Đọc truyện
Chương 1: HẠT GIỐNG CỦA SỰ IM LẶNG
Trình Dã đứng đó, giữa cơn mưa tháng Mười.
Không phải là cơn mưa ào ạt, dữ dội. Mà là thứ mưa bụi lất phất, dai dẳng, kiểu mưa khiến người ta không đủ ướt để phải chạy, nhưng cũng không đủ khô để có thể thản nhiên bước tiếp. Anh đã đứng ở trạm xe buýt cũ kỹ này gần một giờ đồng hồ, dưới mái hiên mục nát đã bong tróc từng mảng sơn xanh. Chiếc áo khoác đen ngấm nước ở phần vai và cổ. Những giọt nước lạnh lẽo chảy dọc theo gáy, xuống sống lưng, nhưng anh không hề rùng mình. Có lẽ vì thứ lạnh lẽo đang lan tỏa trong lồng ngực còn buốt giá hơn gấp trăm lần.
Trong tay anh là một tấm thiệp cưới.
Màu đỏ thẫm. Kiểu thiệp bọc lụa cao cấp mà người ta hay đặt làm ở những tiệm in nhỏ. Ở giữa có một dải ruy băng vàng kim tuyến thắt nơ cầu kỳ. Góc trên bên trái có in chữ nhũ bạc: "Hôn lễ của Lâm Mộc và Trần Gia Huy". Anh đã nhìn tấm thiệp này suốt ba mươi bảy phút. Anh biết chính xác, bởi vì anh đã đếm từng nhịp tim của mình kể từ lúc bước ra khỏi công ty. Mỗi nhịp đập là một giây. Mỗi giây lại nặng nề như một tảng đá đè lên ngực.
Bàn tay anh run lên. Rất nhẹ. Chỉ đủ để mép thiệp khẽ rung trong gió. Ngón tay cái lướt qua phần chữ nhũ bạc, nơi tên cô được in nghiêng thanh thoát. Lâm Mộc. Chỉ hai chữ ấy thôi, mà đã mười năm rồi anh không dám gọi thành tiếng. Một giọt nước từ mái hiên rơi xuống, bắn vào góc thiệp. Anh vội vàng lấy tay áo lau đi, nhưng ngón tay ướt nước mưa lại làm nhòe đi một phần chữ "Mộc".
"Xin lỗi..." - Anh thì thầm. Giọng khàn đặc, như thể cả buổi tối rồi chưa nói với ai câu nào. "Xin lỗi em..."
Một người phụ nữ trung niên đội mưa chạy ngang qua, ghé vào trạm chờ. Bà ta thở hồng hộc, liếc nhìn người đàn ông trẻ đứng im như tượng ở góc tối, rồi lẩm bẩm điều gì đó không rõ. Trình Dã không quan tâm. Anh vẫn đứng đó, lưng dựa vào cột sắt hoen gỉ, hai vai hơi so lại. Trong chiếc áo khoác đen, người anh trông gầy hơn bình thường. Hay có lẽ vì ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống đã tạo nên một thứ ảo giác về sự hao gầy.
Anh mở tấm thiệp ra lần nữa. Bên trong, dòng chữ in nghiêng: "Trân trọng kính mời..." "Sự hiện diện của quý khách là niềm hạnh phúc cho chúng tôi." "Thời gian: 17 giờ 30 phút, Chủ nhật, ngày 24 tháng 10..." Anh không đọc tiếp. Ngón tay dừng lại ở dòng chữ "niềm hạnh phúc".
"Niềm hạnh phúc..." - Anh lặp lại, rồi bật cười. Một tiếng cười nhẹ, khô khốc, không vui vẻ chút nào. Nếu sự hiện diện của anh thực sự là niềm hạnh phúc của cô, thì có lẽ anh đã không đứng đây, trong cơn mưa này, tự hành hạ mình với những câu hỏi không lời đáp.
