Đọc truyện
Chương 4 : Khởi đầu diệt vong
Màn đêm trong rừng ngày càng mù mịt. Hakuzo lao đi trong vô định, những tán lá rậm rạp che khuất hoàn toàn ánh trăng, việc xác định phương hướng hoàn toàn phụ thuộc vào bản năng.
- Hộc... hộc...
Tiếng thở dốc của anh cùng tiếng bước chân giẫm lên đám lá khô.
- Rắc!
Một hố sụt bất ngờ hiện ngay khi bước chân đặt xuống. Hakuzo mất đà, cả cơ thể cùng chiếc hòm gỗ nặng trịch đổ nhào xuống.
Anh lăn lông lốc qua những bụi gai sắc nhọn và rồi rơi tõm vào một vùng đầm lầy nhớp nháp. Mùi bùn đất nồng nặc xộc vào mũi.
Nước ngập đến ngang bụng, lạnh lẽo và kìm hãm đôi chân như những bàn tay dưới đáy đầm.
Hakuzo nghiến răng, dùng hết sức bình sinh đẩy chiếc hòm lên một rễ cây lớn, rồi khó khăn lết thân mình thoát khỏi bầy bùn.
Toàn thân anh nhuộm đen bởi bùn và máu. Giữa cơn mê man, một ánh sáng vàng nhạt leo lét xuất hiện phía xa, ẩn hiện sau làn sương khói mờ ảo.
- Boong...
Tiếng chuông chùa ngân vang, trầm đục và tĩnh mịch, xuyên thấu cả không gian u tối. Hakuzo bám vào những thân cây, lảo đảo tiến về phía ánh sáng.
Hiện ra trước mắt anh là một ngôi chùa hoang phế. Mái ngói rêu phong vỡ nát, những pho tượng đá bị bào mòn bởi thời gian nằm "chết" giữa sân đại sảnh.
Ngồi giữa điện thờ chính là một nhà sư già với bộ y phục vàn đỏ rách rướm. Ông ta ngồi bất động như một pho tượng, đôi mắt khép hờ, trước mặt là một ngọn nến sắp tàn.
- Đến rồi sao?
Nhà sư cất giọng, thanh âm vang vọng một cách kỳ lạ.
- Uỳnh
Hakuzo buông chiếc hòm xuống sàn gỗ mục, cơ thể anh cũng gục xuống ngay cạnh đó. Anh cố ngước nhìn nhà sư, tay vẫn không rời khỏi chuôi đoản đao.
- Ông là ai?
Hakuzo khàn giọng hỏi.
- Một nhà sư. Cậu trai, máu của cậu đang chảy vào chính điện đấy.
Nhà sư từ từ mở mắt. Đó không phải đôi mắt của một người tu hành hiền triết, mà sâu thẳm trong đó là một luồng sáng của tham vọng.
Ông nhìn vào chiếc hòm gỗ bị sém lửa, rồi nhìn vào vết thương trên vai Hakuzo.
- Tôi bị triều đình truy đuổi.
Hakuzo thở dốc, mắt vẫn cảnh giác xung quanh.
- Thủ lĩnh của tôi đã..... chết.....
Nhà sư khẽ nhếch môi, một nụ cười khó đoán hiện lên trên khuôn mặt thanh tú.
- Đúng là số phận.....
Hakuzo im lặng, anh nhìn lên những tàn tích của ngôi chùa, rồi nhìn về phía bóng tối rừng già phía sau lưng.
Tiếng gió rít qua những khe cửa vỡ cũng có thể là tiếng hú của đám kỵ binh đang đến gần. Cuộc gặp gỡ tình cờ này mang lại một cảm giác bất an! Cảm giác như đó là sắp đặt.
- Cho tôi tá túc một đêm. Tôi sẽ đi khi trời sáng.
Nhà sư không gật đầu cũng không từ chối, ông chỉ dùng một cành củi khô khều nhẹ ngọn nến, khiến ánh lửa bùng lên, soi rõ những vết tích chằng chịt trên chiếc hòm gỗ.
