Đọc truyện
Chương 8:
Thấy trời cũng đã dần ngã chiều, Lý Minh Du cũng không muốn ngồi thêm, hắn toan đứng dậy rời đi thì thấy Nguyên Túc có phần lúng túng mà nhìn quanh. Biết người này có điều gì trăn trở nhưng hắn cũng không thích lo việc bao đồng, chỉ nhàn nhạt đứng dậy cùng đoàn nghi giá rời khỏi hoa viên.
Thấy bản thân đi được một đoạn rồi mà Nguyên Túc vẫn còn chưa đuổi kịp, Lý Minh Du không khỏi thở dài. Quả thật người tài thì thường có tật khó chữa, nhìn điệu bộ lạc tới tận đây của Nguyên Túc hắn cũng đoán được chín mười phần là người này có vẻ không tỏ đường đi lối về nơi đây. Lý Minh Du cho đoàn nghi trượng dừng lại, ra hiệu cho một tiểu thái giám lĩnh chỉ quay lại hoa viên đưa Nguyên Túc về nơi hắn muốn.
Tiểu thái giám nhận chỉ liền lập tức rời đi, Lưu Tự Khanh đứng bên cạnh phụ hoạ đôi lời:
- Vị Nguyên Túc này rất đặc biệt, lại còn rất thông minh.
Lý Minh Du chỉ gật gù đồng tình, không có nhận xét gì thêm. Lưu Tự Khanh có phần nịnh nọt mà lên tiếng:
- Nếu bệ hạ có hứng thú, thần sẽ cho người để ý kỹ một chút.
Lúc này Lý Minh Du mới đưa mắt nhìn hắn, dáng vẻ vẫn thong dong nhưng giọng điệu lại lạnh lùng vô cảm:
- Lưu tổng quản cứ làm tốt bổn phận của mình là được.
Lời này như cắt đứt ý đồ nịnh hót của Lưu Tự Khanh, nhưng hắn lại không mảy may ngại ngùng, chỉ cười cười mà đi theo bên cạnh.
Đoàn người trở về tẩm cung khi trời đã ngả sang chiều. Lưu Tự Khanh theo lệ đem tấu chương trong ngày lần lượt đưa vào, đặt ngay ngắn trên án thư, lại cẩn thận phân những bản cần xử lý gấp sang một bên. Đợi mọi việc đâu vào đấy, hắn mới khom người bẩm:
- Bệ hạ, tấu chương hôm nay đã đưa đến đủ. Nếu không còn phân phó gì khác, thần xin lui trước.
Lý Minh Du ngồi sau án thư, đầu ngón tay vẫn thong thả lật qua một trang tấu chương.
- Lui cả đi.
Lưu Tự Khanh cúi người hành lễ, dẫn theo cung nhân rời khỏi điện. Cửa điện khép lại sau lưng, tiếng bước chân dần xa, trả lại tẩm cung một khoảng yên tĩnh.
Lý Minh Du không vội ngẩng đầu. Hắn vẫn nhìn những hàng chữ trước mắt, mãi đến khi bên ngoài không còn nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào mới đặt tấu chương xuống.
- Đông An.
Một tiếng gọi rất khẽ.
Từ phía sau bức bình phong, bóng người vốn ẩn trong nơi tối nhất của điện chậm rãi bước ra. Hắn mặc một thân y phục màu đen, dáng người gọn gàng, bước chân nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động. Đến trước án thư, người nọ quỳ xuống, cúi đầu hành lễ.
- Đông An bái kiến công tử.
Lý Minh Du ngước mắt.
- Chuyện ta giao cho ngươi hôm trước?
- Đã hoàn thành.
Đông An thấp giọng bẩm báo:
- Ngọc Diện công chúa đã được đưa về phủ. Thánh chỉ cũng đã truyền xuống, lệnh cho Thái phó phủ lập tức đưa phò mã trở về, không được tiếp tục lưu lại.
Lý Minh Du khẽ gật đầu, thần sắc không thay đổi.
- Công chúa thế nào?
- Sắc mặt vẫn chưa tốt. Trên đường trở về không xảy ra chuyện gì, nhưng người vẫn còn yếu.
Đầu ngón tay Lý Minh Du khẽ dừng trên mặt bàn. Hắn im lặng một thoáng rồi mới hỏi:
- Tây An đâu?
