chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 9: Chân trời sự kiện (END)

Khoảng không gian kỳ ảo yên tĩnh đến bình vẫn cứ bao trùm lấy chúng tôi. Chú mèo trắng dẫn lối tôi đi về phía trước. Từng bước chân của tôi cũng bắt đầu tiến lên.

Tiến lên nữa. Nhanh hơn nữa. Và lần này, tôi đang chạy.

Cố chạy thật nhanh để bắt kịp thứ ánh sáng bình yên đó. Nhưng tôi cảm nhận có thứ gì đó ở phía sau. Những bóng đen đang bò trườn thật nhanh như những vòi xúc tu lao đến để bắt lấy tôi. Tôi phải chạy thật nhanh để theo kịp ánh sáng kia trước khi bóng đêm bao trùm lấy tôi. Tôi ngoảnh đầu nhìn lại. Thứ bóng tối vô tận đang lao đến rất nhanh. Nó như nhìn xuyên thấy linh hồn tôi về một nỗi sợ từ sâu bên trong mà tôi không dám đối mặt.

Không, tôi sợ lắm! Tôi phải chạy thật nhanh. Phải tiến gần đến lời giải cuối cùng.

Nhưng màn đêm lao đến quá nhanh. Nó đã quá gần với tôi. Hai chân của tôi đã chạy hết tốc lực những vẫn không thể chạy kịp. Ánh sáng dịu dàng kia đang rất gần nhưng cũng quá xa. Chỉ còn một chút thôi là tôi có thể chạm đến nó.

Nhưng rồi, màn đêm đã đuổi kịp.

Nó bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh. Tôi cố với tay để bắt lấy ánh sáng ấy nhưng đã quá trễ. Bóng tối đã nuốt lấy tôi. Chú mèo và ánh sáng cứ thế mà bỏ lại tôi ở phía sau. Tôi đã tiệm cận đạt đến thành công.

Thế vậy mà…

Giờ đây, chỉ có mình tôi giữa bóng tối cô độc này. Tôi không biết tôi sẽ phải làm gì đây. Một cánh cửa đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi. Tôi quyết định bước đến gần nó. Nhưng khi tôi định văn tay nắm. Trong lòng tôi trỗi lên một nỗi bất an, lo lắng khó tả. Dường tôi cảm nhận được rằng đằng sau cánh cửa này sẽ là nỗi sợ thầm kín mà tôi phải đối mặt với nó. Nhưng thế giới ngoài kia không còn thời gian. Tôi phải hành động. Hít một hơi thật sâu và lấy hết dũng khí để mở cánh cửa ra. Một không gian khác lại mở ra cho tôi.

Đó không là nơi nào khác là Minh Dạ.

Nhưng nó không còn là minh Dạ yên bình hay phủ sương mờ ảo như tôi đã từng biết.

Nơi này đã chìm ngập trong sắc đỏ của sự chết chóc. Bầu trời bao phủ bởi màu đỏ ngầu như máu. Nhà cửa đã tan hoang. Xe cộ thì đậu la liệt trên đường. Lũ quạ kêu lên những tiếng khóc ai oán đến chói tai. Và cảnh tượng ấy đã khiến cho tâm trí của một thiếu nữ như tôi đã sụp đổ hoàn toàn.

Toàn bộ người dân của Minh Dạ đều đã chết.

Xác của họ bị treo lơ lửng trên không trung như một bản án tử hình giữa một nền trời đỏ hung tợn như quỷ dữ. Tôi có thể thấy những người đã từng quan tâm đến tôi, yêu thương tôi. Và tất cả họ đều đã không thoát khỏi số phận nghiệt ngã này. Ông Cẩn, bà Liên, thầy Tâm, dì Hương, Thúy Lan, chú Ba Triết. Tất cả họ đều đã hy sinh giữa nền trời đỏ ấy. Tôi mở to mắt vì quá sốc và khủng khiếp với tôi.

“Chuyện…chuyện này…không thể là sự thật được…” Giọng tôi lạc đi.

Và một dáng người quen thuộc sau tất cả cũng không thoát khỏi số phận ấy.

Là anh Hải.

Anh ấy đang bị treo lủng lẳng giữa không trung. Không một sợi dây nào treo anh ấy lên cả. Chỉ đơn giản là anh ấy đang ở trên đấy. Một nửa khuôn mặt anh méo đi thành một nụ cười quái dị. Còn nửa khuôn mặt còn lại đang nhìn tôi với vẻ tuyệt vọng. Nước mắt anh rơi xuống và nói với tôi rằng:

“Mai ơi…chúng ta thất bại rồi…”

Tôi ngã quỵ xuống nền đường. Hai đồng tử cứ thế mà mở to ra nhìn tất cả những người thân của mình chịu cảnh đày đọa này. Đầu óc tôi giờ đây đã quá trống rỗng đến nỗi không còn chỗ cho nỗi đau đớn dày vò chiếm lấy.

