Đọc truyện
Chương 8: YÊU KHÍ TRONG GIÓ ĐÊM
Đêm xuống, Hoành Sơn Trấn dần chìm vào yên tĩnh, những gian hàng đã đóng cửa, chỉ còn lác đác vài quán rượu ven đường vẫn sáng đèn, tiếng cười nói của khách qua đường vọng ra hòa cùng tiếng gió núi rít qua mái ngói.
Nhưng sâu trong cánh rừng phía sau thị trấn, nơi con đường mòn dẫn vào núi bắt đầu trở nên hoang vu, hiểm trở, một thứ không khí hoàn toàn khác đang bao trùm , nặng nề, ngột ngạt, như thể chính bóng tối cũng đang nín thở chờ đợi một điều gì đó.
Triệu Nguyệt Nhi ngồi xổm sau một tảng đá lớn, mắt dán chặt vào một vệt sáng le lói phát ra từ sâu trong rừng, cách đó chừng ba trăm trượng. Sau khi mất dấu lão chưởng quầy họ Tôn giữa phố chợ, nàng đã không chịu bỏ cuộc dễ dàng như vậy , dựa vào những manh mối thu thập được từ các nạn nhân, nàng suy đoán rằng nếu thật sự là yêu quái giả dạng thương nhân, hắn hẳn phải có một nơi trú ẩn gần đó để cất giữ "chiến lợi phẩm" đã lừa gạt được, và khu rừng hoang vu sau thị trấn, nơi ít người lui tới, chính là nơi khả nghi nhất.
"Tiểu thư, chúng ta thật sự phải vào đó sao?" Nhung Nhi thì thầm bên cạnh, giọng run run, hai tay ôm chặt lấy cánh tay Nguyệt Nhi như thể làm vậy có thể ngăn được nàng tiến thêm bước nào. "Trời tối thế này, lỡ như có chuyện gì..."
"Chính vì trời tối nên mới phải đi bây giờ." Nguyệt Nhi đáp khẽ, mắt không rời khỏi vệt sáng phía xa. "Ban ngày hắn cảnh giác, ban đêm mới là lúc sơ hở nhất. Với lại, nếu để hắn tiếp tục lừa gạt thêm người vô tội, lương tâm ta sẽ không yên đâu."
Nàng rút cây Tước Hỏa Cung ra khỏi lớp vải bọc, ánh trăng thượng tuần mỏng manh chiếu lên thân cung, để lộ những đường vân đỏ rực như lửa uốn lượn dọc theo thân gỗ được chế tác tinh xảo, đầu cung khắc hình một con chim lửa đang xòe cánh, đẹp đến kinh diễm nhưng cũng toát ra một uy lực không thể xem thường. Đây là báu vật gia truyền của Triệu gia, được ban tặng cho nàng vào năm mười lăm tuổi, sau khi nàng đã chứng minh được tài năng cung thuật vượt trội của mình trước toàn thể triều đình.
Nguyệt Nhi rón rén tiến về phía vệt sáng, từng bước đi nhẹ như mèo, kinh nghiệm từ hàng chục nhiệm vụ Yêu Sư tự do trước đây giúp nàng biết cách di chuyển trong bóng tối mà không gây ra tiếng động đáng kể. Nhung Nhi lẽo đẽo theo sau, tim đập thình thịch, tay nắm chặt một con dao nhỏ phòng thân mà nàng chẳng bao giờ dám dùng thật.
Càng tiến gần, thứ mùi tanh ngọt quen thuộc của tà khí càng đậm đặc hơn, đến mức Nhung Nhi phải lấy tay bịt mũi để khỏi buồn nôn. Cuối cùng, qua một khoảng trống giữa các lùm cây, Nguyệt Nhi nhìn thấy một cảnh tượng khiến nàng phải nín thở.
Đó là một hang động nhỏ ẩn dưới một vách đá, cửa hang được che giấu khéo léo bằng dây leo, nhưng bên trong lại sáng lên một thứ ánh sáng vàng nhạt kỳ dị, không phải ánh lửa, mà giống như phát ra từ chính không khí đang vón cục lại thành một lớp sương mù lân tinh. Rải rác trên nền hang là vô số món đồ trang sức, gấm vóc, vàng bạc châu báu , chính là những "món hàng" mà lão chưởng quầy họ Tôn đã bán cho khách hàng, giờ đây được chất đống như một kho báu riêng.
