chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 7: Tân kỳ

Mới ngồi nghe đấy thôi mà cũng đã gần hai canh giờ trôi qua, chưa bao giờ bọn họ cảm thấy hứng thú với một buổi học đến như vậy. Lý Minh Du tuy có phần lạnh nhạt, thậm chí khiến người ta không khỏi dè chừng, nhưng về cách giảng dạy quả thật là bậc kỳ tài. Ngay cả Nguyên Túc, vốn là cháu con nhà Đại học sĩ, cũng phải ngã mũ thán phục trước cách dẫn dắt của hắn.

Thấy bọn họ vẫn còn chưa thỏa mãn với những gì mình dạy, Lý Minh Du liền đặt tách trà xuống, thong thả nói:

- Một tuần sẽ có ba buổi học ở học viện, ba buổi học ở thao trường. Hai tháng sau sẽ có buổi khảo ngạch đầu tiên. Người đứng nhất bảng sẽ được đưa vào hàng Nội quan, người đứng nhì bảng sẽ có trọng thưởng.

Lời này vừa dứt, đám người phía dưới lập tức xôn xao. Nội quan là chức quan mới được đặt thêm từ năm ngoái, tuy chưa có quá nhiều tiền lệ nhưng lại là chức vị được triều đình đặc biệt ưu ái. Phẩm cấp tương đương quan Tam phẩm, được cấp phòng ở trong cung, bổng lộc lại càng hậu hĩnh. Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đủ khiến những thiếu niên vốn còn uể oải ban nãy lập tức trở nên phấn chấn.

Lý Minh Du nhìn những gương mặt đang dần sáng lên trước mắt. Hắn không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn những người này, không biết rồi đây ai sẽ được đứng vào vị trí ấy. Thoáng chốc, hắn lại cảm thấy hứng khởi trong người, muốn biết rốt cuộc con dao nào sẽ đủ sắc bén để rơi vào tay hắn.

Cảm thấy đã đủ thời gian, Lý Minh Du quyết định cho tan học, hắn ung dung đứng dậy rồi bước ra khỏi học viện, để mặc đám thiếu niên phía dưới còn đang ngơ ngác nhìn theo.

Lưu Tự Khanh lúc này mới thay hắn bước lên đứng lớp. Trên tay hắn cầm một cuộn giấy, chậm rãi mở ra, giọng nói cố tình kéo dài có phần the thé:

- Các vị công tử, hôm nay học đến đây thôi. Nhưng trước khi trở về, chúng ta vẫn còn một vài điều cần thông báo.

Lưu Tự Khanh phe phẩy cuộn giấy trong tay, thong thả đọc từng cái tên, giọng nói mềm mại đến mức khiến người nghe không khỏi chú ý.

- Phòng số năm, có người phát biểu trong buổi học hôm nay, được thưởng một thẻ. Nguyễn công tử được thưởng hai thẻ.

Nguyễn Dung vừa nghe thấy tên mình liền ngẩng đầu, vẻ mặt lập tức sáng lên vui vẻ mà vẫy vẫy tay. Không ít người trong lớp cũng quay sang nhìn hắn, ánh mắt mang theo vài phần hâm mộ lại có chút ngóng chờ đến mình.

Lưu Tự Khanh không để bọn họ kịp bàn tán, lại tiếp tục đọc:

- Phòng số hai, được thưởng hai thẻ. Trần công tử và Nguyên công tử, mỗi người thêm một thẻ.

Trần Chính hơi sửng sốt, sau đó nhìn sang Nguyên Túc. Người nọ cũng chỉ nhướng mày, không tỏ vẻ quá bất ngờ. Trần Chính thầm tính trong lòng, cứ cái đà này kiểu gì cũng có thể ra ngoài được, liền cảm thấy khá ưng ý, ánh mắt nhìn Nguyên Túc cũng tán thưởng hơn vài phần.

Những người không được gọi tên lúc này mới bắt đầu cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Có người âm thầm nhìn về phía mấy người vừa được thưởng, trong lòng đã quyết định lần sau nhất định phải chịu khó phát biểu hơn. Lưu Tự Khanh nhìn vẻ mặt của bọn họ, khóe môi hơi cong cong, chẳng buồn giải thích thêm mà tiếp tục nói:

- Bây giờ, các vị hãy mở hộc bàn của mình ra, tìm đọc mảnh giấy bên trong.

Cả lớp lập tức có chút xôn xao khi nghe lời này, bọn họ đồng loạt cúi xuống. Quả nhiên trong hộc bàn mỗi người đều có một mảnh giấy được gấp ngay ngắn. Theo hiệu lệnh của Lưu Tự Khanh, bọn họ mở tờ giấy ra, lại một lần nữa bất ngờ mà xì xào.

- Của ngươi là gì vậy? Giống ta không?

- Không, ta không biết là gì nữa, không giống nhau...

