Đọc truyện
Chương 2: NGƯỜI DƯNG CÙNG ĐƯỜNG
Đêm hôm ấy, Trình Dã ngồi trước bàn học, ánh đèn bàn hắt xuống những trang sách đã cũ.
Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong một con ngõ ở khu Ngũ Đạo Khẩu, quận Hải Điến, nơi sinh viên và người lao động ngoại tỉnh chen chúc nhau trong những tòa nhà cũ kỹ. Căn phòng chỉ đủ kê vừa một chiếc giường đơn, một chiếc bàn gỗ và một giá sách xếp ngăn nắp. Trên tường, những mảnh giấy ghi công thức và từ vựng tiếng Anh được dán dày đặc, như từng mảng khiên chắn che đi sự trống trải của tuổi trẻ một mình giữa thủ đô rộng lớn.
Mùa hè năm đó Bắc Kinh nóng như thiêu đốt. Tiếng quạt điện quay đều đều, thổi những luồng gió hầm hập vào người. Mồ hôi chảy dọc thái dương, nhưng Trình Dã không buồn lau. Anh đang nhìn vào một mảnh giấy ghi chú nhỏ dán ở góc bàn.
"Kỳ thi tháng 7. Đại học Bắc Kinh. Khoa Quản trị Kinh doanh."
Đó là nguyện vọng của cô. Anh đã vô tình nghe được từ một người bạn của cô ở quán trà sữa gần trường. Khoảnh khắc ấy, tim anh như bị ai đó bóp nghẹt lại.
Anh nhìn điểm thi của mình. Đủ để vào một trường đại học hạng trung ở thành phố nhỏ, nhưng không đủ để chạm tới ngôi trường danh giá mà cô đã chọn. Khoảng cách giữa họ không chỉ là hàng chục điểm thi, mà còn là cả một biển người. Muốn vượt qua, anh phải ôn thi lại. Anh phải từ bỏ cơ hội hiện tại, từ bỏ sự an toàn, để đánh cược vào một thứ mơ hồ.
Anh đã ngồi lì ở bàn học suốt ba giờ liền. Bóng đêm ngoài khung cửa sổ dày đặc. Tiếng còi xe thỉnh thoảng vọng lên từ đường lớn, rồi tắt lịm. Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng quạt quay và tiếng lật sách khô khốc.
Đến rạng sáng, anh cầm bút lên, viết vào cuốn sổ tay một dòng duy nhất:
"Nếu có thể gặp lại cô ấy... vậy là đủ."
Rồi anh chính thức bắt đầu kế hoạch ôn thi lại.
Mẹ anh gọi điện từ quê lên, giọng đầy lo lắng: "Nghe nói con bỏ trường đã trúng tuyển? Sao lại thế? Có chuyện gì à?" Anh chỉ đáp ngắn gọn: "Con muốn thi lại trường tốt hơn." Mẹ anh im lặng một lúc lâu, rồi thở dài: "Mẹ chỉ sợ con áp lực quá. Đừng có suy nghĩ linh tinh, nghe con."
Anh không nói gì thêm. Suy nghĩ linh tinh. Cụm từ ấy vang lên trong đầu anh như một lời chế giễu. Nếu mẹ biết con trai bà đã dành cả thanh xuân để đi theo một cô gái, liệu bà có hiểu không? Hay bà cũng sẽ gọi đó là suy nghĩ linh tinh?
Suốt mùa hè, Trình Dã khóa cửa phòng, từ sáng đến tối, chỉ ra ngoài khi cần mua mì gói và nước uống ở cửa hàng tạp hóa đầu ngõ. Anh cắt đứt liên lạc với bạn bè, từ chối mọi cuộc đi chơi, dồn toàn bộ sức lực vào những con chữ và con số. Có những đêm anh ngủ quên trên bàn học, gương mặt hằn lên những vết đỏ do tì vào sách. Có những buổi sáng anh tỉnh dậy với bụng đói cồn cào, nhưng vẫn cố giải cho xong một bài toán khó.
Anh không dám chậm. Không dám lười. Bởi mỗi phút giây trôi qua, Lâm Mộc đang ở Bắc Kinh, bắt đầu một cuộc đời mới, nơi anh chưa từng có mặt.