- Đang chờ ở ngoài.
- Nói Phùng Nghi lập cho hắn một thân phận, đưa vào đây cho ta.
Đông An lĩnh mệnh lui ra. Tầm ba khắc sau, một bóng người khác theo cửa điện bước vào.
Khác với bộ dáng kín đáo của Đông An, người nọ đã thay một thân thái giám phục màu xanh sẫm, bên hông đeo thẻ bài của nội đình. Hắn bước đến trước án thư, quỳ xuống hành lễ, từng động tác đều tự nhiên như thể vốn đã quen với thân phận này từ lâu.
- Tây An bái kiến bệ hạ.
Lý Minh Du nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt lướt qua bộ y phục mới rồi dừng lại trên gương mặt kia.
- Từ hôm nay ngươi theo bên cạnh ta.
- Thần tuân chỉ.
- Những việc trước kia vẫn cứ làm như cũ, chỉ là từ nay không cần phải tránh né nữa. Có ta ở đây, thân phận của ngươi đã đủ để đi lại trong cung.
Tây An cúi đầu đáp khẽ:
- Thuộc hạ hiểu.
Lý Minh Du không nói thêm. Hắn đưa mắt sang Đông An và Tây An.
- Đông An ngươi về cục nhận mật lệnh tiếp theo đi. Còn Tây An, ngươi vào trong tư khố mang một phần nhân sâm thượng hạng, thêm mấy lạng đương quy và một hộp hoa ngọc lan khô đưa đến phủ công chúa.
Hắn ngừng một chút, có chút suy tư khi nhắc tới hộp ngọc lan kia, sau đó mới lên tiếng nói tiếp:
- Nếu trong phủ có người hỏi, cứ nói là lễ thăm hỏi của ta. Nhưng phần này phải tự tay giao đến trước mặt công chúa.
- Vâng.
- Còn nữa.
Lý Minh Du lấy một tấm chiếu chỉ bên án thư, chậm rãi nói:
- Ban đạo thánh chỉ này, truyền khi nào thân thể công chúa bình phục thì vào cung diện kiến.
Đông An và Tây An cúi đầu lĩnh mệnh. Tây An nhận lấy hộp gấm cùng thánh chỉ đi theo Phùng Nghi chờ sẵn ngoài cửa điện, sau cùng Đông An lui mình vào bóng tối, rời khỏi điện trong lặng lẽ.
Cửa điện lúc này đã hoàn toàn khép lại.
Lý Minh Du ngồi một mình sau án thư, ánh mắt rơi xuống chồng tấu chương trước mặt. Hắn đưa tay cầm lấy quyển trên cùng, lật ra trang đầu tiên.
Những con chữ đen kín cả mặt giấy, từ chuyện thuế khóa, kho lương đến việc điều động quan viên các nơi, chuyện nào cũng có thể kéo theo một chuỗi phiền phức. Lý Minh Du đọc rất nhanh, gặp những việc đã rõ ràng thì chỉ thoáng lướt qua, đến chỗ có dấu hiệu bất thường mới dừng mắt lâu hơn đôi chút.
Một nét bút hạ xuống.
Rồi thêm một nét nữa.
Đôi khi hắn chống tay lên thái dương, ánh mắt dừng trên một dòng chữ hồi lâu, sau đó mới nhấc bút sửa lại vài câu. Có những bản tấu nhìn qua tưởng chỉ là chuyện vụn vặt, nhưng càng đọc kỹ càng thấy phía sau còn giấu không ít tâm tư. Hắn không vội kết luận, chỉ lần lượt đánh dấu những chỗ đáng ngờ, để sang một bên rồi tiếp tục xem bản khác.
Ánh sáng ngoài cửa sổ dần chuyển màu. Một vệt nắng cuối ngày lặng lẽ trượt qua nền điện, kéo dài bóng án thư trên mặt đất.
Đến khi quyển tấu chương cuối cùng được khép lại, Lý Minh Du mới ngẩng đầu.
Ngoài điện, Lưu Tự Khanh vừa lúc khom người bẩm:
- Bệ hạ, Đại học sĩ Nguyễn Sĩ Thanh cầu kiến.
Động tác tháo nắp bút của Lý Minh Du dừng lại. Hắn không đáp ngay. Chỉ vài nhịp sau, nắp bút được đặt xuống cạnh nghiên mực.