Trên tay mỗi người là một tờ giấy dó mộc, cầm tờ giấy mỏng nhẹ trên tay, không ít người lắc đầu khó hiểu trước những thứ được khắc hoạ trên đó. Có người nhận được một bức tranh, người chỉ có một vế thơ, kẻ khác lại là vài dòng kinh sách. Thế mà lại chẳng ai trùng ai, ba mươi con người, ba mươi tờ giấy lại không một điểm tương đồng. Nhất thời, cả lớp nhìn nhau, vẻ mặt ai nấy đều ngơ ngác, chẳng hiểu những thứ này rốt cuộc có ý nghĩa gì. Tiếng xì xầm dần trở thành tiếng hoang mang, bọn họ nhìn nhau, cố tìm thấy ai giống mình như cố tìm chút hy vọng để thôi bối rối.

Nguyên Túc cũng tò mò mà mở mảnh giấy trên tay ra, bên trong vậy mà chỉ có một đề thơ ngắn ngủi, cũng chẳng có lời giải thích hay có bất kỳ chỉ dẫn nào khác. Đôi mắt dài của hắn lướt qua những dòng chữ, thoáng dừng ở cuối câu. Một nỗi hứng thú dâng tràn trong đôi mắt, ít ai biết rằng, khi học ở chỗ cậu mình hắn cũng đã từng chơi trò này rất vui. 

Thứ mà mọi người nhận ở miền ngoài hắn gọi là đố chữ, nhưng đố chữ ở nam kỳ lục tỉnh lại khác với miền trong. Bọn họ sẽ đố bất kỳ những gì mà mình muốn, không nhất thiết phải là thơ giấu đầu hay thơ ngắt nghĩa. Có thể là một bức tranh cũng có thể là một đề tự. Người đọc chỉ việc viết ra thứ mà mình cảm nhận được và luận giải được. Tuỳ vào khả năng thẩm thấu mà có điểm, ngay cả người ra đề đôi khi cũng không lường được lấy câu trả lời. Nhưng như vậy mới là đánh đố, chỉ có điều sau mỗi lần giải nghĩa bọn họ luôn không nhịn được mà cãi nhau, lúc nào cũng phải nhờ giáo thụ trong học viện định đoạt.

Nghĩ đến đây, bất giác hắn lại nhớ đến quê nhà và những chuyện xưa cũ, một thoáng tiếc nuối hằn sâu trong đáy mắt, nhưng nhanh chóng được thu lại, trả về một sắc mặt nhàn nhạt khó ai nhận ra.

Nguyễn Dung ở bên cạnh cũng chẳng khá hơn là mấy, trên tay hắn vỏn vẹn chỉ có một bức tranh, lại còn là một bức mặc họa với những đường nét rối rắm. Hắn cầm lên ngắm nghía hồi lâu, lật tới lật lui mấy lần như muốn tìm xem có phải còn chữ nào được viết ở mặt sau hay không, nhưng lật mãi cũng chẳng tìm được gì, nhìn hồi lâu vẫn không nảy ra được ý nghĩa nào, đành gấp lại, chờ mong ai đó giải thích.

Còn Trần Chính thì nhìn mảnh giấy trong tay, trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng Tam tự kinh, thảm hơn cả hai người khi nãy.

Ba người nhìn nhau, trong ánh mắt của hai người còn lại thoáng chừng bối rối, tuy nhiên không chỉ có bọn họ, những người khác trong lớp cũng đã xem xong thứ mình nhận được nhưng chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mấy tiếng bàn tán khe khẽ dần nổi lên.

Lưu Tự Khanh thấy vậy mới ung dung lên tiếng:

- Đây chính là đề bài cho hai ngày sau của các vị. Đến khi lớp học ở học viện bắt đầu, tất cả đều phải nộp.

Có người lập tức giơ tay hỏi:

- Nhưng đề bài là gì?

Lưu Tự Khanh nhìn người nọ, cười đến cong cả mắt.

- Đề bài à? Tùy tâm cảm nhận.

Một câu trả lời không chút giá trị. Sao tên thái giám này cứ ăn nói cái kiểu chẳng đâu ra đâu gì thế này?

Không ít người nhìn mảnh giấy trong tay mà âm thầm nuốt nước bọt nhìn tờ giấy được gọi là đề bài chẳng có lấy bất kỳ yêu cầu cụ thể nào kia, rất không hiểu mà suy tư, vậy rốt cuộc phải làm thành thứ gì mới được tính là đúng?

Chỉ riêng Nguyên Túc lại không cảm thấy khó chịu. Thiếu niên ngồi ngay ngắn bên bàn, đầu ngón tay vẫn giữ lấy mảnh giấy. Gương mặt thanh tú trắng trẻo dưới ánh sáng của buổi sớm càng làm thêm phần bắt mắt, đôi mắt phượng hơi cong lên, hàng mày thanh mảnh khẽ nhướng. Hắn nhìn đề thơ thêm một lúc, rồi bất giác mỉm cười.