Ngọn nến trên điện thờ khẽ lảo đảo. Từ phía rừng già, thanh âm tĩnh mịch bị xé toạc bởi tiếng kim loại và tiếng giáp sắt khua loảng xoảng.
- Chúng tới rồi.
Hakuzo sợ hãi, tay siết chặt chuôi đoản đao, máu từ vết thương trên vai lại rỉ ra, thấm đẫm lớp áo rách.
Tiếng chuông chùa ban nãy, đã dẫn lối cho Hakuzo, dường như cũng là "mực vẽ đường" dẫn đám đặc quân triều đình tìm đến tận nơi này.
Tiếng vó ngựa bắt đầu dồn dập, bao vây lấy ngôi chùa hoang phế.
Hakuzo quay sang nhà sư già, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu và sợ hãi. Anh buông đao, sụp xuống van nải.
- Thầy! Xin thầy hãy ngăn họ lại.
Nhà sư vẫn ngồi bất động, đôi mắt khép hờ. Ông nghe tiếng binh đao đang áp sát, nghe tiếng gầm rú của lũ "chó săn" ngoài sân chùa, nhưng khuôn mặt không hề biến sắc.
Nghe lời cầu xin của Hakuzo, ông từ từ mở mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười thần bí đến rợn người.
- Đạo? Lý?
Nhà sư cất giọng trầm đục, như vọng ra từ cõi hư vô.
- Giữa thế gian này, kẻ mạnh mới là đạo, kẻ sống mới là lý.
Sư đứng dậy, bóng đen của ông đổ dài trên vách tường loang lổ.
Nhà sư bước đến phía sau bức tượng Thánh đã mất 1 mắt, nơi có một tấm bảng gỗ cổ xưa khắc hai chữ "Thiên Thư" đã mờ phai.
Ông đưa tay chạm vào một hốc đá bí mật, rút ra một hộp gỗ nhỏ quấn vải đỏ tơi tả.
Nhà sư mở hộp, bên trong nằm một viên ngọc màu đỏ thẫm, rực rỡ như một giọt máu nguyên chất đông lại, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, u ám. Sư đưa viên ngọc về phía Hakuzo.
- Nuốt nó đi.
Hakuzo nhìn viên ngọc rực quỷ dị, rồi nhìn ra cửa chùa nơi ánh đuốc của đặc quân đã bắt đầu soi sáng sân điện. Sự do dự hiện rõ trong mắt anh.
- Đây... đây là thứ gì? Nó có thể...
Nhà sư không trả lời, ông dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn xoáy vào Hakuzo. Ngoài kia, tiếng cổng chùa bị đạp tung vang lên rầm trời.
- Rầm!
- Tra soát kỹ ngôi chùa! Bắt sống hắn cho ta!
Tiếng tên chỉ huy đặc quân đưa lệnh.
Hakuzo không còn lựa chọn. Anh nghiến răng, giật lấy viên ngọc đỏ thẫm từ tay nhà sư và nuốt trực tiếp vào miệng.
Viên ngọc lạnh buốt trôi xuống cổ họng, nhưng ngay lập tức, một luồng nhiệt kinh hoàng bùng nổ từ bên trong cơ thể anh.
- A... AAA....A!
Hakuzo gào lên, cơn đau dường như xé toạc từng thớ cơ, từng mảnh xương. Anh ngã quỵ xuống sàn gỗ, toàn thân tê dại.
Mạch máu trên khắp cơ thể anh nổi lên lằn ngoằn, đen sẫm, như những con rắn độc đang bò trườn dưới da.
Vết thương trên vai anh đột ngột khép miệng với tốc độ chóng mặt, tế bào tự tái tạo lại một cách điên cuồng.
- Tuyệt.
Nhà sư già đứng nhìn, nụ cười trên môi càng thêm đậm.
Sự biến đổi bắt đầu. Mái tóc đen của Hakuzo dần chuyển sang màu trắng muốt như tuyết. Móng tay dài ra, sắc nhọn. Cơ bắp anh phồng lên, cứng cáp thấy rõ.