Tháng 6 năm sau, Trình Dã bước vào phòng thi với trái tim đập mạnh đến mức anh tưởng như nó sẽ vỡ tung. Khi hết giờ, anh gấp đề thi lại, bàn tay run lên vì hồi hộp. Anh không biết mình làm bài có tốt không. Anh chỉ biết rằng, trong suốt mười năm qua, đây là lần đầu tiên anh dám làm một điều gì đó vì chính trái tim mình.
Hai tháng sau, anh nhận được giấy báo trúng tuyển.
Đại học Bắc Kinh. Khoa Quản trị Kinh doanh.
Anh ngồi sụp xuống giữa căn phòng trọ, tay siết chặt tờ giấy, nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Anh không biết mình khóc vì vui hay vì điều gì khác. Anh chỉ biết rằng, cuối cùng, anh đã có thể đi chung con đường với cô thêm một lần nữa.
Ngày đầu tiên bước vào giảng đường Đại học Bắc Kinh, Trình Dã mặc chiếc áo sơ mi trắng mới tinh, đứng ở hành lang tầng hai của tòa nhà Văn khoa, nhìn xuống sân trường rộng lớn. Lá quốc kỳ đỏ thắm bay phấp phới trên đỉnh cột cao. Sinh viên năm nhất tụ tập thành từng nhóm nhỏ, cười nói rôm rả. Không khí tràn ngập mùi nắng mới, mùi cỏ xanh và mùi hy vọng của những kẻ vừa bước qua một kỳ thi khốc liệt.
Anh nhìn thấy Lâm Mộc.
Cô đứng cạnh một nhóm bạn, tay cầm chai nước khoáng, cười tươi rạng rỡ. Cô đã khác xưa. Cao hơn, xinh hơn, trưởng thành hơn. Mái tóc dài ngang lưng, đôi mắt sáng như chứa cả một bầu trời. Cô mặc áo phông trắng, quần jean xanh, ba lô đeo một bên vai. Ánh nắng buổi sớm rọi xuống, bao phủ cô trong một quầng sáng dịu dàng.
Tim Trình Dã đập loạn nhịp. Anh vội lùi vào trong bóng râm, sợ rằng cô sẽ ngẩng lên và nhìn thấy anh. Nhưng cô không ngẩng lên. Cô đang bận nói chuyện với bạn bè, thi thoảng lại bật cười. Nụ cười của cô vẫn như ngày nhỏ, thuần khiết và ấm áp đến lạ.
Buổi học đầu tiên, Trình Dã ngồi ở dãy bàn cuối cùng, cố gắng thu nhỏ lại để không ai chú ý. Lâm Mộc ngồi cách anh ba hàng ghế, phía trên. Cô chăm chú ghi chép, thỉnh thoảng quay sang thì thầm với bạn. Anh nhìn bóng lưng cô suốt cả buổi học, không tài nào tập trung được vào bài giảng.
Giảng viên gọi tên điểm danh. Khi đến tên "Lâm Mộc", cô giơ tay: "Có em ạ." Giọng cô trong trẻo, rõ ràng. Trình Dã vô thức nhìn theo cánh tay ấy, nơi có một chiếc lắc bạc nhỏ xinh. Anh không biết đó là quà của ai, nhưng lòng anh bỗng thấy nhói lên.
Đó là lần đầu tiên anh nhận ra rằng, cô gái ấy đã có một cuộc sống riêng, nơi anh không hề tồn tại.
Những ngày sau đó, Trình Dã bắt đầu xây dựng một thói quen mới.
Mỗi sáng, anh dậy từ rất sớm, đi bộ từ khu trọ ở Ngũ Đạo Khẩu đến cổng Đông của Đại học Bắc Kinh, nơi có hàng cây ngô đồng xanh mướt. Anh ngồi ở ghế đá gần hồ Vị Danh, chờ Lâm Mộc xuất hiện. Anh không đến quá gần, chỉ đứng ở một khoảng cách an toàn, nơi anh có thể nhìn thấy cô mà không bị phát hiện. Khi cô đi qua, anh cúi đầu giả vờ đọc sách. Khi cô đã khuất bóng, anh mới đứng dậy, lặng lẽ đi theo sau.
