chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 5: VỊ THẦN Y HÁI THUỐC

Để hiểu rõ vì sao Mặc Vân Thần lại có mặt một mình giữa khu rừng nguy hiểm ấy, phải lùi lại thời gian một chút, về buổi sáng ngày anh quyết định rời khỏi trấn nhỏ nơi anh tạm trú, mang theo một mình chiếc túi vải và cuốn y thư cổ đã sờn gáy của cha mình.

Mặc Vân Thần là con trai duy nhất của Mặc Thiên Hành , một cái tên mà chỉ cần nhắc đến trong giới y học và cả giới Yêu Sư, không ai là không biết. Mặc Thiên Hành được tôn xưng là "Đại Thần Y", người duy nhất trong cả ba nước có thể chữa được những chứng bệnh kỳ lạ do yêu khí gây ra mà không một thái y viện nào trong triều đình có thể giải quyết. Nhưng Mặc Thiên Hành cũng là một người vô cùng bí ẩn , ông xuất hiện và biến mất theo những quy luật mà không ai đoán được, có khi nửa năm liền không một ai gặp được ông, rồi lại đột nhiên xuất hiện cứu chữa cho một bệnh nhân tưởng như đã hết hy vọng, rồi lại biến mất ngay sau đó.

Năm Vân Thần mười lăm tuổi, cha anh đã rời đi trong một lần như vậy, chỉ để lại một bức thư ngắn gọn: "Con đã học đủ những gì cha có thể dạy trong nhà. Phần còn lại, con phải tự mình ra ngoài học hỏi từ thiên nhiên và từ chính những sai lầm của con."

Từ đó, Vân Thần bắt đầu cuộc sống lang bạt một mình, đi từ làng này sang làng khác, thu thập dược thảo, nghiên cứu các loại bệnh tật kỳ lạ, dần dần xây dựng cho mình một danh tiếng nhỏ trong giới y học dân gian, dù còn rất trẻ.

Tính cách của Vân Thần khác hẳn với những gì người ta thường tưởng tượng về một thần y trẻ tuổi , anh không hề có vẻ uy nghiêm, đạo mạo, mà ngược lại, có một sự trầm tĩnh đến mức gần như lãnh đạm, một sự tò mò học thuật vượt xa cả bản năng sinh tồn thông thường. Có lần, khi đang nghiên cứu một loại nấm độc hiếm, anh đã vô tình để bản thân bị trúng độc nhẹ, nhưng thay vì hoảng sợ, anh lại ngồi yên ghi chép lại từng triệu chứng của chính mình một cách tỉ mỉ, như đang quan sát một thí nghiệm thú vị, cho đến khi một người qua đường tốt bụng phát hiện và đưa anh đi giải độc.

Sáng nay, khi nghe tin đồn từ một lái buôn đi qua trấn về một loại cây dược thảo hiếm mọc trong khu rừng gần biên giới phía Bắc , loại cây mà cha anh từng ghi chép trong y thư cổ là chỉ xuất hiện ở nơi có yêu khí đậm đặc , Vân Thần đã không thể cưỡng lại được sự tò mò, lập tức khoác túi lên đường, hoàn toàn không nghĩ đến việc khu rừng ấy có thể nguy hiểm đến mức nào.

Và giờ đây, sau khi suýt mất mạng dưới móng vuốt của một con Phàm Yêu, anh đang đứng cạnh một người hoàn toàn lạ mặt nhưng lại có sức mạnh đáng kinh ngạc , Lăng Tiêu Hàn, Doanh Soái của Huyền Cơ Các.

Hai người tiếp tục đi sâu hơn vào rừng, Vân Thần dẫn đường, chỉ cho Tiêu Hàn những vị trí có dấu hiệu dược thảo biến đổi bất thường. Mỗi khi đến một địa điểm như vậy, Vân Thần lại ngồi xổm xuống, dùng con dao nhỏ cẩn thận xem xét, miệng lẩm bẩm ghi nhớ những đặc điểm kỳ lạ , lá cây có màu sắc đậm hơn bình thường, thân cây mọc cong vẹo theo những góc độ bất tự nhiên, một số loại hoa nở vào thời điểm không đúng theo mùa.

"Yêu khí ảnh hưởng đến thực vật theo một cách rất đặc biệt." Vân Thần giải thích, vừa nói vừa ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ luôn mang theo trong người. "Nó không giết chết cây, mà kích thích sự sinh trưởng theo một hướng dị thường, như thể yêu khí đang... nuôi dưỡng chúng để phục vụ một mục đích nào đó."

Tiêu Hàn đứng cạnh, lắng nghe với sự chú ý nghiêm túc, dù gương mặt anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy. "Mục đích gì?"

