chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 17: Bắt cóc, giết người

Bằng phương thức tráo balo tinh vi đó, chiếc cặp tiền bẩn tiếp tục trải qua thêm hai lần chuyển giao qua nhiều tay trung gian khác nhau. Đến buổi chiều, nó chính thức được đưa lên một căn hộ cao cấp thuộc khu chung cư sang trọng thành phố.

Trong phòng, người nhận đồ tiếp lấy chiếc cặp. Hắn là một người trung niên bảnh bao, mái tóc vuốt gel gọn gàng, đeo kính tri thức và khoác lên mình bộ vest sơ mi cực kỳ lịch lãm. Sau khi thong thả dùng xong bữa tối, hắn tỉ mỉ chuyển toàn bộ xấp tiền mặt từ chiếc balo sinh viên sang một chiếc vali da cao cấp.

Sáng hôm sau, gã xách vali, ung dung bước vào một tòa nhà tập đoàn lớn. Hắn đi thẳng lên tầng cao nhất, tiến vào văn phòng Tổng giám đốc.

Sau khi cẩn thận đặt chiếc vali da vào góc tủ tài liệu bảo mật, gã kéo ghế ngồi xuống vị trí thư ký đối diện bàn làm việc lớn. Gã Tổng giám đốc, một người đàn ông quyền lực ngoài bốn mươi, ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính, nhấp một ngụm cà phê.

Cuộc trò chuyện giữa hai kẻ đứng đầu đường dây diễn ra với phong thái cực kỳ chuyên nghiệp, nghe qua chỉ như một buổi báo cáo kinh doanh thông thường, nhưng thực chất lại tràn ngập những "từ khóa" ngầm của thế giới tội phạm:

"Báo cáo sếp, bên đại lý mảng Bán Lẻ vừa chốt xong chỉ tiêu lô hàng cũ. Nguồn quỹ mặt đã về đủ kiểm kê, đợt này chất lượng chứng từ rất sạch, không bị vướng 'sợi' nào." - Tên thư ký hạ giọng, phong thái rất mực cung kính.

Gã Tổng giám đốc gật đầu, ánh mắt sắc lẹm lóe lên sự hài lòng:

"Tốt. Bên phân xưởng sản xuất báo về thế nào? Nguyên liệu nông sản đợt mới về kho đúng hạn chứ?"

"Dạ đúng tiến độ ạ. Đợt này loại trà nén 'Vương Miện' và mẫu 'đường tuyết' mịn phản hồi từ thị trường đêm rất tốt, độ tan nhanh, khách cắn hàng rất chịu chi. Bên đại lý đang xin tăng thêm ba mươi phần trăm sản lượng 'nước giải khát' cho ca tuần sau."

"Cho xuất kho thêm nhưng bảo tụi nó chú ý khâu bảo quản. Dạo này bên Quản lý Thị trường đang làm gắt vụ hàng không rõ nguồn gốc. Đừng để mấy đứa học việc ảnh hưởng đến tiến độ giải ngân của tập đoàn."

"Em rõ rồi ạ. Số doanh thu tiền mặt đợt này em đã phân bổ xong, chiều nay sẽ cho vô ngân sách mảng spa và chuỗi nhà hàng theo đúng kế hoạch."

Gã Tổng giám đốc nhếch môi mỉm cười đắc thắng, xoay xoay chiếc bút máy đắt tiền trên tay. Hắn hoàn toàn không biết rằng, đằng sau tấm kính cách âm đắt đỏ của văn phòng Tổng giám đốc, một vệt bóng tối tà dị đang âm thầm lắng nghe mọi động tĩnh.

Đêm dần buông xuống. Gã Tổng giám đốc thong thả đi xuống nhà xe công ty, mở cửa chiếc xe cá nhân đắt tiền còn thơm phức mùi da mới rồi chậm rãi lăn bánh rời khỏi tòa nhà. Hắn không hề hay biết rằng, ngay bên dưới gầm xe, Long đang bám chặt lấy khung thép, im lìm và kiên nhẫn như một con hổ rình mồi trong bóng tối.

Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự nguy nga nằm trong khu đô thị dành riêng cho giới quyền quý. Gã Tổng giám đốc bước vào nhà, cởi bỏ bộ vest lịch lãm rồi ấm áp ôm lấy cô vợ trẻ trung, vui vẻ đùa nghịch cùng cậu con trai năm tuổi. Một khung cảnh gia đình trôi qua vô cùng êm đềm và hạnh phúc.

Đêm đen dần bao trùm lấy không gian, vạn vật chìm vào tĩnh mịch. Trong căn phòng ngủ chính rộng lớn, khi cả gã Tổng giám đốc, vợ cùng con trai đều đã chìm sâu vào giấc ngủ, một bóng đen ma mị âm thầm hiện hình nơi góc tối.