Có những buổi chiều, anh ngồi trong thư viện, chọn một bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn xuống sân. Lâm Mộc thường đến thư viện vào ba giờ, ngồi ở bàn đọc sách gần quầy mượn trả. Cô cắm cúi học, mái tóc rủ xuống che nửa khuôn mặt. Anh nhìn cô qua vài hàng ghế, lòng vừa bình yên vừa xót xa.
Một lần, cô đánh rơi tập tài liệu. Một xấp giấy dày cộp rơi xuống sàn, bắn tung tóe khắp nơi. Anh theo phản xạ đứng dậy, muốn lao đến giúp. Nhưng rồi anh dừng lại. Anh nhìn xung quanh. Cô đang cúi xuống nhặt từng trang, bạn bè cô cũng quây lại giúp. Anh ngồi im, bàn tay siết chặt vào mép bàn. Anh muốn giúp cô, nhưng anh không dám. Anh sợ rằng khoảnh khắc cô ngẩng lên nhìn anh, cô sẽ hỏi: "Bạn là ai?"
Và anh sẽ không biết trả lời thế nào.
Cuối cùng, anh lặng lẽ ngồi đó, nhìn cô thu dọn tài liệu, nhìn cô cười xòa với bạn bè, nhìn cô trở lại với thế giới của mình. Anh chỉ là một người dưng vô tình có mặt ở đó, không hơn không kém.
Mùa thu năm ấy, Bắc Kinh bước vào những ngày mưa dai dẳng.
Trình Dã vẫn giữ thói quen quan sát Lâm Mộc từ xa. Anh biết cô thường tan học vào lúc năm giờ chiều. Anh biết cô hay đứng chờ xe buýt tuyến 332 ở trạm gần cổng trường. Anh biết cô ghét nhất là bị ướt giày.
Một buổi chiều, trời đổ mưa bất ngờ. Lâm Mộc đứng dưới mái hiên giảng đường, nhìn màn mưa trắng xóa, lo lắng cắn môi. Cô không mang ô. Điện thoại hết pin. Bạn bè đã về hết. Cô chỉ còn cách chờ mưa tạnh.
Trình Dã đứng cách đó khoảng hai mươi mét, dưới một tán cây. Anh cầm một chiếc ô đen, nhưng anh không tiến lại. Anh nhìn cô đứng đó, mái tóc bị gió thổi rối, gương mặt đầy sốt ruột. Anh muốn đưa ô cho cô. Nhưng anh biết, nếu anh làm vậy, cô sẽ nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên, rồi lịch sự nói "Cảm ơn", và sau đó mọi thứ sẽ trở nên kỳ lạ.
Anh không muốn điều đó.
Cuối cùng, anh lặng lẽ đi vòng ra phía sau, đặt chiếc ô của mình lên một băng ghế gần đó, nơi cô có thể nhìn thấy. Rồi anh bước vào màn mưa, cặp che lên đầu, chạy thật nhanh về phía cổng trường.
Vài phút sau, Lâm Mộc nhìn thấy chiếc ô trên băng ghế. Cô ngạc nhiên, nhìn quanh tìm kiếm chủ nhân. Không có ai. Cô do dự một lúc, rồi cầm chiếc ô lên, mở ra. Một chiếc ô đen bình thường, không có gì đặc biệt.
Cô nói với chính mình: "Chắc ai bỏ quên rồi. Thôi mượn tạm vậy."
Cô bước vào màn mưa, chiếc ô che trên đầu, bước đi nhanh nhẹn về phía trạm xe buýt. Cô không biết rằng, ở phía xa, một chàng trai ướt sũng đang đứng sau bức tường, nhìn theo bóng cô cho đến khi khuất hẳn.
Trình Dã thở dốc vì lạnh. Nước mưa chảy dài trên mặt, thấm vào cổ áo, xuống ngực. Anh run lên từng cơn. Nhưng trên môi anh, một nụ cười nhẹ lướt qua.
Ít nhất, cô đã không bị ướt.