Tại sao lại thành ra thế này?

Chẳng phải tôi đã cố gắng lắm mà?

Đây là thứ mà tôi nhận lại được sao?

Tôi đã làm gì sai?

Tôi thật sự đã đẩy mọi người đến sự tuyệt diệt chỉ vì sự nông cạn của bản thân sao?

Những câu hỏi ấy cứ chạy đi chạy lại trong tâm trí tôi. Tôi gục mặt xuống. Không còn dám đối diện với thực tại. Tôi chỉ còn biết úp mặt xuống hai bàn tay mình mà khóc nức nở. Bóng tối lại bao trùm lấy tôi lại một lần nữa. Tôi cảm thấy cuộc đời này thật liêu trai.

Và một giọng nói khác lại vang lên:

“Phải chi mà hồi đó mày quyết định ở lại thành phố làm văn phòng thì đâu có cảnh bây giờ.”

Tôi nhận ra đó là giọng ai. Là giọng của chính tôi. Một cái tôi khác. Một Ngọc Mai khác tồn tại bên trong tôi. Nó bắt đầu buông những lời trách móc và bỡn cợt với tôi:

“Đang yên đang lành tự dưng đòi về đây bán cổ vật làm gì? Giờ mày thấy chưa? Mày đã làm rối tung lên! Tất cả là tại mày! Thứ vô dụng!”

Tôi khẽ ngẩng lên, giọng run run đáp lại cái tôi khác của tôi:

“Nhưng tôi chỉ muốn tìm một con đường khác cho bản thân thôi mà!”

Ngọc Mai khác cười ầm lên đầy mỉa mai. Rồi nó nghiêm giọng lại lạnh lùng như băng đầy cay nghiệt đáp trả:

“Nực cười thật! Có thông minh hơn người ta đâu mà đòi thể hiện. Có tài giỏi hơn người ta không mà đòi tự quyết. Hả? Mày nói xem mày sẽ tự bước đi bằng cách nào?”

Tôi: “Nhưng tôi…”

Ngọc Mai khác: “Thôi mày im luôn đi! Bây giờ đã không còn hy vọng nào nữa. Chúng ta thất bại rồi! Thất bại thật rồi! Sẽ không còn tia sáng hy vọng nào cho chúng ta đâu!”

Phải đấy! Và nỗi sợ lớn nhất của tôi là sự thất bại.

Từng dòng ký ức tôi trôi qua như một cuộn phim. Những ngày tháng còn là học sinh, tôi luôn cắm đầu miệt mài vào sách vở. Những lần tôi nhớ lại mình đã hoàn thành các bài kiểm tra nhưng với kết quả không mong muốn. Cảm giác bản thân bị thấp bé trước sự thành công và tài năng của người khác. Những lần bản thân bị đem ra so sánh với người khác. Và cả chính tôi cũng tự hiến tế mình cho sự vươn lên của người khác. Tự mình trách móc rằng bản thân thật sự đã quá kém cỏi. Đỉnh điểm là cái ngày ấy, tôi đã trượt nguyện vọng một của đại. Tôi phải học một ngành học không mong muốn. Tốt nghiệp ra trường cũng không thể làm một công việc phù hợp với bản thân. Tôi cứ ngỡ bản thân sẽ mãi sống trong cái thế giới xám xịt đó.

Đột nhiên, trong túi áo có thứ gì đó đang rung lên. Tôi lấy nó ra. Cái “mề đay của san hô hồng” đang phát sáng. Bên trong như phản chiếu điều gì đó trong tôi.

Khung cảnh người dân Minh Dạ đang đặt hết niềm tin vào tôi. Họ nói rằng tôi không phải là một cô gái đáng ghét. Tôi nhớ đến vẻ hài lòng của những khách hàng của tôi khi tôi giúp ích được gì đó. Tôi nhớ đến cái đêm định mệnh chú Ba Triết đã bảo vệ tôi. Tôi nhớ nụ cười trong sáng của Thúy Lan chia sẻ cùng tôi ly trà sữa ngọt ngào. Tôi nhớ dáng hình quả cảm của anh Hải quyết tâm tìm lại công lý cho người thân và những trò chọc ghẹo ngô nghê của anh dành cho tôi.

