chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 3: TIẾNG KÊU TỪ RỪNG TỐI

Ba ngày sau, vào một đêm không trăng, bầu trời chỉ lấp lánh vài vì tinh tú yếu ớt xuyên qua màn mây mỏng, làng Kiếm Phong chìm trong tĩnh mịch sâu thẳm hơn mọi đêm khác.

Phong nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Đã hai đêm liền cậu không còn mộng thấy mẹ nữa, nhưng thay vào đó là một cảm giác bứt rứt khó tả, như có thứ gì đang thúc đẩy cậu phải làm điều gì đó, dù cậu không biết đó là điều gì.

Đột nhiên, từ phía xa, một tiếng kêu vang lên, mỏng manh nhưng rõ rệt, vọng qua màn đêm tĩnh lặng , tiếng kêu của con người, đầy hoảng loạn.

Phong bật dậy ngay lập tức, lắng tai nghe. Tiếng kêu ấy phát ra từ hướng Tây, đúng nơi cậu từng đánh nhau với đàn Tiểu Yêu ba ngày trước.

Cậu không hề do dự. Khoác nhanh chiếc áo ngoài, nắm lấy thanh kiếm gỗ vẫn dựng ở góc nhà , thanh kiếm tập luyện hàng ngày, không sắc bén nhưng là vũ khí duy nhất cậu có trong tay lúc này , Phong lách cửa, lẻn ra khỏi nhà, cố gắng không gây ra tiếng động nào có thể đánh động Kiếm Lão.

Đêm tối như mực, chỉ có ánh sao lờ mờ soi đường, nhưng Phong đã quá quen thuộc với từng ngóc ngách của con đường mòn này, nên cậu chạy băng băng mà không hề vấp ngã, chân trần đạp lên lớp lá ẩm không phát ra một tiếng động nào đáng kể, hơi thở dồn dập theo từng nhịp sải chân. Gió đêm lành lạnh quật vào mặt, mang theo cái mùi tanh ngọt quen thuộc , thứ mùi mà cậu đã bắt đầu học cách ghê tởm.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, cậu đã đến gần khu vực phát ra tiếng kêu.

Trước mắt cậu là một cảnh tượng hỗn loạn: một đoàn lái buôn nhỏ, có lẽ đang trên đường đi qua làng để đến thị trấn phía Nam, đã dựng trại nghỉ chân ngay bìa rừng. Lửa trại đã bị hất đổ, than đỏ vương vãi trên mặt đất, ánh sáng chập choạng soi rõ những bóng đen nhỏ bé đang nhảy nhót, gào rít , đám sinh vật giống hệt những Tiểu Yêu mà Phong từng gặp đang tấn công trại, nhưng lần này, số lượng đông hơn gấp đôi, gấp ba.

Những người lái buôn, đa phần chỉ là dân thường không có chút võ nghệ nào, đang ôm đầu chạy trốn trong hoảng loạn, một vài người dùng gậy gộc cố gắng chống đỡ nhưng vô hiệu trước sự nhanh nhẹn của đám yêu quái. Tiếng la hét xen lẫn tiếng rít chói tai, tiếng vải rách, tiếng bước chân chạy loạn xạ trên nền đất , tất cả hòa thành một thứ âm thanh hỗn độn đến rợn người.

"Cứu... cứu mạng!" Một ông lão lái buôn ngã sụp xuống đất, hai tay che đầu, khi một con Tiểu Yêu nhảy bổ tới định cắn xé, móng vuốt đen sạm giương ra trong ánh lửa tàn.

Phong không suy nghĩ thêm, lao thẳng vào giữa trận hỗn loạn, thanh kiếm gỗ trong tay vung lên đúng lúc, đánh bật con yêu quái đang định tấn công ông lão ra xa, tiếng "bộp" khô khốc vang lên khi gỗ va vào lớp da xám của con vật.

