chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 5: Thời gian và định mệnh

Hàng chục năm trôi qua, Hakuzo đã tạo ra một đội quân bất tử, hùng mạnh đe dọa đến đế chế Naban. Những kinh đô hoa lệ thuở nào giờ chỉ còn là những bộ khung gỗ mục và đá tảng, bị bao phủ bởi thứ thực vật đen kịt, hôi hám.

Bầu trời chẳng còn xanh, không còn bóng dáng của mặt trời rực rỡ.

- Rắc... rắc...

Dưới chân thành triều cũ, một vài người tị nạn đang run rẩy lẩn trốn trong những tàn tích mục nát.

Nhưng hơi ấm sự sống đối với những con quỷ chẳng khác nào một thứ dẫn lối.

- Đừng... đừng ra tiếng.

- Xoẹt!

Một bóng đen lao xuống từ vách đá. Không phải người, cũng không phải thú. Sinh vật đó có lớp da xám xịt, đôi mắt rực cháy và móng vuốt dài quá khổ. Nó không giết ngay.

Nó túm lấy cổ một gã thanh niên có vóc dáng vạm vỡ, đưa bàn tay truyền một thức sức mạnh màu đỏ vào trong miệng tên thanh niên.

Gã thanh niên co giật, xương cốt kêu rắc rắc như gỗ khô bị bẻ gãy. Chỉ vài giây sau, gã đứng dậy, quỳ rạp dưới chân sinh vật vừa biến đổi mình.

Trên đỉnh ngọn tháp cao nhất của triều đình cũ, Hakuzo ngồi tĩnh lặng nhìn ngai vàng đã bám đầy rêu xanh.

Mái tóc trắng của hắn bay trong mùi xác thối. Hắn không còn mặc bộ đồ cũ, thay vào đó là bộ Vương Phục màu đỏ xen kẽ tím, đen.

Đôi mắt đỏ với ấn "x" của hắn quét qua vùng phía dưới.

Hàng vạn bóng đen đang "chơi đuổi bắt". Đó là đội quân của hắn những kẻ "phù hợp" đã vượt qua được sự đào thải tàn khốc của dòng máu quỷ.

Chúng không nói, không hỏi, chỉ có tiếng cười ác tính tàn sát không thương tiếc. Hakuzo đứng dậy, khẽ vung tay.

- Uỳnh!

Một mảng tường thành đổ sập xuống dưới sức ép của ý niệm. Hắn không ra lệnh, nhưng vạn quân bên dưới đồng loạt ngẩng đầu, để lộ những đôi mắt vô cảm.

Hắn bước đến mép, nhìn về phía xa xăm. Hàng trăm năm tích tụ sức mạnh, một trăm năm gieo rắc nỗi kinh hoàng. Hắn vốc một nắm tro tàn của lá cờ triều đình cũ, để gió cuốn bay đi.

Kỷ nguyên của con người sắp kết thúc. Giờ đây, đất Naban chỉ còn một vương triều duy nhất vương triều của Vạn Quỷ.

Hắn quay lưng bước vào bóng tối sâu thẳm của cung điện, để lại sau lưng tiếng gầm rú rung chuyển cả mặt đất của đội quân quỷ dữ đang khao khát máu người.

Bên trong đại điện trung tâm của vương triều. Không có đuốc, không có ánh sáng, chỉ có những đôi mắt giao tiếp bí ẩn với nhau.

Hakuzo ngồi trên ngai, mái tóc trắng đổ xuống như một dòng thác bạc giữa màn đêm. Phía dưới điện, những bóng đen quỷ dị đang quỳ phục.

Đó là các đại tướng quỷ, những kẻ mang trong mình huyết ngọc nguyên bản cao nhất, chúng sở hữu những hình hài kỳ dị và sức mạnh áp đảo.

Không một tiếng động, không một lời xì xầm, sự tĩnh lặng ở đây áp lực đến mức tiếng tim đập của một sinh vật sống cách xa dặm trường cũng có thể bị nghe thấy.

Đột ngột, Hakuzo khẽ nheo mắt. Ấn "x" trong đồng tử đỏ rực rỉ ra một tia sáng sắc lạnh

- Hự...

Hắn đưa tay bóp chặt lấy lồng ngực, nơi dòng máu quỷ đang chảy rần rật. Một sợi dây liên kết vô hình vừa bị đứt đoạn. Rồi sợi thứ hai, thứ ba.

Ở phía lục địa xa xôi, những con quỷ cấp thấp mà hắn tạo ra đã bị xóa sổ. Điều đáng nói không phải là cái chết, mà là cách chúng chết.

Hắn không còn cảm nhận được sự tái sinh của chúng, linh hồn và thể xác của chúng đã bị triệt tiêu hoàn toàn, tan biến như chưa từng tồn tại.

- Là kẻ nào...?

Hakuzo trầm giọng, thanh âm vang lên như tiếng đá nứt. Điểm yếu đã bị lộ, sự biến chuyển trong hơi thở của đám đại tướng bên dưới cho thấy chúng cũng đã bắt đầu cảm nhận được sự bất an.

Những con người nhỏ bé, yếu ớt mà chúng vẫn xem là gia súc, dường như đã tìm ra thứ sức mạnh có thể phá hủy sự bất tử của loài quỷ.

Hắn nhìn xuống những thuộc hạ thân tín nhất của mình.

- Chúng đang ở thung lũng phía Bắc.

Hakuzo đưa ngón tay gầy guộc, móng vuốt dài sắc nhọn chỉ về hướng bóng tối mịt mùng.

Hắn không cần dùng đến bản đồ, dòng máu của hắn chảy trong thuộc hạ chính là tấm bản đồ sống.