Mùi của đêm mưa thành phố tràn vào mũi anh. Mùi bụi đường bốc lên khi nước mưa chạm vào nhựa đường nóng hổi ban ngày. Mùi dầu mỡ cũ kỹ từ một quán ăn khuya nào đó khuất sau dãy phố. Mùi khói xe nhẹ nhàng phảng phất trong không khí. Và đâu đó, rất xa, mơ hồ lắm, là mùi hoa sữa.
Mũi anh vô thức hít một hơi sâu.
Mười năm trước, cũng vào một đêm mưa thế này, anh đã ngửi thấy mùi hoa sữa lần đầu tiên. Đó là lần đầu tiên anh dám đi theo cô về nhà, từ trường học đến con ngõ nhỏ trên đường Thụy Khuê. Hồi đó anh vẫn là một thằng nhóc gầy gò, nhút nhát, chỉ dám dừng lại ở đầu ngõ nhìn theo bóng cô khuất dần. Đêm đó cũng có mưa bụi. Đêm đó cũng có mùi hoa sữa nồng nàn như thế.
Điện thoại rung nhẹ trong túi quần. Trình Dã giật mình, rút ra. Một tin nhắn từ số lạ: "Anh ơi, em là Linh - bạn của chị Mộc. Chủ nhật này anh có đi đám cưới không ạ? Em chỉ muốn xác nhận để sắp xếp chỗ ngồi. Vì danh sách khách mời của công ty mình bên em phụ trách." Ngón tay cái của anh lướt trên màn hình ướt nước mưa, do dự một lúc lâu. Cuối cùng anh gõ lại: "Tôi chưa chắc. Để xem công việc thế nào đã."
Đó là một lời nói dối. Anh biết rõ mình sẽ không đến. Ngay từ khoảnh khắc nhận được tấm thiệp, anh đã biết rồi. Nhưng anh vẫn không thể từ chối thẳng. Vì nếu làm vậy, anh phải giải thích. Và nếu phải giải thích, anh sẽ vỡ vụn.
Anh khóa máy, bỏ điện thoại vào túi. Ngẩng lên nhìn về phía con đường trước mặt. Xe cộ vẫn lao vun vút trong mưa, để lại sau lưng những vệt nước bắn lên cao. Đèn pha hắt những quầng sáng mờ ảo xuyên qua màn mưa. Đâu đó có tiếng còi xe vang lên, tiếng người đàn ông bán hàng rong rao vội: "Ai... cháo sườn... nóng hổi..." Thành phố này vẫn sống. Vẫn thở. Vẫn vội vã. Chỉ riêng anh là như đang đứng yên giữa dòng chảy của thời gian.
Người phụ nữ trung niên đã lên xe buýt từ lúc nào. Trạm chờ giờ chỉ còn mình Trình Dã và một con mèo vàng ướt sũng đang run rẩy trú dưới gầm ghế. Anh cúi xuống nhìn nó. Con mèo cũng nhìn lại anh bằng đôi mắt tròn xoe, dè chừng.
"Tao cũng ướt như mày thôi." - Anh nói khẽ, rồi cởi chiếc áo khoác ra, nhẹ nhàng đặt xuống cạnh con mèo. Con mèo giật mình lùi lại một bước, nhưng không bỏ chạy. Nó vẫn nhìn anh, như thể đang cố đoán xem người đàn ông này có ý gì.
Trình Dã ngồi bệt xuống sàn xi măng lạnh lẽo, mặc cho cơn mưa tạt vào người. Chiếc áo sơ mi trắng bên trong nhanh chóng ướt đẫm, dán sát vào da. "Đừng sợ." - Anh nói với con mèo. "Tao không làm gì mày đâu." Rồi anh im lặng. Một lúc sau, con mèo rón rén bước vào lòng chiếc áo khoác, cuộn tròn lại, tìm hơi ấm.
Trình Dã nhìn nó, rồi bất giác nhớ ra một điều. Cũng có một người từng nói với anh câu đó. "Đừng sợ." Giọng nói ấy vang lên trong đầu anh như một tiếng chuông xa xôi, rơi xuống từ quá khứ mười mấy năm trước. "Đừng sợ. Sau này nếu gặp chuyện như vậy nữa thì phải biết bảo vệ mình." Đôi mắt anh nhòe đi.