Một sự tự do trong giới hạn luôn là thứ làm hắn cảm thấy đầy ý vị. Nghĩ vậy nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu, như một nụ hoa chớm nở trong nắng mới, lấp đầy những tầng suy tính sâu xa khó ai hiểu được

Trần Chính vô tình nhìn thấy nụ cười ấy, nhất thời có chút thẫn thờ. Hắn vốn tưởng Nguyên Túc sẽ giống những người khác, ít nhất cũng phải cau mày suy nghĩ một phen, vậy mà người này lại có vẻ thích thú đến thế, đúng là người bên Đại học sĩ ai cũng kỳ quái vô cùng. Nghĩ vậy, bất chợt da gà của hắn nổi đầy bên lưng, ớn lạnh nhìn người kia đang không ngừng vui vẻ một cách bất bình thường. Nghĩ một lúc, hắn mới quyết định thấp giọng nói:

- Có thể bài này cũng cộng điểm nhóm. Ngươi cố gắng làm cho tốt.

Nguyên Túc quay sang nhìn hắn, hơi ngẩn ra rồi khẽ đáp:

- Ừ. Ta biết rồi.

Lưu Tự Khanh thấy bọn họ đã hiểu rõ, cũng không giữ lại thêm, phất tay cho tan lớp.

Tan lớp cũng đến giờ ăn trưa, đám thiếu niên lần lượt kéo nhau xuống thiện xá. Thiện xá nằm gần tư xá nên bọn họ phải di chuyển một đoạn đường khá xa. Lần này khi đi qua Quốc Tự, cảnh vật đã khác hẳn ban sáng. Những dải nắng chen qua khe lá, nhẹ nhàng xua tan đi cái lạnh lẽo của buổi sớm, khiến một chút sinh khí tươi mát tràn ngập trong không gian. Bọn họ tham lam hít lấy sự trong lành hiếm hoi này, có người còn thoải mái thở phào mấy hơi, tự thấy bản thân như vừa được sống lại sau một buổi sáng căng thẳng.

Cảm thấy dáng vẻ ấy của nhau có phần buồn cười, bọn họ chẳng mấy chốc đã bắt đầu trêu chọc nhau, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa những hàng cây. Mùi vị thanh xuân theo đó lan ra xung quanh, khiến khung cảnh vốn tĩnh lặng của Quốc Tự cũng trở nên dịu dàng và ấm áp.

Đi một chặp, cuối cùng cũng đến được thiện xá. Vừa bước vào trong, mùi cơm mới nóng hổi đã theo hơi nước lan ra khắp nơi, quấn quýt lấy cơn đói đang dần mất kiểm soát, khiến không ít cái bụng lập tức phát ra những tiếng ùng ục chẳng chút nể nang.

Tuy đói là thế nhưng quy củ thế gia vẫn khiến bọn họ quen tay quen chân mà xếp thành hàng, lần lượt chờ đến phần mình nhận cơm. Mùi thức ăn nồng nàn từ gian bếp không ngừng bay ra, khiến đám thiếu niên cứ liên tục thúc nhau nhanh tay lên, cứ sợ chậm một bước thì đến phần mình lại chẳng còn món ngon.

Vừa lấy được cơm, không ít người đã ăn lấy ăn để, hơi sức đâu mà để ý đến những tiểu tiết thường ngày. Một buổi sáng ngồi nghe học đã tiêu hao gần hết sức lực, lúc này trước mặt lại là một phần cơm thơm phức, nên chuyện lớn đến đâu cũng phải đành chờ đến khi no bụng cái đã.

Nguyễn Dung sau khi lấy phần ăn của mình liền kéo Nguyên Túc đi về phía bàn của Trần Chính. Hắn đặt khay xuống, chẳng chút khách sáo mà ngồi thẳng bên cạnh, vừa ăn vừa nói:

- Trần Chính, chuyện hôm qua... ta xin lỗi ngươi.

Trần Chính đang ăn liền khựng lại, quay sang nhìn hắn. Nguyễn Dung lập tức móc từ trong tay áo ra một cục xà phòng được gói cẩn thận, đặt lên bàn.

- Cho ngươi.

Trần Chính nhìn thứ trước mặt, rồi lại nhìn hắn, ánh mắt phán xét và dè bỉu đến cực điểm.

- Đây là ý gì?

- Xà phòng thượng hạng nha. Ta mang từ nhà vào. Ngươi dùng cái này tắm sẽ thơm hơn cái hôm qua.

Trần Chính nhất thời chẳng biết nên tức hay nên cười. Đôi mày hắn lúc này đã vẽ được một cái mái hiên, đến miếng cơm vừa dâng lên bên môi cũng vì một loạt hành động này mà mất sạch cảm giác ngon miệng.

