Đọc truyện
Chương 6: CÔ NƯƠNG CUNG ĐỎ LẠ MẶT
Cách làng Kiếm Phong chừng một ngày đường về phía Nam, nơi con đường mòn độc đạo dẫn ra khỏi thung lũng đá cuối cùng cũng hòa vào một con lộ lớn hơn, có một thị trấn nhỏ mang tên Hoành Sơn Trấn, nằm vắt ngang chân dãy núi như một sợi dây lưng buộc giữa hai miền đất. Đây là nơi duy nhất trong vòng trăm dặm có chợ búa đông đúc quanh năm, nơi các đoàn lái buôn từ khắp Đỉnh Thiên Quốc dừng chân nghỉ ngơi, tích trữ lương thảo trước khi tiếp tục hành trình qua đèo núi hiểm trở, và cũng là nơi duy nhất có một phân đà nhỏ của Huyền Cơ Các, chuyên tiếp nhận các vụ việc yêu quái vặt vãnh mà không cần đến tận Thiên Kinh.
Buổi chiều hôm ấy, nắng thu nhuộm vàng cả một góc phố chợ, gió từ trên núi thổi xuống mang theo hơi lạnh sớm báo hiệu một mùa đông đến gần. Trước tấm bảng cáo thị treo ngay cửa phân đà Huyền Cơ Các , nơi dán đầy những tờ giấy vàng ố ghi các nhiệm vụ truy bắt yêu quái kèm theo số tiền thưởng , có hai bóng người đang đứng, một cao một thấp, ăn mặc như những cô gái thường dân bình thường đi chợ mua sắm.
Phân đà Huyền Cơ Các tại Hoành Sơn Trấn chỉ là một tòa nhà hai tầng khiêm tốn, xây bằng đá xám của vùng núi, mái ngói đã sờn màu qua nhiều mùa mưa nắng, hoàn toàn không thể so sánh với sự nguy nga của Huyền Cơ Lầu chín tầng nơi đô thành Thiên Kinh mà người ta vẫn thường đồn đại. Nhưng đối với những Yêu Sư tự do lang bạt khắp nơi, đây lại là một địa điểm quen thuộc, ấm cúng theo cách riêng của nó , nơi họ có thể nhận nhiệm vụ, đổi tiền thưởng, và đôi khi ngồi lại quán rượu bên cạnh trao đổi tin tức về những loại yêu quái kỳ lạ mà mình từng chạm trán trên khắp nẻo đường ba nước.
Người cao hơn, dáng người thon thả nhưng cứng cỏi, khoác một chiếc áo choàng vải thô màu nâu sờn cũ bên ngoài, cố tình che giấu đi cái dáng vẻ mảnh mai quý phái vốn không thể nào lẫn với dân thường, tóc đen được búi vội lên, giấu dưới một chiếc khăn vấn giản dị. Nhưng nếu nhìn kỹ, người ta vẫn có thể nhận ra đôi mắt nàng , sắc như hai mũi tên vừa rời khỏi cung, ánh lên một thứ tự tin ngạo nghễ mà không một cô gái quê mùa nào có thể có được, và trên vai nàng, dưới lớp vải bố bọc kín cẩn thận như đang giấu một bó củi, là hình dáng cong cong đặc trưng của một cây cung , không phải cung săn bắn tầm thường, mà một cây cung được chế tác tinh xảo đến mức ngay cả khi bọc kín, đường nét cũng không giấu nổi vẻ quý giá của nó.
Đó là Triệu Nguyệt Nhi.
Người thấp hơn đứng bên cạnh, gương mặt tròn trịa phúc hậu, hai tay cứ vặn vào nhau không ngừng, ánh mắt đảo quanh bốn phía như con chim sẻ cảnh giác trước diều hâu, miệng lẩm bẩm không ngừng những lời oán trách nho nhỏ mà chỉ đủ để chính nàng nghe thấy. Đó là Nhung Nhi, thị nữ thân cận nhất của Nguyệt Nhi, người đã theo hầu nàng từ năm hai người còn để tóc trái đào, và cũng là người khổ sở nhất mỗi khi công chúa nổi hứng muốn "ra ngoài dạo chơi."