Hắn liếc mắt sang hai bóng đen to lớn cuối hàng. Một tên mang thanh đại đao rỉ máu, tên còn lại bao phủ trong lớp giáp gai xương.

Cả hai lập tức cúi rạp đầu, mặt sàn gỗ nứt toác dưới sức nặng của sự phục tùng.

- Đi. Mang đầu bọn chúng về đây.

- Ta muốn xem thứ gì đã mang lại cho chúng hy vọng.

Hai vị đại tướng không đáp lời. Chúng đứng dậy, thân hình cao lớn che khuất cả những cột trụ của chính điện.

Với một tốc độ kinh hoàng, chúng biến mất vào hư không, chỉ để lại những làn khói đen và dư âm cắt ngang không gian.

Hakuzo tựa lưng vào ngai, những ngón tay gõ nhịp nhàng lên thành ghế. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào khoảng không vô định.

Trò chơi mèo vờn chuột kéo dài một thế kỷ qua dường như đã bắt đầu xuất hiện những biến số mới.

Hắn khẽ nhếch môi, một hành động bản năng của loài thú săn mồi khi đánh hơi thấy mùi vị của một cuộc chiến thực sự sắp sửa bắt đầu.

Trên trần điện, những con dơi quỷ vỗ cánh xào xạc, báo hiệu điềm dữ.

Bầu trời phía Tây đột ngột rực lên một màu đỏ lạ thường, không phải sắc đỏ của máu mà là màu của sự hấp hối.

Hakuzo đứng bên rìa ban công cung điện, lồng ngực hắn thắt lại từng cơn dữ dội.

- Rắc! Rắc! Rắc!

Hàng loạt sợi liên kết máu trong tâm trí hắn đứt lìa liên tục. Những con quỷ tại hẻm núi phía Tây, đã hoàn toàn biến mất khỏi cảm quan của hắn.

Một sự xóa sổ quy mô lớn chưa từng thấy trong suốt một trăm năm qua.

- Đi!

Hakuzo gầm lên. Hắn lao vút đi, kéo theo một dư khí tà mị. Những đại tướng còn lại như những bóng ma đen kịt bám sát theo sau, xé toạc không khí bằng tốc độ vang trời.

Khi tới hẻm núi phía Tây, cảnh tượng trước mắt khiến đám đại tướng quỷ phải khựng lại. Xác quỷ nằm la liệt, nhưng chúng không tan biến chậm rãi mà bị thiêu đốt đen kịt.

Giữa đống tro tàn và máu quỷ, một người đàn ông trẻ đứng đơn độc. Anh ta mặc bộ y phục giản đơn, đôi mắt vàng óng lạnh lẽo.

- Ngươi là kẻ nào?

Hakuzo đáp xuống, đôi mắt đỏ rực sát khí.

- Evin.

Người đàn ông chỉ thốt ra một cái tên, giọng nói bình thản đến mức kỳ lạ. Anh ta không hề thủ thế, chỉ quay lưng chạy thẳng vào sâu trong hẻm núi hẹp.

- Đuổi theo! Xé xác hắn cho ta!

Hakuzo cùng đám đại tướng điên cuồng lao theo. Evin dẫn dắt chúng đi sâu vào một lối mòn kẹp giữa hai vách đá dựng đứng, tiến tới một mặt phẳng rộng lớn kỳ lạ một công trình lòe loẹt đẫm sắc tà.

Evin dừng lại giữa trung tâm mặt phẳng. Anh ta quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt ấn "x" của Hakuzo.

- Kết thúc ở đây được rồi, Hakuzo!

Đột ngột, cơ thể Evin bùng lên một ngọn lửa trắng xóa. Không phải lửa đốt cháy da thịt, mà là một luồng năng lượng thuần khiết phát ra từ chính linh hồn anh ta.

Làn da Evin rạn nứt, để lộ những dòng ánh sáng rực rỡ chảy tràn ra ngoài.

- Uỳnh!

Mặt đất dưới chân lũ quỷ bừng sáng. Những cổ tự trên các cột đá xung quanh cộng hưởng với ánh sáng từ cơ thể Evin, tạo thành một mạng lưới hào quang vàng óng khóa chặt không gian.

- Cái gì vậy?!

Một đại tướng quỷ gào lên khi chân hắn bắt đầu phân rã dưới ánh sáng.

Hakuzo cố bình tĩnh, hắn dồn toàn bộ sức vào nắm đấm, định lao thẳng vào Evin để dập tắt ngọn lửa đó.

Nhưng càng tiến gần, áp lực từ ánh sáng càng khiến cơ thể quỷ của hắn bị kìm hãm, các mạch máu quỷ trong người hắn như bị đông cứng lại.

Hào quang từ người Evin tỏa ra rực rỡ như một mặt trời nhỏ giữa lòng hẻm núi, nuốt chửng bóng tối.

Ánh sáng ấy không giết chết chúng ngay lập tức, mà đang thẩm thấu vào từng tế bào quỷ, tạo thành một xiềng xích.

Cả hẻm núi rung chuyển trong tiếng gầm thét tuyệt vọng của lũ quỷ. Ánh hào quang phong ấn lan tỏa khắp vùng núi, rồi lan ra toàn bộ lục địa Naban khóa thể toàn bộ Tộc Quỷ.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về toàn bộ chương — không gắn với một đoạn cụ thể.

Chưa có bình luận chương.

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Kỷ Nguyên Vạn Quỷ (Era Of Ten Thousand Demons)

Chương 5: Thời gian và định mệnh·Yasharka

0:00 / 0:00