chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 3: Chiếc xe đạp màu xanh

Chiếc xe đạp của Hòa cũ đến mức mỗi lần đạp là cả xóm biết cô đi học. Không phải vì tiếng chuông, mà vì tiếng xích tuột. Keng! Cắc! Là dừng lại, khom xuống, móc xích lên, dầu đen dính đầy tay, rồi lại đạp tiếp. Mỗi sáng đi học, Hòa mất ít nhất ba lần tuột xích. Có hôm xích tuột ngay giữa ngã ba, cô phải dắt bộ tới trường, vào lớp trễ, cô giáo nhìn mà không cần hỏi chỉ nhìn bàn tay đen xì là biết.

Hòa không than, nhưng cô mong có một chiếc xe mới. Không cần xịn đâu, chỉ cần xích không tuột là được.

Một tối, cô nói với bố:

– Bố ơi, hay là... nhà mình mua xe mới đi ạ? Xe cũ của con tuột xích suốt, đi học muộn hoài.

Bố đang vá lại chiếc áo của Cường, tay chậm lại một nhịp. Mẹ ở trong bếp nghe thấy, mở miệng định nói nhưng bố đã cười trước:

– Ừ, bố biết.

Không thêm câu nào khác.

Hòa nghĩ chắc bố đồng ý. Cô háo hức cả tuần, tối nào cô cũng tưởng tượng ra chiếc xe mới: màu đỏ, có giỏ phía trước, có chuông kêu "kính coong" thay vì cái chuông cũ đã đập méo từ năm ngoái. Cô thầm so sánh với xe của mấy bạn trong lớp, xe của bạn Lan màu hồng có giỏ rất đẹp, xe của bạn Hùng màu trắng mới nguyên. Lần này cô cũng sẽ có một chiếc.

Nhưng vài hôm sau, Hòa đi học về, không thấy xe cũ ở dưới gốc me. Cô hốt hoảng chạy vào nhà, chưa kịp hỏi thì đã thấy bố ngồi ngoài sân, trước mặt là chiếc xe cũ. Nhưng nó khác rồi.

Bố đã tháo tung nó ra. Xe được lau sạch sẽ, dầu nhờn mới bóng loáng. Mấy cái ốc vít lung lay đã được siết chặt. Cái giỏ đằng trước bị móp được bố nắn lại, tuy không lành lặn hoàn toàn nhưng đỡ hơn. Và điều làm Hòa ngỡ ngàng nhất: bố đang sơn lại toàn bộ xe màu xanh lá cây.

Màu xanh mà Hòa thích nhất. Màu của sự tươi mới, của chồi non mới nhú nó đẹp đẽ và sạch sẽ mà hằng đêm cô vẫn mơ.

Hòa đứng im. Bố ngẩng lên, tay dính sơn, miệng nở nụ cười:

– Xe bố sơn lại rồi. Có đẹp không?

Hòa đáng lẽ phải vui, nhưng cô hơi thất vọng. Vì đó không phải xe mới. Nó vẫn là xe cũ, chỉ khác màu thôi. Nó vẫn có cái yên nứt một đường ở giữa, vẫn có hai cái tay lái bị trầy xước, chỉ khác là giờ nó có lớp sơn xanh mới tinh.

Cô nói nhỏ:

– Đẹp ạ. Nhưng mà...

– Nhưng mà cũ vẫn là cũ hả con? 

Bố cười, nhưng vẫn có chút gì đó buồn.

– Bố biết. Bố cũng muốn mua xe mới cho con lắm. Để bố dành thêm một thời gian nữa nhé, đến khi con thi cấp ba, bố sẽ cố.

Hòa định nói "thôi bố" nhưng bố đã đưa tay lên lau mồ hôi, để lại một vệt sơn xanh loang trên trán. Trông bố như người hề vui tính trong rạp xiếc lưu động mà hè nào cũng ghé qua xóm. 

Hòa bật cười.

– Bố có biết trán bố dính sơn không?

– Hả? 

Bố đưa tay lau tiếp, vệt sơn càng loang rộng.

Cường từ trong nhà chạy ra, thấy bố liền cười bò:

– Bố hóa thành người xanh!

Mẹ ra xem, lắc đầu:

– Ông làm ăn gì mà lấm lem thế, vào tôi tắm cho.

Cả nhà cùng cười.

Hòa vẫn đứng nhìn chiếc xe màu xanh dưới nắng chiều. Sơn mới còn hơi dính, bố bảo phải để khô qua đêm. Cô khẽ đưa tay chạm nhẹ vào chiếc giỏ, cảm nhận lớp sơn mịn mát dưới đầu ngón tay. Nó vẫn là xe cũ nhưng nó khác rồi.

Bởi vì bố đã tự tay làm nó.

