Đọc truyện
Chương 2: GIẤC MƠ VÀ CHIẾC TRÂM NGỌC
Sáng hôm sau, khi ánh dương vừa nhuốm hồng trên những đỉnh núi xa, nhuộm cả thung lũng một màu vàng cam ấm áp, Phong đã có mặt tại bãi đất quen thuộc cạnh bờ suối, nhưng lần này, gương mặt cậu không còn vẻ tươi cười như mọi ngày. Kiếm Lão nhận ra ngay sự khác lạ ấy , không phải vì Phong nói gì, mà vì cách cậu cầm kiếm hôm nay chặt hơn, các đốt ngón tay hơi trắng bệch vì siết quá mạnh, ánh mắt cũng trầm tư hơn bình thường, như đang mang theo một gánh nặng vô hình từ đêm qua.
"Đêm qua ngủ không ngon?" Kiếm Lão hỏi, giọng vẫn lạnh nhạt như thường lệ, nhưng ánh mắt lại dò xét, quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất của đứa học trò.
Phong ngẩng đầu, do dự một lúc, hơi thở chợt nặng hơn, rồi mới đáp: "Sư phụ, đệ tử lại mộng thấy mẹ."
Tay Kiếm Lão đang cầm chén trà chợt khẽ run, một giọt nước trà sóng sánh tràn ra ngoài miệng chén, rơi xuống mặt đất khô, để lại một vết sẫm nhỏ. Lão đặt chén xuống cẩn thận, như sợ nếu đặt mạnh tay sẽ làm vỡ tan cả chiếc chén lẫn sự bình tĩnh giả tạo mà lão đang cố gắng duy trì, chậm rãi hỏi: "Mộng thấy gì?"
"Vẫn là cảnh đó , một khoảng sương mù trắng, mẹ đứng quay lưng lại, đệ tử gọi nhưng không có tiếng. Nhưng lần này..." Phong ngừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm về phía dãy núi phía Tây, nơi sương mù còn chưa tan hết, bao phủ những ngọn cây như một tấm khăn liệm trắng. "Lần này đệ tử nghe thấy một tiếng gầm. Rất rõ, rất lớn, như tiếng sấm sét vọng thẳng vào trong đầu đệ tử. Nó gọi... 'Kỳ Lân'."
Không khí trong khoảnh sân nhỏ chợt trở nên nặng nề một cách kỳ lạ, như thể có một bàn tay vô hình đã siết chặt lấy cổ họng của cả hai người, khiến hơi thở trở nên khó khăn hơn. Kiếm Lão đứng bất động một lúc lâu, đôi mắt già nua nhìn vào khoảng không vô định, như đang hồi tưởng lại một điều gì đó từ rất xa trong ký ức, một điều mà lão đã chôn sâu suốt mười ba năm qua.
"Kỳ Lân..." Lão lặp lại hai chữ ấy, giọng nói khẽ đến mức gần như chỉ là một hơi thở, run rẩy hơn cả những lần lão từng nói về cái chết của những đồng môn cũ năm xưa. Rồi lão lắc đầu mạnh, như muốn xua đi một ý nghĩ nào đó đang dần hình thành rõ ràng trong đầu. "Có lẽ chỉ là một giấc mộng vì ngươi nhớ mẹ quá thôi. Đừng để tâm nhiều, luyện kiếm đi."
Phong nhìn sư phụ, biết rõ lão đang giấu mình điều gì , sự run rẩy trong giọng nói, ánh mắt né tránh, cái cách lão vội vàng chuyển đề tài, tất cả đều là những dấu hiệu mà một người quan sát tinh tế như cậu không thể nào bỏ qua. Nhưng tính cậu vốn không thích ép buộc ai phải nói ra những điều họ chưa muốn nói, đặc biệt là với người đã thay cha thay mẹ chăm sóc cậu suốt mười ba năm qua. Cậu chỉ gật đầu, im lặng quay người, vào tư thế khởi chiêu, dù trong lòng những câu hỏi vẫn cứ cuộn xoáy không ngừng.