Nguyễn Dung thấy hắn vẫn không nhận, lập tức nói tiếp:

- Nếu ngươi vẫn chưa hết giận thì ta chà lưng cho ngươi bảy ngày. Được chưa?

Trần Chính cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.

- Ngươi đúng là đồ ngu. Ai lại đi xin lỗi như ngươi chứ? Tránh ra cho ta ăn cơm.

Tuy miệng nói vậy nhưng hắn vẫn đưa tay nhận lấy cục xà phòng, nhanh chóng nhét vào trong ngực áo, không quên vẫy vẫy đuổi Nguyễn Dung ra xa một chút.

- Ngồi xát như vậy thì ta ăn cơm kiểu gì?

Nguyễn Dung bị đuổi cũng chẳng giận, lập tức bưng khay dịch sang bên cạnh. Hắn còn cười đến vô tư, như thể chuyện hai người vừa mới cãi nhau hôm qua vốn chưa từng xảy ra.

Chuyện hôm qua vốn chỉ là một trận cãi vã trẻ con, nay được Nguyễn Dung chủ động xin lỗi, Trần Chính cũng chẳng còn lý do gì để ghi hận. Huống hồ sau buổi học sáng nay, ấn tượng của hắn về người này cũng đã thay đổi không ít. Nguyễn Dung tuy có phần ngốc nghếch nhưng lúc đối đáp trước mặt Hoàng thượng lại có thể nói ra được những lời ấy, ít nhất cũng chẳng phải kẻ vô dụng.

Nguyên Túc ngồi đối diện chứng kiến từ đầu đến cuối, khóe môi cũng không nhịn được mà cong lên. Hắn cúi đầu ăn thêm một miếng cơm, trong lòng bỗng cảm thấy hai người này quả thật rất dễ làm hòa.

Trần Chính vừa ăn được vài miếng lại nhớ ra điều gì, liếc Nguyễn Dung một cái.

- Nhưng nói trước, ta nhận xà phòng không có nghĩa là đã tha thứ hoàn toàn.

Nguyễn Dung lập tức gật đầu như giã tỏi.

- Được, được. Vậy ta chà lưng thêm ba ngày nữa.

- Ai cần ngươi chà lưng!

Tiếng quát của Trần Chính vang lên giữa thiện xá, khiến mấy người bàn bên cũng quay sang nhìn, Nguyên Túc cuối cùng cũng phải cúi đầu che đi ý cười nơi khóe môi. Ba thiếu niên vốn mới hôm qua còn chẳng vừa mắt nhau, hôm nay đã có thể ngồi chung một bàn ăn cơm. Tuổi còn trẻ, giận cũng nhanh mà quên cũng nhanh, chẳng mấy chốc giữa tiếng cười trêu chọc của mọi người đã coi chuyện hôm qua như chưa từng xảy ra.

Ăn được một lúc, Nguyễn Dung bỗng quay sang nhìn Nguyên Túc, ánh mắt đầy vẻ tò mò.

- Nguyên Túc, đầu óc ngươi thật sự rất nhạy đó.

Trần Chính cũng gật đầu.

- Ừ. Ta cũng không nghĩ ngươi lại có thể trả lời nhanh như vậy.

Nguyễn Dung lập tức tiếp lời:

- Đúng đó. Ta nghe mà chẳng hiểu gì, vậy mà ngươi vừa nghe đã biết phải nói thế nào.

Nguyên Túc chỉ cười nhạt, không tỏ vẻ gì là đắc ý.

- Trước đây ta từng theo cậu vào các buổi thuyết giảng, nghe nhiều nên biết chút da lông.

Nguyễn Dung nghe xong liền gật gù tỏ vẻ đã biết, nhưng sự tò mò không giấu được trong ánh mắt. Riêng Trần Chính thì không nói gì, chỉ lẳng lặng lắng nghe, có chút suy tư về Nguyên Túc nhưng cũng chưa vội đào sâu.

Bữa cơm vẫn tiếp tục, tiếng nói cười cũng dần trở nên tự nhiên hơn. Không ai biết rằng, kể từ hôm nay, ba người vốn chẳng có liên quan gì đến nhau ấy đã vô tình ngồi chung một bàn. Mà cũng chẳng ai biết được, hai tháng sau, chính những mối quan hệ tưởng như đơn giản này sẽ bắt đầu trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Sau bữa cơm, ba người cùng rời khỏi thiện xá. Nguyễn Dung vừa đi vừa nói không ngừng, chẳng biết từ khi nào đã tự nhiên coi hai người bên cạnh là bằng hữu của mình. Đi được một đoạn, hắn liền quay sang Trần Chính, hồ hởi hỏi:

- Buổi chiều ngươi có muốn đi dạo quanh Quốc Tự không? Ta nghe nói phía sau còn có một hồ sen lớn, chúng ta đi xem thử?

