Đọc truyện
Chương 3: Bánh hoa quế
Khi Lâm Cẩm Nghi đẩy cửa bước vào phòng, Thẩm Từ An đang ngồi bên bàn trà, ngón tay thong thả vuốt ve khối ngọc bội lá trúc. Nghe tiếng động, y giật mình ngước lên, nhanh tay nhét ngọc bội vào trong tay áo như thể vừa làm chuyện gì mờ ám bị bắt quả tang.
Lâm Cẩm Nghi thu hết biểu cảm ngượng ngùng ấy vào mắt, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn đi tới, đặt lồng bánh còn bốc khói nghi ngút lên bàn.
Hương hoa quế ngọt ngào pha lẫn vị mật ong lập tức lan tỏa khắp căn phòng tĩnh lặng.
Thẩm Từ An ngẩn người nhìn hộp bánh hoa quế tinh tế của Tễ Nguyệt Trai, rồi lại nhìn Lâm Cẩm Nghi, trong mắt tràn ngập vẻ hoài nghi:
"Tướng quân, đây là..."
"Ta nhớ điện hạ chẳng phải là thích ăn bánh hoa quế của Tễ Nguyệt Trai sao, vừa hay ta tiện đường nên ghé qua một chuyến."
Lâm Cẩm Nghi thản nhiên đáp, hắn sử dụng điều thứ nhất mà Bùi Cẩm Minh vừa dạy: Muốn lấy lòng người ta thì phải chu đáo, nhưng tuyệt đối không được tỏ ra quá vội vàng.
Hắn tự tay mở nắp lồng, dùng kẹp gắp một chiếc bánh hoa quế mềm mịn đặt vào đĩa nhỏ trước mặt y, giọng nói trầm thấp xen lẫn chút dịu dàng:
"Nếm thử xem, vẫn còn nóng đấy."
Thẩm Từ An nhìn chiếc bánh xinh xắn, rồi lại nhìn bàn tay to lớn có chút chai sạn của vị tướng quân trước mặt. Trong mắt y, Lâm Cẩm Nghi luôn là kẻ lạnh lùng, xa cách, trên triều đình chưa từng cho y một nét mặt tươi tắn. Vậy mà hôm nay, hắn lại hạ thân mình làm những việc này cho y?
Thẩm Từ An cắn một miếng bánh, vị ngọt thanh tan ra trên đầu lưỡi, kéo theo cảm giác ấm áp lan thẳng vào tim.
"Thế nào?"
Lâm Cẩm Nghi chăm chú quan sát nét mặt y.
"Rất ngon..."
Thẩm Từ An nhỏ giọng đáp, khóe môi không tự chủ được mà cong lên một chút.
Nhìn vẻ mặt thỏa mãn của y như một chú mèo nhỏ vừa nhận được món quà ưng ý, Lâm Cẩm Nghi vươn tay, tự nhiên đưa ngón tay lau đi chút vụn bánh dính bên khóe môi y.
Thẩm Từ An cứng đờ người, đôi tai vừa mới hạ nhiệt lại một lần nữa đỏ rực như máu. Y lúng túng né tránh ánh nhìn của hắn, vội vàng sang chuyện khác:
"Đêm qua... người của ngươi có điều tra ra kẻ nào đã ra tay trong tiệc khánh công không?"
Nghe đến đây, ánh mắt Lâm Cẩm Nghi lập tức sa sầm xuống, sự dịu dàng được thu lại, thay vào đó là luồng sát khí lạnh lẽo ẩn hiện nơi đáy mắt. Kiếp trước, hắn cứ nghĩ đây chỉ là một trò đùa dai hoặc âm mưu hãm hại thông thường, nhưng sau khi trải qua kiếp sống chết ở biên cương, hắn biết rõ kẻ đứng sau màn này... chính là khởi đầu cho kế hoạch ly gián hắn và Thái tử!
"Ta đã cho người phong tỏa tin tức và âm thầm điều tra."
Lâm Cẩm Nghi nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Thẩm Từ An, siết nhẹ như một lời hứa hẹn.
"Điện hạ yên tâm, bất kể kẻ đó là ai, ta nhất định sẽ khiến hắn phải hối hận."