Tôi nhớ lại được lý do vì sao tôi phải rời bỏ cuộc sống hiện tại để về với Minh Dạ. Đó là vì tôi cần phải thay đổi. Tôi cần phải tìm ra con đường của chính mình. Cái mề đay cố bảo vệ tôi khỏi những ký ức đau thương ấy. Nó nhắc nhở cho tôi động lực thực sự để tôi hoàn thành hành trình của mình.

Tôi bắt đầu đứng dậy và nói với cái tôi khác của chính mình rằng:

“Không! Chúng ta còn hy vọng, Mai à!”

Mai khác quay lại nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu. Nó nói:

“Mày nói cái gì? Còn hy vọng hả? Bằng cách nào? Nói lại cho tao nghe xem!”

Tôi hít một hơi thật sâu và bắt đầu nói:

“Tôi biết tôi không thông minh hơn ai. Cũng chẳng tài giỏi hơn ai. Tôi đã sống một cuộc đời tự đem chính mình ra làm con dê tế thần cho sự thành công của người khác. Tôi đã sống một cuộc đời với những thất bại và sai lầm…”

Tôi siết chặt các nắm tay lại hơn đến mức trắng bệt các khớp ngón tay và tiếp tục nói:

“Nhưng vào một ngày, tôi quyết định phải thay đổi chính mình. Và bước ngoặt đó đưa tôi đến quyết định phải trở về với Minh Dạ. Để tôi có thể bắt đầu lại cuộc sống mới. Để có thể được là chính mình thêm một lần nữa. Trong vòng tay ấm áp của quê hương…”

Tôi xòe bàn tay với Mai khác, sẵn sàng chào đón phần còn lại của bản thân:

“Mai à, cô có quyết định cùng tôi bảo vệ quê hương của chúng ta không?”

Mai khác không nói gì thêm nữa. Nó chỉ khẽ cúi đầu nhìn bàn tay tôi đang xòe ra chào đón. Một khoảng im lặng kéo dài. Một lúc lâu sau, nó lùi lại, để tôi có thể thấy được một cầu thang dẫn đến không đâu cả. Nó chỉ tay vào đó nói rằng:

“Đi tới đó đi. Lời giải cuối cùng đang chờ cô đó.”

Tôi bước qua nó để tiến đến cái cầu thang. Tôi quay đầu nhìn lại Mai khác một lần cuối. Nó không nhìn tôi, lặng lẽ quay đầu về phía ngược lại. Tôi không nói thêm, không cố bắt ép để làm gì.

Tôi tiếp tục hành trình của mình. Leo lên những bậc thang kia cho đến khi tôi chạm phải một bức tường vô hình. Bức tường như một tấm kính cứng cáp. Dù cho có cố dẩy hay dùng vũ lực thế nào cũng không làm lay chuyển được nó. Thế rồi, tôi lại cầm trên tay cái mề đay san hô hồng. Đưa một tay chạm vào bức tường, tôi dồn hết tâm trí và sức mạnh tinh thần vào nó. Cảm nhận từng dòng chảy năng lượng mạnh mẽ truyền vào cơ thể, để rồi tụ lại ở nơi bàn tay. Nơi tôi chạm vào bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

Vết nứt dần lan rộng ra.

Cho đến khi bức tường trong suốt bùng nổ.

Hàng trăm mảnh kính văng ra tạo thành một vòng tròn đủ sắc màu như kính vạn hoa. Nhưng mảnh kính ấy phản chiếu từng dòng ký ức của tôi. Tôi thấy có những số phận khác của mình ở những vũ trụ khác nhau. Nếu tôi chỉ là một nhân viên bình thường, nếu tôi không trở về Minh dạ, nếu tôi thất bại chống lại Hoa Thần. Tất cả giờ đây chỉ như những mảnh kính vỡ không hơn không kém. Mở ra cho tôi một vũ trụ bao la và lấp lánh những vì sao tuyệt đẹp.

Và ở trọng tâm, nơi chân trời sự kiện ấy là Hoa Thần vĩ đại đang ngự trị. Những cánh tay của Ngài xòe ra nhưng những cánh hoa đang vẫy gọi lấy tôi. Ngài đã ở đó rất lâu rồi. Như đang chờ đợi thứ gì đó trong giấc ngủ được tính đến hàng triệu năm ánh sáng. Giọng Ngài vang vọng khắp ở mọi nơi. Như một lời mời gọi tự tận sâu đáy lòng.

“Ngọc Mai à, hãy lại đây với ta nào!”

Tôi lơ lửng giữa khoảng chân không. Hướng trọng tâm cơ thể để trôi gần về phía Ngài ấy. Giờ đây, với khoảng cách gần như thế, Ngài ấy thật sự quá đỗi khổng lồ. Con người như tôi chỉ có thể so sánh kích thước với bản thân chẳng khác nào là một hạt cát trước Ngài ấy. Những nhãn cầu trên nhị hoa đang hướng vào tôi như kiên nhẫn chờ đợi điều gì đó. Tôi khẽ hỏi Ngài ấy rằng:

“Ngài…có phải là Hoa Thần không?”