"Ông cứ ở đây, đừng động đậy!" Phong hét lên, giọng cao vút trong đêm, rồi tiếp tục xoay người, đối mặt với ba bốn con Tiểu Yêu khác đang vây quanh, mỗi đôi mắt đỏ rực của chúng như những đốm lửa nhỏ lập lờ trong bóng tối.

Lần này, số lượng đối thủ đông hơn nhiều so với lần trước, và trong bóng tối, Phong không thể nhìn rõ ràng hướng tấn công của từng con như khi còn ánh sáng ban ngày. Cậu phải dựa nhiều hơn vào phản xạ và thính giác , nghe tiếng động của cỏ lá, tiếng rít khẽ phát ra từ cổ họng những con vật, để đoán biết vị trí của chúng, như một kẻ mù đang dò đường qua âm thanh.

"Thiên Long Thất Thức, chiêu thứ nhất!" Phong hô to tên chiêu thức như một cách để tự trấn an mình, thanh kiếm gỗ múa lên theo đường quỹ đạo mà Kiếm Lão đã dạy hàng trăm lần , một đường chém ngang, dứt khoát, mạnh mẽ, rít gió bên tai.

Đường kiếm trúng ngay một con Tiểu Yêu, nó kêu lên một tiếng chói lói rồi tan biến thành khói xám, loãng dần vào không khí lạnh. Nhưng ngay sau đó, hai con khác đã áp sát từ hai bên, móng vuốt sắc nhọn chuẩn bị cào vào người cậu.

Phong xoay người, một chân trượt theo thế Vân Bộ, né được một đòn tấn công, nhưng đòn thứ hai vẫn sượt qua cánh tay cậu, để lại một vết rách trên áo và một đường máu mỏng rỉ ra, nóng rát như bị lưỡi dao mỏng cắt qua.

"Á!" Cậu rên lên một tiếng, hàm răng nghiến chặt, nhưng không dừng lại, lập tức phản công, thanh kiếm gỗ đâm thẳng vào con vừa gây thương tích cho mình, dồn toàn lực vào cánh tay đang run lên vì đau.

Trận chiến tiếp diễn trong bóng tối, càng lúc càng trở nên khốc liệt hơn. Phong bắt đầu cảm thấy hơi thở mình gấp gáp, cơ bắp mỏi nhừ, những vết xước trên người cũng tăng dần theo từng phút. Đám yêu quái dường như không có dấu hiệu suy giảm số lượng, ngược lại, càng đánh, càng có thêm những con mới từ trong rừng sâu lao ra, như thể cả khu rừng đang nôn ra thứ độc khí của nó.

"Đông quá..." Phong nghiến răng, trong lòng bắt đầu dấy lên một chút lo lắng thật sự. Đây không còn là một trận đánh nhỏ như lần trước, mà là một cuộc vây hãm có quy mô lớn hơn rất nhiều.

Giữa lúc nguy cấp, một tiếng thét vang lên từ phía đoàn lái buôn , một đứa trẻ, có lẽ là con của một trong những người lái buôn, đang đứng chết trân giữa đường, mắt mở to vô hồn, ngay trước mặt một con Tiểu Yêu lớn hơn những con khác, với một cặp móng vuốt to và sắc bén, đang chuẩn bị vồ tới.

Phong nhìn thấy, tim như thắt lại. Cậu không còn thời gian để suy nghĩ, lao thẳng tới, bất chấp ba bốn con yêu quái khác đang bám theo sau lưng, cào rách thêm vài đường trên lưng áo cậu.

"Tránh ra!"

Cậu nhảy chồm tới, lấy thân mình chắn giữa đứa trẻ và con yêu quái lớn, thanh kiếm gỗ vung lên với toàn bộ sức lực còn lại, gân cốt trên tay nổi cuộn lên vì gắng sức.

