chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 3 : Không thể quay đầu!

Bầu trời dần chuyển sang màu tím thẫm của màn đêm, ranh giới giữa ngày và đêm hòa vào nhau.

Ánh sáng le lói cuối ngày hắt lên những lưỡi giáo của đặc quân một màu đỏ bầm nhuốm đầy máu.

- Keng! Keng! Keng!

Tiếng kim loại va chạm liên hồi không dứt. Lợi thế về quân số bắt đầu đè nặng.

Hai đại đội đặc quân không còn tấn công rời rạc, chúng dàn thành hàng ngang, khiên kẹp khiên, giáo đưa ra như một rừng gai thép, từ từ lấn át khoảng trống của nhóm đạo tặc.

Mỗi khi một tên đặc binh ngã xuống, ngay lập tức có kẻ khác thế vào, nhanh chóng và chuẩn xác.

- Chết tiệt, chúng đông quá!

Một thành viên trong nhóm đạo tặc gào lên trước khi bị ba mũi giáo đâm xuyên qua ngực. Xác hắn bị hất văng xuống lòng chảo phía dưới.

Hakuzo thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu chảy xuống mi mắt. Anh vừa tung người né một cú chém ngang, đoản đao vung lên chặn đứng đường kiếm của kẻ kia nhưng cánh tay đã bắt đầu tê dại vì phản lực quá lớn.

Đặc quân triều đình chuyển sang sử dụng chiến thuật bao vây, những mũi tên lửa từ phía sau bắn tới, cắm phập vào các thùng gỗ làm vật chắn, khói đen bốc lên khét lẹt.

Kagake đứng giữa vòng vây, thanh kiếm trong tay hắn vẫn vung lên chuẩn xác, mỗi nhát chém đều mang theo lực chuẩn xác, không tăng cũng không giảm.

Tuy nhiên, ánh mắt hắn liếc nhanh qua số lượng đồng minh đang thưa dần. Phía sau, đám binh đặc quân đang bắt đầu dàn đội hình để càn quét lần cuối.

- Hakuzo!

Kagake thả giọng hét ầm lên, giọng át cả tiếng hò reo của quân lính. Hắn dùng ánh mắt hếch về phía thùng hàng giấu sau vách đá.

- Cầm lấy cái hòm! Chạy đi!

Hakuzo khựng lại một nhịp, đôi mắt mở to nhìn thủ lĩnh.

- Còn anh với mọi người?

Kagake không đáp bằng lời. Hắn xoay người, lưỡi kiếm vẽ lên một đường bán nguyệt tuyệt mỹ, chống đỡ ba mũi giáo đang chỉa về phía họ.

Hắn quay lại kiên định 1 lần nữa, ra hiệu bằng ánh mắt rực lửa.

- Mau!

Hakuzo chau mày, anh biết rõ đây không phải lúc để do dự. Anh thu đao vào, cúi người vác hòm báu vật nặng trĩu lên vai.

Dựa vào chút sức tàn cuối cùng mà cặm cụi chạy vào núi sâu.

- Vút...

Thân hình Hakuzo mờ dần trong ánh hoàng hôn sắp tàn. Anh nhảy vọt lên vách đá cheo leo, đôi bàn tay bám chặt vào những kẽ đá sắc nhọn.

- Bắn hạ hắn!

Tên chỉ huy đặc quân vừa mới thay thế gào lên. Một loạt tên lửa bay theo bóng lưng Hakuzo.

Kagake lao lên chắn giữa đường bay của những mũi tên, thanh kiếm trong tay quẹt nhanh như một tấm khiên.

- Bước qua xác ta đã!

Kagake cười nhạt, một nụ cười ngạo nghễ giữa vòng vây tử thần. Hắn chém lìa những cành khô xung quanh sau đó dùng dụng cụ tạo một lần lửa chặn đường.

Hakuzo không quay đầu lại, nhưng anh cảm nhận được một luồng nhiệt mạnh mẽ phía sau lưng. Anh dồn toàn lực vào đôi chân, cố chạy đi trên vách đá gồ ghề

Biến mất vào bóng tối của rừng khi mặt trời hoàn toàn chìm xuống dưới đường chân trời, để lại sau lưng tiếng nổ vang trời và ánh lửa rực cháy cả một vùng núi lớn.

Bóng tối nuốt chửng từng vách đá. Sự náo động khốc liệt ở đằng sau giờ đây lùi xa, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến rợn người trong màn sương mỏng.

- Cục... cục...

Tiếng một con cú đêm vang lên từ tán cây cổ thụ, khô khốc như tiếng gọi của tử thần.

Hakuzo tựa lưng vào một hốc đá khuất gió, hơi thở đứt quãng, nặng nề. Anh hạ chiếc hòm gỗ xuống mặt đất.

Tiếng "uỳnh" trầm đục của nó vang vọng trong khe đá khiến anh giật mình.

Hakuzo đưa bàn tay rướm máu vuốt ngược mái tóc bết dính mồ hôi. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc hòm.

- Tại sao?

Câu hỏi không thành lời xoáy sâu trong đầu. Việc Kagake chấp nhận ở lại đối mặt với hai đại đội đặc binh để mở đường cho anh mang theo vật này là một sự hy sinh vô lý.

Có thứ gì bên trong hòm hàng này quan trọng hơn mạng sống của cả băng đạo tặc?

Anh đưa tay chạm vào ổ khóa đồng đã bị sém đen vì hỏa tiễn.

- Oạp... oạp...

Tiếng cánh dơi vỗ sàn sạt trên đỉnh đầu. Hakuzo rụt tay lại, cơ thể vô thức chuyển sang trạng thái cảnh giác.