"Tại hạ chưa thể khẳng định, nhưng theo những ghi chép cổ mà cha tại hạ để lại, có những loại yêu quái cấp cao có khả năng điều khiển môi trường xung quanh nơi chúng trú ngụ, biến đổi cả thực vật và động vật để tạo ra một hệ sinh thái phục vụ cho sự tồn tại của chúng. Nếu đúng như vậy, thì..." Vân Thần ngừng lại, ánh mắt anh nhìn sâu vào khu rừng phía trước, có chút lo lắng lần đầu xuất hiện trên gương mặt anh. "Thì khu rừng này có thể đang bị một thực thể rất mạnh chiếm lĩnh, không chỉ là vài con Phàm Yêu lẻ tẻ."

Tiêu Hàn nhíu mày, những lời này khớp với linh cảm bất an mà anh đã có từ trước. "Ngươi có thể ước tính cấp độ của thực thể đó không?"

"Dựa trên mức độ biến đổi của thực vật trong phạm vi này..." Vân Thần nhìn quanh, tính toán trong đầu. "Tại hạ ước đoán, ít nhất phải là cấp năm, có thể cao hơn."

Đúng lúc đó, từ phía xa, một tiếng gầm trầm đục, rền rĩ vang lên, làm rung động cả không gian rừng già, khiến những con chim còn sót lại đồng loạt vỗ cánh bay lên, tiếng đập cánh hỗn loạn vang khắp tầng cây.

Tiêu Hàn lập tức vớ lấy trường thương, đứng chắn trước Vân Thần, ánh mắt anh quét nhanh khắp xung quanh, mọi giác quan đều căng lên đến cực độ. "Lùi lại phía sau ta. Ngay."

Vân Thần không cần được nhắc lần hai, lập tức lùi lại, nhưng vẫn không quên rút ra cuốn sổ nhỏ, tay run run nhưng vẫn cố gắng ghi chép lại đặc điểm của tiếng gầm vừa nghe được , âm vực trầm, kéo dài, có một chút rung động đặc biệt mà anh chưa từng nghe thấy ở bất kỳ loại yêu quái nào được ghi chép trong y thư cổ.

"Tiếng gầm đó... không phát ra từ gần đây." Tiêu Hàn nói, giọng trầm thấp, đôi mắt anh nhìn xa về phía dãy núi đá lờ mờ phía sau những tầng cây. "Có lẽ từ phía làng Kiếm Phong."

"Làng Kiếm Phong?" Vân Thần hỏi lại.

"Một ngôi làng nhỏ nằm trong thung lũng phía Bắc, cách đây không xa." Tiêu Hàn đáp, ánh mắt anh thoáng một sự lo lắng kín đáo. "Nếu thực thể gây ra tiếng gầm ấy thật sự mạnh như ngươi ước đoán, và nó đang hướng về phía làng..."

Anh không nói hết câu, nhưng cả hai đều hiểu ý nghĩa của sự im lặng ấy.

"Chúng ta nên quay lại đoàn, chuẩn bị di chuyển đến khu vực đó ngay." Tiêu Hàn quyết định, quay người định ra hiệu cho thuộc hạ.

"Đợi đã." Vân Thần gọi, ánh mắt anh vẫn còn dán chặt vào cuốn sổ trong tay, đang phân tích lại những gì vừa quan sát được. "Nếu huynh không phản đối, tại hạ muốn đi theo. Có thể kiến thức y thuật của tại hạ sẽ giúp được gì đó, nếu thật sự có một trận chiến lớn xảy ra."

Tiêu Hàn nhìn anh một lúc, đánh giá lại con người trước mặt , gầy gò, không có chút võ công nào, nhưng đôi mắt lại sáng lên một quyết tâm rõ rệt, không phải sự bốc đồng của tuổi trẻ thiếu suy nghĩ, mà là một sự tự nguyện có cân nhắc kỹ càng.

"Được. Nhưng ngươi phải tuyệt đối nghe theo chỉ dẫn của ta trong mọi tình huống nguy hiểm." Tiêu Hàn nói, giọng nghiêm khắc nhưng không còn vẻ xa cách như lúc đầu.

"Tại hạ hiểu." Vân Thần gật đầu, một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng qua gương mặt anh.

Đoàn người của Tiêu Hàn, cùng với Vân Thần, bắt đầu di chuyển nhanh hơn về hướng làng Kiếm Phong, tốc độ hành quân được đẩy lên gấp đôi so với trước. Tiêu Hàn đi đầu, ánh mắt anh không ngừng quét khắp xung quanh, từng giác quan đều cảnh giác đến cực độ, trong lòng anh có một dự cảm rằng những gì đang chờ đợi phía trước sẽ không hề đơn giản.