"Công chúa, à không, tiểu thư." Nhung Nhi vội vàng sửa lại xưng hô, giọng nói run run nhìn quanh xem có ai nghe thấy hay không. "Mình đã hứa với Vương hậu là chỉ ra chợ mua ít vải vóc thôi mà. Sao giờ lại đứng trước cửa Huyền Cơ Các thế này?"
"Ta chỉ đang xem thôi, có sao đâu." Nguyệt Nhi đáp, mắt vẫn dán chặt vào tấm bảng cáo thị, giọng điệu nhẹ tênh như đang nói về việc chọn một tấm lụa màu gì cho hợp mắt. "Nhìn xem, nhiệm vụ nào cũng nhàm chán cả , bắt Tiểu Yêu quấy phá ruộng lúa, tìm trẻ lạc trong rừng, đuổi Phàm Yêu ăn trộm gà vịt... Haiz, chẳng có gì thú vị."
Nhung Nhi nghe vậy chỉ muốn khóc. Với nàng, "chẳng có gì thú vị" từ miệng tiểu thư nhà mình luôn là điềm báo trước cho một tai họa sắp giáng xuống đầu nàng.
Phải nói thêm đôi lời về xuất thân của Triệu Nguyệt Nhi, để hiểu vì sao một cô gái mười tám tuổi, vốn là công chúa thứ ba của Triệu Nguyệt Vương Quốc, sinh ra trong nhung lụa, lớn lên giữa cung điện nguy nga bên bờ biển Đông, lại có thể đứng đây, giữa một thị trấn biên viễn bụi bặm, mặc áo vải thô, ngắm nghía bảng cáo thị truy bắt yêu quái với ánh mắt thèm thuồng như trẻ con nhìn kẹo.
Nguyệt Thành, kinh đô của Triệu Nguyệt Vương Quốc, là một thành phố dựng trên mặt nước, những con kênh đào chằng chịt nối liền các khu phố, thuyền hoa lướt êm dưới những cây cầu đá chạm khắc tinh xảo, được xem là phồn hoa bậc nhất trong cả ba nước. Cung điện của Triệu gia nằm ở trung tâm thành, được bao bọc bởi bảy lớp tường thành và hộ thành hà, nơi vua Triệu Thiên Phong , một người đàn ông khôn ngoan, đa mưu, cai trị đất nước bằng những toan tính chính trị tinh vi hơn là bằng vũ lực , trị vì đã hơn hai mươi năm.
Nguyệt Nhi là con gái thứ ba của ông, sinh ra với dòng máu Chu Tước chảy trong huyết quản , một trong Ngũ Đại Gia, hậu duệ của thần thú mang ngọn lửa bất tử. Ngay từ nhỏ, nàng đã bộc lộ một tài năng cung thuật hiếm có, được các cung sư giỏi nhất hoàng cung dạy dỗ, đến năm mười lăm tuổi đã có thể bắn trúng một đồng tiền tung lên không trung từ khoảng cách năm mươi trượng. Người trong cung gọi nàng là "Thiên Kiêu Công Chúa" , công chúa kiêu ngạo của trời, vừa là lời khen ngợi tài năng, vừa là lời than phiền về tính cách bướng bỉnh không ai trị nổi của nàng.
Nhưng càng lớn lên, Nguyệt Nhi càng cảm thấy ngột ngạt giữa những bức tường thành nguy nga ấy. Cung đình là nơi mọi bước đi, mọi lời nói, mọi ánh mắt đều phải tính toán, nơi mà ngay cả một nụ cười cũng có thể bị người khác diễn giải thành một âm mưu chính trị. Nàng chán ghét những buổi yến tiệc kéo dài lê thê, chán ghét những lời cầu hôn từ các vương tôn công tử nước ngoài chỉ nhắm vào danh vọng và của hồi môn, chán ghét việc bản thân chỉ được xem như một quân cờ trong bàn cờ hôn nhân chính trị mà phụ vương nàng đang toan tính.
