Kính vỡNgư Vânvisibility4 lượt xem
chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 5: Vết nứt

Đêm, 11 giờ.

Khải vẫn ở đồn.

Trong phòng, tiếng giấy bay loạt soạt mỗi khi gió lùa qua cửa sổ.

Anh đứng trước bảng trắng, nhìn vào những dòng chữ và mũi tên đỏ.

Từng mảnh ghép đã được đặt đúng chỗ, nhưng anh vẫn thấy một khoảng trống ở giữa.

Anh lấy bao thuốc ra, rút một điếu, định châm lửa.

Ngón tay bật lửa, rồi anh chợt nhớ có người từng ghét mùi thuốc.

Ngón tay khựng lại, một lúc sau, anh cất điếu thuốc trở lại.

Anh không hút, vì một người đã từng nói: "Đừng hút.

Tớ không muốn nhìn cậu chết dần."

Không phải vì câu nói đó, mà vì anh đã hứa sẽ bỏ.

Anh vẫn chưa giữ được lời hứa.

An Nhiên về đến nhà, cô đặt túi xuống, mở tủ lạnh.

Trống.

Cô lướt qua mấy quán ăn đêm trên điện thoại, rồi thấy tờ giấy note trên tường kỷ niệm từ một người bạn cũ, từ một người đã đi xa: "Trà sữa hoa nhài bên cạnh tiệm mì nha."

Cô nhìn rất lâu, giơ tay lên vò đầu, tóc rối mù.

Rồi quyết định không đặt đồ ăn nữa, ra ngoài ăn.

Cô vừa gọi món, tấm nhựa cửa được vén lên.

Khải bước vào, cả hai cùng nhìn nhau.

"Ngồi chung được chứ?"

Dù hỏi vậy, anh đã kéo ghế đối diện ra ngồi.

Nhiên không tỏ vẻ khó chịu chỉ bình thản ngồi chờ đồ ăn.

"Trùng hợp thật đấy."

Cô nói, giọng không giấu được sự ngạc nhiên.

"Xác suất hai đứa mình gặp nhau thế này khó lắm."

"Biết sao được."

Khải nhìn quanh quán.

"Quán này hồi xưa bốn đứa hay tụ tập mà."

"Ừm."

Hai tô mì nóng hổi được đặt trước mặt.

Họ chỉ tập trung vào ăn, khi được vài miếng, Khải ngẩng đầu.

"Cậu có thấy..."

Nhiên gật đầu.

"Ừ.

Khác hồi xưa."

Bà chủ đang đứng bên cạnh, nghe thấy liền bật cười.

"Không phải mì khác mà là hai đứa lớn rồi."

Cả hai cùng cười nhưng nụ cười ngắn hơn họ nghĩ.

"Cậu còn làm ở chỗ cũ không?"

"Không.

Đổi được hai năm rồi."

"Ổn không?"

"Ổn."

Một khoảng im lặng, Nhiên chợt thấy lạ rồi bật cười: "Hồi trước bọn mình nói nhiều lắm mà.

Giờ lại chẳng biết hỏi gì."

Khải cười theo, nhưng không nói gì.

Bà chủ mang ra thêm đĩa dưa chuột bóp cay.

"Cô mời."

Cả hai ngẩng lên.

"Sao vậy cô?"

"Hồi trước bốn đứa ăn xong, oẳn tù tì xem ai thắng trả tiền.

Mấy đứa ồn nhất cái quán cô gặp.

Cô nhớ con bé tóc ngắn ấy, lần nào cũng gọi dưa chuột bóp cay, ăn đến chảy nước mắt mà hôm sau vẫn gọi."

Nhiên bật cười.

"Là Mộc Chi."

"Ừ.

Lì lắm."

Khải cũng cười theo.

"Con nhớ."

Một lúc sau, một cô gái bước vào.

Đội mũ, đeo khẩu trang, đi ngang qua bàn Khải.

Anh vô thức liếc nhìn, nhưng rồi không để ý.

Họ ăn xong, đứng dậy trả tiền.

Khải đưa tiền, bà chủ xua tay tỏ ý từ chối.

"Hôm nay miễn.

Xem như cô mừng vì gặp lại hai đứa."

"Không được đâu cô."

Bà chủ nhìn anh một lúc, rồi cười.

"Bốn đứa tới đây cũng cãi nhau như vậy, dù đã oẳn tù tì nhưng đến lúc ra về đứa nào cũng đòi trả.

Cuối cùng toàn đẩy cho thằng nhóc cao nhất."

"Nó tên gì nhỉ..."

Khải và Nhiên gần như đồng thanh: "Phó Dạ."

"Đúng.

Là thằng nhóc đó.

Lúc nào cũng mang vẻ mặt khó chịu, miệng bảo 'lần sau tụi mày trả' nhưng lần sau nó vẫn trả."

Bà chủ quay vào bếp, quán lại yên tĩnh.

Khải nhìn tờ tiền vẫn còn trên bàn, khẽ nói: "Ngày đó tớ cứ nghĩ bốn đứa sẽ còn tới đây mãi."

Nhiên không đáp, cô nhìn hai chiếc ghế trống bên cạnh chỗ hay ngồi của Mộc Chi và Phó Dạ.

Giờ chỉ còn hai tô mì đã ăn gần hết và kỷ niệm.

Ra ngoài, gió lạnh thổi tới.

Khải lấy chìa khóa xe ra.

"Cậu mua xe rồi à?"

Nhiên hỏi.

"Xe cơ quan đấy!"

"Ồ."

Khải nhìn chiếc xe đạp cũ dựng trước quán.

Nhiên cười: "Rồi thấy sao?"

"Giờ thấy đi bộ khỏe hơn."

"Haha."

Họ lấy xe đi về trước mặt là một ngã ba.

Một rẽ trái, một rẽ phải.

Không ai bảo: "Giữ liên lạc nhé."

Hay: "Mai gặp."

Chỉ là im lặng.

Nhiên đạp xe đi được một chút.

Khải bỗng dừng xe máy, dựng chân chống, hét lớn:

"Này!"

Nhiên quay đầu.

"Hả?"

"Còn nợ."

"Gì?"

"Tớ còn nợ cậu ba cốc trà sữa."

Nhiên thở dài nhưng mắt đã cười.

"Cậu còn nhớ dai hơn chủ nợ là tớ nữa."

Khải nhún vai.

"Do nghề nghiệp ấy mà."

Anh lên xe.

Đèn hậu đỏ hắt lên, chiếc xe từ từ vào dòng người vắng.

An Nhiên đứng thêm vài giây, rồi quay người đạp xe theo hướng ngược lại.

Đêm vẫn rất yên, chỉ có quán mì phía sau vẫn sáng đèn như rất nhiều năm trước.

Và còn những thứ không nói ra, vẫn còn ở đó.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Kính vỡ

Chương 5: Vết nứt·Ngư Vân

0:00 / 0:00