Một tiếng "rắc" vang lên , thanh kiếm gỗ, dù được làm chắc chắn để tập luyện, cũng không chịu được lực va chạm mạnh đến vậy, gãy làm hai, mảnh gỗ bay vọt lên không trung rồi rơi xuống đất. Nhưng đòn đánh ấy đủ mạnh để đẩy lùi con yêu quái lớn ra sau vài bước, cho Phong đủ thời gian ôm đứa trẻ, lăn người sang một bên, tránh khỏi đợt tấn công tiếp theo, lưng cậu va vào một gốc cây đau điếng.

"Chạy về phía trại, mau!" Phong đẩy đứa trẻ về hướng những người lớn đang cố gắng tập hợp lại, rồi quay người, đối mặt với con yêu quái lớn, trong tay chỉ còn lại nửa thanh kiếm gãy, lưỡi gỗ lởm chởm như răng cưa.

Con yêu quái lớn , có lẽ là đầu lĩnh của đàn , gầm lên một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn Phong với một vẻ hung tàn rõ rệt hơn những con nhỏ khác. Nó cao gần bằng một con chó lớn, thân hình phủ một lớp da xám đen, các đường gân nổi lên như mạch máu khô, và từ miệng nó, một luồng hơi tanh nồng phả ra, khiến Phong phải nhăn mặt, dạ dày quặn lên vì buồn nôn.

"Được thôi, ngươi lớn hơn thì ta cũng phải cố gắng hơn vậy." Phong nói, giọng có chút run nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, hai tay nắm chặt nửa thanh kiếm còn lại, bước vào tư thế chuẩn bị nghênh chiến, hai chân dạng ra, trọng tâm hạ thấp.

Con yêu quái lớn lao tới với tốc độ nhanh hơn hẳn những con nhỏ, móng vuốt vươn ra như một lưỡi đao sắc lạnh, xé rách không khí. Phong né sang một bên, nhưng vẫn không kịp tránh hoàn toàn, một vết cào dài xuất hiện trên cánh tay cậu, máu chảy ra nhiều hơn lần trước, nhỏ giọt xuống đất tạo thành những vết đen nhỏ trong bóng tối.

Cậu nghiến răng chịu đau, xoay người, dùng nửa thanh kiếm gãy đâm thẳng vào hông con vật. Nhưng lớp da của nó dày hơn đám Tiểu Yêu nhỏ, vũ khí thô sơ trong tay Phong không đủ để gây thương tích đáng kể, chỉ khiến nó gầm lên giận dữ hơn.

Con yêu quái gầm lên, vung móng vuốt tấn công liên tiếp, từng đòn nối tiếp đòn không ngừng nghỉ, Phong phải liên tục lùi lại, né tránh trong thế bị động hoàn toàn. Mồ hôi lẫn máu chảy xuống mắt cậu, tầm nhìn bắt đầu mờ đi, hơi thở gấp gáp đến mức gần như không kịp thở, hai chân run lên vì kiệt sức.

"Không được... không thể thua ở đây." Phong tự nhủ trong lòng, nghiến chặt hàm răng đến mức ê buốt, nhưng cơ thể đã bắt đầu phản kháng lại ý chí, từng bước chân trở nên chậm chạp hơn, như đang lội trong vũng lầy vô hình.

Đúng vào lúc con yêu quái vung móng vuốt cho đòn quyết định, ánh mắt đỏ rực của nó lóe lên một tia đắc thắng, Phong nhắm mắt, chuẩn bị đón nhận cú đánh chí mạng ,

Một bóng người khác bất ngờ xuất hiện từ trong rừng, lao tới với tốc độ nhanh đến mức Phong chỉ thấy một vệt sáng mờ lướt qua, như một luồng gió xanh thẳm cắt ngang màn đêm.

"Cẩn thận!"

Một tiếng quát vang lên, sắc lạnh và uy nghiêm, vang dội cả khoảng rừng đêm. Một một mũi thương khí xanh nhạt vạch ngang qua không gian, đâm trúng ngay vào con yêu quái lớn, buộc nó phải lùi lại, gầm gừ đau đớn, một vết chém dài rạch ngang hông nó, máu đen sẫm trào ra.