Và ở giữa hang, một sinh vật đang nằm cuộn tròn, không còn mang hình dáng con người phốp pháp niềm nở ban ngày nữa , thân hình nó dài ngoằng, phủ một lớp lông xám bạc, đầu có hình dáng như đầu sói nhưng kéo dài kỳ dị, hàm răng nhọn hoắt lộ ra ngoài dù miệng đang khép, và trên trán nó, một con mắt thứ ba màu vàng đục đang mở he hé, dường như đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa ngủ.
"Ảo Diện Thương Lang..." Nguyệt Nhi khẽ nín thở, tim đập nhanh dần. Đây chính là cấp năm , Thần Yêu, mạnh hơn hẳn những Phàm Yêu hay Linh Yêu mà nàng từng đối phó trước đây. Một mình nàng liệu có đủ sức hạ được nó hay không, nàng cũng không dám chắc chắn hoàn toàn.
Đúng lúc nàng đang do dự tính toán, một cành cây khô dưới chân Nhung Nhi bỗng "rắc" một tiếng khẽ.
Con mắt thứ ba trên trán con yêu quái lập tức mở bừng, một tia sáng vàng rực chiếu thẳng về phía hai người đang nấp.
"Chạy!" Nguyệt Nhi hét lên, kéo tay Nhung Nhi lùi lại, nhưng đã quá muộn , con Ảo Diện Thương Lang đã vọt dậy khỏi đống châu báu, thân hình nó vặn vẹo biến hình trong không trung, khi đáp xuống đất đã mang dáng người phốp pháp quen thuộc, nhưng đôi mắt vẫn còn ánh lên thứ màu vàng đục nguyên thủy, và giọng nói phát ra không còn niềm nở như ban ngày, mà trầm đục, rít gào như tiếng sói tru giữa đêm hoang.
"Hai vị cô nương... đến thăm hang ổ của lão phu vào giờ này, chẳng lẽ không định mua thêm món hàng nào sao?" Nó cười, nụ cười ấy kéo dài quá mức khuôn mặt người, để lộ hàm răng sói nhọn hoắt phía sau lớp da giả.
Nguyệt Nhi không nói thêm lời nào, giương cung, một mũi tên lửa bừng sáng lao thẳng về phía con yêu quái với tốc độ như chớp. Nhưng con Ảo Diện Thương Lang, dù mang vẻ ngoài phốp pháp chậm chạp, lại né tránh với một sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc, thân hình nó vặn xoắn kỳ dị, mũi tên chỉ sượt qua vai, cháy xém một mảng áo lụa xanh.
"Cấp năm quả nhiên không phải chuyện đùa..." Nguyệt Nhi nghiến răng, lập tức rút mũi tên thứ hai, nhưng lần này con yêu quái đã biến mất khỏi vị trí cũ, chỉ để lại một chuỗi tiếng cười rít gào vang vọng khắp cánh rừng đêm, như thể nó đang ẩn mình đâu đó trong bóng tối, quan sát và đùa giỡn với con mồi trước khi thật sự ra tay.
Nguyệt Nhi đứng giữa rừng, lưng kề lưng với Nhung Nhi đang run rẩy, tay vẫn giương cung sẵn sàng, mắt quét khắp bóng tối xung quanh, cảm nhận rõ ràng rằng đêm nay, cuộc chạm trán với Ảo Diện Thương Lang sẽ không hề đơn giản như những nhiệm vụ trước đây nàng từng hoàn thành.
"Lão phu đã sống trên ba trăm năm, cô nương." Giọng nói rít gào của con yêu quái vang lên từ một hướng khác, gần hơn hẳn lần trước, khiến cả hai người giật mình quay phắt lại nhưng vẫn không thấy bóng dáng nó đâu. "Ba trăm năm giả dạng thương nhân, lừa gạt biết bao kẻ tham lam ngu ngốc, chưa từng một lần bị lộ diện. Cô nương thông minh hơn bọn họ một chút, nhưng thông minh hơn một chút, không có nghĩa là đủ để sống sót rời khỏi khu rừng này."
