chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 3: LỜI THÌ THẦM TRƯỚC NGÀY CƯỚI

Buổi sáng tháng Mười, không khí ở khu Quốc Mậu se lạnh.

Trình Dã ngồi ở bàn làm việc, màn hình máy tính sáng lên những dòng báo cáo chiến dịch quý cuối năm. Anh đang chỉnh lại phần ngân sách cho một dự án ra mắt sản phẩm mới thì nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng từ phía dãy bàn bên kia.

Anh ngẩng lên.

Lâm Mộc vừa bước vào phòng, tay ôm một chồng thiệp màu đỏ thẫm, gương mặt rạng rỡ như nắng sớm. Cô mặc chiếc váy màu hồng nhạt, mái tóc buông xõa ngang vai, trên môi nở một nụ cười tươi tắn.

"Mọi người ơi, em sắp cưới rồi ạ!" - Cô cất giọng vui vẻ, mang theo chút e thẹn của một cô dâu tương lai. "Chủ nhật tuần này em tổ chức hôn lễ. Em gửi thiệp mời mọi người."

Cả phòng lập tức ồ lên. Những tiếng chúc mừng nối tiếp nhau như sóng vỗ. Người nắm tay cô chúc phúc, người cười đùa hỏi chuyện đám cưới, người lại trêu ghẹo cô về người chồng tương lai.

Trình Dã không đứng dậy.

Anh ngồi im, hai tay vẫn đặt trên bàn phím, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Nhưng những con số trước mặt bỗng nhòe đi, như thể ai đó vừa đổ nước lên mặt kính. Anh chớp mắt, cố giữ bình tĩnh, nhưng lồng ngực đã bắt đầu thắt lại từng cơn.

Lâm Mộc lần lượt đi từng bàn, gửi thiệp cho từng đồng nghiệp. Tiếng bước chân cô ngày càng gần. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của cô lan trong không khí, quen thuộc đến đau lòng.

Cuối cùng, cô đứng trước bàn anh.

"Anh Trình Dã này." - Cô nói, giọng trong trẻo. "Chủ nhật tuần sau em cưới, anh nhớ đến chung vui nhé!"

Cô đưa tấm thiệp ra.

Trình Dã ngẩng lên. Đôi mắt anh chạm phải đôi mắt cô. Trong ánh nhìn ấy, anh thấy được niềm hạnh phúc thuần khiết, không chút gợn lo. Cô đang hạnh phúc thật sự.

Anh đưa tay nhận lấy tấm thiệp. Ngón tay anh chạm vào mép giấy cứng, lạnh lẽo.

"Chúc mừng em." - Anh nói, giọng bình thản đến bất ngờ.

Chỉ ba chữ.

Nhưng anh biết, để nói được ba chữ ấy, anh đã phải mượn toàn bộ sức lực của mười năm qua.

Lâm Mộc mỉm cười, nói lời cảm ơn rồi quay sang bàn khác. Anh nhìn theo bóng cô, nụ cười trên môi cô vẫn rạng rỡ. Cô không biết. Cô không hề biết rằng, người đàn ông vừa nói "Chúc mừng em" kia đã từng yêu cô suốt mười năm ròng.

Sau khi cô rời khỏi phòng, Trình Dã cúi xuống nhìn tấm thiệp trong tay. Màu đỏ thẫm. Nhũ bạc. Dòng chữ quen thuộc: "Hôn lễ của Lâm Mộc và Trần Gia Huy."

Anh nhìn nó hồi lâu, rồi gấp lại, cất vào túi áo trong.

Buổi chiều hôm đó, anh xin nghỉ sớm. Anh nói mình đau đầu, cần về nhà nghỉ ngơi. Quản lý gật đầu đồng ý, không hỏi thêm.

Anh bước ra khỏi tòa nhà, đứng giữa dòng người tấp nập trên đại lộ. Gió thổi mạnh, mang theo hơi lạnh của mùa thu. Anh kéo khóa áo lên cao, rồi lặng lẽ rẽ vào một con ngõ nhỏ, nơi có một quán cà phê ít người lui tới.

Anh ngồi đó suốt buổi chiều, gọi một cốc cà phê đen, rồi để nguội ngắt mà không uống. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi lá vàng rơi lả tả xuống lòng đường. Từng chiếc lá chao nghiêng trong gió, như những mảnh ký ức anh không thể giữ lại.