Trần Chính liếc hắn một cái, khóe môi nhếch lên.

- Chúng ta thân đến mức ấy từ bao giờ vậy?

Nguyễn Dung nghẹn lời, sau đó vẫn mặt dày cười hì hì.

- Vừa nãy còn ăn chung một bàn mà.

- Ăn chung một bàn thì thành bằng hữu sao?

Trần Chính nói xong liền khoát tay, chẳng đợi hắn đáp đã rẽ sang một hướng khác.

- Ta còn có việc. Ngươi tự đi đi.

Nguyễn Dung nhìn theo bóng lưng hắn, vẻ mặt có chút không cam lòng nhưng cũng chẳng gọi lại. Hắn quay đầu nhìn sang Nguyên Túc, ánh mắt lập tức sáng lên.

- Vậy còn ngươi?

Nguyên Túc lắc đầu.

- Ta hơi mệt. Muốn về nghỉ một lát.

Nguyễn Dung nhìn sắc mặt hắn, thấy quả thật có vài phần mỏi mệt thì cũng không miễn cưỡng.

- Vậy được. Ngươi nghỉ đi. Ta đi tìm mấy người bằng hữu của ta.

Nói xong, hắn liền chạy về phía đám thiếu niên đang đứng cách đó không xa, vừa đi vừa vẫy tay gọi người. Chẳng mấy chốc, bóng dáng hắn đã hòa vào đám đông, tiếng cười nói cũng dần khuất khỏi con đường lát đá.

Nguyên Túc đứng lại một lúc rồi mới một mình trở về.

Chỉ có điều là có vẻ ... Quốc Tự rộng hơn hắn tưởng. Ban sáng có người dẫn đường, hắn còn chưa kịp ghi nhớ hết những lối đi quanh đây, bấy giờ tự mình đi liền có chút không tự tin. Đi được một đoạn, đến lúc nhận ra cảnh vật hai bên đã hoàn toàn xa lạ, Nguyên Túc mới dừng chân.

Hắn nhìn con đường phía trước, lại quay đầu nhìn con đường phía sau.

... Hình như đi nhầm rồi.

Nguyên Túc không khỏi bật cười trước chính mình, cái tật mù đường vẫn không thể chữa, đành chọn đại một lối khác mà đi. Càng đi, tiếng người càng thưa dần, những bức tường cao và mái ngói đỏ phía trước cũng dần bị cây cối che khuất, thay vào khung cảnh đó là một khu vườn nhỏ nằm khuất phía sau một dãy hành lang dần xuất hiện.

Hắn bước qua cánh cổng thấp, trước mắt lập tức hiện ra một khoảng hoa viên yên tĩnh.

Những khóm hoa được chăm sóc ngay ngắn trải dài theo lối đá, hương thơm nhàn nhạt theo gió len qua vạt áo. Ở giữa vườn có một tòa đình nhỏ, bốn phía thông thoáng, mái cong phủ bóng xuống nền đá. Không gian thanh tĩnh đến mức gần như tách biệt hoàn toàn khỏi Quốc Tự náo nhiệt bên ngoài.

Nguyên Túc hơi ngẩn người, hắn không biết trong Quốc Tự lại có một nơi như thế này.

Đi đến gần đình, hắn mới nhìn thấy trên bàn đá đặt một bàn cờ nhỏ. Quân cờ đen trắng được bày sẵn, thế cờ thoạt nhìn tưởng như tùy ý nhưng càng nhìn kỹ càng thấy ẩn chứa không ít biến hóa.

Nguyên Túc vốn không phải người dễ bỏ qua những thứ khiến mình tò mò. Hắn bước vào đình, cúi người nhìn xuống bàn cờ.

Ban đầu chỉ là xem thử nhưng chẳng biết từ lúc nào ánh mắt hắn đã hoàn toàn bị thế cờ cuốn lấy. Hắn chống một tay lên bàn, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt đá, đôi mày thanh mảnh chậm rãi nhíu lại.

Một nước này nếu đi...không được.

Nếu đổi sang... cũng không ổn.

Nguyên Túc tự mình lẩm bẩm vài nước đi hồi lâu, trong đầu lần lượt diễn ra mấy lượt biến hóa. Đến cuối cùng, hắn như chợt nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt lập tức sáng lên. Hắn đưa tay cầm lấy một quân cờ, đặt xuống một vị trí tưởng như chẳng liên quan.

Chỉ một nước, thế cờ vốn đang bị dồn ép lập tức thay đổi.

Nguyên Túc nhìn bàn cờ, khóe môi không nhịn được mà cong lên. Gương mặt thiếu niên vốn thanh tú, khi thực sự gặp được thứ khiến mình hứng thú lại càng thêm sinh động. Đôi mắt phượng ánh lên vẻ vui thích, hàng mày cũng giãn ra, nụ cười nhàn nhạt ẩn hiện bên khoé môi.