"Thử xem sao đã biết!" Nguyệt Nhi hét lớn để át đi nỗi sợ đang dâng lên trong lòng, ngón tay nàng lướt nhanh qua ống tên sau lưng, đếm được chỉ còn tám mũi , không nhiều để đối phó với một Thần Yêu cấp năm ranh mãnh như thế này.
Tiếng cười rít gào vang vọng thêm một lượt nữa, lần này từ phía sau lưng hai người, gần đến mức Nhung Nhi có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phả vào gáy mình. Nàng thị nữ hoảng loạn quay ngoắt người, vung con dao nhỏ chém loạn xạ vào khoảng không, nhưng chẳng trúng được gì ngoài không khí.
"Nhung Nhi, bình tĩnh lại!" Nguyệt Nhi quát lên, kéo tay thị nữ về sát mình hơn, mắt vẫn không ngừng quan sát từng lùm cây, từng bóng tối xung quanh, cố gắng dựa vào âm thanh để đoán biết phương hướng thật sự của con yêu quái đang ẩn nấp đâu đó. Đây chính là chiêu thức sở trường của loài Ảo Diện , dùng ảo giác và tiếng động đánh lạc hướng con mồi, khiến đối phương hoảng loạn tự phơi bày sơ hở trước khi ra đòn quyết định.
Nàng nhắm mắt lại trong một khắc ngắn ngủi, dồn hết sự tập trung vào thính giác, đúng như những gì các cung sư trong hoàng cung từng dạy nàng khi luyện tập bắn tên trong bóng tối hoàn toàn , âm thanh thật của bước chân bao giờ cũng có một nhịp điệu khác với âm thanh giả tạo do ảo thuật tạo ra, dù nghe qua tưởng như giống hệt nhau.
Và nàng nghe thấy nó , một nhịp thở khe khẽ, không đến từ phía sau như tiếng cười vừa vang lên, mà từ bên trên, từ một cành cây cao phía tay trái.
Nguyệt Nhi mở bừng mắt, xoay người, giương cung, buông tay không chút do dự.
Mũi tên lửa xé toạc màn đêm, và lần này, một tiếng gầm đau đớn thật sự vang lên, không còn là tiếng cười rít gào giả tạo nữa , con Ảo Diện Thương Lang rơi huỵch xuống đất, một vệt cháy xém dài trên vai, thân hình chính thức lộ nguyên hình sói xám dưới ánh trăng, gầm gừ giận dữ nhìn Nguyệt Nhi với ánh mắt đầy sát khí.
"Cô nương này... thú vị hơn lão phu tưởng." Nó rít lên, thân hình chuẩn bị lao tới, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng động lớn từ phía xa vọng lại , tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng gió rít qua không trung như có thứ gì đó đang xé toạc màn đêm với tốc độ kinh người, khiến con yêu quái khựng lại, đôi tai sói dựng đứng lên cảnh giác.
Nó liếc nhìn về hướng âm thanh ấy một thoáng, rồi gầm lên một tiếng đầy tiếc nuối, thân hình tan vào bóng tối rừng sâu, bỏ lại Nguyệt Nhi đứng đó, thở hổn hển, mồ hôi lạnh ướt đẫm sống lưng nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác chiến thắng nho nhỏ.
"Nó chạy rồi..." Nhung Nhi thở phào, sụp xuống đất, chân tay bủn rủn.
"Lần sau nó sẽ không dễ dàng buông tha như vậy nữa đâu." Nguyệt Nhi nói, hạ cung xuống nhưng vẫn cảnh giác nhìn quanh, trong lòng thầm ghi nhớ tiếng vó ngựa lạ vừa vọng đến , không biết là ai đang di chuyển giữa đêm khuya trong khu rừng hoang vu này, nhưng chính âm thanh ấy đã vô tình cứu nàng khỏi một tình thế còn nguy hiểm hơn nhiều.
❖
Cách đó không xa, trong một cánh rừng khác, cũng vào chính đêm ấy, đoàn người của Lăng Tiêu Hàn đang tiếp tục hành trình hướng về làng Kiếm Phong, tốc độ hành quân đã được đẩy lên đến mức tối đa mà mười Yêu Sư Bạch Kim có thể chịu đựng.