Bốn năm đại học trôi qua như một giấc mộng. Lâm Mộc tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu, nhanh chóng tìm được việc tại một công ty mỹ phẩm lớn ở khu trung tâm thương mại Quốc Mậu. Trình Dã theo dõi tin tức ấy qua mạng xã hội, qua những dòng trạng thái cô chia sẻ, qua những tấm ảnh cô đăng lên.
Anh không vào công ty ngay. Anh lựa chọn một công việc khác, ở một công ty nhỏ hơn tại khu Vọng Kinh, làm trợ lý marketing cho một thương hiệu nội địa. Nhưng trong lòng, anh vẫn canh cánh một điều: liệu có cơ hội nào để anh được gần cô thêm một lần nữa?
Sau hai năm, khi thấy công ty mỹ phẩm của cô đăng tuyển vị trí nhân viên marketing trên một trang tuyển dụng, anh đã nộp hồ sơ ngay lập tức. Anh chuẩn bị CV kỹ lưỡng, viết thư xin việc suốt ba đêm, rồi gửi đi với một hy vọng mong manh.
Hai tuần sau, anh nhận được email mời phỏng vấn.
Ngày phỏng vấn, anh mặc bộ vest xám trang trọng, mái tóc vuốt gọn gàng. Anh đứng trước tòa nhà công ty, hít một hơi sâu, rồi bước vào. Trong thang máy, anh nhìn thấy bóng mình phản chiếu trên cánh cửa kim loại. Anh tự hỏi: "Liệu cô ấy có ở đây không?"
Khi thang máy mở cửa ở tầng ba, anh bước ra, tim đập thình thịch. Hành lang sạch sẽ, sáng sủa, tràn ngập mùi nước hoa nhẹ nhàng. Anh nhìn quanh. Không thấy cô.
Anh thở phào một nửa, nhưng cũng hụt hẫng một nửa.
Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ. Nhà tuyển dụng hỏi anh về kinh nghiệm, về ý tưởng, về lý do anh muốn làm việc tại công ty. Anh trả lời trôi chảy, chỉ trừ một câu hỏi cuối cùng: "Anh có mục tiêu gì trong ba năm tới?"
Anh im lặng vài giây.
"Tôi muốn trở thành một người có giá trị trong lĩnh vực marketing." - Anh nói. "Và tôi muốn làm việc trong một môi trường mà mình thực sự cảm thấy... có ý nghĩa."
Người phỏng vấn gật đầu, mỉm cười.
Một tuần sau, anh nhận được thư mời nhận việc.
Ngày đầu tiên đi làm, Trình Dã đến từ rất sớm. Anh đứng trước tòa nhà, nhìn lên những ô cửa kính sáng rực, lòng đầy hồi hộp. Anh không biết hôm nay mình sẽ gặp ai, sẽ nói gì, sẽ phải đối diện với những gì.
Anh bước vào sảnh, quẹt thẻ nhân viên, rồi đi theo hướng dẫn lên phòng họp. Công ty tổ chức buổi giới thiệu nhân viên mới vào sáng thứ Hai. Anh ngồi xuống một chiếc ghế trống ở giữa phòng, cố gắng giữ bình tĩnh.
Những nhân viên mới khác lần lượt bước vào. Mỗi người một vẻ, ai cũng tươi cười, rạng rỡ. Anh nhìn họ, rồi nhìn xuống bàn tay mình. Mồ hôi đã túa ra từ lúc nào.
Rồi cửa phòng mở ra. Một nhóm nhân viên cũ bước vào để chào đón người mới. Trình Dã ngẩng lên. Và anh nhìn thấy cô.
Lâm Mộc.
Cô mặc một chiếc váy công sở màu be, mái tóc buộc gọn gàng, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn toát lên vẻ tươi tắn. Cô bước vào, mỉm cười với mọi người, rồi nhìn lướt qua dãy nhân viên mới. Ánh mắt cô dừng lại ở Trình Dã một giây, rồi nhanh chóng chuyển đi.
Cô không nhận ra anh.
Trình Dã cúi đầu, cố giấu đi sự run rẩy của mình. Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu, nhưng khi nó thực sự xảy ra, anh vẫn không thể kiểm soát được cảm xúc.