Ánh mắt lạnh lẽo của Long quét qua ba người đang nằm trên chiếc giường đệm êm ái. Khi ánh nhìn dừng lại trên gương mặt ngây thơ của đứa trẻ năm tuổi, cậu khẽ thở dài một tiếng, thì thầm trong tâm thức:

"Xin lỗi...!"

Long nhẹ nhàng đưa hai ngón tay ra. Trong tích tắc, lớp da thịt nơi đầu ngón tay khẽ nứt ra, biến đổi thành hai chiếc ống vòi nhỏ mịn như sợi nơ-ron, cắm thẳng vào hai bên mũi gã Tổng giám đốc rồi êm ái bơm vào một lượng khí gây mê đậm đặc. Tiếp đó, cậu khéo léo phả luồng khí ngủ sang phía người vợ và cậu con trai nhỏ, đảm bảo họ sẽ chìm vào một giấc ngủ mê mệt không hay biết gì.

Không chút do dự, Long xốc gã Tổng giám đốc đã hoàn toàn mất ý thức lên vai. Cậu lao ra phía ban công, nhún chân đáp xuống bóng tối bên dưới rồi như một cơn gió lướt qua khuôn viên. Nhắm thẳng về phía căn nhà kho nằm ở góc khu vực bất động sản, Long vận linh lực phi thẳng lên mái tôn cao vút, rồi thản nhiên ném con mồi xuống mặt sàn mái nhà cái phịch.

Bàn tay cậu chụm lại, như một mũi giáo, đâm thẳng vào bắp đùi gã Tổng giám đốc. Máu tươi bắn ra làm gã đau đớn mà bật tỉnh.

"A... a... a...!"

Tiếng gào xé họng vang lên rồi nhanh chóng bị tiếng gió rít trên mái nhà nuốt chửng. Gã Tổng giám đốc ôm chầm lấy đùi, toàn thân co quắp lại như một con tôm luộc. Cơn đau thể xác tàn nhẫn xé tan chút dư vị còn sót lại của khí ngủ.

Gã thở dốc dồn dập, lồng ngực phập phồng, mồ hôi hột hòa lẫn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm. Phải mất vài giây định hình, gã mới gượng ngẩng đầu nhìn xung quanh.

Mái tôn lạnh ngắt. Đêm đen thăm thẳm. Tiếng gió rít nơi cao như nóc nhà. Bên dưới là độ cao chót vót của mái nhà kho.

Gã chết lặng. Căn phòng ngủ êm ái, người vợ trẻ cùng đứa con nhỏ đâu rồi? Tại sao gã lại ở cái nơi ma quỷ này!

Và rồi, ánh mắt hoảng loạn của gã va phải một bóng đen đang đứng sừng sững ngay bên cạnh.

Giữa không gian u tối, kẻ đó khoanh tay nhìn gã bằng đôi mắt xám xịt, lạnh lẽo không một chút cảm xúc. Đó là ánh mắt của một kẻ đồ tể đang nhìn tảng thịt trên bàn gạt.

"M-Mày... mày là ai?" - Gã Tổng giám đốc run rẩy tột cùng, hai tay chống ngược xuống mặt tôn, lết lui về phía sau theo bản năng cho đến khi suýt rơi khỏi mái nhà.

Cơn đau ở đùi làm gã ứa nước mắt, nhưng sự sợ hãi trước kẻ lạ mặt còn khủng khiếp hơn gấp bội. Bằng giọng run rẩy đứt đoạn, gã cố bám víu vào thứ vũ khí duy nhất mình có:

"Mày muốn tiền đúng không? Bao nhiêu... bao nhiêu tao cũng trả! Trong két sắt công ty tao có mười tỷ tiền mặt... tài khoản tao có hàng triệu đô! Mày muốn gì tao cũng cho... đừng... đừng giết tao!"

Bóng đen vẫn đứng yên đó, im lặng đến đáng sợ. Sự im lặng ấy như một cái thòng lọng siết chặt lấy cổ họng gã Tổng giám đốc, khiến gã nhận ra, kẻ trước mặt hoàn toàn không giống những tên cướp hay sát thủ thông thường mà gã từng thuê.

Thế nhưng, mọi chuyện lại chẳng hề diễn ra như gã tưởng tượng. Kẻ lạ mặt nhẹ nhàng ngồi xổm xuống trước mặt gã, môi nở một nụ cười cực kỳ thân thiện, dường như còn mang theo chút dịu dàng:

"Chào anh Thiện, Tổng giám đốc công ty Thiện Nhân. Không cần lo lắng, tôi chỉ muốn hỏi chút chuyện về đường dây chất cấm của các vị thôi."

Gã Tổng giám đốc, tên thật là Thiện, giật thót mình, mồ hôi hột tuôn ra như tắm. Hắn cố nuốt nước bọt, giương đôi mắt hoảng loạn lên chối bỏ:

"Đường dây...? Chất cấm...? Chúng là cái gì chứ?! Tao... tao không biết gì hết! Mày bắt nhầm người rồi!"

