chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 2: Liều? Đúng hay Sai!

Tiếng lá cây xào xạc hòa vào tiếng thở dốc dồn dập dần rõ hơn khi tiến sâu vào rừng. Dưới những tán cây cổ thụ rậm rạp của khu rừng, bóng tối nhanh chóng bao trùm mọi cảnh quan.

​Các hòm vật phẩm nặng nề đè lên vai từng người, nhưng không một ai dám chậm bước.

Đám đặc binh giả, thực chất là những nội gián được băng đạo tặc cài cắm từ trước, họ vừa chạy vừa nhanh tay xé bỏ lớp y phục đặc binh, để lộ những bộ đồ đen gọn gàng.

​- Đại ca!

​Một tên nội ứng ghé sát Kagake, giọng hổn hển dồn dập:

​- Dù đã ngăn được bọn chúng, nhưng lệnh truyền tin của Vương Thành lan truyền rất nhanh.

​Kagake không ngoảnh lại, đôi chân hắn vẫn lướt đi thoăn thoắt trên nền đất ẩm. Chiếc nón lá của hắn hơi nghiêng, che đi nửa khuôn mặt lạnh lùng cứng nhắc:

​- Tiếp tục chạy. Nhắm thẳng hướng phía sau thành.

- Ở đó địa hình hiểm trở, bọn chúng khó lòng bao vây.

​Phía trên cao, Hakuzo như một con báo đen chuyền qua những cành cây lớn. Đôi mắt anh đảo liên tục để vừa cảnh giác phía sau, vừa dẫn đường phía trước.

​- Cẩn thận! Phía trước có dốc!

​Hakuzo khẽ ra hiệu, bóng anh vút qua một khoảng không gian hẹp rồi đáp nhẹ nhàng xuống một mỏm đá nhô ra.

​Bọn chúng khéo léo lách qua những bụi gai sắc nhọn, vượt qua những con dốc dựng đứng mọc đầy rêu. Mùi đất ẩm bị gió thổi phảng phất khắp nơi gợi lên một mùi rất nặng.

Họ biết rõ, một khi bước chân vào con đường này, họ đang dấn thân vào một mê cung khổng lồ.

Phía trước chính là lòng chảo cao vút bao lấy một con sông rộng lớn, một địa hình hiểm trở khó có thể thoát, nhưng lại là lối duy nhất để cắt đuôi tai mắt của triều đình.

​Trong lúc đó, quay trở lại khu vực cổng thành, hiện trường vụ cướp vẫn là một đống đổ nát hỗn độn.

​Chiếc xe ngựa lao tới ban nãy, bánh xe gỗ đã vỡ vụn găm nhiều mảnh nhọn hoắt xuống mặt đường đá. Những con ngựa kéo bị kích động điên cuồng giãy giụa, chạy tứ tung khắp mọi nơi.

​Bụi đất, tàn tro cùng khói bốc lên từ đống đổ nát cuộn thành từng luồng dày đặc, bao phủ toàn bộ không gian cổng thành rộng lớn trong một màn khói đậm đặc.

Bụi mù che khuất tầm nhìn, để lại sự bất lực của đám binh lính và lũ đặc binh.

- Chết tiệt! Đám lính vô dụng........ Mau truyền tin vào cung.

Tên đặc binh đứng đầu tức giận đá vào xác của 1 người lính, không nhanh hắn chỉ cất giọng cay nghiệt ra lệnh truyền tin.

- Tuân lệnh!

Tên thuộc hạ vừa dứt lời, gã tức tốc phi vào thành trong, báo cáo với các thành gác với quẻ lệnh cao nhất.

​Lệnh truyền tin lập tức được truyền đi với tốc độ rất nhanh. Từ các chòi gác dọc trục đường chính dẫn vào nội đô, những tiếng tù và đồng loạt rống lên nối đuôi nhau, xua tan sự tĩnh lặng của nội thành.

​Tại Điện Nghị Sự của Thống tướng chỉ huy kinh thành, một toán binh mình đầy mồ hôi lâm len với bụi đất lao sầm qua cửa, quỳ sụp xuống, giọng run rẩy:

- ​Báo! Cổng Tây bị phản tặc tập kích! Tiền vàng cùng nhiều quý phẩm đã bị cướp sạch.

- Bọn chúng có nội ứng cài cắm từ trước, hiện đang tẩu thoát về phía sau thành!

​Vị Thống tướng đứng bật dậy, gương mặt sa sầm. Lực lượng đặc binh canh giữ cổng thành vốn là những kẻ kiêu hùng, vậy mà lại bị qua mặt một cách nhục nhã.

Hắn đập mạnh tay xuống bàn bản đồ địa hình, quát lớn:

- ​Một lũ khốn táo tợn! Dám không coi Vương Thành ra gì!

​Hắn quay sang phía phó tướng, ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng:

- ​Truyền lệnh! Lập tức đánh vọng lâu, gõ chuông cảnh báo toàn thành. Điều động ngay hai đại đội đặc binh ở doanh trại phía Đông, đi theo đường mòn bọc hậu khúc sông.

​Trong khi mật lệnh của triều đình đang điên cuồng lan tỏa, thì sâu trong cánh rừng già, bọn người Kagake vẫn đang ráo riết tháo chạy. Tiếng tù và từ xa vọng lại khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

- ​Đại ca, tiếng tù và báo động đã vang lên rồi!

Một tên vừa chạy vừa ngoái đầu lại, mồ hôi chảy lỗ lòa khắp người, chỉ ráng chút nữa, qua khỏi dốc đá này là tới rìa lòng chảo. Nhưng liệu bọn chúng có đuổi kịp không?

​Kagake vẫn giữ nguyên nhịp chạy chuẩn xác như một cỗ máy, hơi thở ổn định một cách đáng kinh ngạc.

Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận mùi phù sa và rêu ẩm ngày càng đậm đặc trong không khí, lạnh lùng đáp:

- ​Đừng phân tâm. Bọn lính ở cổng thành chỉ là lũ bù nhìn, nhưng Thống tướng kinh thành thì không......

- Hắn chắc chắn sẽ điều động đặc quân tinh nhuệ nhất, chặn đầu chúng ta tại khúc sông.

​Từ trên những ngọn cây cổ thụ rậm rạp phía trước, Hakuzo phóng tầm mắt nhìn ngược về phía Vương Thành. Nhìn thấy những đàn chim rừng giật mình bay nháo nhác, bụi mù bốc lên từ phía xa.

Rõ ràng, một lực lượng kỵ binh khổng lồ đang tràn ra với tốc độ kinh hoàng. Anh chuyền cành, hạ thấp độ cao rồi nói vọng xuống:

- ​Kagake! Cái đống này nặng quá nếu cứ như vậy thì chúng ta sẽ không thể thóa được bọn chúng.

​Kagake chợt đứng khựng lại trên một mỏm đá nhô ra, vành nón lá khẽ nâng lên, lộ ra đôi mắt sắc nhìn chằm chằm vào lối ra của cánh rừng.

Khúc sông sâu hoắm đang cuồn cuộn chảy phía dưới, và phía sau là tiếng rầm rập mơ hồ của vó ngựa đang đuổi tới.

Hắn siết chặt bao kiếm, gằn giọng:

- ​Càng hiểm trở, kỵ binh của chúng càng khó dàn trận. Chúng ta phải cố hết sức......

​Đoàn người nghiến răng chịu đựng sức nặng ngàn cân trên vai, bước chân giẫm nát những cành củi khô, lao điên cuồng về phía ánh sáng le lói nơi cuối bìa rừng.

Và ngay khi bước chân cuối cùng của họ chạm vào bờ vách đá của lòng chảo...

Tiếng chuông đồng từ vọng lâu triều đình vang lên liên hồi, dồn dập và rất chói tai. Chỉ vài phút sau khi vụ cướp xảy ra, những con chim đưa tin đã lượn vòng trên bầu trời Naban.

Tại doanh trại phía Đông, hai đại đội đặc quân được trang bị đầy đủ đã xuất kích từ lâu.

Địa hình phía sau cổng thành là một lòng chảo cao vút và 1 con sông sâu hoắm chảy xiết, đám đạo tặc không có lựa chọn thứ hai.

- Cộp! Cộp! Cộp!

Tiếng móng ngựa rầm rập như sấm dậy từ phía sau.

Hakuzo ngoảnh đầu lại, bụi mờ mịt đã bốc cao phía cuối con đường. Những bóng đen hành quân với tốc độ kinh người, ánh thép từ những ngọn giáo phản chiếu nắng chiều lấp lánh.

- Kagake! Chúng điều động cả đại đội. Là đặc quân!

Hakuzo hét lên, tay siết chặt quai hòm trên vai.

Kagake liếc nhìn vách đá, rồi nhìn xuống mặt đường. Hắn giơ cao thanh kiếm vẫn còn nằm trong bao, ra hiệu dừng lại.

- Giấu xuống vách đá! Dàn trận!

Kagake ra lệnh, giọng lạnh băng.

- Rầm!

Những hòm gỗ khác được đặt xuống mặt đất, tạo thành một chiến lũy tạm thời. Các thành viên băng đạo tặc rút vũ khí, ánh mắt chuyển từ lo âu sang kiên định.

Hai đại đội đặc binh không hề giảm tốc độ. Khi khoảng cách chỉ còn vài chục thước, hàng hàng lớp lớp lính đồng loạt rút đoản kiếm.

Không có lời cảnh báo, không ra lệnh đầu hàng.

- Phập! Phập!

Một loạt tên từ phía sau toán đặc quân xông tới.

- Mau chặn lại!

Hakuzo thét lớn, vung đao gạt phăng hai mũi tên đang nhắm thẳng vào mình.

- Keng! Xoẹt!

Hai bên va chạm vào nhau như hai con sóng ngược dòng. Hakuzo lao thẳng vào giữa đội hình địch, đoản đao của anh không nương tay.

Một cú xoay người, lưỡi đao rạch ngang hông một tên đặc binh, máu bắn tung tóe lên mặt đất đá.

- Thằng nhãi.....!

Một tên lính đặc binh nghiến răng, đâm mạnh giáo về phía Hakuzo.

Hakuzo lách người trong gang tấc, tay tóm lấy cán giáo rồi giật mạnh, dùng chính quán tính của đối phương để tống một cú đá nát xương hắn.

Kagake đứng ở trung tâm, thanh kiếm của hắn vung ra những đường cơ bản nhưng đầy uy lực, mỗi nhát chém đều khiến giáp sắt của đặc binh bị trầy xước .

- Các ngươi! Đúng là một lũ ngu?

Tên chỉ huy đặc quân cưỡi ngựa lao tới, vung đại đao chém xuống.....

Kagake đưa bao kiếm lên đỡ.

- Rắc!

Bao kiếm vỡ vụn, lộ ra lưỡi kiếm sắc bén bên trong.

- Ít nhất còn hơn đám bù nhìn các ngươi!

Kagake bình tĩnh buông giọng, lưỡi kiếm của hắn đâm xuyên qua khe giáp bụng của tên chỉ huy.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về toàn bộ chương — không gắn với một đoạn cụ thể.

Chưa có bình luận chương.

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Kỷ Nguyên Vạn Quỷ (Era Of Ten Thousand Demons)

Chương 2: Liều? Đúng hay Sai!·Yasharka

0:00 / 0:00