Và trong mắt một đứa trẻ mười một tuổi, thứ gì bố làm bằng tay bao giờ cũng quý hơn thứ bỏ tiền ra mua. Cô tự hỏi sao mình lại chưa từng nghĩ đến điều đó.

Buổi chiều hôm ấy, bố bảo:

– Khuya nay khô rồi. Sáng mai bố chở con ra quán sách cũ mua vài quyển tập nhé.

Hòa gật đầu:

– Vâng ạ. Nhưng để con đèo bố.

– Đèo bố?

Bố cười khà. 

– Con đèo được bố à? Bố nặng gấp ba lần con.

– Thì con đèo bố từ từ, nếu không được thì bố đèo con.

Cường chen vào:

– Em cũng đi! Em cũng đi! Chở em với!

Hòa trề môi.

– Tối nay mày rửa chén mới cho đi.

Cường la lên.

– Hôm qua em rửa rồi! 

– Hôm qua mày rửa dơ.

Mẹ từ trong bếp nói vọng ra:

– Thôi cho nó đi, mẹ rửa chén cho. Mà Cường, con hứa không được nghịch ống bơm nhé.

– Dạ! Cường hét vang.

Cả nhà lại rộn ràng tiếng cười nói.

Sáng hôm sau, chiếc xe màu xanh đã khô ráo. Hòa đạp thử vài vòng quanh sân, xích không tuột, phanh ăn, bánh xe lăn nhẹ nhàng. Nó có hơi chật hơn mọi hôm vì hôm nay có bố ngồi đằng sau, nhưng Hòa thấy sướng. Cô nghe thấy giọng bố thì thầm:

– Đạp chậm thôi, đừng để bố ngã.

– Bố phải bám chặt xe vào.

– Ừ, bố giữ rồi.

Cường chạy bộ bên cạnh, vừa chạy vừa hét:

– Bố ơi, bố sợ chị Hòa té không?

– Bố sợ mày té thì có!

Hòa phì cười, chiếc xe lạng qua một vũng nước nhỏ. Bố ở phía sau lắc lư, nhưng ông không rời tay khỏi yên xe sau. 

Ở quán sách cũ, bố mua cho Hòa ba cuốn vở mới với giá rẻ. Cô thích mùi giấy cũ và mực in phai. Cô mở một cuốn, viết thử: "Hòa, 11 tuổi." Cường nheo mắt nhìn:

nhìn:

– Chị viết gì mà xấu thế?

– Mày im.

– Bố ơi, chị viết xấu lắm!

Bố cúi xuống, nhìn nét chữ của Hòa rồi nói:

– Không xấu. Nhưng viết nắn nót hơn thì đẹp. Đây, con nhìn bố viết này.

Bố cầm bút chì, viết vào một góc vở: "Bố yêu con." Dòng chữ nguệch ngoạc nhưng to và rõ. Hòa vừa nhìn thấy đã muốn khóc, nhưng cô không hiểu tại sao mình lại muốn khóc. Có lẽ vì bố không biết viết chữ đẹp, nhưng ông vẫn cố để con gái thấy dòng chữ của ông.

Cường lại cười:

– Bố viết còn xấu hơn chị!

– Thì bố học hết lớp ba, có hơn chị mày không? 

Bố cười xoa đầu Cường.

 – Nên con phải học giỏi, đừng như bố.

Hòa gấp cuốn vở lại, cất thật cẩn thận vào cặp. Lúc về, bố đèo cô và Cường ngồi trên yên xe sau. Mặc dù bố bảo không an toàn nhưng Cường nhất quyết không chịu đi bộ. Bố đạp chầm chậm qua con đường quê, cỏ dại ven đường xanh mướt, gió thổi mát rười rượi.

Cô tự nhủ: "Xe mới hay xe cũ không quan trọng. Quan trọng là người đã sơn nó."

Về sau, khi Hòa lớn hơn, cô sẽ nhớ mãi ngày hôm đó. Nhớ sắc xanh của chiếc xe dưới nắng. Nhớ bố cong lưng đạp xe. Nhớ dòng chữ "Bố yêu con" nguệch ngoạc trong cuốn vở mua ở quán sách cũ.

Nhưng lúc này, cô mười một tuổi, và cô chỉ bám xe thật chặt để khỏi ngã, và Cường đang nói lảm nhảm đòi bố mua kẹo. Một buổi sáng tháng tư tràn ngập nắng, tiếng xe đạp lọc cọc trên đường đất, và cái cảm giác ấm áp lạ kỳ khi ngồi sau chiếc xe đạp cũ.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Chiếc xe đạp màu xanh

Chương 3: Chiếc xe đạp màu xanh·Ngư Vân

0:00 / 0:00