Tiếng cười nhẹ nhàng của Ngài vang vọng khắp không gian bao la từ mọi phía. Ngài đáp:

“Phải, là ta đây! Ta là Hoa Thần theo cách gọi của loài người. Ta đã chờ đợi con từ rất lâu rồi, Mai à.”

Lúc này tôi có những cảm xúc khó tả. Vừa cảm thấy ấm áp, tràn đầy tình yêu thương vừa cảm thấy hoài nghi về nhân sinh. Tôi tiếp tục hỏi thêm:

“Hoa Thần ạ. Vì sao Ngài lại quyết định chọn con ạ?”

Hoa Thần vang vọng đáp:

“Vì con là người xứng đáng được chọn.”

Ngài im lặng một lúc và dùng ngôn ngữ loài người nói tiếp:

“Con người luôn khao khát muốn được vươn đến những điều vĩ đại. Nhưng khổ nỗi họ luôn chọn những cách tầm thường nhất để khỏa lấp cái tôi của họ. Con người bị chính khao khát vĩ đại ấy che mờ đi con mắt của sự tỉnh thức mà lầm đường lạc lối trong chính thiên mệnh của mình. Từ đây, con người đã tự chuốc lấy biết bao nhiêu tai họa và bi kịch giáng xuống. Để linh hồn của tất cả mãi mắc kẹt trong chuỗi ngày tham sân si.”

Tôi không biết phải nói gì hơn. Nhưng sau những gì tôi đã trải nghiệm, tôi muốn hỏi thêm vài điều. Tôi nói:

“Nhưng tại sao…Ngài lại làm ra tất cả chuyện này? Về ngày tận thế ấy?”

Giọng Hoa Thần lại vang vọng đáp:

“Bởi vì ta cảm thấy tò mò.”

Ngài nói tiếp: “Con người bây giờ đã không còn chịu hướng về ánh sáng nữa. Đạo đức của nhân loại đang trở nên suy đồi. Mê tín, chiến tranh, thác loạn, tham lam ở khắp mọi nơi. Ta thấy con người đã không còn đủ sức để kéo mình ra khỏi vũng lầy sa đọa và khổ đau ấy nên ta quyết định tạo ra một cuộc thử nghiệm. Bằng cách ta sẽ thả những hạt giống của mình xuống. Chúng sẽ sinh sôi, nảy nở và thay thế con người thành một giống loài ưu việt hơn. Bộ gen của chúng được lập trình để giữ gìn và bảo vệ môi trường tự nhiên trên Trái Đất.”

Tôi im lặng một lúc. Hoa Thần không hoàn toàn sai khi xét theo góc nhìn của một Đấng toàn năng. Nhưng trong luận điểm ấy rõ ràng đã khiến tôi không yên lòng được. Tôi nói chậm:

"Ngài nói con người cứ mãi lạc lối trong những thứ tầm thường. Nhưng Ngài có bao giờ tự hỏi rằng tại sao họ lại làm vậy không?"

Hoa Thần đáp cộc lốc:

"Vì con người lười biếng."

"Không." Tôi lắc đầu. "Vì họ đang tìm kiếm. Chỉ là không biết mình đang tìm gì."

Tôi nhìn vào khoảng không vô tận xung quanh mình, nơi những vì sao xa xôi ở một khoảng không gian không có điểm cuối, rồi nói tiếp:

"Ngài thử nghĩ xem. Tại sao một người kiếm đủ tiền rồi vẫn không thấy đủ? Tại sao có người được yêu thương rồi vẫn cảm thấy cô đơn? Tại sao con người cứ mãi có cảm giác như mình đang thiếu một thứ gì đó mà không biết gọi tên nó là gì?"

Tôi dừng lại đôi chút rồi nói thêm:

"Con nghĩ đó không phải tật xấu. Đó là dấu hiệu cho thấy linh hồn con người vốn thuộc về một thứ gì đó lớn hơn những gì họ có thể thấy và chạm vào. Họ không lạc lối vì họ tầm thường. Họ lạc lối vì họ đang cố tìm thứ vô hạn trong một thế giới hữu hạn."

Hoa Thần im lặng. Những con mắt của Ngài chớp chậm rãi chú ý dõi theo.

