Kính vỡNgư Vânvisibility4 lượt xem
chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 4: Phát hiện

Nhiên không trả lời ngay, cô nhìn Lý Hùng, rồi hỏi ngược lại.

“Theo anh với tư cách thân chủ, hay là giao tiếp giữa người với người?”

Lý Hùng và Khải nhìn nhau. Một lát sau, Lý Hùng mới cười dù đã từng nghe rất nhiều câu trả lời, nhưng chưa từng nghe câu hỏi này.

“Cô đúng là luật sư, ngay cả trả lời cũng phải phân loại.”

Nhiên mỉm cười.

“Vì câu hỏi đó có thể cho hai đáp án hoàn toàn khác nhau.”

Khải đứng tựa vào bàn, tay cầm cây bút.

“Chúng tôi cần cả hai.”

Nhiên ngồi xuống chống cằm. Cô nghĩ về Tần Hạo Phong, không phải về cái chết mà về những lần ông ấy bước vào phòng họp, ngồi xuống, và nhìn cô như thể đang xem cô có xứng đáng hay không.

“Nếu chỉ xét trên công việc... ông ấy là thân chủ dễ làm việc nhất tôi từng gặp.”

“Dễ ở điểm nào?” Huệ Giao tò mò.

“Luôn đúng giờ. Không sửa hợp đồng sau khi đã ký, không ép luật sư làm điều trái quy định. Hứa trả phí ngày nào thì đúng ngày đó tiền vào tài khoản.”

Cô khẽ cười, nụ cười không vui chỉ là một sự thừa nhận.

“Thật ra, những điều ấy trong nghề này... không nhiều.”

Lý Hùng ghi chú, Tuấn Vũ cũng ghi.

“Còn ngoài công việc thì sao?”

Lần này, Nhiên im lặng lâu hơn. Mắt cô vô thức nhìn sang tấm ảnh hiện trường trên bàn nơi Tần Hạo Phong đã nằm xuống lần cuối.

“Là kiểu người ít nói, không thích nhắc chuyện gia đình. Cũng không thích người khác hỏi tới.”

Cô dừng lại. Một ký ức vụt qua lần cô vô tình hỏi vợ ông ấy có khỏe không, ông không trả lời. Cả buổi hôm đó, ông không nói thêm câu nào ngoài công việc. Cô nhớ cái cách ông nhìn ra cửa sổ, như thể đang nhìn vào một nơi mà cô không thể thấy.

“Có lần tôi hỏi vợ ông ấy...” Cô nói nhỏ. “Sau đó, cả buổi hôm đó ông ấy không nói gì nữa.”

Khải nhìn cô.

“Quan hệ giữa cô và ông ấy dừng ở khoảng nào?”

“Ý cậu là gì?”

“Ngoài văn phòng, hai người còn gặp nhau ở đâu nữa không?”

“Không. Chỉ ở công ty hoặc qua điện thoại. Thi thoảng giấy tờ cần ký gấp thì trợ lý mang đến.”

Cô ngập ngừng một lát.

“Mà xin phép... ai là người phát hiện?”

Mọi người nhìn nhau. Lý Hùng cất tiếng:

“Trợ lý của ông ấy – Trần Hương.”

“Chị Hương.”

“Hai người thân không?”

“Không hẳn. Chỉ gặp vài lần.”

“Quan hệ giữa hai người đó thế nào?”

Nhiên suy nghĩ. Cô nhớ cách Trần Hương luôn bước vào phòng trước Tần Hạo Phong, mở cửa, giữ cửa. Như một người đã làm điều đó rất nhiều lần.

Nhưng cũng có lần cô thấy Hương đứng ngoài hành lang, tay cầm điện thoại, nhìn về phía khác.

“Ông Tần rất ít khi tin tưởng ai.” Cô nói. “Mỗi lần hẹn công việc, nếu thư ký báo ông bận tôi tin. Nhưng nếu người khác báo, tôi sẽ gọi xác nhận lại.”

“Tại sao?”

“Vì ông ấy chỉ giao lịch trình cho đúng một người. Cũng chỉ tin tưởng đúng một người – Trần Hương.”

Lý Hùng đang ghi, chợt dừng bút.

“Tin đến mức nào?”

“ Có thể nói còn tin tưởng hơn cả con trai ruột của mình.”

Câu nói của cô rơi vào căn phòng như một hòn đá xuống nước. Không ai nói gì, cả phòng im lặng đến mức nghe thấy tiếng quạt trần quay đều.

“Ít nhất... đó là những gì tôi nhìn thấy.” Cô nói thêm, giọng nhỏ hơn.

Tuấn Vũ phá vỡ sự im lặng.

“Có khi nào hai người đó có quan hệ tình cảm không?”

“Vũ.” Huệ Giao gọi khẽ.

Nhưng Tuấn Vũ vẫn nhìn Nhiên, chờ câu trả lời.

Nhiên lắc đầu.

“Không đâu. Vì chị ấy là bạn gái của Tần Cảnh.”

“Hả?”

Lý Hùng ngẩng phắt lên. Cả ba người cùng nhìn Nhiên.

“Có chuyện gì sao?” Cô hơi giật mình.

“Lúc lấy lời khai” Lý Hùng nói, giọng đã thay đổi.