Anh đưa tay lên mặt, không phải để gạt nước mắt. Anh chỉ muốn che đi một chút gì đó đang trào ra từ sâu bên trong. Nhưng nước mưa và nước mắt hòa vào nhau, mặn và lạnh, chảy dài qua kẽ tay. "Tại sao vậy hả?" - Anh thì thầm với bóng tối. "Tại sao tao lại không thể quên được?"
Không ai trả lời. Chỉ có tiếng mưa vẫn rơi, đều đặn, lạnh lùng, như thể đã chứng kiến hàng triệu câu chuyện tình đơn phương khác trong đời này, và chẳng còn gì để nói.
Ký ức ập đến như một cơn sóng ngầm.
Mười bảy năm trước. Cậu bé Trình Dã khi ấy mới tám tuổi, gầy gò, thấp bé, ngồi co ro dưới gốc cây bàng già trong sân trường. Mặt cậu bê bết nước mắt, đầu gối rướm máu, cặp sách bị vứt vào vũng nước bẩn. Bọn trẻ lớn hơn đã bỏ đi từ lâu, nhưng tiếng cười nhạo của chúng vẫn còn văng vẳng đâu đó. "Thằng hèn!" "Không có ai bênh mày đâu!" "Đứng lên đi chứ, thằng nhát cáy!"
Cậu không dám đứng lên. Cậu chỉ biết ngồi đó, run rẩy, mong cho mặt đất nứt ra nuốt chửng mình. Rồi một giọng nói cất lên: "Đừng sợ."
Cậu ngẩng lên. Một cô bé đứng trước mặt cậu, tay chống nạnh, đôi mắt to tròn sáng lên dưới ánh nắng buổi chiều. Cô bé không cao hơn cậu bao nhiêu, nhưng dáng đứng của nó thật vững vàng. "Đừng sợ. Sau này nếu gặp chuyện như vậy nữa thì phải biết bảo vệ mình."
Cô bé đưa tay ra. "Đứng lên đi."
Cậu bé Trình Dã nhìn bàn tay nhỏ nhắn ấy, rồi nhìn lên gương mặt của cô bé. Lần đầu tiên trong đời, có một người chịu đứng về phía cậu. Cậu đưa tay ra, run rẩy nắm lấy tay cô. Bàn tay cô bé ấm áp đến lạ.
"Tớ tên Lâm Mộc." - Cô bé nói, rồi mỉm cười. "Cậu tên gì?"
Cậu bé mấp máy môi, nhưng không thể phát ra âm thanh nào.
Cô bé nghiêng đầu nhìn cậu. "Cậu bị câm à?"
Cậu lắc đầu.
"Vậy thì nói đi."
"Cậu... tớ... tớ tên..."
Cô bé bật cười. "Thôi, không cần nói đâu. Cậu về nhà đi, muộn rồi."
Rồi cô bé quay lưng bỏ đi, không ngoái lại. Cậu bé Trình Dã đứng đó, nhìn theo bóng cô bé khuất dần sau cánh cổng trường, và trong lòng cậu, một điều gì đó vừa nảy mầm. Một điều mà phải mười năm sau cậu mới hiểu được.
Đó là tình yêu.
Sau ngày hôm đó, hai đứa trẻ dần mất liên lạc.
Nhưng Trình Dã chưa bao giờ quên Lâm Mộc. Anh bắt đầu vô thức để ý đến cô. Biết cô học ở đâu. Biết cô thích môn gì. Biết cô thích ăn món gì. Biết những ngày cô vui và những lúc cô buồn. Nhưng tất cả đều chỉ từ xa.
Anh không theo dõi cô theo cách đáng sợ. Anh chỉ giống như một người luôn vô tình đứng ở phía sau. Cùng một thành phố. Cùng một con đường. Cùng một bầu trời. Nhưng hai người chưa bao giờ thực sự thuộc về nhau.