Và tôi tiếp tục nói với giọng nhỏ hơn, nhưng chắc hơn:

"Đó là vô minh. Là chưa thấy rõ. Không phải là tội lỗi. Và con người đang trên đường học cách nhìn. Họ vấp ngã, họ làm sai, họ tự làm tổn thương nhau nhưng họ cũng đứng dậy, cũng xin lỗi, cũng yêu thương theo những cách riêng nhất mà vẫn thật lòng nhất. Đó không phải là thứ đáng bị xóa bỏ. Đó là thứ đáng được chờ đợi."

"Chờ đợi?" Hoa Thần lặp lại, giọng Ngài vang vọng không mang cảm xúc rõ ràng.

"Con người đã có hàng nghìn năm. Và vẫn vậy. Chiến tranh vẫn nổ ra. Lòng tham vẫn không đáy. Trái đất vẫn đang bị họ hủy hoại từng ngày. Vậy rốt cuộc con người có đang thật sự học không?"

Tôi không phủ nhận điều đó.

"Ngài nói đúng. Nhưng Ngài có biết điều gì xảy ra khi một người đang học bơi mà bị kéo ra khỏi nước không? Họ không bao giờ học được. Đó không phải là cứu rỗi, mà là lấy đi cơ hội được học."

"Và nếu họ chìm trước khi học xong?". Hoa Thần hỏi tiếp.

Tôi nhìn thẳng vào Ngài và nói:

"Đó là một phần của hành trình. Không ai có quyền tước đi hành trình của người khác dù cho người đó có vĩ đại đến đâu. Kể cả Ngài. Và điều Ngài cho là 'tiến hóa hoàn hảo’, thực ra chỉ là Ngài không đủ kiên nhẫn để chờ chúng tôi tự tìm đường đi mà thôi."

Sự im lặng lần này kéo dài lâu hơn tất cả những lần trước.

Hoa Thần có vẻ đang suy ngẫm điều gì đó. Ngài im lặng một khoảng rất lâu. Và sau đó là một tiếng cười nhẹ. Tiếng cười dịu dàng vang vọng từ khắp mọi ngóc ngách của mọi nơi mang theo một cảm giác yêu thương vô bờ bến. Ngài nói:

“Ha ha…phải đấy! Ta chưa từng gặp một con người nào dám ở đây phản đối lại ta. Không hổ danh là người được thần linh lựa chọn mà.”

Hoa Thần cười thêm một chút và nhẹ giọng nói:

“Mai à, đúng là con rồi. Lòng từ bi cùng với lý trí sắt đá của một kẻ đi tìm sự thật đã giúp con chinh phục của ta. Thôi được rồi. Nể tình cho ý chí kiên cường của con. Ta sẽ trao cho con một điều ước cho kẻ xứng đáng. Nào, nói đi con, điều ước của con là gì?”

Tôi nhìn lại hai bàn tay của mình. Giờ chúng phát sáng và trong suốt. Tôi đang ở trạng thái linh hồn. Và ở trạng thái này, tôi trở nên tỉnh táo đến lạ thường. Tôi biết đã biết điều ước của mình là gì. Tôi nói lên điều ước của mình cho Hoa Thần biết rằng:

“Hoa Thần, xin người hãy trả lại cho chúng con sự bình yên sau tháng ngày tăm tối kia.”

Hoa Thần nói thêm:

“Con không ước thêm sẽ hồi sinh lại người khác à? Ta có quyền năng làm điều đó đấy.”

Nhưng tôi nói: “Không, con không cần. Con biết sẽ rất đau nhưng linh hồn con mách bảo rằng hãy tuân theo quy luật của tự nhiên.”

Hoa Thần không nói gì thêm. Ngài vẫn niềm nở vọng lại:

“Nếu đó là quyết định của con thì ta sẽ chấp thuận.”

Và rồi, con mắt ở phần thân cây của Ngài mở ra một khoảng không gian màu đen bên trong. Ngài nói rằng:

“Vào trong này đi. Ánh sáng mà con đang tiềm kiếm ở trong này đây.”

Tôi đưa bản thân vào con mắt của Ngài. Trước khi vào trong hoàn toàn, Hoa Thần nhẹ nhàng nói rằng:

“Chúc con bảo trọng. Và hãy nhớ sau một ngàn năm, ta sẽ trở lại để thách thức nhân loại một lần nữa. Còn bây giờ, hãy tận hưởng cuộc sống tươi đẹp của con đi.”