Buổi giới thiệu diễn ra đơn giản. Từng người đứng lên nói tên, vị trí, sở thích. Khi đến lượt Trình Dã, anh đứng dậy, giọng khẽ: "Chào mọi người, tôi là Trình Dã, nhân viên marketing mới. Rất mong được giúp đỡ."
Anh nói rồi ngồi xuống nhanh chóng, không dám nhìn về phía Lâm Mộc.
Sau buổi giới thiệu, mọi người tản ra. Trình Dã đang thu dọn đồ thì nghe một giọng nói từ phía sau: "Chào anh, sau này mong anh giúp đỡ."
Anh quay lại. Là cô.
Lâm Mộc đứng đó, mỉm cười nhẹ nhàng, tay đưa ra phía trước. Anh nhìn bàn tay cô, rồi nhìn lên gương mặt cô. Một giây. Hai giây. Ba giây.
Anh đưa tay ra, nắm lấy tay cô. Bàn tay cô ấm áp, mềm mại. Anh cảm nhận được nhịp đập của chính mình đang tăng lên chóng mặt.
"Chào em." - Anh nói, giọng hơi khàn. "Anh là Trình Dã."
Cô gật đầu, rồi rút tay về, vẫn giữ nụ cười. "Em là Lâm Mộc. Em làm bên phòng Marketing được hai năm rồi."
Anh gật đầu. "Anh biết."
Cô hơi nghiêng đầu. "Anh biết em á?"
Anh vội vàng chữa lại: "À, ý anh là... anh thấy tên em trong danh sách phòng ban. Anh có xem qua."
Cô mỉm cười. "Ra vậy. Thôi, chào anh. Hẹn gặp lại."
Rồi cô xoay người đi về phía dãy bàn làm việc, mái tóc đuôi ngựa khẽ đung đưa theo từng bước chân.
Trình Dã đứng im tại chỗ, nhìn theo bóng cô, lòng tràn ngập một thứ cảm xúc không gọi tên được. Sau mười năm, cuối cùng cô cũng đã chủ động nói chuyện với anh. Nhưng với cô, đó chỉ là phép lịch sự giữa đồng nghiệp.
Vậy thôi.
Những ngày sau đó, Trình Dã cố gắng làm quen với môi trường mới. Anh chăm chỉ, ít nói, luôn hoàn thành tốt công việc. Mọi người đánh giá anh là người hiền lành, trầm tính. Họ không biết rằng, trong lòng anh đang diễn ra một cuộc chiến thầm lặng.
Mỗi sáng, anh đến công ty sớm hơn nửa tiếng, ngồi ở bàn mình, nhìn về phía bàn của Lâm Mộc. Cô thường đến vào lúc tám giờ hai mươi, mang theo một cốc cà phê và một nụ cười tươi. Cô chào mọi người, ngồi xuống, bắt đầu công việc. Anh giả vờ đang đọc báo cáo, nhưng thực ra anh đang dõi theo từng động tác của cô.
Có lần, cô gặp rắc rối với một dự án. Anh nghe loáng thoáng từ phía bàn cô, giọng cô lo lắng: "Khách hàng muốn thay đổi toàn bộ concept vào phút chót. Mình không kịp rồi." Đồng nghiệp an ủi cô, rồi tan họp, mọi người ai về việc nấy. Anh nhìn cô ngồi ôm đầu, bất lực.
Đêm đó, anh ở lại công ty đến hơn mười giờ. Anh lặng lẽ xem lại bản kế hoạch của cô, tìm ra điểm cần sửa, rồi viết lại phần quan trọng nhất. Anh gửi email cho quản lý của cô, không ghi tên mình, chỉ đề: "Góp ý cho dự án X." Sáng hôm sau, cô nhận được email từ quản lý, khen ngợi rằng dự án đã được sửa lại kịp thời, và có người đã âm thầm giúp đỡ.
Cô không biết ai đã giúp mình. Cô chỉ thấy mình may mắn.