- Nước ấy đi rất hay.

Giọng nói từ phía sau bất ngờ vang lên.

Nụ cười trên môi Nguyên Túc khựng lại. Hắn quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Không biết từ lúc nào, một bóng người đã đứng ngoài đình. Lý Minh Du khoanh tay trước ngực, lặng lẽ nhìn hắn.

Ánh nắng xuyên qua tán cây rơi loang lổ trên người hắn, khiến khuôn mặt vốn đã lạnh lùng càng thêm phần khó đoán. Đôi mắt sâu hẹp khẽ rũ xuống, ánh nhìn dừng trên bàn cờ trước rồi mới chuyển sang Nguyên Túc.

Hắn vẫn mặc thường phục, không có quá nhiều vật trang sức, chỉ có dáng người cao thẳng và khí thế tự nhiên đã đủ khiến người khác khó lòng xem nhẹ. Gương mặt ấy dưới ánh sáng nhàn nhạt của buổi trưa bớt đi vài phần uy nghiêm nhưng sự lạnh nhạt giữa hai hàng mày vẫn không hề thay đổi.

Nguyên Túc nhìn hắn một thoáng rồi mới đứng thẳng người.

- Thần chỉ đi bừa thôi.

Lý Minh Du khẽ nhướng mày.

- Đi bừa?

Nguyên Túc không đáp, hắn chỉ nhìn lại bàn cờ, vẻ mặt bình thản đến mức chẳng có chút gì giống người vừa được khen.

Lý Minh Du lúc này đã bước vào đình, khoảng cách giữa hai người theo từng bước chân dần thu hẹp. Một người đứng, một người ngồi, bóng của Lý Minh Du vừa vặn phủ xuống bên cạnh bàn cờ, còn Nguyên Túc ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt phượng vẫn mang theo chút ý cười chưa tan.

Trong khoảnh khắc ấy, cảnh tượng vô tình trở nên hài hòa đến kỳ lạ.

Một người áo đen đứng bên bàn cờ, dáng cao thẳng như một nét mực kéo dài giữa vườn hoa. Người còn lại ngồi đối diện, gương mặt trắng trẻo thanh tú, thần thái điềm tĩnh, hai người một lạnh một nhu, đứng cạnh nhau lại có vài phần cân xứng khó nói thành lời.

Lý Minh Du cúi mắt nhìn thế cờ.

- Ngươi biết chơi cờ?

- Khi xưa thần được giáo thục dạy dỗ nên có biết một chút.

- Thế mà bảo là đi bừa?

Nguyên Túc khẽ cười.

- Chẳng qua thần may mắn thôi.

Lý Minh Du nhìn hắn vài giây, sau đó cũng không vạch trần. Hắn kéo chiếc ghế đối diện ra, thong thả ngồi xuống.

- Không cần phải đề phòng Trẫm.

Nguyên Túc hơi khựng lại.

Lý Minh Du đặt tay lên bàn cờ, ánh mắt vẫn dừng trên những quân cờ trước mặt.

- Trẫm chỉ đang tò mò xem người có thể đi được nước này, rốt cuộc còn có thể đi được bao nhiêu nước nữa.

Hắn nói rất nhẹ, nhưng từng chữ đều mang theo cảm giác áp người khó tả. Sau đó, Lý Minh Du đẩy hộp cờ về phía Nguyên Túc.

- Ngồi xuống.

Nguyên Túc nhìn hộp cờ trước mặt, rồi lại nhìn người đối diện. Một thoáng sau, hắn chậm rãi ngồi xuống.

Lý Minh Du khẽ cong môi.

- Chơi một ván với Trẫm.

Nguyên Túc không từ chối. Hắn đưa tay nhặt quân cờ bên mình, đặt xuống bàn.

Ván cờ bắt đầu trong sự yên tĩnh của hoa viên.

Lý Minh Du đi trước, những quân cờ đen liên tiếp được đặt xuống, không nhanh cũng chẳng chậm, mỗi nước đều vừa đủ kín kẽ để người đối diện khó lòng nhìn ra ý đồ thực sự. Nguyên Túc ban đầu còn khá thong thả. Hắn chống tay bên bàn, ánh mắt chăm chú dõi theo từng nước đi, thỉnh thoảng lại khẽ nhíu mày. Hai người không nói gì, chỉ có tiếng quân cờ chạm xuống mặt đá vang lên đều đặn giữa khoảng vườn vắng.

Đi được hơn mười nước, Lý Minh Du bỗng đổi thế. Một quân cờ hạ xuống phát lên một tiếng cạch giòn tan. Nguyên Túc nhìn nước đi này liền khựng lại.

Nước ấy nhìn qua chẳng có gì đặc biệt nhưng chỉ cần hắn tiếp tục đi theo cách ban đầu, thế cờ lập tức sẽ bị khóa chặt. Hắn nhìn bàn cờ thêm một lúc, đầu ngón tay vô thức chạm lên quân cờ bên cạnh.