Vào trong con mắt của Ngài, tôi lơ lửng bay trong một đường hầm không thời gian. Và ở phía cuối con đường là một tia sáng mà tôi đã tìm kiếm bấy lâu nay. Tôi đến gần ánh sáng ấy hơn. Tôi nhận ra nó được tạo nên từ năm món trang sức của san hô hồng. Chúng xoay quanh thành một vòng tròn bao quanh ánh sáng ấy. Tôi bắt đầu dồn hết năng lượng của mình để hóa giải nó. Nhưng sức mạnh của nó tỏa ra quá mạnh, có thể đánh bật tôi bất cứ lúc nào. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi cố gắng bằng tất cả năng lượng của mình để chạm vào nó. Một bài hát tuyệt vời vang vọng bên tai tôi. Nó bùng nổ từ mọi phía, từ rất nhiều giọng nói như một dàn hợp xướng của hàng ngàn linh hồn cùng hòa ca theo nhịp điệu ấy

♪~Và em có muốn được là chính em?

Và em vẫn muốn được là chính em...~♪

Đột nhiên có một bàn tay cũng chạm vào ánh sáng ấy cùng tôi. Tôi nhìn sang. Đó là anh Hải. Một bàn tay khác lại cùng chạm vào ánh sáng với tôi. Đó là Thúy Lan. Và thêm hai bàn tay nữa. Đó là chú Ba Triết và dì Hương.

♪~Dẫu cho trái mình đau…

…Nước mắt tuôn rơi dài trên má~♪

Rồi thêm hàng chục, hàng trăm và đến hàng ngàn linh hồn cùng bay đến, trao thêm cho chúng tôi sức mạnh để hóa giải.

♪~Dẫu cho thế giới tràn đầy những khổ đau…

…Vững luôn niềm tin đường mình phía trước~♪

Ánh sáng bùng nổ. Phóng ra một ngôi sao đầy sắc màu tuyệt đẹp. Nó bay ra khỏi giới hạn của không gian và thời gian. Đâm xuyên thủng màn sương mờ ảo. Bùng nổ thành những tia sáng lấp lánh. Trả lại một bầu trời trong xanh cho Minh Dạ. Ánh sáng cuối cùng tỏa ra chói lòa thành một mẳng màu trắng xóa.

♪~Để cho ánh sáng dịu dàng…

…được về bên ta~♪

***

“Mai ơi, Mai! Tỉnh dậy đi, Mai! Mai ơi! Mai ơi…”

Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng ai đó đang gọi tôi thức dậy. Mắt tôi dần mở ra. Thúy Lan và anh Hải đang ngồi bên cạnh gọi tên mình với vẻ lo lắng vô cùng. Khi thấy tôi mở mắt tỉnh dậy, Lan ôm chằm lấy tôi mà khóc nức nở.

“Mai ơi! Bà tỉnh dậy rồi! Tôi cứ tưởng bà sẽ không qua khỏi rồi chứ!”

Tôi khẽ mỉm cười, một tay ôm lấy Lan và vỗ nhẹ. Tôi khẽ nói:

“Không sao đâu, tui dậy rồi nè.”

Nhưng dù vậy cũng không khiến cô ấy bớt khóc được. Chú Ba Triết đứng bên dì Hương cùng tỏ vẻ rất tự hào về tôi. Ông nói:

“Làm tốt lắm, Mai! Con làm được rồi!”

Tất cả chúng tôi bước ra khỏi lối ra của ngôi mộ cổ. Ánh sáng bình minh đầu tiên đã bắt đầu mọc lên ở cuối chân trời, xuyên qua những ngôi mộ giờ đây chỉ là những cái bóng nấp sau ánh sáng ấm áp ấy. Đã bao lâu rồi chúng tôi mới chứng kiến một cảnh bình minh tuyệt đẹp thế này sau bao thời gian bị sương mù âm u che mờ đi. Hoa bắt đầu nở, bướm bắt đầu bay. Một cơn gió thổi qua làm những cánh hoa tung bay, mang theo mùi hương trong lành của hoa cỏ sáng sớm. Hoa Thần đã thật sự trả lại thực tại bình yên cho chúng tôi. Đột nhiên, anh Hải khẽ huých khuỷu tay vào người tôi. Anh tinh nghịch nói:

“Con bé này coi bộ dữ dằn vậy ta. Cứu tinh của Minh Dạ luôn mới ghê chứ!”

Tôi khoanh tay lại, làm bộ đỏng đảnh mà đắc ý rằng:

“Phải rồi đó! Tôi dữ dội vậy đó. Cảm ơn anh đã khen tôi. Anh có ý kiến gì không nào?”

Tôi và anh Hải nhìn rồi tự lăn ra cười không hiểu lý do vì sao. Thúy Lan nhìn cảnh thấy chúng tôi nhìn nhau vui vẻ mà không khỏi khúc khích cười theo. Thúy Lan nói:

“Tui thấy hai người cũng hợp nhau lắm đó. Hai người có khi nào đã tỏ tình nhau chưa?”

