Đọc truyện
Chương 2: Bữa cơm trưa
Nhà Hòa có bốn cái ghế nhưng không cái nào giống cái nào. Ghế của bố cao nhất, tựa lưng bị mối mọt một lỗ to như nắm tay, nhưng bố vẫn ngồi vững như tượng. Ghế của mẹ thấp nhất, vì mẹ bảo "mẹ ngồi thấp cơm khỏi bắn vào áo". Ghế của Hòa thì một chân bị kê bằng miếng gạch hồng, mà mỗi lần cô hào hứng kể chuyện gì đó là ghế lại kêu "kẽo kẹt" như đang góp lời. Còn ghế của Cường cái ghế của thằng em lên bảy bị bố đục thêm một bậc chân cho em chạm bàn, nhưng Cường vẫn cứ với, cứ với, nên cằm em lúc nào cũng sát mép bát cơm.
Bữa cơm tối nay có món cá kho dứa mà theo cô là món mẹ nấu ngon nhất, nhưng cũng là món mẹ hay "vô tình" gắp cho Cường miếng ngon nhất. Hòa không phải không thấy. Cô thấy rõ như ban ngày, miếng cá nào có nhiều thịt trắng bóc, mẹ sẽ gắp sang bát em, kèm theo câu: "Thằng bé đang lớn, phải ăn nhiều."
Hòa chỉ ậm ừ, cắm mặt vào bát cơm. Không phải cô giận, vì cô biết mẹ thương em hơn một chút, điều đó cũng như việc ông trời thương người khóc nhè nhiều hơn ấy mà. Nhưng cô mười một tuổi rồi, cô cũng biết mẹ thương cô theo cách khác, mẹ để phần cô nhiều nước kho hơn, vì Hòa thích chan cơm.
Nhưng rồi bố đặt đũa xuống, gắp nguyên một khoanh cá phần bụng béo ơi là béo bỏ vào bát Hòa. Ông không nói gì, chỉ lầm bầm:
– Cá này kho thế này là ngon nhất, không có hành khô thì hơi tiếc.
– Nhà mình hết hành từ hôm qua đấy.
Mẹ nói, tay vẫn gắp cho Cường.
– Ừ, mai tôi mua.
Bố quay sang Hòa, nháy mắt.
– Ăn đi con, mập lên một tí cho bố dễ bế.
Hòa bật cười, nhìn bố. Bố có bế cô hồi nào đâu, cô lớn như cái thùng rồi cơ mà. Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn ăn miếng cá, múc một thìa cơm đầy, nhai nhồm nhoàm. Mùi cá kho quyện với mùi cơm nóng, hòa vào tiếng quạt bàn kêu rì rì. Cái quạt chỉ có hai tốc độ: mạnh và rất mạnh, nhưng bật lên là cả nhà được hưởng. Cường đang bóp nát miếng cá trong bát, vì em không thích ăn da cá. Mẹ định quát nhưng bố đã giơ tay ra, nhẹ nhàng nhặt miếng da cá ra trước, rồi nói:
– Thế này mới đúng, con ăn thịt đi, da cho bố.
Cường gật đầu, hớn hở, rồi bỗng nhiên ngẩng lên hỏi:
– Thế bố có ăn da của chị không?
Hòa nhìn bố, bố nhìn Hòa. Bố đưa đũa, gắp một miếng da cá từ bát Hòa bỏ vào miệng, nhai nhóp nhép:
– Ăn chứ, bố ăn da của ai cũng được, nhưng phải chia đều. Con gái cần da cá để da trắng, con trai cần da cá để... cứng cáp.
– Cứng cáp để làm gì hả bố? – Cường hỏi.
– Để khi chị mày đá đít, mày khỏi đau.
Hòa phì cười, suýt làm cơm văng ra bàn. Cường liền nhăn nhó, nhìn mẹ cầu cứu. Mẹ lắc đầu:
– Hai đứa này, ăn cơm mà không yên. Hòa, ăn xong con rửa bát.
– Trời, lại rửa bát! – Hòa kêu lên, nhưng trong giọng không hề có phàn nàn. Cô thích rửa bát vì lúc đó mẹ hay đứng bên cạnh, mẹ sẽ chỉ cô cách chà cho sạch dầu mỡ, và mẹ sẽ thủ thỉ mấy chuyện ở chợ.
Cường thấy chị than thì nhanh nhảu:
– Hôm nay em rửa bát, chị không được cướp đâu đấy.
– Mày rửa?
Hòa nhướng mày.
– Lần trước mày rửa xong mẹ còn phải rửa lại đấy.
– Lần này em rửa sạch thật!
– Sao mày lại muốn rửa?
Hòa hỏi dồn.
Cường ngập ngừng, rồi ú ớ:
– Tại... bố nói em lớn như cái sào rồi, phải làm việc nhà. Em đang tập để sau này đỡ bị chị mắng.
Bố lúc đó đang múc thêm canh, nghe xong cười khà khà:
– Thằng này nói như đúng rồi đấy. Cho nó rửa, xem nó rửa đến mấy giờ.
Mẹ chỉ tay ra sân:
– Rửa ở vòi nước, nhớ đóng cửa kẻo muỗi bay vào. Mà Cường, con có rửa sạch không?
– Có ạ!
Cường đứng dậy nhưng chưa kịp cầm bát thì Hòa đã giật lấy:
– Thôi, mày ra xúc cám cho lợn kia kìa, tao rửa cho nhanh.
Cường thụt tay lại, thè lưỡi trêu chị, chạy ra sân. Hòa bê chồng bát ra bồn nước, nghe phía sau tiếng mẹ bảo bố:
– Mai chợ có cá hú non, mua đi, con gái thích ăn.
Bố đáp:
– Ừ, mua. Mua thêm tí bắp cải, nó bảo học được điểm mười môn Văn.
Hòa vừa kỳ bát vừa cười thầm. Cô đâu có nói học điểm mười, cô chỉ bảo cô viết một bài văn tả về bố, và cô viết bố là người "giống như cái ghế tựa lưng dù mọt nhưng vẫn vững" nhưng cô không biết bố đọc trộm hay thầy giáo kể cho bố nghe.
Cô chỉ biết, bữa cơm tối nay cũng như bao bữa cơm khác có cá kho, có tiếng quạt kêu rì rì, có Cường nghịch ngợm, có mẹ làu bàu, và có bố nháy mắt với cô những lúc mẹ không để ý.
Cô tưởng mọi bữa cơm đều như thế.
Tất nhiên, lúc ấy cô chưa biết những cái ghế có thể thừa ra. Cô chưa biết rằng có những bữa cơm, dù có đủ thức ăn nhưng vẫn sẽ cảm thấy thiếu vắng cái gì đó.
Lúc này, Hòa chỉ bận tâm đến miếng bọt biển và cái chén dầu mỡ, và câu hỏi lớn nhất lúc này của cô là: "Không biết mai mẹ nấu bắp cải xào hay luộc nhỉ?"