Lý Minh Du ngồi đối diện, không bỏ sót biểu cảm ấy. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy trên gương mặt Nguyên Túc xuất hiện một thoáng bối rối. Rất nhanh đã biến mất, nếu không chú ý gần như sẽ chẳng nhận ra.

Khóe môi Lý Minh Du hơi cong, quả nhiên vẫn còn là thiếu niên.

Nguyên Túc im lặng suy nghĩ hồi lâu. Hắn nhìn thế cờ trước mặt, lại nhìn sang những quân cờ của Lý Minh Du, trong đầu nhanh chóng tính toán từng khả năng.

- Bệ hạ cố ý dồn thần vào đây?

Lý Minh Du không phủ nhận.

- Nhìn ra rồi?

- Một chút.

- Vậy ngươi định làm thế nào?

Nguyên Túc không trả lời. Hắn cúi mắt, hàng mi đổ xuống gương mặt trắng trẻo. Vẻ bối rối ban nãy dần biến mất, thay vào đó là sự tập trung hiếm thấy. Một lúc sau, đôi mắt phượng lại chậm rãi sáng lên. Giống như một con sóc nhỏ vừa tìm được hạt thông giấu dưới lớp lá. Nguyên Túc bất chợt vui vẻ cầm lấy một quân cờ. Lý Minh Du nhìn động tác ấy, ánh mắt cũng dừng lại.

Quân cờ được đặt xuống.

Một vị trí hiểm hóc đến mức gần như chẳng ai muốn chạm vào. Lý Minh Du nhìn bàn cờ, lần đầu tiên thật sự im lặng. Nước ấy không phải để cứu thế cục rối ren trên bàn cờ mà là mượn lực để đổi thế.

Nguyên Túc gần như chấp nhận bỏ một phần lớn quân cờ của mình, lấy cái giá nghìn phần chỉ đổi lại một phần lợi thế nhỏ bé. Nhưng chính cái phần nhỏ bé ấy lại đủ để phá vỡ thế trận mà Lý Minh Du đã dày công dựng lên.

- Ngươi bỏ nhiều như vậy chỉ để đổi lấy một nước?

Nguyên Túc khẽ gật đầu.

- Vâng.

- Không tiếc?

- Có gì đáng tiếc?

Hắn nhìn bàn cờ, vẻ mặt bình thản.

- Nếu thần giữ lại những quân cờ ấy mà cuối cùng vẫn thua, chẳng phải càng đáng tiếc hơn sao?

Lý Minh Du nhìn hắn sâu hơn, một thiếu niên còn chưa đến tuổi đội quan, vậy mà khi đứng trước thế cờ hiểm nghèo lại có thể bình tĩnh đến mức này. Không phải hắn không biết sợ, mà là biết quá rõ mình đang đánh đổi thứ gì. Chính vì vậy mà không có một chút mảy may nhíu mày.

Như cố thử hắn, Lý Minh Du đã dẫn nhịp cờ rất nhanh. Hắn liên tiếp thử những nước hiểm, lúc tiến lúc lui, cố ý thay đổi nhịp để xem người trước mặt có giữ được sự tỉnh táo hay không. Nguyên Túc cũng không hề bị cuốn theo. Có lúc hắn nhíu mày, có lúc lại mỉm cười, nhưng mỗi lần đặt quân xuống đều rất dứt khoát.

Cuối cùng, Lý Minh Du nhìn thế cờ đã hoàn toàn thay đổi trước mặt, trong lòng không khỏi có chút cảm khái. Hắn cầm lấy một quân cờ, nhưng lần này lại không tiếp tục đẩy thế trận về phía trước. Hắn đặt vào một vị trí mà Nguyên Túc không thể ngờ được.

Nguyên Túc thoáng bối rối trước nước cờ này, tuy rõ ràng là hắn nãy giờ vẫn luôn theo kịp nhịp độ của người kia nhưng xét cho cùng vẫn là miễn cưỡng chống đỡ. Cứ nghĩ Lý Minh Du sẽ hạ sát phạt những nước cuối cùng nhưng lạ thay hắn chỉ đặt ở một vị trí trung lập. Một nước này liền biến hung hiểm thành an toàn, cân bằng cả lực lượng hai bên. Khiến bàn cờ rơi vào một thế hoà cân đối. Một thế hoà đến không thể hoà hơn.

Nguyên Túc nhìn bàn cờ hồi lâu, cuối cùng mới ngẩng đầu.

- Hoàng thượng sao lại...

Hắn ngả người ra sau, ánh mắt vẫn dừng trên Nguyên Túc.

Lý Minh Du ngả người ra sau, ánh mắt vẫn dừng trên người hắn.

- Không vì gì cả.

Hắn hơi cong môi.

- Trẫm không có thói quen ăn hiếp con nít.