Năm mười sáu tuổi, lần đầu tiên nàng trốn khỏi cung điện qua một đường hầm bí mật mà nàng tình cờ phát hiện được từ thời còn bé tí nghịch ngợm khắp các ngóc ngách hoàng cung, mang theo cây cung gia truyền, cải trang thành một cô gái thường dân, đi lang thang khắp phố xá Nguyệt Thành. Lần ấy nàng chỉ định đi dạo cho khuây khỏa, nhưng tình cờ chứng kiến một toán Yêu Sư tự do đang vật lộn với một con Linh Yêu giữa chợ đêm, không kìm được, nàng đã rút cung ra trợ giúp, một mũi tên bắn trúng ngay giữa mắt con yêu quái, kết liễu trận chiến chỉ trong một khắc.
Từ đó, một cánh cửa mới mở ra trước mắt nàng , thế giới của những Yêu Sư tự do, nơi không ai quan tâm nàng là công chúa hay thường dân, nơi giá trị của một người được đo bằng bản lĩnh thực sự chứ không phải bằng huyết thống hay của cải. Nàng bắt đầu lén lút nhận các nhiệm vụ nhỏ từ những phân đà Huyền Cơ Các ở các thị trấn xa kinh đô, dùng tiền thưởng kiếm được để mua những thứ mình thích mà không cần xin phép ai, và trên hết, tận hưởng cái cảm giác tự do hiếm hoi mà thân phận công chúa chưa bao giờ cho phép nàng có được.
Nhung Nhi, ban đầu ra sức ngăn cản, dọa sẽ mách với Vương hậu, nhưng sau vài lần bị Nguyệt Nhi dỗ dành, dọa dẫm, thậm chí có lần còn bị nàng nhốt trong phòng riêng để một mình lẻn đi rồi suýt gặp nguy hiểm, Nhung Nhi đành nhượng bộ, từ đó trở thành đồng lõa bất đắc dĩ, luôn đi theo để "trông chừng" , dù trên thực tế, phần lớn thời gian là nàng chạy theo sau lưng công chúa mà than khóc.
Có một lần, cách đây chừng nửa năm, tại một thị trấn nhỏ ven biển thuộc lãnh thổ Triệu Nguyệt Vương Quốc, Nguyệt Nhi từng nhận nhiệm vụ truy bắt một con Linh Yêu cấp ba chuyên đội lốt ngư dân đánh cắp lưới cá của dân chài. Nàng đã lần theo dấu vết suốt hai ngày, cuối cùng phát hiện ra con yêu quái ẩn mình trong một chiếc thuyền đánh cá cũ nát bỏ hoang ngoài bến. Nhưng thay vì âm thầm tiếp cận như dự tính, nàng lại quá nóng lòng muốn kết thúc nhanh chóng để còn kịp về dự một buổi dạ tiệc trong cung mà nàng vốn không muốn tham dự nhưng bị ép buộc, nên đã bắn thẳng một mũi tên xuyên qua mái thuyền mà không kiểm tra kỹ xung quanh. Kết quả là mũi tên trúng đích, nhưng con thuyền cũng bốc cháy dữ dội do bên trong chứa dầu đèn dự trữ của ngư dân, khiến nàng phải nhảy xuống biển cùng Nhung Nhi để tránh vụ nổ, cả hai ướt sũng như chuột lột bò lên bờ giữa tiếng cười ồ của đám ngư dân đang xem náo nhiệt. Nhung Nhi vừa khóc vừa cười kể lại chuyện ấy không biết bao nhiêu lần mỗi khi muốn răn đe Nguyệt Nhi bớt nóng vội, nhưng lần nào công chúa cũng chỉ nhún vai đáp lại: "Ít nhất thì yêu quái cũng chết rồi, có sao đâu."