Nhưng từ phía sau, Kiếm Lão nhìn bóng dáng đứa học trò nhỏ đang vận kiếm dưới nắng sớm, trong lòng dâng lên một nỗi lo không thể gọi tên, một nỗi lo đã âm ỉ từ rất lâu nhưng giờ đây bắt đầu lớn dần như một con thủy quái đang trồi lên từ đáy biển sâu. Mười ba năm trước, khi Kỳ Ngọc Lan gửi con trai mình đến đây trong một đêm tối trời không trăng không sao, gương mặt bà tái nhợt như người vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử, bà chỉ nói một câu duy nhất, giọng nói run rẩy nhưng cương quyết: "Xin huynh giữ kín thân phận của nó, cho đến khi nó đủ mạnh để tự mình đối mặt với những gì đang chờ đợi. Nếu không, cả huyết mạch Kỳ gia sẽ tuyệt diệt, và thế gian sẽ chìm trong một bóng tối không có ngày bình minh."
Khi đó, Kiếm Lão không hiểu hết ý nghĩa câu nói ấy, chỉ nghĩ rằng đó là lời nói của một người mẹ đang hoảng loạn vì một mối nguy nào đó truy đuổi. Giờ đây, khi giấc mộng của Phong ngày càng rõ ràng hơn, khi tiếng gầm trong mộng đã rõ đến mức gọi tên đích danh dòng máu thiêng liêng kia, lão bắt đầu cảm thấy bất an tột độ. Phải chăng, dòng máu ngủ yên trong huyết quản đứa trẻ này, dòng máu đã được niêm phong cẩn mật suốt mười ba năm bằng đủ loại phù chú và bí pháp mà chính Kỳ Ngọc Lan đã dạy cho lão trước khi rời đi, đang dần dần rạn nứt, dần dần thức tỉnh?
Và nếu vậy, thì kẻ thù mà Kỳ Ngọc Lan từng trốn chạy năm xưa, liệu có còn ở ngoài kia, vẫn đang lặng lẽ tìm kiếm dòng máu ấy hay không?
❖
Buổi trưa, sau khi luyện kiếm xong, mồ hôi đẫm áo, Phong xách giỏ tre đi vào rừng hái củi như thường lệ , một công việc thường nhật đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong suốt những năm tháng tuổi thơ của cậu. Con đường mòn dẫn vào rừng quen thuộc đến mức cậu có thể nhắm mắt mà vẫn không lạc đường , mỗi gốc cây, mỗi tảng đá, mỗi khúc cua đều đã in sâu trong trí nhớ của cậu từ thuở nhỏ, như những người bạn cũ thầm lặng đã đồng hành cùng cậu qua bao mùa mưa nắng.
Nhưng hôm nay, khi đi sâu hơn vào phía Tây của khu rừng , nơi mà thường ngày dân làng ít khi lui tới vì địa hình hiểm trở, nhiều vách đá dựng và hang hốc tối tăm , Phong chợt dừng bước, toàn thân căng cứng như một con thú rừng đánh hơi thấy nguy hiểm.
Có một thứ mùi lạ trong không khí.
Không phải mùi của lá mục, không phải mùi của đất ẩm sau mưa, càng không phải mùi của bất kỳ loài thú rừng nào cậu từng biết qua suốt mười chín năm sống ở vùng đất này. Đó là một thứ mùi tanh tanh, hơi ngọt đến ghê người, như mùi máu đã để lâu trộn lẫn với khói nhạt của một thứ gì đó đang âm ỉ cháy , một thứ mùi khiến lông tơ trên cánh tay Phong dựng đứng lên theo bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.
Cậu đứng yên, không nhúc nhích, hai tai dỏng lên lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất trong rừng. Tiếng chim hót đã ngừng hẳn từ lúc nào, khu rừng trở nên im lặng đến đáng sợ , một sự im lặng không tự nhiên, như thể vạn vật xung quanh đều đang nín thở, chờ đợi một điều gì đó kinh khủng sắp xảy ra, như khoảnh khắc trước khi sấm sét giáng xuống.
Phong từ từ đặt giỏ tre xuống đất, không gây ra một tiếng động nào, tay khẽ nắm chặt thanh củi gỗ dài và chắc vừa nhặt được bên đường , không phải vũ khí gì lợi hại, chỉ là một cành cây khô cứng, nhưng trong tình huống này, có còn hơn không, và ít nhất nó cũng đem lại cho cậu một chút cảm giác an toàn giả tạo.