"Tĩnh lặng "

Đêm núi không có gió. Chỉ có mùi nhựa cây nồng nặc và mùi máu tanh ngòm vẫn bám chặt trên lớp áo rách.

Anh nhắm mắt, cố gắng khôi phục lại chút sức lực ít ỏi. Cơn đau từ những vết chém dọc cánh tay bắt đầu âm ỉ kéo đến.

- Cộp...

Hakuzo mở bừng mắt.

- Cộp... cộp... cộp...

Tiếng vó ngựa. Rất nhẹ, nhưng đều đặn và đanh sắc trên nền đá cứng. Chúng không đi theo lối mòn, chúng đang rải ra.

- Xoẹt!

Anh lập tức vác hòm hàng lên. Mọi suy nghĩ về Kagake bị gạt phăng sang một bên.

Những kẻ sống sót sau vụ nổ tại lòng chảo không phải hạng tầm thường, chúng là những con chó săn của triều đình, và chúng đã đánh hơi thấy dấu vết của anh.

- Vẫn còn sống sao?

Anh nghiến răng, giọng khản đặc.

Phía dưới sườn dốc, những vệt sáng lờ mờ của đuốc bắt đầu len lỏi qua các kẽ lá. Đội đặc quân đã tản ra thành hình nan quạt, bịt kín các nẻo thoát xuống đồng bằng.

- Vút!

Hakuzo lao đi. Anh không chạy trên mặt đất mà bật người nhảy lên những cành cây thấp, cố gắng không để lại dấu chân trên thảm lá.

Chiếc hòm gỗ trên vai giờ đây như nặng thêm gấp bội, mỗi bước nhảy khiến các thớ cơ ở vai anh đau dữ dội.

- Cộp! Cộp! Cộp!

Tiếng vó ngựa bắt đầu dồn dập hơn.

- Hướng núi phía Tây! Có người!

Một tiếng hô lạnh lùng vang lên xé toác màn đêm.

- Phập! Phập!

Hai mũi tên cắm chuẩn vào thân cây ngay sát tai Hakuzo. Anh không quay đầu, chân đạp mạnh vào vỏ cây xù xì, lấy đà lao thẳng xuống một triền dốc dốc đứng.

Anh cuộn tròn người, dùng chiếc hòm làm điểm tựa để lăn đi giữa đám bụi gai, bất chấp những vết xước mới chi chít trên da thịt.

Dưới chân dốc, tiếng ngựa hí vang lên ngay sát sạt. Hakuzo bung người dậy, đôi mắt đỏ ong nhìn về phía khu rừng thưa phía trước.

Màn đêm bị xé toạc bởi tiếng lao của những mũi tên rực lửa.

- Vút! Vút!

Những vệt lửa vẽ thành những đường cong, ghim chặt vào các thân cây cổ thụ xung quanh Hakuzo.

Ánh lửa bùng lên nhất thời, chiếu sáng khuôn mặt tái nhợt đầy kinh hãi của anh. Đặc quân triều đình, chúng đã xác định được mục tiêu.

- Thấy hắn rồi! Cánh trái khép vòng lại!

Tiếng thét vang lên từ phía sau. Hakuzo không đáp lời, anh nghiêng người, để chiếc hòm gỗ trên vai lướt sát qua một thân cây đại thụ, dùng nó làm vật chắn tự nhiên trước làn mưa tên.

Anh không chạy theo đường thẳng. Mỗi bước chân của anh là một sự tính toán, đạp lên rễ cây, bật người qua khe đá, rồi lại lặn sâu vào những bụi rậm gai.

- Cộp! Cộp! Cộp!

Hai tên kỵ binh đặc quân từ hai phía rừng thưa lao ra, giáo dài hạ thấp, nhắm thẳng vào hạ bộ và mạn sườn của Hakuzo.

"Keng!"

Hakuzo không rút đao. Anh dùng cạnh sắc của chiếc hòm gỗ, xoay người một vòng cực nhanh, đập mạnh vào cán giáo của tên bên phải.

Lực va chạm cực lớn khiến tên lính suýt ngã ngựa. Ngay lập tức, anh gập người xuống sát mặt đất, để mũi giáo của tên thứ hai đâm hụt qua đỉnh đầu.

- Chết tiệt! Nó nhanh quá!

- Xoẹt!

Hakuzo rút đoản đao, chém đứt một sợi dây leo to bằng cổ tay đang rủ xuống từ vòm lá. Sợi dây văng ra, quấn vào chân con ngựa của tên đặc binh đang truy đuổi.

- Hí..........!

Con ngựa lồng lên rồi ngã nhào, kéo theo tên lính lăn lông lốc xuống phía con dốc. Hakuzo không dừng lại.

Anh dồn lực vào đôi chân, thực hiện một cú nhảy dài qua một dòng suối, hướng thẳng vào vùng lõi của khu rừng nơi cây cối mọc dày đặc hơn, nơi này ngựa khó thể đi vào.

- Phập!

Một mũi tên trúng vào vai áo của Hakuzo, xé toạc lớp vải và để lại một vệt máu dài trên da. Anh chỉ khẽ nhíu mày, bước chân vẫn không hề chậm lại.

Tiếng vó ngựa bắt đầu xa dần, thay vào đó là tiếng hô hào ra lệnh chuyển hướng của đặc binh.

- Mau chuyển sang hướng khác!

Hakuzo liếc nhìn vết thương, rồi nhìn về phía trước. Một màn đen hiện ra ngay sau tán lá dày.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về toàn bộ chương — không gắn với một đoạn cụ thể.

Chưa có bình luận chương.

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Kỷ Nguyên Vạn Quỷ (Era Of Ten Thousand Demons)

Chương 3 : Không thể quay đầu!·Yasharka

0:00 / 0:00