Trên đường đi, đoàn người gặp phải thêm vài đợt tấn công nhỏ từ những Tiểu Yêu lẻ tẻ, nhưng với sức mạnh của mười Yêu Sư Bạch Kim cùng chính Tiêu Hàn, những đợt tấn công ấy chỉ như những hạt cát ném vào tường đá, bị giải quyết nhanh gọn mà không gây ra bất kỳ tổn thất nào đáng kể.

Tuy nhiên, Vân Thần , đi theo sau đoàn người, quan sát cách họ chiến đấu , lại nhận ra một điều đáng lo ngại: số lượng và mức độ hung hãn của những Tiểu Yêu xuất hiện càng lúc càng tăng dần theo hướng họ di chuyển, như thể có một nguồn năng lượng nào đó đang thu hút, kích động chúng từ một điểm trung tâm.

"Doanh Soái." Vân Thần gọi, khi đoàn người dừng lại nghỉ ngơi ngắn bên một con suối nhỏ. "Tại hạ có một quan sát muốn chia sẻ."

Tiêu Hàn quay sang nhìn anh, ra hiệu tiếp tục.

"Mật độ và sự hung hãn của yêu quái đang tăng dần theo hướng chúng ta di chuyển. Nếu giả thuyết của tại hạ đúng , rằng có một thực thể mạnh đang điều khiển môi trường xung quanh , thì có khả năng chúng ta đang tiến gần đến trung tâm phạm vi ảnh hưởng của nó." Vân Thần nói, giọng điềm tĩnh nhưng có một sự nghiêm trọng rõ rệt. "Và làng Kiếm Phong... có thể đang nằm rất gần, hoặc thậm chí ngay tại trung tâm đó."

Tiêu Hàn im lặng một lúc, ánh mắt anh nhìn về hướng làng Kiếm Phong, nơi mà chỉ vài ngày sau, anh sẽ gặp một thiếu niên mắt bạch ngọc đang một mình chống lại một đàn Tiểu Yêu giữa đêm tối.

"Nếu đúng như vậy..." Tiêu Hàn nói, giọng trầm xuống, một sự nghiêm trọng hiếm thấy lộ ra trong đôi mắt xanh lục lạnh lẽo của anh. "Thì chúng ta phải đến đó trước khi quá muộn."

Anh đứng dậy, ra lệnh cho cả đoàn tiếp tục di chuyển, tốc độ lần này nhanh hơn nữa, gần như là một cuộc chạy đua với thời gian mà không ai trong đoàn, kể cả Tiêu Hàn, biết được kết quả sẽ ra sao.

Trời sập tối nhanh hơn dự tính. Đoàn người buộc phải dừng chân nghỉ lại một đêm trong một khoảng rừng thưa, cách làng Kiếm Phong chừng một ngày đường nữa , Tiêu Hàn không muốn liều lĩnh hành quân ban đêm qua địa hình lạ khi yêu khí đang dày đặc đến vậy, dù trong lòng anh nóng ruột muốn đi ngay.

Lửa trại được đốt lên giữa vòng tròn cảnh giác của mười Yêu Sư Bạch Kim, mỗi người thay nhau canh gác theo ca, vũ khí không lúc nào rời tay. Tiêu Hàn ngồi tựa vào một thân cây lớn, cây trường thương dựng cạnh bên, ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt góc cạnh của anh những quầng sáng cam đỏ chập chờn. Anh không ngủ, chỉ ngồi nhắm mắt, nhưng hơi thở vẫn đều đặn, cảnh giác , đó là một kiểu nghỉ ngơi mà chỉ những kẻ đã trải qua vô số đêm hành quân nguy hiểm mới luyện được.

Vân Thần ngồi đối diện, bên cạnh đống lửa, tay vẫn không ngừng nghiên cứu những bó dược thảo đã thu thập được trong ngày, dùng một chiếc cối nhỏ mang theo để nghiền nát vài chiếc lá, ngửi mùi, rồi ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ. Ánh lửa nhảy múa trên gương mặt thư sinh của anh, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với bầu không khí căng thẳng đang bao trùm cả đoàn người.

"Ngươi không sợ sao?" Một trong các Yêu Sư Bạch Kim, một người đàn ông trung niên có bộ râu quai nón rậm rạp, không kìm được mà hỏi, ánh mắt nhìn Vân Thần với một sự khó hiểu rõ rệt. "Yêu khí đậm đến mức này, có thể có thực thể cấp cao đang ở gần đây, mà ngươi vẫn ngồi nghiên cứu cỏ cây như không có việc gì."

Vân Thần ngẩng lên, ánh mắt anh trong ánh lửa có một sự tĩnh lặng lạ kỳ. "Sợ thì vẫn sợ. Nhưng nếu chỉ ngồi sợ mà không làm gì, thì sự sợ hãi đó cũng chẳng giúp được ai. Tại hạ nghĩ, nếu ngày mai thật sự phải đối mặt với điều gì đó lớn, thì càng hiểu rõ về yêu khí xung quanh, càng có cơ hội chuẩn bị thuốc giải kịp lúc."