- Không gặp.
Lưu Tự Khanh đứng ngoài điện hơi khựng lại nhưng rất nhanh đã cúi đầu.
- Vâng.
Chỉ một lát sau, tiếng bước chân lại vang lên. Lưu Tự Khanh đến trước mặt Nguyễn Sĩ Thanh, thấp giọng truyền lời:
- Đại học sĩ, bệ hạ còn đang xử lý chính sự, hôm nay e rằng không tiện tiếp kiến. Mời ngài hồi phủ.
Nguyễn Sĩ Thanh đứng dưới mái hiên, hai tay chắp trong tay áo. Nghe xong, ông chỉ im lặng.
Ông đã đứng ở đây khá lâu, từ lúc vào cung đến giờ, ánh chiều ngoài điện đã đổi sang màu nhạt hơn, gió cũng dần lạnh. Vậy mà cánh cửa trước mặt vẫn đóng kín, từ đầu đến cuối không có lấy một lần mở ra.
Nguyễn Sĩ Thanh nhìn cánh cửa hồi lâu, ánh mắt chậm rãi hạ xuống. Ông vốn đã đoán được kết quả này. Kể từ ngày người kia bước lên ngai vàng, ông cũng biết có những thứ đã không thể trở về như trước.
Chỉ là biết là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác.
Bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết lại. Những đầu ngón tay lạnh đến cứng lên, nhưng ông vẫn đứng yên, không hề có ý trách móc. Một lúc sau, lực nơi năm ngón tay dần buông lỏng, chỉ còn lại một tiếng thở dài rất nhẹ chìm trong gió chiều.
Nguyễn Sĩ Thanh khẽ cụp mắt, ông quá hiểu con người đằng sau cánh cửa kia, có lẽ, không gặp chính là cách gặp mặt yên ổn nhất. Thoáng lo lắng hiện qua trong đáy mắt, thánh thượng đây là không đồng ý với lão phu rồi. 
Cũng không để người kia khó xử và thêm phần lúng túng, Nguyễn Sĩ Thanh ôn tồn nói:
- Làm phiền Lưu tổng quản rồi.
Lưu Tự Khanh chắp tay, giọng nói vẫn bình thản như thường.
- Đại học sĩ khách khí.
Nguyễn Sĩ Thanh gật đầu, xoay người bước xuống bậc đá.
Bóng lưng ông không nhanh không chậm, vẫn giữ nguyên dáng vẻ của một vị Đại học sĩ từng trải qua bao năm tháng trên triều. Chỉ có điều, khi đi được vài bước, ông khẽ dừng lại, quay đầu nhìn cánh cửa điện lần cuối. Ánh mắt ấy không có oán giận, chỉ phảng phất một chút xót xa rất sâu, giống như nhìn một đứa trẻ đã đi quá xa mà chẳng thể tự mình kéo nó trở lại.
Cuối cùng, ông vẫn quay đi.
Ra đến cổng cung, Nguyễn Sĩ Thanh vừa bước xuống bậc đá đã gặp một đoàn người từ phía đối diện đi tới. Người dẫn đầu chính là Thái phó Trần Khâm.
Hai người đều nhận ra đối phương, bước chân theo đó chậm lại. Trần Khâm nhìn ông một thoáng, rồi đưa mắt về phía cung thành phía sau.
- Đại học sĩ vừa từ trong ấy ra?
Nguyễn Sĩ Thanh gật đầu.
- Ừm.
- Xem ra hôm nay bệ hạ quả thật bận rộn.
Giọng Trần Khâm rất bình thản, nghe qua chẳng khác gì một câu xã giao thông thường. Nguyễn Sĩ Thanh cũng chỉ cười nhạt.
- Chính sự nhiều, bệ hạ đương nhiên không thể tránh khỏi.
Trần Khâm nhìn ông, trong mắt thoáng qua một tia dò xét.
- Người đã khác trước rồi.
Một câu nói nhẹ bẫng, nhưng Nguyễn Sĩ Thanh nghe hiểu. Ông nhìn vị Thái phó trước mặt, hồi lâu mới đáp:
- Người ngồi trên vị trí ấy, tự nhiên phải khác.