Chính cái tính cách vừa liều lĩnh vừa hào sảng ấy, pha trộn với một sự tự tin gần như ngạo mạn vào tài năng bắn cung của bản thân, đã khiến danh tiếng "Hồng Y Cung Nữ" , biệt danh mà giới Yêu Sư tự do đặt cho nàng khi cải trang hành sự, dựa theo màu áo đỏ nàng thường mặc và cây cung không rời tay , dần dần lan truyền khắp các thị trấn biên giới, dù không một ai trong số họ biết được rằng, ẩn sau lớp áo vải thô giản dị ấy, thực chất là một vị công chúa đang trốn chạy khỏi chính cung điện của mình.
Lần này, chuyến đi đến Hoành Sơn Trấn của Nguyệt Nhi vốn dĩ không có mục đích gì to tát , nàng chỉ vừa hoàn thành một nhiệm vụ nhỏ ở một thị trấn lân cận, tiện đường ghé qua đây nghỉ chân trước khi tính đường quay về Nguyệt Thành cho kịp lễ mừng thọ của Vương hậu, sự kiện mà nếu nàng vắng mặt chắc chắn sẽ khiến phụ vương nổi trận lôi đình. Nhung Nhi đã chuẩn bị sẵn hàng chục lý do biện minh cho việc "đi mua vải" kéo dài suốt mấy ngày, nhưng nàng biết rõ, nếu tiểu thư nhà mình lại vướng vào một vụ việc yêu quái nào khác, thì ngay cả trăm lý do cũng không đủ để che đậy.
"Tiểu thư này," Nhung Nhi kéo tay áo Nguyệt Nhi, giọng van nài. "Lần trước ở Nguyệt Thành, người suýt bị lộ mặt trước đám đông, phụ vương biết được thì cả ta lẫn người đều..."
"Không phải ta đã đội mũ che mặt kỹ càng rồi sao?" Nguyệt Nhi phất tay, không thèm nghe hết câu, ánh mắt nàng đột nhiên dừng lại ở một góc bảng cáo thị, nơi có một tờ giấy mới dán, nét mực còn chưa khô hẳn, khác biệt hẳn so với những tờ cũ đã ố vàng xung quanh.
Nàng bước tới gần hơn, đọc kỹ.
"TRUY NÃ: ẢO DIỆN THƯƠNG LANG , nghi là yêu quái cấp năm, giả dạng thương nhân buôn bán tơ lụa châu báu, lừa gạt tiền bạc và có liên quan đến việc mất tích của ít nhất bảy người trong ba tháng qua dọc theo tuyến đường buôn từ Hoành Sơn Trấn vào sâu trong núi. Các nạn nhân đều kể lại rằng sau khi giao dịch với thương nhân này, họ cảm thấy đầu óc mơ hồ, mất một khoảng thời gian không nhớ được, và những món hàng vừa mua liền biến mất không dấu vết. Thưởng năm trăm lượng bạc cho ai bắt sống hoặc tiêu diệt được yêu quái này, kèm theo bằng chứng xác thực."
Đôi mắt Nguyệt Nhi sáng bừng lên như có lửa đốt bên trong, khóe môi cong lên một nụ cười mà bất cứ ai quen biết nàng cũng sẽ nhận ra ngay đó là điềm báo của rắc rối sắp ập tới.
"Ồ?" Nàng khẽ reo lên, giọng đầy hứng khởi. "Yêu quái biết lừa gạt bằng ảo thuật, lại còn liên quan đến nhiều vụ mất tích bí ẩn như vậy , nghe có vẻ thú vị hơn hẳn so với mấy vụ đuổi gà bắt vịt kia."
"Tiểu thư..." Nhung Nhi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nàng đã nghe quá quen cái giọng điệu này rồi. "Người đừng nói là..."
"Năm trăm lượng bạc đấy, Nhung Nhi." Nguyệt Nhi quay sang, ánh mắt lấp lánh như đứa trẻ vừa nhìn thấy món đồ chơi mới. "Đủ để ta mua bộ cung tên mới mà ta thích ở phố Đông Nguyệt Thành, còn dư ra mua cho ngươi cả một xấp lụa Tô Châu đẹp nhất nữa."