Long không hề tỏ ra khó chịu hay gắt gỏng. Cậu thong thả thò tay vào túi, rút ra một con dao ngắn sáng quắc.

Phập!

Không một lời cảnh báo, lưỡi dao sắc lẹm cắm ngập vào chiếc đùi còn lại của Thiện. Máu tươi bắn ra xối xả, nhuộm đỏ một mảng mái tôn. Cơn đau thấu xương tủy khiến Thiện gào lên thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy cả hai bên đùi đang run rẩy dồn dập.

Kiên nhẫn chờ cho gã dần lấy lại chút tinh thần sau cơn sốc thể xác, Long vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm mê người đó, khẽ chán nản chắp tay:

"Chậc. Thật sự thì tôi không rảnh hơi cho lắm. Cho nên ngài có thể chọn tiếp tục bị tra tấn... Hoặc..." - Long thong thả đưa ngón tay chỉ về hướng căn biệt thự xa xa. — "Ừm, vợ con ngài giờ vẫn đang ngủ rất ngon đấy."

Đồng tử của Thiện co rút lại thành một chấm nhỏ, toàn thân run bắn lên vì sợ hãi tột cùng. Đòn đánh đánh thẳng vào tâm lý này đã hoàn toàn đánh sập chút phòng thủ cuối cùng của gã:

"Đừng! Xin đừng... xin đừng làm hại con ta! Tao khai! Tao khai hết!"

Long mỉm cười hài lòng:

"Như thế có phải tốt hơn không chứ."

Cậu nhẹ xoay cổ tay, một cuốn sổ ghi chép cùng cây bút lập tức hiện trên tay.

Thiện bắt đầu liến thoắng khai báo không sót một chi tiết. Gã vốn chỉ đại diện cho ông trùm về mảng quản lý và rửa tiền. Ngoài gã thư ký trợ lý của mình và vài tên quản lý phân phối chất cấm khu vực, gã chỉ biết được thân phận thực sự của ông trùm đứng sau. Còn về đường dây sản xuất, Thiện chỉ nắm được thông tin liên lạc của một đầu mối duy nhất, kẻ chuyên nhận báo cáo lượng hàng cần nhập và phản hồi 'nhu cầu thị trường'.

Nhìn danh sách những cái tên cùng thông tin chi tiết mà gã Tổng giám đốc vừa cung cấp, Long mỉm cười vì đã thu thập đủ thứ mình cần. Cậu phẩy tay, cuốn sổ ghi chép lập tức biến mất vào không trung.

Cậu đứng dậy, một tay đặt lên ngực trái, tay kia vòng ra sau eo, từ tốn cúi người chào gã một góc sáu mươi độ chuẩn phong cách quý tộc cổ điển:

"Cảm ơn ngài vì sự hợp tác. Ngài có thể yên nghỉ được rồi."

Phập!

Màn chào hỏi vừa dứt, bàn tay của Long đã thọc vào, xé rách lồng ngực và xuyên thẳng qua tâm thất của Thiện. Máu tươi trào ra ròng ròng qua kẽ tay. Thiện trố mắt nhìn cậu, ánh mắt đong đầy sự bàng hoàng, uất hận và không thể tin nổi vào sự lật lọng tàn nhẫn này.

Khi Long lạnh lùng rút bàn tay đẫm máu ra, gã Tổng giám đốc đã lịm dần rồi hoàn toàn tắt thở.

Long hé mở khuôn miệng. Hắc ám khí đặc quánh từ trong cơ thể cậu cuồn cuộn tràn ra ngoài. Từ trong cái xác còn nóng hổi của Thiện, một luồng linh hồn xanh xám bị sức mạnh tà dị cưỡng chế kéo giật ra khỏi thể xác, rồi chui tọt thẳng vào miệng của cậu.

Long lại vung tay lên. Một luồng hắc khí đặc quánh lập tức tràn ra, bao phủ toàn bộ cái xác gã Tổng giám đốc. Trong tích tắc, nhục thân của Thiện đã bị thôn phệ hoàn toàn không một dấu vết, nơi mái tôn lạnh ngắt chỉ còn trần trụi đọng lại một vệt máu tươi bết dính.

Cậu đưa tay lên liếc nhìn đồng hồ. Mới chỉ tầm nửa đêm. Long khẽ nhếch môi lẩm bẩm:

"Vẫn còn kịp thời gian..."

Ngay sau đó, cậu rời khỏi mái nhà kho, đón một chiếc xe đi thẳng tới căn hộ chung cư của tên thư ký trợ lý.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Giao Ước Vĩnh Hằng

Chương 17: Bắt cóc, giết người·Cá Lạc Thức Khuya

0:00 / 0:00