Ba ngày đã trôi qua kể từ đêm đoàn người dừng chân nghỉ lại trong rừng, kể từ khi Tiêu Hàn cảm nhận được cặp mắt vô hình dõi theo mình trong bóng tối. Kể từ đó, không khí trong đoàn người ngày càng trở nên căng thẳng, mỗi đêm dừng chân, số lượng Tiểu Yêu và Phàm Yêu tấn công đoàn người lại tăng lên, dù mỗi lần đều bị đánh lui không mấy khó khăn, nhưng tần suất dày đặc ấy tự nó đã là một lời cảnh báo đáng sợ.
Mặc Vân Thần, ngồi trên lưng ngựa, tay vẫn không rời cuốn sổ ghi chép, ánh mắt anh dõi theo từng đợt tấn công, cẩn thận ghi lại đặc điểm của từng loại yêu quái xuất hiện , không phải vì sự tò mò học thuật đơn thuần như trước nữa, mà vì anh bắt đầu nhận ra một quy luật đáng sợ trong dữ liệu mình thu thập được.
"Doanh Soái." Vân Thần lên tiếng, khi đoàn người dừng lại nghỉ chân ngắn bên một khe suối nhỏ giữa đêm. "Tại hạ đã phân tích lại toàn bộ những cuộc chạm trán từ ba đêm qua."
Tiêu Hàn quay sang, ra hiệu cho anh tiếp tục, đôi mắt xanh lục của anh ánh lên vẻ mệt mỏi hiếm thấy dưới ánh trăng mờ nhạt.
"Số lượng yêu quái tấn công không tăng theo cấp số cộng bình thường như các trường hợp yêu khí tự nhiên phát triển, mà tăng theo một quy luật giống hệt như khi có một nguồn năng lượng trung tâm đang chủ động triệu tập, thu hút chúng lại." Vân Thần nói, giọng điềm tĩnh nhưng có một sự nghiêm trọng không giấu được. "Nói cách khác, không phải chúng ta đang tình cờ đi qua vùng đất có yêu khí dày đặc. Mà là có một thứ gì đó, đang chủ động kéo tất cả yêu quái trong vùng lại gần một điểm , và điểm đó, theo hướng di chuyển của các đợt tấn công, chính là làng Kiếm Phong."
Tiêu Hàn im lặng một lúc lâu, tay siết chặt quanh cán trường thương, ánh mắt anh nhìn xa về phía dãy núi đen sẫm phía trước, nơi ẩn giấu thung lũng nhỏ mà anh đã ghé qua chỉ vài đêm trước, nơi anh đã gặp một thiếu niên mắt bạch ngọc kỳ lạ đang một mình chống lại một con yêu quái lớn hơn sức mình rất nhiều.
"Kỳ Ảo Phong..." Tiêu Hàn khẽ lẩm bẩm cái tên ấy, một linh cảm bất an dâng lên trong lòng anh, dữ dội hơn bất cứ lúc nào trong suốt hành trình này.
"Doanh Soái quen biết người ở làng đó sao?" Vân Thần hỏi, nhận ra sự thay đổi trong giọng nói của Tiêu Hàn.
"Một thiếu niên, mắt màu bạch ngọc, chiến đấu với một đàn yêu quái để cứu đoàn lái buôn." Tiêu Hàn đáp ngắn gọn, nhưng trong lòng anh, hình ảnh đôi mắt sáng lạ kỳ ấy cứ hiện lên không dứt, cùng với một cảm giác mà chính anh cũng không lý giải được , như thể có một sợi dây vô hình đang kéo vận mệnh của anh lại gần với cậu thiếu niên ấy.
"Mắt bạch ngọc..." Vân Thần lặp lại, ánh mắt anh chợt sáng lên một tia suy nghĩ, lật nhanh những trang ghi chép cũ trong cuốn sổ của mình , những kiến thức y thuật gia truyền mà cha anh, Mặc Thiên Hành, đã dạy anh từ nhỏ, trong đó có cả những ghi chép về các dấu hiệu thân thể đặc biệt liên quan đến huyết mạch Ngũ Đại Thần Thú. "Nếu tại hạ nhớ không lầm, trong y thư cổ của phụ thân có nhắc đến một chi tiết , hậu duệ thuần huyết của Kỳ Lân, khi huyết mạch bắt đầu thức tỉnh, đôi mắt sẽ dần chuyển sang màu bạch ngọc..."
