Đọc truyện
Chương 5: Tám giờ tối
Sau khi thiết lập chế độ “bạn thân”, chúng tôi cũng trao đổi phương thức liên lạc với nhau.
Tối hôm ấy, đúng tám giờ, tôi ngồi trước màn hình máy tính.
Ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn. Ánh sáng từ những ô cửa sổ đối diện hắt qua lớp rèm mỏng, loang thành từng mảng vàng nhạt trên sàn nhà. Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng kim đồng hồ tích tắc cứ đều đều vang lên, vô tình khiến khoảng thời gian chờ đợi trở nên dài hơn bình thường.
Con trỏ chuột dừng ngay trên biểu tượng hòm thư.
Chỉ một cú nhấp chuột thôi.
Vậy mà chẳng hiểu sao lòng bàn tay tôi lại lấm tấm mồ hôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, rồi lại rụt tay về.
Có gì mà phải hồi hộp chứ?
Đây chẳng qua chỉ là một email thông báo kết quả phỏng vấn.
Nếu đỗ thì vui, nếu không đỗ thì lần sau lại thử.
Tôi tự an ủi mình như thế, nhưng trái tim dường như chẳng chịu nghe lời. Nó cứ đập nhanh hơn bình thường, giống như một chú chim nhỏ vô tình mắc kẹt trong lồng ngực, hết lần này đến lần khác vỗ cánh.
Tôi hít vào một hơi thật sâu.
Một lần.
Rồi thêm một lần nữa.
Cuối cùng, tôi cũng đưa tay nhấp chuột.
Hòm thư mở ra.
Dòng chữ đầu tiên đập vào mắt khiến tôi sững người.
“Chúc mừng bạn đã vượt qua vòng phỏng vấn và trở thành một mảnh ghép của Câu lạc bộ Thể thao.”
Tôi im lặng.
Rồi tôi nhìn đi nhìn lại mấy lần, sợ rằng mình đã đọc nhầm.
Đến khi chắc chắn từng chữ vẫn nằm yên ở đó, tôi mới thở phào một hơi thật dài.
Khóe môi chẳng biết từ lúc nào đã cong lên thành một nụ cười.
Tôi đỗ rồi.
Tôi thật sự đỗ rồi.
Cảm giác ấy giống như vừa nhận được một món quà mà mình đã âm thầm mong chờ từ rất lâu, giống như giữa những ngày tháng học tập vốn chỉ toàn sách vở, bài kiểm tra và những áp lực vô hình, bỗng nhiên có một cơn gió mang theo mùi cỏ non thổi qua.
Nhẹ thôi.
Nhưng đủ để khiến cả một mùa hè trong lòng người trở nên rực rỡ.
Tôi ngồi trước màn hình rất lâu, thậm chí còn chẳng nhớ mình đã mỉm cười bao nhiêu lần.
Tôi vốn tưởng người đầu tiên tôi muốn chia sẻ tin vui này sẽ là bố mẹ.
Nhưng không hiểu sao, cái tên đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi lại là Minh Khang.
Tôi gần như không kịp suy nghĩ, lập tức cầm điện thoại lên.
Màn hình sáng lên.
Tôi mở khung chat với cậu ấy.
Ngón tay dừng trên bàn phím.
Tôi định gõ: “Tớ đỗ rồi!”
Nhưng nhìn một lúc, lại xóa đi.
Nghe có vẻ giống khoe khoang quá.
Tôi thử viết: “Tớ nhận được kết quả rồi.”
Lại xóa.
Hình như vẫn có chút nghiêm túc.
Cuối cùng, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, tôi chỉ gửi đi một câu đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.
“Helloo.”
Tin nhắn vừa gửi đi chưa đầy vài giây, bên kia đã hiện lên dòng chữ: “Đang soạn tin nhắn...”
Nhanh thật.
Tôi vô thức ngồi thẳng lưng.
Bây giờ đã là tám giờ tối, có lẽ cậu ấy cũng đang ở nhà.
Không hiểu sao chỉ một dòng chữ “đang soạn tin nhắn...” thôi cũng khiến tôi bất giác chờ đợi.
“Tingg.”
Tin nhắn của cậu ấy lập tức xuất hiện.
“Chào cậu, cậu đã nhận được mail chưa?”
Tôi ngẩn người.