Đêm hôm đó, Trình Dã về đến căn hộ nhỏ của mình ở phía đông Bắc Kinh lúc gần mười giờ.

Căn hộ nằm trên tầng bảy của một tòa nhà cũ, nhỏ gọn nhưng ngăn nắp. Anh không bật đèn phòng khách. Anh đi thẳng vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, lấy từ ngăn dưới cùng ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Chiếc hộp đã cũ, màu sơn bạc phai theo thời gian. Bên trong là một cuốn nhật ký dày bìa da màu nâu sẫm, vài tấm vé xe buýt cũ, một cánh hoa ép khô, và một tấm ảnh nhỏ chụp từ xa.

Anh ngồi xuống mép giường, đặt chiếc hộp lên đùi, rồi từ từ mở cuốn nhật ký.

Trang đầu tiên.

"Ngày 14 tháng 4 năm 2009.

Hôm nay tao gặp lại cô ấy. Cô ấy học lớp A3, trường trung học số 4. Cô ấy thích ăn kem dừa. Cô ấy cười rất đẹp. Tao đứng ở hành lang tầng hai, nhìn cô ấy suốt giờ ra chơi. Không ai biết. Kể cả cô ấy."

Anh lật sang trang thứ hai.

"Ngày 20 tháng 5 năm 2011.

Hôm nay cô ấy thi học kỳ. Tao ngồi ở phòng thi số 8, cô ấy ở phòng thi số 3. Tao cầu mong cô ấy làm bài tốt. Tao không dám nói chuyện với cô ấy. Tao sợ."

Từng trang, từng dòng chữ, từng kỷ niệm.

Anh viết về những lần cô vô tình đi ngang qua, những lần cô cười với bạn bè, những lần cô buồn mà anh không thể đến bên. Anh viết về chiếc ô, về tập tài liệu, về những tin nhắn âm thầm gửi giúp cô trong công việc. Anh viết về đêm mưa đứng dưới trạm xe buýt, nhìn cô lên xe mà không dám gọi tên.

Tất cả đều nằm trong cuốn nhật ký ấy.

Anh không viết để kể công. Anh viết vì anh sợ. Sợ một ngày nào đó, những ký ức ấy sẽ phai mờ, sẽ biến mất, và anh sẽ không còn gì để giữ lại.

Cuối cùng, anh lật đến trang cuối cùng.

"Ngày 5 tháng 10 năm 2026.

Cô ấy sắp cưới. Chủ nhật này. Anh không biết mình có đủ can đảm để đến hay không. Nhưng anh biết, anh phải làm một điều gì đó. Mười năm rồi. Anh không thể im lặng mãi được. Anh phải nói ra. Không phải để giữ cô ấy lại. Mà để cô ấy biết rằng, có một người đã từng yêu cô ấy như thế nào."

Anh khép cuốn nhật ký lại.

Nước mắt rơi xuống trang bìa da màu nâu, thấm vào những đường chỉ khâu cũ kỹ.

"Có lẽ… đến lúc trả nó về cho em rồi." - Anh thì thầm với bóng tối.

Anh ngồi đó, giữa căn phòng tối om, lặng lẽ ôm cuốn nhật ký vào lòng. Bên ngoài, tiếng còi xe vọng lên từ đường lớn, rồi tắt lịm. Bắc Kinh vẫn sống. Vẫn thở. Vẫn vội vã.

Chỉ riêng anh là đang dừng lại.

Ba ngày trước hôn lễ, Trình Dã hẹn gặp Lâm Mộc ở một quán cà phê nhỏ trên đường Ngũ Đạo Khẩu.

Anh chọn nơi này vì nó yên tĩnh, vì nó nằm khuất trong một con ngõ nhỏ, vì nó không phải nơi hai người từng đến cùng nhau. Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau ngoài công ty, ngoài những cuộc họp, ngoài những câu chào hỏi xã giao.

Lâm Mộc đến trước, ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, gọi một cốc trà hoa cúc. Cô mặc một chiếc áo len màu trắng, mái tóc buộc cao, gương mặt không trang điểm nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tú.

Trình Dã đến sau, đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô ngồi đó. Anh dừng lại một giây, hít một hơi sâu, rồi bước đến.

"Xin lỗi, anh đến muộn." - Anh nói, ngồi xuống ghế đối diện.