Cậu bước thêm vài bước, len qua những lùm cây rậm rạp, gai góc cào xước cả tay áo, và rồi, qua một khoảng trống nhỏ giữa các thân cây cổ thụ, cậu nhìn thấy một cảnh tượng khiến máu trong người cậu lạnh đi.
Một vũng máu đen sẫm, đặc quánh như nhựa hắc ín, đọng lại trên mặt đất rộng chừng một trượng, xung quanh là vài cái xác thú nhỏ , sóc, chim sẻ, có cả một con hươu non vừa mới trưởng thành , đều có vẻ ngoài kỳ lạ đến rợn người: da thịt khô quắt lại như bị rút hết sinh khí trong nháy mắt, đôi mắt trợn trắng đờ đẫn, không có dấu vết cắn xé hay vết thương do nanh vuốt thông thường nào, như thể chúng đã bị một thứ lực vô hình hút cạn sự sống từ bên trong.
Phong cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, dựng cả gáy lên.
Đây không phải là dấu vết của thú săn mồi thông thường. Đây là dấu vết của một thứ gì đó mà cậu chưa từng biết đến, một thứ gì đó nằm ngoài mọi hiểu biết về thế giới tự nhiên mà cậu đã được dạy dỗ.
Cậu nhớ lại những câu chuyện mà các bậc cao niên trong làng từng kể vào những đêm lửa trại mùa đông, khi gió rít qua khe núi và mọi người tụ tập quanh bếp lửa ấm , chuyện về yêu quái, về những sinh vật từ một cõi khác len lỏi vào nhân gian, hút sinh khí của vạn vật để duy trì tồn tại, về những trận chiến đẫm máu giữa con người và lũ ác linh ấy đã diễn ra từ ngàn xưa. Khi còn nhỏ, Phong luôn nghĩ đó chỉ là chuyện cổ tích người già kể cho trẻ con sợ mà ngủ sớm, một cách để dạy trẻ con không được tự ý chạy vào rừng đêm khuya. Nhưng đứng trước cảnh tượng này, trước thứ mùi tanh ngọt kinh tởm vẫn còn lẩn quẩn trong không khí, cậu không còn chắc chắn về điều đó nữa.
Đột nhiên, một tiếng động khẽ vang lên từ phía sau một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh.
Phong xoay người ngay lập tức, tay nắm chặt thanh củi đến mức các khớp tay trắng bệch, mắt nhìn xoáy vào hướng phát ra âm thanh, mọi giác quan trong cơ thể cậu đều đã được đẩy lên mức cảnh giác cao nhất.
Từ sau tảng đá, một sinh vật nhỏ bé từ từ hiện ra, di chuyển bằng những bước chân khẽ khàng nhưng đầy ác ý , hình dáng tựa như một con chồn, nhưng kích cỡ chỉ bằng bàn tay người lớn, lớp da phủ một màu xám đục như khói đặc, không có lông, da thịt nhăn nhúm như đã chết đi rồi lại được hồi sinh bằng một thứ tà thuật bẩn thỉu nào đó, và đôi mắt của nó , hai chấm sáng đỏ nhỏ như than hồng đang cháy, không có tròng mắt, không có sự sống thật sự bên trong, chỉ có một thứ ác ý lạnh lẽo, đói khát, vô tận phát ra từ đó, như đang nhìn xuyên qua Phong để thấy thứ sinh khí ấm áp đang chảy trong huyết quản cậu.
Sinh vật ấy nhìn Phong chằm chằm, miệng nhỏ hé mở, để lộ ra một hàng răng nhỏ nhưng sắc nhọn bất thường, ánh lên một màu trắng xám ghê người dưới bóng cây, và từ cổ họng nó phát ra một tiếng rít khe khẽ, kéo dài, nghe như tiếng móng tay cào trên đá, một âm thanh khiến từng tế bào trong cơ thể Phong đều muốn co rúm lại vì sợ hãi.
"Thì ra... đây là yêu quái thật." Phong lẩm bẩm, giọng run nhẹ, trong lòng vừa sợ vừa có một sự hứng khởi kỳ lạ mà cậu không thể giải thích được, như một dòng nước nóng vừa chảy qua tim, đốt cháy mọi nỗi sợ hãi thành một thứ quyết tâm sắt đá.