Có một khoảnh khắc, tôi thật sự cảm thấy cậu ấy giống như có thể nhìn thấu những suy nghĩ mà tôi còn chưa kịp nói ra.
Tôi nhanh chóng trả lời:
“Tớ vừa nhận được mail rồi. Cậu có muốn biết kết quả không?”
Bên kia gửi tới một icon mặt cười.
“Có chứ... Tớ cá là cậu đã đỗ phỏng vấn.”
Tôi nhìn câu trả lời ấy, khóe môi lại bất giác cong lên.
Không hiểu sao, niềm vui vừa rồi vốn đã đủ lớn, vậy mà khi được nghe chính miệng cậu ấy nói ra, nó lại giống như được ai đó lặng lẽ phủ thêm một lớp mật ngọt.
“Đúng rồi đó.”
Tôi gửi đi.
Chỉ ba chữ.
Nhưng sau khi tin nhắn được gửi, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình.
Một lát sau, cậu ấy trả lời:
“Chúc mừng cậu nhé. Mong rằng sau này sẽ được cậu giúp đỡ.”
Tôi đọc đi đọc lại câu ấy.
“Được cậu giúp đỡ.”
Rõ ràng chỉ là một câu nói khách sáo rất bình thường.
Thế nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy vui.
Tôi cúi đầu, ngón tay chạm nhẹ lên bàn phím.
“Ừm, cảm ơn cậu...”
Tin nhắn vừa gửi đi, tôi lập tức cảm thấy hình như có chút xa cách.
Chúng tôi đã là bạn thân rồi mà. Nhắn như vậy có phải hơi xa cách quá không?
Tôi suy nghĩ vài giây.
Rồi chẳng hiểu lấy đâu ra dũng khí, tôi dè dặt gõ thêm hai chữ ở phía sau.
“...tiền bối.”
Tin nhắn vừa gửi đi, tôi lập tức úp điện thoại xuống bàn.
Nhanh đến mức chính mình cũng phải bật cười.
Nhưng chỉ vài giây sau, chiếc điện thoại lại rung lên.
Tôi nhìn nó.
Không dám mở.
Lại rung thêm một lần nữa.
Tôi cắn môi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lật điện thoại lên.
Tin nhắn của cậu ấy chỉ có một câu:
“Cậu gọi tớ như thế cũng được.”
Tôi nhìn bốn chữ ấy, chẳng hiểu sao lại thấy lòng mình khẽ rung lên.
Chỉ là “gọi thế cũng được” thôi mà.
Có gì đặc biệt đâu?
Tôi tự nhủ như vậy.
Thế nhưng tối hôm đó, tôi lại nhìn câu nói ấy lâu hơn mức cần thiết.
Khi ấy, tôi vẫn chưa hiểu được cảm giác ấy gọi là gì.
Tôi chỉ biết từ ngày hôm đó, mỗi khi nhìn thấy tên cậu ấy xuất hiện trên màn hình điện thoại, tâm trạng của tôi sẽ tốt hơn một chút.
Mỗi khi có thông báo tin nhắn từ cậu ấy, tôi sẽ vô thức mở ra nhanh hơn những dòng tin nhắn khác.
Và mỗi lần chúng tôi nói chuyện, thời gian dường như luôn trôi nhanh hơn bình thường.
Có những cuộc trò chuyện vô cùng vô tư, vậy mà nhiều năm sau, khi nhớ lại, người ta vẫn có thể nhớ rất rõ.
Có lẽ thanh xuân chính là như vậy.
Tối ấy, sau khi cuộc trò chuyện kết thúc, tôi đặt điện thoại xuống bên gối.
Ánh đèn trong phòng đã tắt.
Ngoài cửa sổ, gió đêm cuối hạ khẽ lướt qua hàng cây, mang theo chút mát mẻ của mùa thu đang chậm rãi đến gần.
Tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà trong bóng tối.
Ngày mai vẫn sẽ là một ngày bình thường.
Tôi vẫn sẽ đến trường, vẫn học bài, vẫn nghe giáo viên giảng những bài học quen thuộc, vẫn gặp những người bạn quen thuộc.
Chỉ là từ ngày mai, tôi sẽ có thêm một nơi để thuộc về.
Một câu lạc bộ mới.
Những người bạn mới.
Và một người...
dường như đang dần trở nên đặc biệt hơn một chút trong trái tim tôi.