"Không sao ạ." - Cô mỉm cười. "Anh uống gì? Em gọi giúp anh."

"Cho anh một cốc cà phê đen."

Cô gật đầu, gọi nhân viên. Rồi cô quay lại nhìn anh, ánh mắt tò mò. "Anh hẹn em gặp có chuyện gì không ạ?"

Trình Dã không trả lời ngay. Anh nhìn cô rất lâu, như thể muốn khắc sâu gương mặt ấy vào trí nhớ. Rồi anh lấy từ trong cặp ra một cuốn nhật ký dày cũ, đặt lên bàn.

Cô nhìn cuốn nhật ký, rồi nhìn anh.

"Đây là gì?"

Anh im lặng vài giây, rồi nói:

"Những điều anh đã không thể nói với em trong suốt mười năm."

Lâm Mộc ngạc nhiên. Cô nhìn cuốn nhật ký, rồi nhìn anh, rồi lại nhìn cuốn nhật ký. Cuối cùng, cô chậm rãi đưa tay ra, cầm lên, và mở trang đầu tiên.

Cô đọc.

Đôi mắt cô di chuyển trên những dòng chữ, chậm dần, rồi ngừng lại. Bàn tay cô bắt đầu run lên. Nước mắt từ đâu ập đến, rơi xuống trang giấy, làm nhòe những dòng mực.

"Anh..." - Cô thì thầm, giọng vỡ vụn. "Anh là... cậu bé năm đó...?"

Trình Dã gật đầu.

"Là anh."

Cô nhìn anh như nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Suốt những năm qua, cô vẫn nghĩ mình may mắn. May mắn gặp được những người tốt. May mắn có những cơ hội tốt. May mắn luôn có người giúp mình vào những lúc khó khăn nhất. Nhưng hóa ra... tất cả những điều ấy đều từng có một người đứng phía sau. Một người mà cô gần như chưa từng chú ý đến.

Cô không biết phải nói gì. Chỉ biết cúi xuống tiếp tục đọc. Từng trang. Từng trang. Từng trang một.

Càng đọc, bàn tay cô càng run.

Trong những trang nhật ký ấy là cả một tuổi trẻ mà cô chưa từng biết đến. Anh viết về những lần nhìn thấy cô ở trường. Viết về ngày anh cố gắng thi vào cùng trường đại học. Viết về những lần hai người đi ngang qua nhau nhưng cô chưa từng nhận ra anh. Viết về ngày cô tốt nghiệp. Viết về việc cô vào công ty mỹ phẩm trước anh, và cách anh đã cố gắng để có thể trở thành đồng nghiệp của cô.

Rồi cô đọc đến những trang viết về công việc.

Những chuyện mà trước đây cô luôn cho rằng mình may mắn. Một dự án tưởng như sắp thất bại nhưng cuối cùng lại có người âm thầm sửa lại phần quan trọng nhất. Một cơ hội tưởng như tình cờ đến với cô đúng lúc cô đang cần nó nhất. Một lần cô bị hiểu lầm trong công việc, nhưng trước khi mọi chuyện trở nên nghiêm trọng, đã có người lặng lẽ tìm ra sự thật. Một lần cô mệt mỏi đến mức muốn từ bỏ, rồi sáng hôm sau lại nhận được một cơ hội mới.

Từng chuyện, từng chuyện một.

Cuốn nhật ký ghi lại tất cả.

Và cuối mỗi câu chuyện đều chỉ có một cái tên.

Tên của anh.

Cô ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe.

"Những chuyện này... đều là anh làm sao?"

Anh không trả lời ngay. Một lúc sau, anh chỉ khẽ gật đầu.

"Ừ."

Cô nhìn anh như nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Suốt những năm qua, cô vẫn nghĩ mình may mắn. May mắn gặp được những người tốt. May mắn có những cơ hội tốt. May mắn luôn có người giúp mình vào những lúc khó khăn nhất. Nhưng hóa ra... tất cả những điều ấy đều từng có một người đứng phía sau. Một người mà cô gần như chưa từng chú ý đến.

Cô không biết phải nói gì. Chỉ biết cúi xuống tiếp tục đọc.

Đến những trang cuối cùng, cô nhìn thấy những dòng chữ viết về ngày hôm nay. Ngày cô chuẩn bị kết hôn. Anh viết rằng mình đã từng mong có một ngày cô biết anh là ai. Nhưng càng về sau, anh càng hiểu rằng tình yêu không phải là lý do để giữ một người lại.

