ngủ trong giờ, biết đâu vừa rồi lại nằm mơ giữa tiết học rồi chưa tỉnh hẳn. Vài câu trêu chọc vang lên, bầu không khí trong lớp dần trở lại bình thường như thể chuyện vừa rồi chỉ là một sự cố nhỏ.
Trình Dạ An không giải thích.
Cậu chỉ cúi đầu, im lặng nhìn tờ bài kiểm tra trên bàn.
Không ai nhận ra ánh mắt cậu vẫn dừng lại ở cái tên kia rất lâu.
Có lẽ cậu thực sự đã nhầm?
Trình Dạ An vò đầu: “Mình điên rồi sao?”
Tiếng chuông báo hết tiết vang lên.
Mọi người nhanh chóng thu dọn sách vở, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Giáo viên mới bước vào lớp, giọng giảng bài quen thuộc lại vang lên. Trình Dạ An ngồi trong góc bàn, nhìn những dòng chữ trên bảng dần trở nên mơ hồ.
Cậu vốn không phải người chăm chỉ trong giờ học.
Ngủ gật trong lớp đối với cậu không phải chuyện hiếm.
Nhưng hôm nay, cơn buồn ngủ đến quá nhanh.
Chưa được bao lâu, tiếng giảng bài đều đều đã kéo ý thức của cậu chìm xuống.
Trình Dạ An gục đầu xuống bàn.
Lần này, không ai gọi cậu dậy.
Trình Dạ An không biết mình đã ngủ bao lâu.
Trong giấc mơ mơ hồ, cậu nghe thấy tiếng giáo viên giảng bài, tiếng bút viết trên bảng, tiếng lật sách của những người xung quanh. Tất cả đều quen thuộc đến mức khiến cậu không muốn tỉnh lại.
Nhưng đâu đó trong khoảng không hỗn loạn ấy, luôn có một cảm giác khó chịu bám lấy cậu.
Giống như cậu đang quên mất một chuyện rất quan trọng.
"Trình Dạ An..."
Có ai đó đang gọi tên cậu.
Cậu muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như bị thứ gì đó đè xuống.
"Trình Dạ An."
Lần này rõ hơn.
Cậu chậm rãi mở mắt.
Ánh sáng đầu tiên đập vào mắt khiến cậu hơi nheo lại. Nhưng chỉ vài giây sau, Trình Dạ An nhận ra có gì đó không đúng.
Ngoài cửa sổ không còn là bầu trời xám nhạt của buổi sáng.
Mà là một màu đen đặc.
Bầu trời phía ngoài đã chìm hoàn toàn vào bóng tối, không có lấy một tia sáng sót lại. Những đám mây đen dày đặc trải dài như một tấm màn khổng lồ phủ kín cả khoảng không, nặng nề đến mức tưởng như chỉ cần đưa tay lên là có thể chạm vào. Chúng cuộn lại từng lớp, tối đến mức không giống bầu trời ban đêm bình thường, mà giống như một mảng mực đổ tràn lên thế giới.
Trình Dạ An nhìn chằm chằm ra ngoài.
Không có tiếng mưa.
Không có tiếng gió.
Chỉ có sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Cậu quay đầu nhìn lại lớp học.
Đèn trên trần nhà vẫn sáng, nhưng ánh sáng trắng ấy hôm nay lại yếu ớt một cách khác thường. Nó chỉ đủ soi rõ những dãy bàn gần đó, cố gắng chống lại bóng tối đang len qua những ô cửa sổ. Những góc phòng xa hơn chìm trong một lớp mờ nhạt, như thể cả căn phòng đang bị màn đêm bên ngoài từng chút một nuốt lấy.
Trình Dạ An bất giác nhìn đồng hồ.
Kim giờ đã chạy qua một khoảng lớn.
Cậu khựng lại.
Trong trí nhớ của cậu, hôm nay mới chỉ bắt đầu tiết học.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại giống như đã trôi qua cả một ngày dài.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Âm thanh đột ngột phá tan sự yên tĩnh trong lớp.
Các học sinh lần lượt đứng dậy, thu dọn sách vở, tiếng nói chuyện nhanh chóng lấp đầy căn phòng.
"Đi thôi."
"Nhanh lên, muộn rồi."
Từng người rời khỏi chỗ ngồi.
Trình Dạ An vẫn ngồi yên.
Một lát sau, cậu mới gọi Giang Hạo đang chuẩn bị ra khỏi lớp.
"Giang Hạo."
"Ừ?"
"Cậu..."
Cậu ngập ngừng vài giây.
“Chúng ta mới chỉ học hai tiết thôi đúng không?”
Giang Hạo dừng bước, quay đầu nhìn cậu.
Vẻ mặt cậu ta dần trở nên khó hiểu.