Trần Khâm không nói thêm. Chỉ là ánh mắt ông hơi trầm xuống.
Hai người đứng ngay trước cổng cung, phía sau còn có cấm vệ, những lời không nên nói đương nhiên không thể tùy tiện thốt ra. Thế nhưng đôi ba câu ngắn ngủi cũng đã đủ để cả hai hiểu đối phương đang nghĩ gì.
Trần Khâm đưa mắt nhìn về phía hoàng cung, giọng nói càng thấp hơn:
- Có những chuyện, người ngoài nhìn thấy chưa chắc đã là toàn bộ.
Nguyễn Sĩ Thanh khẽ cười.
- Ta biết.
Ông nói xong liền chỉnh lại tay áo, thần sắc vẫn bình thản.
- Bệ hạ tự có chủ ý.
Trần Khâm nhìn ông hồi lâu, không tiếp lời ngay. Trong lòng ông vốn vẫn còn nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở ra rất khẽ. Đại học sĩ này vẫn tin người kia.
Tin đến mức dù hôm nay bị từ chối ngay ngoài điện, trong lòng cũng không hề sinh ra một chút oán hận. Còn ông thì không biết đó là sự trung thành đáng quý, hay là một phần cố chấp đã ăn sâu quá lâu.
- Đại học sĩ nên bảo trọng.
Trần Khâm cuối cùng chỉ nói một câu như vậy.
Nguyễn Sĩ Thanh chắp tay.
- Thái phó cũng vậy.
Hai người lướt qua nhau, không ai quay đầu lại.
Phía sau, cổng cung chậm rãi khép. Ánh chiều phủ lên mái ngói một màu đỏ sẫm, kéo dài bóng hai vị đại thần trên nền đá trước khi mỗi người lên xe trở về phủ.
Còn sâu trong tẩm cung, Lý Minh Du vẫn ngồi trước án thư.
Hắn cầm lấy một quyển tấu chương khác, ánh mắt lặng lẽ lướt qua từng hàng chữ, thần sắc bình thản đến mức không ai biết được trong lòng hắn vừa rồi đã nghĩ gì.
Hắn ngồi yên sau án thư hồi lâu, đầu ngón tay vẫn đặt trên mép tấu chương nhưng đã chẳng còn lật thêm trang nào. Ánh mắt hắn dừng lại nơi ngọn đèn trên bàn, ánh lửa lay động phản chiếu trong đáy mắt, lúc sáng lúc tối, khó lòng nhìn ra được chút cảm xúc nào.
Một lúc sau, hắn hơi ngả người ra sau ghế, đưa tay xoa nhẹ mi tâm.
Có lẽ vì trời đã tối, cũng có lẽ vì sự xuất hiện của Nguyễn Sĩ Thanh khiến trong lòng hắn còn vướng lại đôi chút suy nghĩ. Hắn nhắm mắt một lát, để mặc sự tĩnh lặng trong tẩm cung phủ xuống người mình. Đến khi mở mắt, vẻ trầm tư đã được thu lại gần như không còn dấu vết.
- Lưu Tự Khanh.
Người bên ngoài lập tức đáp lời:
- Có thần.
- Chuẩn bị nước tắm.
- Vâng.
Lưu Tự Khanh lĩnh mệnh lui xuống. Không lâu sau, phía sau tẩm điện đã bắt đầu có động tĩnh. Một gian tắm riêng được mở cửa, nằm liền với tẩm điện nhưng được ngăn cách bởi một dãy bình phong và hành lang nhỏ. Cung nhân lần lượt đưa nước nóng vào bể ngọc, hơi nước theo đó chậm rãi phủ kín cả gian phòng. Khăn sạch, y phục thay đổi cùng những vật dụng thường dùng cũng được đặt ngay ngắn bên ngoài, mọi thứ chuẩn bị xong xuôi mới lần lượt lui ra.
Lý Minh Du bước vào sau cùng.
Khi vạt áo bào được cởi bỏ, Lý Minh Du bước xuống ngâm mình trong bể ngọc. Hơi nước ấm áp mờ mịt dâng lên, kéo theo sự tĩnh lặng tuyệt đối của tẩm điện. Hắn nhắm mắt, định mặc cho gân cốt được buông lỏng. Nhưng chỉ mười nhịp thở sau, một dị hương cực kỳ nhạt tản ra trong không khí.