Năm mười bốn tuổi, Trình Dã phát hiện Lâm Mộc học cùng trường cấp hai với mình. Cô học lớp A3, anh học lớp C5. Hai dãy nhà khác nhau, nhưng lại chung một khoảng sân rộng và một căn tin ồn ào. Mỗi giờ ra chơi, anh thường đứng ở hành lang tầng hai, nơi có thể nhìn xuống sân trường mà không ai chú ý. Anh biết Lâm Mộc hay ngồi ở băng ghế đá thứ ba từ trái sang, cạnh gốc phượng già. Cô thường ăn sáng với bạn thân, hay cười, hay nói chuyện rôm rả.
Những ngày trời nắng, cô đội mũ vải màu xanh nhạt. Những ngày mưa, cô cầm chiếc ô trong suốt có hình những chú vịt vàng.
Anh nhớ tất cả. Nhưng anh không bao giờ tiến lại gần.
Có một lần, vào giờ thể dục, hai lớp học chung sân. Trình Dã nhìn thấy Lâm Mộc chạy vòng quanh đường băng, mái tóc đuôi ngựa hất lên hất xuống theo từng bước chạy. Cô vượt lên trước các bạn cùng lớp, rồi quay đầu cười rạng rỡ. Ánh nắng buổi sáng rọi xuống, bao phủ cô trong một quầng sáng vàng dịu. Anh đứng ở phía xa, nơi có bóng râm của dãy nhà hiệu bộ, tim đập mạnh đến mức anh phải đưa tay ấn vào ngực. Đó là lần đầu tiên anh tự hỏi: "Mình có bị bệnh tim không?"
Sau này anh mới biết, đó không phải là bệnh tim. Đó là tình yêu.
Năm mười sáu tuổi, khi cả hai cùng bước vào cấp ba, Trình Dã biết Lâm Mộc thi vào trường chuyên của thành phố. Anh không đủ giỏi để vào trường đó. Nhưng anh đã khóc suốt một đêm, rồi quyết tâm học gấp đôi, gấp ba so với trước đây. Mẹ anh tưởng anh muốn thi vào trường chuyên để có tương lai tốt hơn. Không ai biết rằng, lý do duy nhất của anh là muốn được nhìn thấy cô thêm ba năm nữa.
Cuối cùng, anh thi đậu.
Nhưng vào ngày nhập học, anh đứng ở cổng trường từ rất sớm, nhìn từng tốp học sinh mới đi vào. Anh nhìn thấy Lâm Mộc trong bộ đồng phục trắng tinh, cười nói với bạn bè. Cô không nhìn thấy anh. Cô đi lướt qua anh như một cơn gió mùa thu, mang theo mùi hương gì đó rất nhẹ, rất dễ chịu. Anh đứng im tại chỗ, không dám thở mạnh, sợ rằng chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng sẽ phá vỡ khoảnh khắc ấy.
Sau đó, anh nhận ra một điều đau đớn: cô vẫn không biết anh là ai.
Những năm cấp ba, Trình Dã tiếp tục dõi theo Lâm Mộc từ xa. Anh biết cô học giỏi môn Văn, ghét môn Hóa. Biết cô thích ăn kem dừa ở quán ven đường, mỗi tuần hai lần. Biết cô có một cuốn sổ tay màu hồng nhạt, thường viết gì đó vào giờ ra chơi. Biết những ngày cô buồn, cô thường ngồi một mình ở ghế đá cuối sân trường, nhìn lên bầu trời.
Anh đã từng muốn tiến đến nói: "Cậu còn nhớ tớ không?" Nhưng lần nào cũng thất bại. Anh sợ cô không nhớ. Sợ cô nhìn mình như một người xa lạ. Và càng sợ hơn nếu cô nhớ nhưng chẳng có bất kỳ cảm xúc nào.
Vì vậy anh chọn im lặng.