“Trần Hương bảo cô ấy và Tần Cảnh chỉ là quan hệ công việc. Thậm chí còn nói không có số điện thoại.”

“Không thể nào.”

Nhiên cau mày. Cô cố lục lại trí nhớ, có lần cô và trợ lý tan làm, chính mắt cô thấy Tần Cảnh lái xe đến đón Hương. Trợ lý của cô còn trêu hai người, Hương không phủ nhận, chỉ cười rồi bảo đừng nói với ai.

“Tôi thấy họ đi cùng nhau.” Cô nói chậm. “Trợ lý tôi trêu, chị Hương chỉ cười bảo đừng nói với ai.”

Khải cầm bút dạ, đầu bút dừng một chút trước bảng trắng. Rồi anh khoanh tròn tên Trần Hương và viết thêm một dòng nhỏ: lời khai mâu thuẫn.

“Kiểm tra lịch sử liên lạc.” Anh nói. “Của hai người này.”

Huệ Giao quay về bàn làm việc, vừa đi vừa gọi điện. Tuấn Vũ mở máy tính.

Lý Hùng lật lại biên bản, cầm bút đỏ đánh dấu từng chỗ liên quan đến Tần Cảnh.

Căn phòng vừa mới cười nói vài phút trước giờ lại im lặng. Ai cũng có việc của mình. Nhưng Nhiên đứng cạnh bàn, thấy mình không còn gì để làm.

“Nếu không còn gì, tôi xin phép.”

“Khoan.”

Khải quay lại, đứng tựa vào bàn, tay cầm cây bút. Anh không đưa hồ sơ hiện trường ra đó là nguyên tắc.

“Cậu làm việc với ông Tần lâu như vậy, có nhớ ông ấy có thói quen đặc biệt nào khi ngồi trao đổi công việc không?"

Nhiên hơi ngạc nhiên.

“Tôi?”

“Cậu quen ông ấy hơn bọn tôi, có khi sẽ thấy thứ mà bọn tôi không thấy.”

Cả phòng dần im lại, Huệ Giao đặt điện thoại xuống, Tuấn Vũ ngẩng đầu khỏi màn hình.

Nhiên suy nghĩ một chút rồi đáp: 

"Ông Tần là người cực kỳ cảnh giác. Mỗi lần gặp ở văn phòng hay quán cà phê, ông ấy luôn chọn vị trí nhìn ra cửa chính. Chưa bao giờ tôi thấy ông ấy ngồi quay lưng ra cửa."

Khải mắt lóe sáng, nhưng mặt không đổi sắc. Anh tự đối chiếu câu trả lời đó với bức ảnh hiện trường trong đầu: nạn nhân nằm gục bên chiếc ghế quay lưng hoàn toàn với cửa ra vào.

"Còn thói quen sinh hoạt thì sao?" Khải hỏi tiếp.

"Ông ấy thuận tay trái. Ký hợp đồng, cầm cốc nước, mở cửa... luôn là tay trái. Tôi đưa bút nhầm sang bên phải, ông ấy đều cười rồi đổi lại." 

Nhiên mỉm cười nhưng không ai thấy cô vui.

“Từ đó tôi nhớ.”

Tuấn Vũ gãi đầu:

“Có khi nào ông ấy dùng được cả hai tay không?”

'Cốc.'

Huệ Giao thu tay lại.

“Đừng phát biểu linh tinh.”

Không ai thấy buồn cười, mà lại càng trầm ngâm hơn.

“Không đâu.” Nhiên nói.

Khải gật đầu.

Anh lấy sổ tay cá nhân, ghi nhanh: vị trí ngồi bất thường. Cách sắp xếp dao nĩa, cốc nước không phù hợp với thói quen thuận của nạn nhân.

Anh đóng nắp bút.

Đúng lúc ấy, tiếng 'ting' vang lên.

Tuấn Vũ nhìn màn hình, ban đầu chỉ chăm chú, rồi mắt cậu mở to.

“Đội phó.”

“Có gì?”

Vũ nuốt khan.

“Em vừa lấy được dữ liệu cuộc gọi giữa Trần Hương và Tần Cảnh. Ba tháng gần đây... hơn hai trăm bảy mươi cuộc.”

Căn phòng lại im lặng.

Con số không quá lớn, nhưng đủ để không thể gọi là “không quen”.

Khải không khoanh tên ai.

Anh chỉ lặng lẽ nối hai cái tên trên bảng:

Trần Hương – Tần Cảnh.

Một đường thẳng.

“Ngày mai, mời cả hai đến.”

Lý Hùng nhìn anh.

“Để lấy lời khai?”

“Không.”

Khải nhìn sang tấm ảnh bàn ăn.

“Trước hết, tôi muốn biết tại sao có người phải nói dối về một mối quan hệ.”

Anh quay sang Nhiên, cầm tấm ảnh hiện trường lên.

“Và tôi muốn biết tại sao chiếc bật lửa ở đây có ba dấu vân tay, nhưng không có của nạn nhân.”

Nhiên không nói gì.

Cô nhìn chiếc bật lửa trong túi vật chứng.

Có thứ gì đó vụt qua trong đầu cô nhưng cô không kịp bắt lấy.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Kính vỡ

Chương 4: Phát hiện·Ngư Vân

0:00 / 0:00