chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 5: Phong vân(2)

Trên đại điện, vài vị đại thần lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau. Có người cúi đầu im lặng, có người khẽ cong môi cười nhạt. Bầu không khí vốn yên tĩnh bỗng trở nên nặng nề, tựa như có một cơn giông đang âm thầm kéo đến.

Ngự Sử đại phu bước ra giữa triều, chắp tay thi lễ, giọng nói trầm ổn mà vang vọng khắp đại điện:

"Bẩm bệ hạ, Thái Tổ từng dạy: 'Quân thần hữu lễ, phụ tử hữu cương.' Đó là nền tảng để giữ vững xã tắc, cũng là phép tắc mà bách quan trong triều đều phải ghi lòng tạc dạ. Thế nhưng, vi thần gần đây lại nghe được một chuyện khiến bách quan trong triều không khỏi rùng mình. Có kẻ không màng lễ pháp, làm điều trái luân thường, khiến phép nước bị tổn hại, hoàng thất bị bôi nhọ."

Vài vị đại thần đứng gần đó khẽ nhíu mày, có người liếc mắt sang nhau như dò ý, có người cúi thấp đầu hơn, không dám lên tiếng.

Hoàng đế ngồi trên Long ỷ khẽ nhíu mày, ánh mắt uy nghiêm dừng trên người Ngự Sử đại phu.

"Ồ?" Giọng ông trầm xuống vài phần, chậm rãi như đang cân nhắc từng chữ. "Khanh dám đứng ra tâu chuyện này giữa triều, hẳn không phải chuyện nhỏ. Nói xem, rốt cuộc là kẻ nào dám làm điều trái luân thường như vậy?"

Ngự Sử đại phu hơi khom người hành lễ, tâu:

"Bẩm bệ hạ, chuyện này vốn liên quan đến hoàng thất, vi thần vốn không nên can dự, nhưng nghĩ đến Thái Tổ từng dạy 'thấy điều sai mà không can gián là bất trung', vi thần không thể không nói ra."

Hoàng đế hơi nheo mắt nhìn ông: "Khanh cứ nói."

Ngự Sử chậm rãi đáp:

"Thái tử điện hạ thân là quốc bản, lẽ ra phải cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói, vậy mà đêm khuya lại lưu lại phủ Trấn Quốc đại tướng quân. Quan hệ giữa Đông cung và võ tướng vốn đã nhạy cảm, nay điện hạ không tránh hiềm nghi, sao có thể không khiến thiên hạ dị nghị?"

Trong điện lập tức xôn xao. Vài vị đại thần đưa mắt nhìn nhau, có người cúi đầu, có người khẽ nhíu mày, không ai dám lên tiếng trước.

Hoàng đế nhìn sang Thẩm Từ An, hỏi:

"Thái tử, có chuyện này hay không?"

Thẩm Từ An cúi đầu bước ra, giọng có chút do dự:

"Bẩm phụ hoàng, quả thật có chuyện này. Hôm qua vi thần quả thật là không hồi Đông cung..."

Văn võ bá quan chấn động.

Y ngập ngừng, định nói tiếp: "Nhưng—"

Ngay khi y vừa mở lời, Ngự Sử đại phu đã lập tức cắt ngang:

"Điện hạ, xin trả lời thần cho rõ ràng, rốt cuộc là có hay không?"

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên từ phía sau, điềm nhiên mà đầy uy áp — Lâm Cẩm Nghi sải bước ra khỏi hàng võ quan:

"Ngự Sử đại nhân, ông nói xong chưa?"

Cả đại điện im lặng. Hoàng đế khẽ nhướn mày nhìn sang Lâm Cẩm Nghi, ngón tay khẽ gõ nhịp trên thành Long ỷ.

Ngự Sử nhìn Lâm Cẩm Nghi, giọng hơi trầm xuống:

"Tướng quân có lời gì muốn nói?"

Lâm Cẩm Nghi hỏi: "Đại nhân luôn miệng nói điện hạ không màng lễ pháp, làm điều trái luân thường, khiến phép nước bị tổn hại, bôi nhọ thanh danh hoàng thất — không biết điện hạ đã làm gì mà khiến đại nhân nói nặng lời như vậy?"