Sinh vật ấy , một Tiểu Yêu cấp thấp nhất trong các loại yêu quái, mới hình thành từ tà khí tích tụ lâu năm trong vùng đất bị nguyền rủa, vốn dĩ không đủ trí khôn để phân biệt nguy hiểm và lợi ích, chỉ biết bản năng đói khát sinh khí , lập tức lao thẳng về phía Phong với tốc độ nhanh đến bất ngờ, móng vuốt nhỏ nhưng sắc lẹm giương ra trước mặt.
Phong phản ứng theo bản năng, vung thanh củi gỗ trong tay với toàn bộ sức lực, đánh trúng ngay vào hông con vật, hất nó bay sang một bên, va vào thân cây với một tiếng kêu chói lên đau đớn. Nhưng ngay sau đó, từ trong các lùm cây xung quanh, thêm năm sáu sinh vật tương tự lần lượt xuất hiện, di chuyển với những bước chân lén lút, vây quanh cậu theo hình bán nguyệt, ánh mắt đỏ rực của chúng nhìn cậu từ mọi phía như một bầy sói đói đang siết chặt vòng vây con mồi.
Đây không phải một con, mà là cả một đàn.
Tim Phong đập nhanh hơn, dồn dập như trống trận, nhưng cậu lại cảm thấy một sự tỉnh táo lạ kỳ len lỏi vào tâm trí , không phải nỗi sợ làm cậu run rẩy đến mất kiểm soát, mà chính sự nguy hiểm này lại khiến các giác quan của cậu trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, như một thanh kiếm vừa được mài bén trên đá lửa. Cậu có thể cảm nhận được hướng di chuyển của từng con vật qua tiếng cỏ xào xạc dưới chân chúng, dự đoán được đường tấn công của chúng trước khi chúng thực sự ra tay, như có một thứ trực giác cổ xưa nào đó đang thì thầm vào tai cậu, chỉ dẫn từng bước di chuyển.
"Được rồi, các vị muốn chơi thì ta chơi cùng." Phong nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ đùa cợt thường ngày, mắt nhìn quanh đếm số lượng kẻ địch, tay nắm chặt thanh củi, vào tư thế phòng thủ mà Kiếm Lão đã dạy hàng trăm lần.
Đàn Tiểu Yêu đồng loạt xông tới từ mọi hướng, tiếng rít lên đồng thanh nghe như một bản hợp xướng của địa ngục. Phong xoay người tránh con đầu tiên trong tích tắc, thanh củi quét ngang đập trúng con thứ hai khiến nó bay dạt vào gốc cây với một tiếng kêu nghẹn, rồi cậu lùi nhanh một bước, dùng chính thân cây phía sau làm điểm tựa chặn đường tấn công của hai con còn lại, không để chúng có thể vây quanh cậu từ mọi phía cùng lúc. Động tác của cậu không hoa mỹ, không có chút gì gọi là tuyệt kỹ thượng thừa của các cao thủ giang hồ, nhưng từng bước chân, từng cú xoay người đều rất hợp lý, như thể trong đầu cậu đã có sẵn một bản đồ chi tiết về vị trí của từng kẻ địch, về góc độ tấn công tối ưu, về khoảng thời gian cần để né tránh và phản công.
Một con Tiểu Yêu nhảy bổ từ trên cao xuống, lao thẳng vào mặt Phong với móng vuốt giương sẵn, Phong ngửa người tránh trong khoảnh khắc cuối cùng, thanh củi vươn lên đâm thẳng vào bụng nó khi con vật còn đang trên không, không có điểm tựa để đổi hướng. Tiếng kêu chói lên xé tan không gian, con vật tan biến thành một làn khói xám mỏng, bốc lên rồi tan vào không khí như chưa từng tồn tại.
"Ồ?" Phong khẽ nhướng mày giữa lúc chiến đấu, không ngờ kết quả lại như vậy. "Vậy hóa ra không cần phải đánh đến chết hẳn, chỉ cần đánh trúng những nơi yếu là được, lưu lại một vết thương đủ sâu để xé toạc cái lớp tà khí giữ chúng tồn tại."