Một lần khác, cô bị đồng nghiệp hiểu lầm vì một email gửi nhầm. Cô cố giải thích, nhưng không ai tin. Anh đứng từ xa, thấy cô đỏ hoe mắt, cúi đầu chịu trận. Ngay buổi trưa hôm đó, anh tìm gặp người đồng nghiệp kia, chỉ ra rằng email gửi nhầm là lỗi hệ thống, không phải do cô. Anh nói rất bình tĩnh, rất thuyết phục. Người đồng nghiệp kia sau đó đã xin lỗi Lâm Mộc.
Cô không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cô chỉ thấy mọi thứ tự nhiên ổn thỏa trở lại. Cô nghĩ rằng mình lại may mắn.
Những ngày cô tăng ca muộn, anh luôn là người rời công ty sau cùng. Anh ngồi ở bàn mình, giả vờ làm việc, cho đến khi cô đứng dậy, thu dọn đồ đạc, rời khỏi công ty. Rồi anh mới lặng lẽ đi theo sau, cách một khoảng xa, cho đến khi cô lên xe buýt. Anh đứng đó, nhìn xe buýt rời đi, rồi mới quay về hướng ngược lại.
Anh chưa bao giờ để cô biết. Anh sợ nếu cô biết, cô sẽ thấy gánh nặng. Anh sợ nếu cô biết, cô sẽ không còn thoải mái khi làm việc cùng anh. Và anh sợ nhất là, nếu cô biết, cô sẽ rời đi.
Vì vậy, anh tiếp tục im lặng. Tiếp tục đứng phía sau. Tiếp tục yêu cô theo cách duy nhất anh biết.
Một ngày giữa tuần, Trình Dã nghe thấy tiếng cười nói từ phía bàn Lâm Mộc. Anh ngẩng lên. Một nhóm đồng nghiệp đang vây quanh cô, trêu ghẹo. Cô đỏ mặt, ngại ngùng lắc đầu.
"Đừng giấu nữa! Anh thấy hôm trước có người đến đón em tan làm mà!" - Một đồng nghiệp nói, giọng đầy trêu chọc.
"Đúng rồi! Người đó cao ráo, đẹp trai, còn lái xe hơi nữa. Là người yêu em đúng không?" - Người khác phụ họa.
Lâm Mộc cúi đầu, mỉm cười. "Em... em có người yêu rồi ạ."
Cả đám ồ lên. Trình Dã ngồi ở bàn mình, đôi tay dừng lại trên bàn phím. Anh không quay lại. Anh không nhìn về phía cô. Nhưng tai anh vẫn nghe rõ từng tiếng cười, từng lời trêu ghẹo, từng câu nói ấy.
Cô đã có người yêu.
Anh biết điều này sớm muộn cũng xảy ra. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc ấy từ rất lâu. Nhưng khi nó thực sự đến, anh vẫn thấy đau như bị ai đó đâm thẳng vào ngực.
Một nỗi đau âm ỉ, lan dần từ trái tim ra khắp cơ thể. Anh ngồi im, mắt dán vào màn hình máy tính, nơi có một bảng báo cáo đang mở. Những con số nhòe đi. Anh chớp mắt, rồi hít một hơi sâu.
"Không sao." - Anh tự nhủ. "Không sao cả. Cô ấy hạnh phúc là được."
Nhưng anh biết mình đang nói dối.
Buổi trưa hôm đó, anh không ăn cơm. Anh ngồi ở bàn mình, gục đầu xuống, để mặc bụng đói cồn cào. Một đồng nghiệp hỏi anh có sao không. Anh lắc đầu, bảo mình hơi mệt. Người đồng nghiệp không hỏi thêm.
Chiều hôm đó, anh vẫn ở lại đến khi cô rời công ty. Anh nhìn cô bước ra cổng, nơi có một người đàn ông trẻ tuổi đứng chờ. Người ấy mở cửa xe cho cô, cười nói dịu dàng. Cô cười đáp lại, rồi ngồi vào xe. Chiếc xe lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ đông đúc trên đại lộ Trường An.
Trình Dã đứng ở hành lang, nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳn. Rồi anh quay vào, ngồi xuống bàn mình, tiếp tục làm việc. Anh không khóc. Anh không còn nước mắt để khóc nữa.
Anh chỉ thấy trống rỗng.