Nó không mang cái thanh tao của trầm hương thường dụng, cũng chẳng có vị ngọt ngấy của son phấn. Nó giống như một sợi tơ lạnh lẽo, vô thanh vô tức luồn lách qua lớp hơi nước, càng tĩnh lặng lại càng sắc nét.
Đôi mắt Lý Minh Du thình lình mở bật. Sát ý bùng lên lạnh buốt. Hắn không kinh hô, chỉ nín thở, bám tay vào thành bể ném mình lên bờ. Tùy tiện khoác áo choàng, thanh âm của hắn xé toạc màn sương mờ mịt:
- Truyền cấm vệ. Phong tỏa tẩm cung!
Cửa điện lập tức bị đạp tung. Đám cung nhân đang chầu chực bên ngoài sợ hãi quỳ rạp, run rẩy như lá rụng. Lưu Tự Khanh lăn xả vào, mặt cắt không còn một giọt máu. Chỉ nửa khắc sau, một vị thái y già bị xốc cổ áo lôi đến trước bể ngọc. Cấm vệ nhanh chóng tràn vào, chia nhau kiểm tra từng góc trong gian tắm. Cửa ra vào, cửa sổ, những khe thông khí và cả khu vực xung quanh bể nước đều bị kiểm tra kỹ lưỡng.
Lưu Tự Khanh nghe động tĩnh lập tức chạy vào. Hắn còn chưa kịp hành lễ đã vội quỳ xuống.
- Bệ hạ, có chuyện gì xảy ra?
- Gọi thái y.
Lý Minh Du khoác lấy chiếc khăn được đưa tới, sắc mặt lạnh đến mức khiến cả gian phòng im bặt. Ba chữ lạnh lùng khiến Lưu Tự Khanh không dám hỏi thêm. Hắn lập tức quay người truyền lệnh. Chỉ nửa khắc sau, một vị thái y già bị xốc cổ áo lôi đến trước bể ngọc. Lão run lẩy bẩy thử nước, ngửi nếm cặn hương trong không khí rồi dập đầu bẩm báo:
- Bệ hạ... không phải độc lấy mạng. Đây là một loại dị hương mạn tính. Nếu ngửi quá nửa canh giờ, lục tạng sẽ tê liệt, xúc giác hoàn toàn đánh mất. Khi ấy... dù có bị dao găm xuyên thủng da thịt, cũng không cảm nhận được chút đau đớn nào.
Không khí trong điện nháy mắt đông đặc. Lý Minh Du rủ mắt nhìn mặt nước, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
- Lưu Tự Khanh.
Lý Minh Du gõ nhịp ngón tay lên tay vịn, thanh âm nhẹ bẫng nhưng nặng tựa ngàn cân.
- Nội đình là do ngươi quản. Tra ngay cho trẫm.
Lưu Tự Khanh không dám chậm trễ, lập tức lĩnh mệnh lui ra. Hắn vừa ra khỏi cửa đã liên tiếp truyền xuống từng đạo lệnh, điều người phong tỏa các lối ra vào rồi chia nhau kiểm tra từng nơi.
Chỉ trong thời gian ngắn, cả nội đình đã trở nên căng thẳng. Từng gian phòng bị mở cửa, từng hòm vật dụng được kiểm tra. Những người từng ra vào tẩm cung trong ngày hôm nay lần lượt bị gọi đến hỏi chuyện. Từ cung nhân hầu trà, người thay nước, thái giám trực ngoài điện cho đến những người phụ trách hương liệu trong nội đình, không một ai được bỏ qua.
Nhưng càng tra, sắc mặt Lưu Tự Khanh càng khó coi. Không có ai khả nghi cả.
Gần nửa canh giờ trôi qua, Lưu Tự Khanh mang theo tấm lưng ướt sũng mồ hôi lạnh trở vào. Từng ngóc ngách, từng cung nhân hầu hạ đều được tra khảo gắt gao nhưng không lộ ra một tia sơ hở. Bàn tay vị tổng quản thái giám run lên:
- Bệ hạ... nội đình bế tắc. Nhưng... nếu xét những kẻ mới được ân chuẩn vào cung gần đây, chỉ có một nhóm người vừa được đưa vào tu tập tại Quốc Tự.
Quốc Tự.