Trận đánh kéo dài chừng nửa khắc thời gian, mỗi nhịp thở đều căng như dây đàn sắp đứt. Cuối cùng, khi con Tiểu Yêu cuối cùng tan biến thành khói xám trước mũi thanh củi gỗ đã bắt đầu sứt mẻ, Phong đứng thở hổn hển, áo quần lấm bụi và rách vài chỗ, trên tay có vài vết xước nhỏ do móng vuốt cào qua, máu rỉ ra thấm vào vải áo, nhưng nhìn chung, cậu vẫn đứng vững, không hề kiệt sức như lẽ ra một thiếu niên bình thường phải có sau một trận chiến sinh tử như vậy.
"Hừ, xong rồi." Phong thở ra một hơi dài, nhìn quanh bãi đất giờ chỉ còn lại vũng máu đen và vài cái xác thú nhỏ, cảm giác chiến thắng len lỏi trong lòng nhưng cũng kèm theo một nỗi bất an mơ hồ. Cậu cúi xuống nhặt giỏ tre đã bỏ quên từ đầu, rồi do dự một lúc, quyết định không kể chuyện này cho Kiếm Lão biết.
"Nếu kể, sư phụ chắc chắn sẽ không cho ta vào rừng nữa." Cậu lẩm bẩm, mặt lộ vẻ tự đắc của một kẻ vừa giấu nhẹm thành công một lỗi lầm, dù trong lòng vẫn còn dư âm của nỗi sợ hãi vừa trải qua.
Cậu không biết, chỉ cách đó không xa, ẩn trong bóng tối sâu thẳm của một gốc cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, có một cặp mắt đỏ rực khác , lớn hơn nhiều, sâu hơn nhiều, nguy hiểm hơn rất nhiều so với đám Tiểu Yêu vừa bị tiêu diệt, một cặp mắt mang theo trí tuệ và sự kiên nhẫn của một kẻ săn mồi đã sống qua hàng trăm năm , đang lặng lẽ quan sát toàn bộ trận chiến vừa diễn ra, với một sự chú ý đặc biệt dành riêng cho thiếu niên mắt bạch ngọc kia, như một con rắn độc đang đánh giá xem con mồi này có đáng để ra tay hay chưa.
Đêm đó, Phong về nhà, tắm rửa qua loa để xóa đi dấu vết của trận chiến, rồi nằm vật ra giường, ngủ say như chết , không mộng mị gì, có lẽ vì đã quá mệt sau trận chiến ban ngày tiêu hao quá nhiều sinh lực. Nhưng trong căn nhà nhỏ kế bên, Kiếm Lão vẫn ngồi thức, ánh đèn dầu hắt bóng lão lên vách tường, kéo dài thành một hình thù gầy gò, cô độc, run rẩy theo từng nhịp thở nặng nề của lão.
Lão đã đánh hơi được có gì đó bất thường trong khu rừng phía Tây từ vài ngày trước , một thứ yêu khí mơ hồ mà chỉ những ai từng trải qua giang hồ nhiều năm như lão mới có thể cảm nhận được qua một loại trực giác đã được tôi luyện bằng máu và mạng sống của những đồng môn đã ngã xuống. Lão đã định bụng sẽ tự mình vào rừng kiểm tra, nhưng công việc làng xã bận rộn cùng tuổi già sức yếu đã trì hoãn lão lại, một sự trì hoãn mà giờ đây lão bắt đầu hối hận sâu sắc.
Giờ đây, ngồi một mình trong đêm tĩnh, lão có một cảm giác bất an mỗi lúc một lớn dần , như có một cơn bão đang âm thầm tích tụ ở phía xa, từng đám mây đen cuộn lại ngày càng dày đặc, và làng Kiếm Phong bé nhỏ này, không biết liệu có đủ sức để đứng vững khi cơn bão ấy thật sự ập đến, cuốn theo nó tất cả những bí mật đã được giữ kín suốt mười ba năm dài đằng đẵng.


![[Song Huyền] ĐẦU HẠ CÓ GIÓ XUÂN](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fimages.nhavanhocmang.com%2Fassets-public%2Fposter%2Fc03bdd68-e0db-4048-9421-32f3b0c880ab%2F01KZXZJWCH9AY48TKNQ1E70JFD%2F1000008261.webp&w=3840&q=75)