Phong ngã ngồi xuống đất, thở hổn hển, ngực phập phồng dữ dội, ngẩng đầu nhìn về phía người vừa cứu mình.

Đó là một thanh niên trẻ, chừng hai mươi hai tuổi, thân hình cao lớn dong dỏng, mặc một bộ giáp nhẹ màu xanh bạc đặc trưng , loại giáp mà Phong chưa từng nhìn thấy ở vùng quê hẻo lánh này, từng lớp vảy giáp xếp lên nhau lấp lánh mờ dưới ánh sao như vảy rồng. Gương mặt người ấy lạnh lùng, góc cạnh, sống mũi cao thẳng, đôi mày kiếm sắc như dao khắc, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau lưng bằng một dải băng bạc, và trong tay là một cây trường thương thật sự , thân thương dài hơn người, mũi thương sắc lạnh ánh lên dưới sao mờ, trên thân thương khắc những đường vân kỳ lạ như hình rồng uốn lượn, ngọn thương khi rung lên phát ra một tiếng vo ve trầm như tiếng rồng gầm khe khẽ.

Người thanh niên ấy nhìn con yêu quái lớn một cách bình thản, như đã quen thuộc với những cảnh chiến đấu thế này, đôi mắt sắc lẹm không hề dao động trước con vật đang gầm gừ trước mặt, rồi quay sang nhìn Phong , ánh mắt sắc lạnh quét qua từ đầu đến chân, không phải để đánh giá sức mạnh, mà như đang phân tích tình huống một cách lạnh lùng, chính xác.

"Ngươi là dân làng ở đây?" Người ấy hỏi, giọng nói trầm và lạnh, không có chút cảm xúc thừa thãi nào, mỗi chữ thốt ra đều ngắn gọn như mệnh lệnh.

"Đúng... đúng vậy." Phong đáp, vẫn còn thở dốc, nhưng trong lòng đã dấy lên một sự tò mò xen lẫn nể phục trước phong thái của người lạ mặt này.

"Lùi lại phía sau ta." Người thanh niên nói ngắn gọn, rồi không chờ Phong phản ứng, đã xoay người, đối mặt với con yêu quái lớn đang gầm gừ chuẩn bị tấn công trở lại, vết thương trên hông nó rỉ máu đen nhưng dường như chỉ càng khiến nó thêm điên cuồng.

Đường thương của người ấy vung lên , không hoa mỹ, không có động tác thừa thãi, chỉ là một đường đâm thẳng, đơn giản nhưng tốc độ và lực đạo lại mạnh đến mức Phong có thể cảm nhận được áp lực không khí dội lại từ xa, tóc mai cậu bị gió thương thổi bay ngược.

Con yêu quái lớn không kịp tránh, bị chém trúng ngay giữa thân, phát ra một tiếng gầm thét đau đớn cuối cùng, thân hình co rúm lại rồi tan biến thành một làn khói đen đặc, bốc lên rồi tan vào màn đêm như chưa từng tồn tại.

Phong ngồi dưới đất, nhìn cảnh đó với một sự kinh ngạc không che giấu. Chỉ một đường kiếm duy nhất, đã giải quyết được con yêu quái mà cậu phải vật lộn suốt mấy chục nhịp thở, đổ máu, gãy cả vũ khí vẫn không hạ được.

"Đám Tiểu Yêu còn lại đâu?" Người thanh niên hỏi, mắt vẫn nhìn quanh cảnh giác, tay vẫn chưa rời chuôi kiếm.

"Hình như... đã bị đánh tan hết khi ngươi tới." Phong đáp, vẫn chưa hết bàng hoàng, nhìn quanh thấy đoàn người của Tiêu Hàn đã nhanh chóng quét sạch những con Tiểu Yêu còn sót lại trong trại, từng đường thương gọn gàng, dứt khoát, không hề lãng phí một động tác nào.

