Đọc truyện
Chương 4: Phong vân(1)
Cảm nhận hơi ấm truyền tới từ lòng bàn tay, ánh mắt Thẩm Từ An khẽ rung động.
"Ta tin ngươi."
Lâm Cẩm Nghi khẽ siết lại bàn tay trong tay mình, đáy mắt thoáng hiện một tia dịu dàng. Hắn không nói thêm điều gì, chỉ lặng lẽ ghi nhớ ba chữ ấy trong lòng.
Sáng hôm sau, khi tiếng chuông Thái Hòa điện vang lên khắp kinh thành, Lâm Cẩm Nghi vận hắc bào thêu kỳ lân, chậm rãi bước trên nền đá bạch ngọc. Ánh mắt hắn lướt qua toàn bộ bá quan, cuối cùng hơi dừng lại nơi Ngự Sử đại phu — người nổi tiếng cổ hủ, trong mắt không chứa nổi một hạt cát.
Sau đó, ánh mắt hắn lại khẽ dừng trên bóng dáng nguyệt bạch đứng đầu hàng quan văn.
Chỉ một thoáng.
Rồi lập tức dời đi, bình thản như thể giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì.
Thẩm Từ An nhìn thấy tất cả.
Khi ánh mắt hai người giao nhau, tim y khẽ thắt lại.
Hôm qua, người nọ còn đối với y dịu dàng đến vậy.
Hôm nay lại lạnh lùng như hai người chưa từng quen biết.
Tướng quân... hối hận rồi sao?
Những lời hôm qua, chẳng qua chỉ là một phút mềm lòng?
Nghĩ đến đó, đầu ngón tay Thẩm Từ An khẽ siết vào ống tay áo. Y mím môi, cố gắng đè xuống những suy nghĩ hỗn loạn đang dâng lên trong lòng.
"Hoàng thượng giá lâm!"
Bách quan đồng loạt quỳ xuống.
"Chúng thần tham kiến bệ hạ."
"Bình thân."
Buổi thiết triều vẫn diễn ra như thường lệ.
Cho đến khi Ngự Sử đại phu bước ra khỏi hàng.
Ông chắp tay, ánh mắt lặng lẽ đảo qua Lâm Cẩm Nghi, rồi dừng lại trên người Thẩm Từ An.
"Bẩm bệ hạ, vi thần có chuyện muốn tấu."
Hoàng đế ngồi trên Long ỷ khẽ nâng mắt.
"Khanh nói đi."
Cùng lúc đó, Thẩm Từ An khẽ siết chặt tay áo.
Ánh mắt Lâm Cẩm Nghi lướt qua vị Ngự Sử, đáy mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo, nhưng rất nhanh đã bị hắn che giấu.
Hắn biết chuyện này sớm muộn cũng sẽ xảy ra.
Chỉ là không ngờ... đối phương lại chọn cách trực tiếp như vậy.
Ngự Sử đại phu hít vào một hơi, tiến thêm một bước.
"Bệ hạ, Thái Tổ từng dạy..."
Đến rồi.