Tôi và anh Hải khựng lại. Cả hai chúng tôi đỏ mặt. Anh Hải cố chối rằng:

“Không có! Tụi anh chẳng qua chỉ là…”

Tôi: “Là cộng sự thôi!”

Anh Hải: “Phải phải, tụi anh chỉ là cộng sự thôi!”

Nhưng Thúy Lan lại nhìn tôi bằng nụ cười đầy ẩn ý.

“Hmm…chắc là vậy ha? Hy vọng sẽ không như câu chuyện giữa thỏ và cáo từ bộ phim nào đó nhỉ?”

Tôi và anh Hải: “Hả?”

Đột nhiên, dì Hương choàng tay qua vai tôi và Thúy Lan. Bà mỉm cười và nói:

“Mấy đứa giỡn vui quá ha? Giải quyết xong hết thì ăn mừng thôi!”

Trong khi chúng tôi tràn ngập niềm vui và tiếng cười. Chú Ba Triết ngồi một mình bên ngôi một mộ. Ông cầm chiếc điện thoại đang phát đi phát lại video từ một kênh youtube đang kể chuyện cổ tích:

“Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé từ nhỏ đã được thần linh ban cho khả năng sử dụng phép thuật. Cậu đã được dạy bảo và huấn luyện để trở thành một pháp sư tài giỏi…”

Ông lấy một tấm ảnh đã cũ. Trong đó có hai cậu nhóc cũng đang choàng tay nhau cười rất tươi. Một đứa trông có vẻ quậy phá, lấm lem, rụng một cái răng cửa đang cười toe toét là ông Hùng còn nhỏ. Đứa còn lại trông thư sinh và rụt rè cười gượng gạo là chú Ba Triết khi xưa. Cả hai có vẻ đã có một quãng thời gian ấu thơ vui vẻ bên nhau. Chú Ba Triết ngước lên bầu trời trong xanh ửng sắc cam của bình minh mà thở dài.

“Phải chi ngày ấy cậu đừng chọn con đường sai lầm này. Bạn của tôi ơi.”

***

Chúng tôi lái xe trở lại thị trấn Minh Dạ. Ánh nắng mặt trời đã trở lại nơi đây, chiếu rọi khắp nẻo đường đã hoang tàn. Người dân dần đổ xô ra ngoài. Họ đón nhận, cười nói, khóc nức nở và quỳ lại cảm ơn thần linh đã phù hộ cho họ. Có những người gặp những hàng xóm thân quen để hỏi han quan tâm. Có những người khóc thương cho người thân đã ra đi sau sự kiện kinh hoàng ấy. Mọi thứ đã qua đi nhưng nỗi đau thì còn đó. Chiếc xe của chúng tôi đi vào quảng trường của Uỷ ban. Ông Cẩn và bà Liên chỉ tay vào chúng tôi và hô lớn với tất cả người ở đó rằng:

“Thấy chưa? Bọn họ đã làm được! Bọn họ đã thành công rồi!”

Đám đông ùa ra như vỡ trận. Họ bao quanh chúng tôi với niềm vui sướng không tả hết được. Họ hỏi han nhiều đến nổi khiến tôi cũng bị choáng ngợp theo. May mắn thay, anh Hải đã đứng ra trật tự mọi người lại và cất giọng hùng hồn rằng:

“Bà con chú ý! Tôi xin báo cho bà con rằng từ nay về sau Minh Dạ sẽ bình yên trở lại!”

Người dân trong thị trấn đồng loạt vỗ tay hoan hô trong niềm vui và hạnh phúc. Tôi đứng giữa quảng trường ấy. Những bông hoa phượng đỏ của mùa hè nở rộ và bay theo chiều gió. Lá cờ đỏ của Tổ quốc được treo cao và phấp phới giữa nền trời xanh. Trong lòng tôi có dâng lên một cảm giác hạnh phúc tột cùng. Sau tất cả, nỗ lực của chúng tôi cũng đã được đền đáp.

***

Đã bốn tháng sau sự kiện ấy, người dân ở Minh Dạ đã trở nên gắn bó và thân thiết nhau hơn. Còn tôi vẫn tiếp tục công việc tại tiệm cổ vật của chú Ba Triết. Giờ đây, tôi được ông ấy tin tưởng giao cho tôi thành nhân viên chính thức. Tôi đang trao đổi vài món đồ cổ từ ông Cẩn. Thúy Lan thì vuốt ve bé Mon trên bộ sofa cổ thời Pháp. Dì Hương từ trong bếp bưng ra một mâm cơm.

“Tới giờ trưa rồi các con. Ăn cơm rồi nghỉ ngơi đi.”