Lý Minh Du nheo mắt, cũng không chần chừ mà phất tay áo:
- Mau đi tra.
Khi cửa điện một lần nữa khép lại, đám cung nhân cũng được Lý Minh Du cho lui hết, bóng người phía sau tấm bình phong mới chậm rãi bước ra.
- Bệ hạ, dị hương kia... thần từng nghe giới giang hồ gọi là Mê Hương Tây Vực. Kẻ mang được thứ này dâng đến tận long sàng, tuyệt đối không phải hạng phàm phu.
Lý Minh Du cũng đồng tình với nàng, hắn tựa lưng vào ghế, đầu ngón tay chậm rãi gõ lên tay vịn, ánh mắt thoáng trầm xuống.
- Ngươi hiện tại là hầu nữ của trẫm không tiện tra xét, nói với Đông An sai vài tên đi rà soát lại một lượt. Bên phía Quốc Tự thì chờ Lưu Tự Khanh về trình báo sau.
Phụng Nghi cúi đầu nhận mệnh, hành lễ xong nàng thối lui ra ngoài, trong thoáng chốc tẩm cung lại yên tĩnh. Lý Minh Du nhìn bóng hàng người xếp dài ngoài cửa điện liền nhức đầu muốn chết. Lý Minh Du đưa mắt nhìn về phía cửa điện, sắc mặt dần lạnh xuống. Đến tận tẩm cung của Hoàng đế mà vẫn có người đưa được thứ này vào, xem ra nội đình quả thật có không ít sơ hở.
Nhắm mắt ngưng thần được hồi lâu, bỗng ngoài cửa cung có người vào bẩm báo.
- Bẩm bệ hạ, Lưu tổng quản đã dẫn được người khả nghi tới, bệ hạ có muốn triệu vào trong tẩm cung tra xét không ạ?
- Cho vào đi.
Nói rồi Lý Minh Du phất tay cho người đó lui ra, hắn ngồi thẳng dậy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía cửa điện. Trông chờ xem ai sẽ là người được Lưu Tự Khanh đưa vào.
Lưu Tự Khanh cùng dàn thái giám và cấm quân đi thành hàng, áp giải độ chừng năm sáu người tiến vào trong. Những thiếu niên gương mặt vừa tức tối vừa hoang mang. Lúc bị bắt quỳ trước long án của Lý Minh Du ai nấy đều đã run rẩy không thôi.
- Bẩm bệ hạ, thần lúc đến Quốc Tự tra xét chỉ có năm vị ở đây là trong lúc thời gian xảy ra sự việc trùng hợp không có mặt trong tư phòng, cũng không có ai xung quanh làm chứng đã đi đâu. Thần cũng đã hỏi các vị ấy nhưng không ai chịu nói.
Lý Minh Du không đáp ngay. Ánh mắt hắn lần lượt lướt qua từng người đang quỳ dưới điện, sau cùng mới nhàn nhạt lên tiếng:
- Ngẩng mặt lên để trẫm nhìn.
Mấy người kia nghe vậy liền chậm rãi ngẩng đầu. Đa phần đều là những gương mặt còn khá trẻ, Lý Minh Du nhìn qua một lượt liền nhận ra gia thế của bọn họ chẳng có gì đặc biệt, phần lớn chỉ là con em của những viên quan nhỏ trong triều. Duy chỉ có một người khiến ánh mắt hắn dừng lại lâu hơn.
Trần Chính, con trai của Thái phó Trần Khâm.
Lý Minh Du khẽ nheo mắt. Nếu chỉ xét riêng chuyện thân phận, Trần Chính quả thực là người đáng để hắn lưu tâm nhất. Trần Khâm vốn chẳng phải người dễ đối phó, mà mối quan hệ giữa ông ta với vị Hoàng đế mới này cũng chưa bao giờ được xem là hòa thuận. Nay thứ hương kia lại có thể lặng lẽ lọt vào tận tẩm cung, còn Trần Chính vừa đúng lúc không có mặt tại Quốc Tự... Quả thật quá nhiều điểm trùng hợp.
Nhưng Lý Minh Du cũng không vội định tội một người qua vài điều nghi vấn. Hắn tựa nhẹ vào lưng ghế, đầu ngón tay thong thả gõ lên tay vịn.