"Hai tiết?"
Trình Dạ An gật đầu.
"Ừ."
"Cậu ngủ đến mơ luôn rồi à?"
Giang Hạo bật cười.
"Hôm nay học cả ngày rồi."
Trình Dạ An sững người.
"Cái gì?"
"Cậu còn đi ăn trưa với bọn tôi mà."
Giang Hạo nhìn cậu.
"Trưa nay cậu còn than căn tin đông, bảo lần sau phải đi sớm hơn."
Cậu nhìn Giang Hạo. Rồi nhìn những người khác trong lớp. Không ai có vẻ đang nói đùa. Một vài người còn gật đầu xác nhận.
"Cậu quên thật à?"
"Không phải buổi trưa chúng ta còn ngồi cùng nhau sao?"
Trình Dạ An không trả lời.
Trong đầu cậu hiện lên một khoảng trống.
Buổi trưa?
Ăn cơm?
Cậu không nhớ.
Hoàn toàn không nhớ.
Nhưng những người trước mặt lại kể về chuyện đó như một ký ức hiển nhiên mà tất cả đều cùng trải qua.
Cậu chậm rãi đứng dậy.
Ánh mắt vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đen kịt vẫn bao phủ toàn bộ thành phố.
Trình Dạ An ngẩn người ra...
Một là cậu bị điên.
Hai là thế giới này điên rồi
Trình Dạ An không nói thêm gì nữa.
Cậu thu dọn sách vở, đeo cặp lên vai rồi đi theo dòng người ra khỏi lớp.
Hành lang lúc tan học vẫn đông đúc như mọi ngày. Học sinh nối nhau đi xuống cầu thang, tiếng nói chuyện vang lên khắp dãy nhà. Có người bàn về bài kiểm tra hôm nay, có người hẹn nhau đi ăn tối, có người vừa đi vừa than thở vì bài tập ngày mai.
Mọi thứ đều bình thường.
Bình thường đến mức khiến Trình Dạ An càng cảm thấy bất an.
Cậu đi phía sau vài người bạn trong lớp, ánh mắt vô thức lướt qua những bức tường hành lang.
Nơi này cậu đã đi qua vô số lần. Mỗi ngày đều giống nhau.
Những bảng thông báo dọc hành lang vốn quen thuộc hiện ra trước mắt cậu.
Những tờ giấy thông báo hoạt động của trường, vinh danh học sinh đạt giải, lịch thi, nội quy, và cả những tin tức được dán ở góc ngoài cùng.
Dán cả ảnh Trần Mặc đạt giải nhất Olimpic Toán và ảnh chính cậu giải nhất Cuộc thi Điền kinh.
Trình Dạ An nhìn chằm chằm vào bức ảnh bên cạnh.
Trong ảnh, Trần Mặc đang đứng giữa hàng học sinh được tuyên dương, khuôn mặt vẫn là dáng vẻ bình tĩnh quen thuộc ấy. Nụ cười trên môi rất nhạt, giống hệt dáng vẻ của cậu ấy mỗi khi bị mọi người trêu là "học bá không có cảm xúc".
Một người đã chết.
Nhưng những dấu vết về cậu ấy vẫn xuất hiện khắp nơi.
Trình Dạ An vốn định không chú ý nữa.
Cho đến khi một dòng chữ lọt vào mắt cậu.
Bước chân cậu chậm lại.
Trên bảng thông báo có một tờ giấy trắng mới được dán lên.
Bên trên là dòng chữ lớn:
THÔNG BÁO TÌM NGƯỜI MẤT TÍCH.
Trình Dạ An.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất. Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa của học sinh đều trở nên xa xôi như vọng đến từ một nơi khác. Cậu đứng trước bảng thông báo, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của mình.
Bên dưới là những dòng thông tin.
Tên.
Tuổi.
Lớp học.
Ngày mất tích.
Trình Dạ An cảm thấy đầu óc trống rỗng.
Cậu cúi xuống nhìn chính mình.
Cậu đang đứng ở đây.
Đang thở.
Đang nhìn thấy tất cả những thứ này.
Nhưng trên tờ thông báo kia... cậu lại là một người đang được tìm kiếm.
Cậu kéo mạnh một bạn học đến trước mặt.
Dường như tức giận vì đột nhiên bị kéo, bạn học ấy quay đầu nhìn cậu.
"Sao vậy?"
Trình Dạ An không trả lời. Cậu bước nhanh về phía trước, nắm lấy vai người kia.
"Tôi mất tích khi nào?"
Người bạn kia sững sờ.
"Hả?"
"Tôi hỏi..." Giọng Trình Dạ An khàn đi. "Tôi mất tích khi nào?"
Người kia nhìn cậu, rồi lại nhìn về phía bảng thông báo.
“Hình như… là hôm nay?”