Đó là sự im lặng của một kẻ hèn nhát, nhưng cũng là sự im lặng của một người hiểu rõ giới hạn của mình. Anh biết mình không xứng. Anh biết mình không đủ can đảm. Và anh biết rằng, nếu anh nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi. Có thể cô sẽ mỉm cười, có thể cô sẽ lịch sự nói "Cảm ơn", nhưng rồi cô sẽ đi tiếp con đường của mình, và anh sẽ mất đi cái quyền được đứng từ xa nhìn cô.
Anh không dám đánh cược.
Thế nên anh tiếp tục im lặng. Qua kỳ thi tốt nghiệp. Qua mùa hè chia tay. Qua những ngày cuối cùng của tuổi học trò.
Ngày Lâm Mộc nhận giấy báo trúng tuyển đại học, Trình Dã đứng ở một góc quán cà phê nhỏ, nhìn cô và bạn bè ôm nhau khóc rồi cười. Anh uống một ngụm cà phê đen, vị đắng ngấm vào lưỡi, và tự hỏi: "Liệu mình có thể đi chung con đường với cô ấy thêm bốn năm nữa không?"
Ngay đêm đó, anh bắt đầu ôn thi lại.
Không ai biết lý do. Không ai hiểu tại sao một người vừa nhận kết quả đại học khá tốt lại muốn thi lại. Nhưng Trình Dã không cần ai hiểu. Anh chỉ cần một điều duy nhất: được gặp lại Lâm Mộc.
Trở về thực tại.
Mưa đã ngừng từ lúc nào. Không khí lạnh buốt tràn vào phổi anh mỗi khi hít thở. Chiếc áo sơ mi dán chặt vào da, mái tóc ướt sũng rũ xuống trán. Con mèo trong lòng anh vẫn đang ngủ, yên bình đến lạ.
Anh nhìn xuống nó, rồi khẽ nhấc chiếc áo khoác lên, để nó nằm lại trên ghế sắt. "Tao đi đây." - Anh thì thầm. "Mày nhớ giữ ấm."
Anh đứng dậy. Đầu gối cứng lại vì ngồi quá lâu trong giá lạnh, nhưng anh vẫn cố đứng thẳng. Ánh đèn đường hắt xuống, soi rõ bóng anh dài đổ trên mặt đường ướt sũng. Anh nhìn về phía con phố vắng lặng, nơi hàng cây hoa sữa đứng im lìm trong màn sương đêm. Mùi hoa sữa vẫn còn vương trong gió.
Anh hít một hơi sâu, rồi chậm rãi bước đi, để lại phía sau trạm xe buýt cũ kỹ và một con mèo con đang cuộn mình trong chiếc áo khoác đen. Trong túi áo, tấm thiệp cưới vẫn nằm im, nhũ bạc đã nhòe đi vì nước mắt và nước mưa.
Anh không quay lại.
Nhưng trong lòng anh, câu nói năm xưa vẫn vang vọng, như một lời nguyền dịu dàng: "Đừng sợ."
Và anh thầm trả lời với bóng tối: "Nhưng anh vẫn sợ, em ạ. Anh vẫn sợ yêu em."
Khi anh về đến căn hộ nhỏ của mình, đồng hồ đã điểm ba giờ sáng. Anh không bật đèn. Anh đi thẳng vào phòng ngủ, ngồi xuống mép giường, rồi từ từ nằm vật ra, mặc cho quần áo ướt vẫn còn nguyên trên người. Trần nhà tối om, thỉnh thoảng có ánh đèn xe từ ngoài đường rọi vào, quét qua một vệt sáng mờ.
Anh mở điện thoại. Bức ảnh chụp từ sau lưng cô gái năm xưa vẫn nằm đó, trên màn hình khóa. Anh nhìn nó hồi lâu, rồi ấn nút khóa máy, để bóng tối bao trùm lấy mình.
"Mười năm..." - Anh thì thầm. "Mười năm trôi qua rồi."
Và anh nhắm mắt lại, để giấc ngủ muộn màng kéo đến.