- Trẫm hỏi một lần. Các ngươi tự nói rõ lúc đó đã đi đâu, làm gì. Nếu không có gì khuất tất, trẫm tự nhiên sẽ không làm khó.
Mấy thiếu niên nhìn nhau. Một lúc lâu chẳng ai dám lên tiếng. Cuối cùng, một người trong số đó mới dè dặt mở miệng:
- Bẩm... bệ hạ, thần... thần chỉ cùng mấy người ra phía sau phòng học.
Lý Minh Du không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn hắn. Người nọ vô thức nuốt khan, đầu cũng cúi thấp hơn mà nói tiếp:
- Chúng thần... có mang theo một ít rượu. Chỉ uống một chút thôi ạ.
- Uống rượu?
Giọng Lý Minh Du không cao, nhưng vừa nghe thấy vậy mấy người kia lập tức cúi đầu thấp hơn.
- Vâng.
- Vì sao ban nãy Lưu tổng quản hỏi, các ngươi lại không nói?
Một người khác vội vàng đáp:
- Vì... vì chúng thần sợ bị phạt. Quốc Tự vốn đã có lệnh cấm tự ý rời khỏi phòng, chúng thần lại còn uống rượu, nếu nói ra... sợ bị trách phạt nên mới không dám khai.
Mấy người còn lại cũng lập tức gật đầu phụ họa.
Lý Minh Du nhìn bọn họ một lúc, rồi quay sang Lưu Tự Khanh.
- Có rượu thật không?
Cấm quân nhanh chóng mang đến một vò rượu nhỏ tìm được ở phía sau phòng học. Lý Minh Du chỉ phất tay ra hiệu cho người dưới kiểm tra. Sau một lát, người được sai đi quay lại bẩm báo, xác nhận trong vò quả thực có rượu. Tiện thể kiểm tra trên người đám người nọ cũng quả thật có mùi rượu.
Lý Minh Du lại nhìn sang mấy người đang quỳ.
- Còn có ai nhìn thấy các ngươi ở đó?
Lần này một thiếu niên lập tức đáp:
- Có ạ. Lúc chúng thần vừa đi ra phía sau, từng gặp hai vị cấm vệ đang tuần tra. Bọn họ còn hỏi chúng thần đi đâu, chúng thần nói là ra ngoài hóng gió nên họ mới cho đi.
Lý Minh Du phất tay, Lưu Tự Khanh lập tức hiểu ý, hắn liền sai người đi xác minh. Người được phái đi nhanh chóng trở lại, quả nhiên có cấm vệ xác nhận từng gặp nhóm người này ở phía sau phòng học vào đúng khoảng thời gian đó. Lý Minh Du nghe xong chỉ khẽ gật đầu. Chuyện lén uống rượu tuy đáng phạt, nhưng hiện tại vẫn còn việc khác quan trong hơn. Lý Minh Du cho người đưa họ trở về Quốc Tự, chuyện lĩnh phạt thì hôm sau hẵn nói.
Ánh mắt hắn chuyển sang người cuối cùng.
Trần Chính từ đầu đến cuối vẫn quỳ thẳng, sắc mặt không còn vẻ hoảng loạn như những người bên cạnh. Hắn chỉ im lặng nhìn xuống nền điện, không hề có ý chen vào giải thích.
Lý Minh Du nhìn hắn hồi lâu.
- Còn ngươi?
Trần Chính ngẩng đầu.
- Bẩm bệ hạ.
- Ngươi lúc đó đi đâu?
Trần Chính im lặng một thoáng rồi đáp:
- Thần có việc riêng.
Trong điện lập tức yên xuống. Lý Minh Du khẽ nhướng mắt.
- Việc riêng gì?
Trần Chính không đáp.
- Vì sao không thể nói?
Hắn vẫn im lặng.
Lưu Tự Khanh đứng bên cạnh cũng không khỏi liếc nhìn Trần Chính. Những người khác còn biết viện một lý do để tự biện bạch, riêng hắn lại chẳng chịu nói lấy một câu rõ ràng. Càng như vậy, sự nghi ngờ trên người hắn càng khó gạt bỏ.
Lý Minh Du nhìn thiếu niên trước mặt, ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
- Không nói?
Trần Chính siết nhẹ tay trong tay áo, cuối cùng chỉ cúi đầu.
- Vâng.