Một khoảng im lặng kỳ lạ xuất hiện.
Vẻ mặt cậu ta dần thay đổi. Không phải vì kinh ngạc mà giống như vừa nhận ra một điều gì đó vô lý.
"Đúng nhỉ..."
Cậu ta lẩm bẩm.
"Cậu mất tích..."
"Vậy cậu ở đây là ai?"
Trình Dạ An không nói được gì.
Người kia nhìn cậu vài giây, sau đó miễn cưỡng nở một nụ cười.
"Thôi."
"Tìm thấy là tốt rồi."
"Chúc mừng nhé."
Câu nói ấy khiến Trình Dạ An lạnh sống lưng.
Bởi vì cách cậu ta nói... giống như đang chúc mừng một người vừa trở về từ cõi chết.
Người bạn đó tiến sát lại gần cậu. Mở nụ cười nhìn ngoác tận mang tai.
"À... nhân tiện…."
"Cậu vẫn còn nhớ tôi à?"
Đúng lúc đó, phía cuối hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một nhóm học sinh từ cầu thang chạy ra, tiếng nói chuyện ồn ào lập tức phá tan sự im lặng. Dòng người tràn qua, xô lại khiến Trình Dạ An lùi về phía sau.
Khi cậu lấy lại thăng bằng, người bạn vừa nói chuyện với cậu đã biến mất giữa đám đông.
Cậu đứng lại một mình trước bảng thông báo.
Bên ngoài cửa sổ hành lang, bầu trời đã tối đen như bị che phủ bởi một tấm bạt khổng lồ. Ánh đèn từ những tòa nhà xung quanh chỉ có thể chiếu sáng một khoảng nhỏ dưới sân trường, yếu ớt đến mức dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị màn đêm nuốt chửng.
Trình Dạ An nhìn bức ảnh của mình trên bảng.
Một suy nghĩ lạnh lẽo chậm rãi hiện lên trong đầu.
Có lẽ...
người đang đứng ở đây mới là kẻ không nên tồn tại.
Trình Dạ An không biết mình đã rời khỏi trường bằng cách nào.
Đến khi lấy lại ý thức, cậu đã ngồi trên xe đạp, hai tay nắm chặt tay lái, bánh xe lao nhanh trên con đường quen thuộc về nhà.
Gió đêm tạt vào mặt lạnh buốt.
Hai bên đường lướt qua những mảng sáng tối đan xen. Đèn đường vẫn bật, những cửa hàng vẫn sáng đèn, xe cộ vẫn chạy qua lại như mọi ngày, nhưng trong mắt Trình Dạ An, tất cả đều trở nên xa lạ đến mức đáng sợ.
Cậu đạp càng lúc càng nhanh.
Không phải vì muốn chạy trốn.
Mà vì trong đầu cậu đang có quá nhiều câu hỏi không thể giải thích.
Vụ cháy thư viện không một lời giải đáp. Cái chết của Trần Mặc.
Sự kì lạ của các bạn học.
Bài kiểm tra vốn thuộc về người đã chết.
Thời gian đảo lộn.
Rồi đến chính cậu.
Bức ảnh trên bảng thông báo.
Dòng chữ "mất tích".
Một người đang đứng ở trường học, đang nói chuyện với bạn bè, đang nhìn thấy tất cả mọi thứ...
lại trở thành người mà mọi người đang tìm kiếm.
Trình Dạ An cảm thấy đầu óc mình như bị chia thành hai nửa.
Một nửa cố gắng phủ nhận.
Có thể cậu thật sự quá mệt.
Có thể tất cả chỉ là một giấc mơ kỳ quái.
Nhưng một nửa khác trong đầu lại không ngừng nhắc nhở cậu.
Không.
Có thứ gì đó đã thay đổi.
Có lẽ không phải hôm nay.
Mà có thể...
chính cậu cũng đang trở thành một phần trong đó.
"Cái quái gì đang xảy ra vậy..."
Cậu lẩm bẩm.
Giọng nói tan vào trong gió.
Nếu tất cả những chuyện hôm nay đều có liên quan đến những người mất tích...
Và nếu cậu thật sự là người "đã mất tích" như tờ thông báo kia ghi...
Thì căn nhà ấy... liệu còn nhớ cậu không?
Ý nghĩ ấy khiến sống lưng Trình Dạ An lạnh buốt.
Cậu không biết mình đang chạy trốn điều gì.
Hay đang chạy về phía điều gì.
Cậu chỉ biết, có một cảm giác mãnh liệt đang thôi thúc mình phải trở về ngay lập tức.
Giống như trong căn nhà cũ kỹ ấy... có một đáp án đang chờ cậu.
Hoặc... một sự thật mà cậu sẽ không bao giờ muốn biết.