Người Yêu Sư trung niên im lặng một lúc, rồi bật cười khẽ, lắc đầu. "Cách nghĩ của ngươi cũng kỳ lạ thật, nhưng không phải không có lý."

Tiêu Hàn, dù mắt vẫn nhắm, tai vẫn nghe được toàn bộ cuộc đối thoại ấy. Trong lòng anh, một sự đánh giá khác về người thư sinh gầy gò này dần hình thành , không phải kẻ chỉ biết sách vở suông, mà là một người có cách đối mặt với hiểm nguy theo lối riêng, lặng lẽ nhưng kiên định.

Nửa đêm, khi phần lớn đoàn người đã chìm vào giấc ngủ ngắn ngủi, một tiếng động khẽ vang lên từ bìa rừng , không phải tiếng bước chân thú, mà là một thứ tiếng sàn sạt nhẹ, như có thứ gì đang bò trên lớp lá khô.

Tiêu Hàn mở mắt ngay lập tức, không một chút chậm trễ, tay đã nắm chặt cán trường thương. Anh đứng dậy không gây ra tiếng động, ra hiệu cho người gác đêm im lặng, rồi bước đến bìa rừng, ánh mắt xanh lục quét qua từng lớp bóng tối.

Không có gì. Chỉ có gió đêm lùa qua những tầng lá, tạo ra âm thanh tựa như tiếng thở dài của cả khu rừng.

Nhưng khi Tiêu Hàn định quay người trở lại, một thứ mùi tanh ngọt thoảng qua mũi anh , rất nhẹ, rất xa, nhưng đủ để khiến những lông tơ trên cánh tay anh dựng lên. Cùng một thứ mùi mà anh đã ngửi thấy khi giao đấu với con Phàm Yêu lúc chiều, nhưng đậm đặc hơn, như có một nguồn phát rất lớn ở đâu đó không quá xa.

Anh đứng yên một lúc lâu, mắt nhìn xa vào bóng tối đặc sệt của rừng già, lòng dấy lên một cảm giác rằng có một cặp mắt nào đó, từ sâu trong màn đêm ấy, đang lặng lẽ nhìn lại anh.

Trở về chỗ nghỉ, Tiêu Hàn không nói gì với ai về cảm giác ấy, chỉ ngồi xuống, tay vẫn không rời cán thương, mắt mở hờ canh gác đến tận khi trời gần sáng.

Vân Thần, dù đã thiu thiu ngủ, vẫn cảm nhận được sự bất an lan tỏa từ Tiêu Hàn, và trong giấc mơ ngắn ngủi của anh đêm đó, anh mơ thấy một bóng hình khổng lồ, đôi mắt đỏ như than hồng, đang đứng giữa một thung lũng chìm trong biển lửa.

Sáng hôm sau, đoàn người tiếp tục lên đường khi mặt trời còn chưa kịp xua tan hết lớp sương mù bao phủ khu rừng. Trong lòng Tiêu Hàn, một cảm giác bất an mỗi lúc một lớn dần , không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì một linh cảm mơ hồ rằng, ở phía trước, có một điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với một nhiệm vụ trừ yêu thông thường đang chờ đợi anh, một điều gì đó sẽ thay đổi quỹ đạo cuộc đời anh mãi mãi.

Vân Thần đi theo sau, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ ghi chép, nhưng ánh mắt anh đã không còn thuần túy là sự tò mò học thuật như lúc ban đầu, mà đã pha trộn thêm một sự lo lắng thật sự , lo lắng cho những con người vô tội đang sống trong ngôi làng nhỏ phía trước, những người hoàn toàn không hề biết rằng một cơn bão lớn đang âm thầm tích tụ ngay trên đầu họ.

Mặt trời bắt đầu ngả về phía Tây, ánh nắng vàng cam nhuốm lên những tầng cây, kéo dài những chiếc bóng đen sẫm trên mặt đất, như những lưỡi dao vô hình đang chờ thời điểm thích hợp để giáng xuống.

Và ở phía xa, trong thung lũng nhỏ mang tên Kiếm Phong, một thiếu niên mắt bạch ngọc vẫn đang vô tư luyện kiếm dưới ánh nắng chiều, hoàn toàn không hề biết rằng, chỉ còn vài ngày nữa, cả thế giới mà cậu từng biết sẽ sụp đổ, và một sức mạnh ngủ yên trong huyết quản cậu suốt mười chín năm sẽ phải thức tỉnh trong đau đớn và mất mát, để rồi từ đống tàn tích ấy, một huyền thoại mới sẽ bắt đầu được viết lên.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

LINH THẦN TRỤC QUỶ LỤC

Chương 5: VỊ THẦN Y HÁI THUỐC·Huyền Vân Thiên

0:00 / 0:00