Nguyên Túc lập tức đỏ mặt. Gương mặt thiếu niên vốn trắng trẻo nay càng hiện rõ vẻ không phục. Hắn khẽ gồng người, dường như cố thu lại hai chữ vừa bị đối phương chạm đúng chỗ.

- Thần... không phải con nít. Xin Hoàng thượng đừng chọc ghẹo thần.

Lý Minh Du không khỏi bật cười hai tiếng, hắn vốn chỉ thuận miệng nói, không ngờ lại có thể khiến người nọ lập tức lộ ra dáng vẻ thiếu niên như vậy, tiếng cười hiếm khi mang theo chút thoải mái thật sự.

- Được, không phải con nít.

Lý Minh Du cũng chẳng định tiếp tục chọc hắn. Hắn đưa tay ra hiệu cho cung nhân đang đứng cách đó không xa. 

Một lát sau, cung nhân mang trà đến, đặt xuống bàn đá. Hơi trà nóng theo gió tản ra, hòa cùng hương hoa nhàn nhạt trong đình. Hai người ngồi đối diện nhau, mỗi người một chén trà, hơi trà dâng lên khoả lấp đi nét đỏ nhàn nhạt trên gò má thiếu niên, thoáng chốc mọi thứ lại dần trở về bình thường. 

Một tuần trà trôi qua, chỉ có tiếng nhấp nháp nơi miệng chén vang lên khe khẽ, còn lại tuyệt nhiên không ai nói gì. Đến khi chén trà trong tay chỉ còn lại một chút, Lý Minh Du mới chậm rãi lên tiếng:

- Ngươi không sợ Trẫm.

Nguyên Túc ngước mắt.

- Vì sao bệ hạ lại hỏi vậy?

- Những người khác nhìn thấy Trẫm đều không dám ngẩng đầu.

Nguyên Túc chỉ nhàn nhạt trả lời.

- Trong mắt thần, Hoàng thượng đương nhiên là Hoàng thượng.

Lý Minh Du hơi nhướng mày.

- Chỉ vậy?

- Vâng.

Nguyên Túc đặt chén trà xuống.

- Uy nghiêm là thứ đế vương nên có. Thần không cho rằng nó đáng sợ đến mức phải hoảng loạn.

Lý Minh Du nhìn hắn hồi lâu, một câu trả lời tuy đơn giản nhưng gần như là thứ mà Lý Minh Du cả đời khó mà nghe được. Không hiểu vì sao, ngồi bên cạnh thiếu niên này, Lý Minh Du lại cảm thấy cả người nhẹ đi đôi chút.

Hắn vốn không định hỏi thêm, nhưng chẳng biết nghĩ thế nào, câu hỏi tiếp theo đã thuận miệng bật ra:

- Vậy ngươi nghĩ thế nào về chuyện Trẫm lên ngôi?

Nguyên Túc ngẩng đầu. Lần này hắn không trả lời ngay, ánh mắt thiếu niên lặng lẽ nhìn Lý Minh Du, như thể đang cân nhắc từng chữ.

- Thần nghĩ...

Hắn dừng một chút.

- Người thắng mới là người có quyền định nghĩa mình là chính thống.

Lý Minh Du bất động.

Nguyên Túc vẫn bình thản nói tiếp:

- Nếu bệ hạ đã ngồi được lên ngai vàng, vậy thì từ khoảnh khắc ấy, người chính là Hoàng đế. Người đời sau sẽ nhìn vào việc bệ hạ trị quốc thế nào để phán xét người là minh quân hay hôn quân, chứ sẽ chẳng ai quan tâm ngai vàng ấy ngày trước đã được đặt trước mặt bệ hạ bằng cách nào.

Đôi mắt Lý Minh Du dần ảm đạm, đáy mắt thoáng qua một tầng suy tư sâu đến mức khó lòng nhìn thấu. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn thiếu niên trước mặt. Nguyên Túc dường như chẳng nhận ra sự thay đổi ấy, vẫn thản nhiên nâng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Một lúc lâu sau, Lý Minh Du mới bật cười. Tiếng cười rất khẽ, gần như tan vào hương trà giữa hoa viên, nhưng trong đó lại có một chút kinh ngạc hiếm thấy.

Vốn dĩ không quá trông chờ, nhưng có vẻ mọi chuyện luôn thích vượt ngoài kiểm soát.

Ánh mắt Lý Minh Du dừng trên gương mặt thanh tú trước mắt hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi thu lại. Trong lòng hắn đã có thêm một phần tính toán, nhưng kỳ lạ thay, bên cạnh đó lại xuất hiện một chút không nỡ xuống tay quá nặng. Có thứ gì đó rất nhỏ vừa được bén rễ, thế nhưng hắn vẫn chưa thể gọi thành tên.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Mê Đồ

Chương 7: Tân kỳ·Nghiên Tàng Kim

0:00 / 0:00