"Ta không cần lụa Tô Châu! Ta chỉ cần tiểu thư bình an vô sự thôi!" Nhung Nhi kêu lên, nhưng giọng nàng đã lạc đi trong tiếng ồn ào của phố chợ, bởi khi nàng ngẩng đầu lên định nói tiếp, bóng dáng Nguyệt Nhi đã không còn đứng cạnh mình nữa.
"Công chúa ơi đừng,,," Nhung Nhi hoảng hốt nhìn quanh, nhưng chỉ kịp thấy một bóng áo nâu thấp thoáng lách qua đám đông, hướng thẳng về phía khu phố buôn bán sầm uất nhất của Hoành Sơn Trấn, nơi các gian hàng tơ lụa châu báu bày biện lộng lẫy nhất, và cũng là nơi, theo lời đồn của mấy bà nội trợ đang mặc cả gần đó, một thương nhân mới đến từ phương xa vừa dựng sạp hàng vài ngày nay, bán toàn những món đồ quý hiếm với giá rẻ đến khó tin.
Nhung Nhi thở dài não nề, đưa tay lau mồ hôi trán dù trời đang se lạnh, rồi cắm đầu chạy theo, trong lòng thầm cầu khấn đủ loại thần phật mà nàng biết tên, mong sao lần này công chúa của mình đừng gây ra chuyện gì quá lớn.
❖
Trong khi đó, tại khu phố buôn bán đông đúc, dưới bóng mái hiên của một sạp hàng bày la liệt gấm vóc, châu ngọc, và những món đồ trang sức lấp lánh dưới ánh nắng chiều, một người đàn ông trung niên mặc áo lụa xanh thẫm, dáng vẻ phú thương phốp pháp, khuôn mặt tròn trịa lúc nào cũng nở một nụ cười niềm nở với khách hàng, đang thao thao bất tuyệt giới thiệu về một chiếc trâm ngọc được cho là "báu vật từ vương triều đã mất" cho một bà lão đang chăm chú lắng nghe, đôi mắt bà lão dần dần trở nên đờ đẫn, mơ hồ theo từng lời nói ngọt như mật của người bán hàng.
"Bà xem này, chiếc trâm này..." Người đàn ông ấy , biển hiệu trên sạp hàng ghi tên "Vạn Bảo Hiệu, chưởng quầy họ Tôn" , nheo mắt lại, giọng nói êm ái như có một thứ ma lực vô hình cuốn lấy người nghe. "Chỉ cần năm lượng bạc thôi, bà sẽ có được một món báu vật mà cả đời tìm cũng không thấy được lần thứ hai đâu..."
Đôi mắt lão chưởng quầy họ Tôn, dưới ánh nắng chiều nghiêng nghiêng chiếu vào, thoáng lóe lên một tia sáng vàng nhạt kỳ dị trong tích tắc, nhanh đến mức không một ai trong đám đông xung quanh kịp nhận ra , chỉ có duy nhất một đôi mắt, từ phía sau một gian hàng vải cách đó không xa, đang chăm chú quan sát, đã kịp bắt được cái ánh sáng bất thường ấy.
Cậu đã đến Hoành Sơn Trấn từ sớm theo lời dặn của Kiếm Lão, hoàn thành xong việc giao thư và mua thuốc, vốn định bụng chỉ dạo quanh chợ một chút cho biết rồi lên đường về ngay trong ngày. Nhưng cái thứ trực giác quan sát bén nhạy đã ăn sâu vào máu cậu từ nhỏ, thứ trực giác từng giúp cậu tóm gọn một tên trộm chỉ bằng ba động tác giữa chợ làng, giờ đây lại một lần nữa mách bảo cậu rằng có điều gì đó không ổn đang diễn ra ngay trước mắt, giữa khung cảnh buôn bán tưởng chừng bình thường nhất của một buổi chiều thu.
Đó chính là Kỳ Ảo Phong.


![[Song Huyền] ĐẦU HẠ CÓ GIÓ XUÂN](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fimages.nhavanhocmang.com%2Fassets-public%2Fposter%2Fc03bdd68-e0db-4048-9421-32f3b0c880ab%2F01KZXZJWCH9AY48TKNQ1E70JFD%2F1000008261.webp&w=3840&q=75)