Câu nói bỏ lửng ấy khiến không khí giữa hai người đột nhiên trở nên nặng nề tột độ.
"Tăng tốc hành quân." Tiêu Hàn đứng bật dậy, giọng nói dứt khoát không còn chút do dự nào, ra lệnh cho cả đoàn người. "Chúng ta phải đến làng Kiếm Phong trước khi trời sáng."
Mười Yêu Sư Bạch Kim lập tức chỉnh trang hành lý, lên ngựa, đoàn người lao vào màn đêm với tốc độ nhanh hơn bao giờ hết, vó ngựa gõ dồn dập trên nền đất, tiếng gió rít qua tai, mang theo một linh cảm chẳng lành mà không một ai trong đoàn dám nói thành lời.
❖
Và trong chính đêm ấy, tại làng Kiếm Phong nhỏ bé, Kỳ Ảo Phong đã trở về sau chuyến đi Hoành Sơn Trấn, kể lại cho Kiếm Lão nghe về việc giao thư thành công, nhưng cố tình lược bỏ đi phần về lão chưởng quầy kỳ dị và cô gái lạ mặt hay cãi nhau với mình , một phần vì không muốn sư phụ thêm lo lắng, một phần vì chính cậu cũng chưa hiểu rõ chuyện gì đã thật sự xảy ra ngày hôm đó.
Nhưng đêm nay, khi nằm trên giường, tay đặt lên chiếc trâm ngọc hình kỳ lân quen thuộc, Phong lại cảm thấy một sự bứt rứt khó tả, mạnh mẽ hơn hẳn mọi đêm trước , như có một tiếng trống trận vô hình đang gõ nhịp ngày một dồn dập hơn từ sâu trong lồng ngực cậu, một linh cảm mơ hồ rằng có điều gì đó rất lớn, rất đáng sợ, đang đến gần, đến rất gần rồi.
Cậu trở mình không ngủ được, bước ra hiên nhà, nhìn về hướng khu rừng phía Tây , nơi giờ đây, dưới bóng tối dày đặc không một ánh sao nào chiếu rọi tới, một đôi mắt đỏ rực khổng lồ đã hoàn toàn mở to, tiếng gầm gừ trầm thấp vang vọng từ sâu trong lòng đất, chậm rãi, kiên nhẫn, như một kẻ săn mồi đã chờ đợi đủ lâu, giờ đây chỉ còn chờ đúng thời khắc để ra tay.
Ba dòng người , Tiêu Hàn cùng đoàn Yêu Sư Bạch Kim và Vân Thần đang phi ngựa xuyên đêm từ phía Nam, Triệu Nguyệt Nhi cùng Nhung Nhi đang mắc kẹt giữa cuộc rượt đuổi với Ảo Diện Thương Lang trong khu rừng gần Hoành Sơn Trấn, và Kỳ Ảo Phong đang đứng một mình giữa sân nhà dưới bầu trời không trăng , tất cả, không ai biết đến sự tồn tại của những người còn lại, nhưng tất cả đều đang, bằng những con đường khác nhau, tiến gần hơn đến cùng một điểm hẹn của định mệnh.
Và trong bóng tối sâu thẳm nhất của khu rừng phía Tây làng Kiếm Phong, thứ đã chờ đợi suốt mười ba năm ròng rã, giờ đây đã bắt đầu cử động những bước chân đầu tiên, chậm rãi, nặng nề, hướng thẳng về phía ngôi làng nhỏ đang chìm trong giấc ngủ yên bình cuối cùng của nó.
Cơn bão, cuối cùng, cũng đã đến rất gần.


![[Song Huyền] ĐẦU HẠ CÓ GIÓ XUÂN](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fimages.nhavanhocmang.com%2Fassets-public%2Fposter%2Fc03bdd68-e0db-4048-9421-32f3b0c880ab%2F01KZXZJWCH9AY48TKNQ1E70JFD%2F1000008261.webp&w=3840&q=75)