- Cắc... rắc...
Tiếng xương cốt biến dạng vang lên ghê rợn.
Hakuzo ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh không còn là mắt người. Tròng mắt chuyển sang màu đỏ rực như máu....
..... Sâu thẳm bên trong đồng tử của cả hai mắt hiện lên một dấu ấn hình chữ "x" đen thẫm, sắc nét, tỏa ra thứ sát khí lạnh lẽo quỷ mị.
Cơn đau biến mất. Hakuzo đứng dậy, hơi thở ra mang theo làn khói trắng lạnh lẽo.
Anh nhìn vào bàn tay đầy móng vuốt của mình, rồi nhìn ra phía cửa chùa, nơi đám đặc quân triều đình đang sải bước tới.
Ánh đuốc bập bùng tràn vào chính điện, soi rõ bóng hình quái dị với mái tóc trắng xõa tung của Hakuzo.
Tên chỉ huy đặc quân bước qua ngưỡng cửa, nhìn lướt qua những pho tượng đổ nát rồi dừng lại trước kẻ đang quỳ dưới sàn, bật ra tiếng cười gằn đầy vẻ ngạo mạn.
- Ngươi nghĩ trốn vào đây thần thánh sẽ phù hộ ngươi à?
- Với cái tội.....!
- Xoẹt....
Một vệt sáng trắng lướt qua không trung nhanh đến mức mắt thường không thể thấy rõ.
Tiếng cười của tên chỉ huy tắc nghẹn. Lũ đặc binh thậm chí chưa kịp rút kiếm, đầu chúng đã rời khỏi cổ, máu phun thành vòi nhuộm đỏ sàn gỗ nát.
- Cái... cái gì?
Tên chỉ huy kinh hoàng lùi lại, tay run rẩy rút thanh đại đao. Hắn nhìn thấy Hakuzo đứng đó, đôi mắt đỏ rực với ấn "x" xoáy sâu vào tâm can hắn.
Hắn thét lên một tiếng kinh hãi để át đi sự sợ hãi, vung đao chém xuống bằng tất cả sức bình sinh.
- Keng!
Hakuzo đưa tay không bắt lấy lưỡi đao thép. Những móng vuốt sắc lẹm bóp nát vụn thanh vũ khí như vo 1 tờ giấy.
Hắn tiến một bước, bàn tay găm thẳng vào ngực tên chỉ huy, nhấc bổng hắn lên không trung.
- Thần... không ở đây.
- Rắc
Hắn vặn gãy cổ tên chỉ huy rồi ném xác hắn sang một bên như một con rối gỗ hỏng. Sự tĩnh lặng quay trở lại, và nồng mùi máu. Hakuzo quay đầu nhìn về phía điện thờ.
- Thầy?
Nhà sư đã biến mất, không một tiếng động, không một dấu chân trên lớp bụi, cứ như ông ta chưa bao giờ tồn tại.
Hắn gầm gừ, nhưng chỉ sự tĩnh lặng trả lời. Ánh mắt hắn rơi xuống chiếc hòm gỗ đang nằm chơ vơ giữa đám xác chết.
Không còn sự do dự, hắn dùng móng vuốt xé toạc lớp gỗ dày và ổ khóa đồng cứng cáp.
- Rầm.
Bên trong hòm, lọt thỏm giữa lớp vải lụa điều, là một viên huyết ngọc khác, rực rỡ và thuần khiết hơn viên lúc nãy bội phần. Nó sáng chói đầy tinh túy.
Hắn cảm nhận được sự khao khát điên cuồng trỗi dậy từ sâu trong tủy xương. Hắn cầm lấy viên ngọc, không một câu hỏi, không một chút phân vân, trực tiếp nuốt chửng nó vào bụng.
Luồng sức mạnh thứ hai bùng nổ, nóng rực như lửa cháy luồn lách qua các mạch máu. Hakuzo ngửa mặt lên trời, tiếng gào thét của hắn cất lên hưng phấn không còn đau đớn, hắn đã trở thành một con quỷ tàn bạo mất lý trí.