Ngự Sử đáp: "Điện hạ thân là thái tử, lại tự ý rời cung qua đêm, ngầm kết giao với tướng lĩnh nắm binh quyền, ý đồ khó lường. Nếu chuyện này lọt ra ngoài, ắt sẽ làm ô danh hoàng thất, chấn động triều cương."

Lâm Cẩm Nghi nhìn thẳng vào Ngự Sử.

"Đại nhân nói điện hạ lưu lại phủ thần. Xin hỏi, đó là tội gì?"

Ngự Sử đại phu im lặng trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Tướng quân hà tất phải cố tình đánh tráo khái niệm?”

Ông ngẩng đầu, giọng nói vẫn không nhanh không chậm:

“Đại Thịnh Luật quả thật không có điều nào quy định Thái tử không được bước vào phủ đại thần. Nhưng điện hạ thân là Trữ quân, mỗi một hành động đều liên quan đến thể diện hoàng thất. Bàn việc quân có thể vào ban ngày, hà tất phải lưu lại đến tận sáng hôm sau?”

Vài vị đại thần lập tức gật đầu phụ họa.

“Ngự Sử đại nhân nói có lý.”

“Thái tử điện hạ quả thật nên tránh hiềm nghi.”

Tiếng bàn luận khe khẽ vang lên.

Lâm Cẩm Nghi đứng giữa đại điện, sắc mặt vẫn không thay đổi.

Hắn nhìn Ngự Sử đại phu, ánh mắt lạnh đến mức khiến những lời xì xào xung quanh dần nhỏ xuống.

“Đại nhân nói điện hạ phải tránh hiềm nghi.”

Hắn dừng một chút.

“Vậy thần muốn hỏi đại nhân một câu.”

“Nếu đêm qua điện hạ không ở phủ thần... mà là ở một nơi khác, liệu đại nhân có đứng ra chất vấn điện hạ như hôm nay không?”

Ngự Sử đại phu hơi khựng lại.

Lâm Cẩm Nghi tiến thêm một bước.

“Hay đại nhân chỉ đơn giản là muốn lấy chuyện điện hạ ở phủ thần để làm lớn chuyện?”

Sắc mặt vài vị đại thần lập tức thay đổi.

Ngự Sử đại phu trầm giọng:

“Tướng quân, thần chỉ luận việc.”

“Luận việc?”

Lâm Cẩm Nghi khẽ nhếch môi, nhưng trong mắt không có chút ý cười.

“Nếu đã luận việc, vậy xin đại nhân nói rõ.”

“Điện hạ lưu lại phủ thần qua đêm là phạm vào điều luật nào?”

“Điện hạ cùng thần bàn việc quân là phạm vào điều luật nào?”

“Hay chỉ cần người đứng trong phủ thần là điện hạ, thì dù chưa làm bất cứ chuyện gì, đại nhân cũng có thể định cho y một cái tội?”

Cả đại điện chìm vào im lặng.

Thẩm Từ An đứng phía sau, ngơ ngác nhìn bóng lưng người trước mặt.

Y vốn đã chuẩn bị tinh thần nghe những lời chỉ trích.

Nhưng từ đầu đến cuối, Lâm Cẩm Nghi lại không hề để bất kỳ ai có cơ hội chạm đến y.

Từng câu, từng chữ đều chắn trước mặt y.

Như một bức tường không thể lay chuyển.

Ngự Sử đại phu siết chặt ngón tay trong tay áo, sau đó chậm rãi nói:

“Tướng quân nói nghe thật đường hoàng.”

“Nhưng nếu điện hạ thực sự chỉ đến phủ để bàn việc quân...”

Ông cố tình dừng lại.

Ánh mắt đảo qua hai người.

“Vậy tại sao điện hạ lại ở lại đến tận sáng?”

Câu hỏi vừa rơi xuống, cả đại điện lại một lần nữa xôn xao.

Lâm Cẩm Nghi không trả lời ngay.

Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Ngự Sử.

Một thoáng sau, hắn mới nói:

“Bởi vì điện hạ bị người hạ thuốc.”

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

(ĐM)Điện Hạ Tại Thượng

Chương 5: Phong vân(2)·Mộ Nhân

0:00 / 0:00