Người thanh niên gật đầu nhẹ, dựng đứng cây trường thương xuống đất với một tiếng "cách" khô gọn, đầu thương chống lên nền đất ẩm, rồi mới quay lại nhìn Phong kỹ hơn , lần này, ánh mắt anh dừng lại lâu hơn ở khuôn mặt cậu, đặc biệt là đôi mắt màu bạch ngọc hiếm thấy, ánh mắt anh thoáng một tia gì đó khó đoán, như đang cố nhớ lại một điều gì đó trong ký ức xa xăm.

"Tên ngươi là gì?" Anh hỏi, giọng có chút thay đổi, không còn hoàn toàn lạnh lùng như trước.

"Kỳ Ảo Phong." Phong đáp, rồi gắng gượng đứng dậy, phủi bụi trên người, dù vẫn còn đau ở vài chỗ bị thương, máu khô bám trên cánh tay tạo thành những vết loang lổ. "Còn huynh là...?"

"Lăng Tiêu Hàn." Người thanh niên đáp ngắn gọn, rồi nhìn về phía đoàn lái buôn đang dần ổn định lại sau cơn hoảng loạn, một vài người đang ôm nhau khóc vì mừng vì còn sống sót. "Doanh Soái của Huyền Cơ Các, phụ trách truy bắt yêu quái khu vực này."

Phong nghe đến bốn chữ "Huyền Cơ Các", trong lòng chợt nhớ lại những lời đồn đại mà cậu từng nghe qua từ những lái buôn đi qua làng , về một tổ chức lớn chuyên trừ yêu diệt ma, có quy mô trải rộng khắp ba nước, với những Yêu Sư tài giỏi phục vụ trong đó, nơi người ta nói có thể một kiếm chặt đứt cả núi, một chiêu hạ cả ngàn yêu quái.

"Huyền Cơ Các..." Phong lẩm bẩm, ánh mắt sáng lên một tia hứng thú không che giấu, dù toàn thân vẫn còn ê ẩm vì những vết thương vừa nhận.

Tiêu Hàn nhìn cậu, không nói gì thêm, chỉ quay người, ra lệnh cho mấy thuộc hạ đi theo mình , đến giờ Phong mới nhận ra, phía sau Tiêu Hàn còn có gần chục người khác, mặc giáp tương tự, đang nhanh chóng tản ra kiểm tra tình hình đoàn lái buôn và khu rừng xung quanh, động tác gọn gàng, có tổ chức như một đội quân thực thụ.

"Ngươi về nhà đi. Đêm nay không an toàn để ở ngoài." Tiêu Hàn nói, giọng đã trở lại vẻ lạnh lùng như cũ, nhưng trong đó có một sự quan tâm kín đáo mà chính anh cũng không nhận ra, đôi mắt anh lướt qua những vết thương trên người Phong một lần nữa trước khi quay đi.

"Đợi đã," Phong gọi theo, nhưng Tiêu Hàn đã sải bước đi xa, áo bào tung bay trong gió đêm, bóng dáng dần khuất vào màn tối của khu rừng, để lại sau lưng một câu hỏi chưa kịp hỏi.

Phong đứng nhìn theo, gật đầu một mình, nhưng trong lòng, một hạt giống tò mò và khát khao đã được gieo xuống , về Huyền Cơ Các, về thế giới rộng lớn bên ngoài làng Kiếm Phong nhỏ bé này, về những Yêu Sư mạnh mẽ có thể một kiếm hạ gục yêu quái mà cậu phải vật lộn cả buổi vẫn không thắng được.

Cậu không biết, đêm nay sẽ là lần đầu tiên trong bốn lần định mệnh , bốn cuộc gặp gỡ sẽ thay đổi cả cuộc đời cậu mãi mãi.