Sau khi đón tiếp vị khách cuối cùng trong ngày, tôi và Thúy Lan hí hửng ngồi vào bàn ăn cơm. Dì Hương mắng nhẹ Lan rằng:

“Con đó! Mới vuốt mèo xong là phải đi rửa tay mới ăn cơm được! Lông lá không đó con!”

Lan không buồn mà hí hửng chạy vào nhà vệ sinh để rửa tay cho sạch sẽ.

“Dạ, con biết rồi mẹ~”

Chú Ba Triết cũng xong công việc và ngồi vào bàn. Thúy Lan cũng đã trở lại. Chúng tôi mời nhau và bắt đầu dùng bữa.

“Mời cả nhà cùng ăn cơm!”

Bữa ăn hôm nay có món đậu hũ chiên mỡ hành và canh khoai mỡ. Tuy giản dị nhưng thật ấm cúng. Đột nhiên, anh Hải ghé qua nhà chúng tôi. Anh vẫn mặc nguyên bộ quân phục vì mới từ cơ quan về.

“Ủa, ăn cơm rồi hả? Anh tính ghé chơi một chút thôi!”

Thúy Lan vẫy tay gọi anh lại:

“Vô ăn chung với tụi em đi anh!”

Anh Hải gãi đầu ngượng ngùng:

“Thôi, mọi người đang ăn cơm mà. Để khi khác anh ghé qua chơi.”

Nhưng cái bụng của anh đã kêu cồn cào vì đói.

Rột…Rột…

Anh Hải vội lấy tay che bụng lại xấu hổ như muốn giấu đi cái bao tử đang kêu gào vì mùi thơm từ thức ăn bày trên bàn. Dì Hương cũng vẫy tay gọi lại:

“Vô ăn luôn đi con. Khỏi phải đi ăn ở đâu hết á. Ở đây còn chỗ này.”

Anh Hải cuối cùng cũng chấp nhận lời đề nghị. Anh bước vào bàn cùng dùng bữa với chúng tôi.

“Thật ngại quá! Nếu mọi người không khách sáo thì con xin phép nhé!”

Bữa cơm của chúng tôi càng thêm ấm cúng. Vậy là sau tất cả, câu chuyện về thị trấn Minh Dạ cũng đã có cái kết có hậu. Công an và đội khai quật cuối cùng cũng vào cuộc và khám phá ra mật đạo của giáo phái Vạn Chi Hoa. Người dân của thị trấn nhận được khá nhiều khoản bồi thường và hỗ trợ từ Nhà nước. Nhưng tin tức về sự kiện kinh hoàng ấy thì sẽ mãi không được công bố mà chỉ đưa tin thành một hiện tượng thời tiết cực đoan diễn ra nhiều ngày. Tôi cũng hiểu lý do họ làm vậy để tránh gây xôn xao dư luận và chạm đến tổn thương của người dân nơi đây.

Vài ngày trước, tôi có cùng anh Hải đi viếng thăm mộ của cậu anh. Đứng trước ngôi mộ của người cậu, con người đã hy sinh thầm lặng vì công lý và bảo vệ người cháu trai của mình. Anh Hải nhẹ nhàng đặt một bó hoa lên và thắp một nén nhang. Anh thầm nói rằng:

“Cậu ơi, tụi con đã làm được rồi. Con cảm ơn cậu vì ngày ấy cậu đã bảo vệ con.”

Tôi chỉ đứng từ xa, chứng kiến khoảng khắc thiêng liêng và kỳ diệu ấy.

Trở về với hiện tại, chúng tôi đang dùng bữa vui vẻ với nhau. Bản tin thời sự chiếu đến cảnh một con cá mái chèo bị trôi dạt vào bờ biển. Và một tảng đá được phong ấn bởi các lá bùa đột ngột đã nứt ra. Theo truyền thuyết, cá mái chèo trôi dạt vào bờ là điềm báo cho một trận đại thảm họa sắp diễn ra. Người dân xứ ấy phản hồi rằng họ rất lo lắng cho hiện tượng dị thường trước mắt. Cho đến khi, phóng viên chuyển sang phỏng vấn một người khiến chúng tôi hoàn toàn sửng sốt. Đó là ông Hùng. Nhưng có gì đó không đúng. Trong một phần một trăm giây ngắn ngủi. Tôi có thể thấy một nụ cười nhếch lên trông rất kỳ lạ. Và chúng tôi đều biết chuyện này vẫn chưa xong đâu.

Liệu Hoa Thần có thật sự giữ lời hứa không?

-HẾT-

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Lời mời gọi từ cổ vật

Chương 9: Chân trời sự kiện (END)·Lang Khải

0:00 / 0:00