Khi Phong trở về đến cổng nhà, trời đã gần sáng, một dải sáng xanh nhợt nhạt đã le lói nơi đường chân trời phía Đông. Cậu lẻn vào phòng, định bụng sẽ giấu nhẹm chuyện đêm nay như đã từng giấu lần trước. Nhưng vừa đặt chân vào nhà, một bóng người đã đứng chờ sẵn trong bóng tối , Kiếm Lão, tay cầm cây đèn dầu, ánh sáng vàng hắt lên gương mặt già nua đầy nếp nhăn, ánh mắt nghiêm khắc nhìn thẳng vào những vết thương còn rỉ máu trên cánh tay cậu.

"Nói." Kiếm Lão chỉ nói một chữ, nhưng trong đó chứa đựng cả núi uy nghiêm, giọng nói già nua mà sắc lạnh như băng.

Phong nhăn mặt, biết rằng lần này không thể nào giấu được nữa, đành thở dài, kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối, từ tiếng kêu cứu, đến đàn yêu quái, đến con yêu quái lớn, và cuối cùng là Tiêu Hàn cùng Huyền Cơ Các.

Kiếm Lão lặng lẽ lắng nghe, gương mặt mỗi lúc một trầm trọng hơn, hai tay siết chặt lấy cây đèn dầu đến mức ngón tay trắng bệch. Khi Phong kể đến đoạn về Tiêu Hàn và Huyền Cơ Các, mắt lão có một tia sáng lạ lướt qua, nhưng rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc.

"Từ ngày mai, lau kiếm năm trăm lần." Kiếm Lão tuyên bố, giọng không chấp nhận tranh luận.

"Hả? Vì sao..." Phong há hốc miệng, không ngờ sau một đêm thoát chết, hình phạt đang chờ đợi mình lại là việc lau kiếm.

"Vì ngươi tự ý mạo hiểm tính mạng giữa đêm khuya mà không báo cho ai biết." Kiếm Lão đáp, rồi quay người bỏ đi, dáng đi có vẻ chậm chạp hơn bình thường, như đang mang trên vai một gánh nặng vô hình nào đó, nhưng trước khi khép cửa, lão dừng lại một chút, nói thêm bằng giọng nhỏ hơn, gần như chỉ là một tiếng thở dài, như chỉ nói cho riêng mình nghe: "Nhưng... làm tốt lắm, con."

Phong đứng sững lại, nhìn theo bóng dáng sư phụ đang rời đi, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả, xua tan đi cả cơn đau nhức trên cánh tay. Đó là lần hiếm hoi Kiếm Lão khen ngợi cậu một cách trực tiếp như vậy, dù chỉ là một câu nói khẽ khàng trong đêm tối.

Cậu không biết rằng, đêm nay, ngoài Tiêu Hàn, còn có hai người khác cũng đang dần dần tiến gần hơn đến vận mệnh chung của họ , một cô gái mang theo cây cung đỏ giấu trong tà áo, đang trốn khỏi một tòa cung điện xa xôi để tìm kiếm tự do, và một thanh niên thư sinh đang mải mê nghiên cứu những loại dược thảo kỳ lạ trong rừng sâu, không hề biết rằng chính đêm nay, anh cũng đã suýt mất mạng dưới móng vuốt của một loài yêu quái khác.

Và xa hơn nữa, trong bóng tối sâu thẳm của khu rừng phía Tây, nơi không một ánh trăng sao nào có thể chiếu rọi tới, một thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn rất nhiều so với đám Tiểu Yêu vừa bị tiêu diệt, đang dần dần cử động, như một con thú khổng lồ vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ dài hàng trăm năm, từng nhịp tim đập chậm chạp, nặng nề, bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của dòng máu Kỳ Lân đang thức tỉnh trong làng nhỏ này , một dòng máu mà nó đã chờ đợi, đã khát khao được nuốt chửng, từ rất, rất lâu rồi.

Tiếng gầm trầm đục, xa xăm, vọng lên từ sâu trong lòng đất, chỉ có gió đêm là kẻ duy nhất nghe thấy.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

LINH THẦN TRỤC QUỶ LỤC

Chương 3: TIẾNG KÊU TỪ RỪNG TỐI·Huyền Vân Thiên

0:00 / 0:00