Cô gái khép cuốn nhật ký. Nước mắt rơi xuống trang giấy.

"Tại sao anh chưa từng nói với em?"

Anh cúi đầu.

"Vì anh sợ."

"Sợ em không nhớ anh. Sợ em thấy anh phiền. Sợ em thương hại anh. Và... sợ nhất là nếu em biết rồi, anh sẽ không còn được đứng ở phía sau em như trước nữa."

Anh cười rất nhẹ.

"Anh đã mất hơn mười năm mới đủ can đảm để đưa em cuốn nhật ký này."

Cô bật khóc.

Căn phòng chìm vào im lặng rất lâu.

Lâm Mộc nhìn người đàn ông trước mặt. Đây là người mà cô từng gặp mỗi ngày ở công ty, từng chào hỏi, từng làm việc cùng, nhưng chưa một lần thật sự nhìn kỹ.

"Anh... yêu em từ khi nào?"

Anh khẽ cười.

"Có lẽ từ ngày em kéo anh đứng dậy."

"Nhưng lúc đó chúng ta còn nhỏ."

"Ừ. Khi ấy anh không hiểu tình yêu là gì. Anh chỉ biết có một người đã đối xử tốt với anh vào lúc anh yếu đuối nhất. Sau này lớn lên, anh mới nhận ra... người anh luôn muốn gặp lại chính là em."

Cô hỏi anh tại sao đã yêu lâu như vậy mà chưa từng nói. Anh đáp rằng anh từng rất nhiều lần muốn bước đến. Nhưng mỗi lần nhìn thấy cô hạnh phúc, anh lại thấy mình không nên làm gì cả.

Anh biết cô đã có người yêu. Biết cô yêu người ấy. Biết họ đang chuẩn bị một đám cưới. Vì vậy anh chưa từng có ý định phá vỡ điều đó.

"Vậy hôm nay anh nói với em để làm gì?"

Anh im lặng rất lâu.

"Để nói lời cảm ơn."

Cô ngẩn người.

"Cảm ơn em vì năm đó đã cứu anh. Cảm ơn em vì đã xuất hiện trong tuổi thơ của anh. Cảm ơn em vì suốt mười năm qua, dù em không biết, em vẫn là lý do khiến anh cố gắng trở thành một người tốt hơn."

Anh nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh nhưng giọng nói đã khàn đi.

"Còn chuyện anh yêu em... anh chỉ muốn em biết. Anh không cần em trả lời."

Cô bật khóc.

"Nếu em biết sớm hơn thì sao?"

Anh mỉm cười.

"Anh cũng từng nghĩ về điều đó rất nhiều. Nhưng trên đời này làm gì có nếu như."

Anh không trách cô. Không trách cô không nhận ra. Không trách cô đã yêu người khác. Không trách cô sắp trở thành vợ của người khác. Anh chỉ nhẹ nhàng nói:

"Em không nợ anh bất cứ điều gì."

Đó là điều anh muốn cô nhớ nhất.

Cô nhìn anh, nước mắt vẫn rơi. "Sau này chúng ta còn có thể làm bạn không?"

Anh nhìn cô rất lâu rồi mỉm cười.

"Có lẽ không nên."

Cô sững lại.

Anh giải thích rằng anh cần một khoảng cách để tình cảm này thật sự trở thành một phần của quá khứ. Anh không muốn tiếp tục đứng gần cô rồi tự hy vọng vào những điều không bao giờ xảy ra.

"Anh đã đi theo em quá lâu rồi. Lần này, để anh tự đi con đường của mình."

Cô khóc. Anh vẫn chỉ mỉm cười.

"Đừng khóc. Ngày mai em vẫn phải làm cô dâu xinh đẹp nhất."

Trước khi rời đi, anh nói câu cuối cùng:

"Linh hồn của anh, mọi thứ của anh... em đều có thể lấy đi. Chỉ xin em để lại cho anh một đôi mắt, để anh vẫn có thể nhìn thấy em."

Anh dừng lại một chút rồi nói:

"Nhưng từ hôm nay, anh sẽ không đứng sau em nữa. Anh muốn em đi về phía trước mà không cần phải ngoảnh lại."

Anh chúc cô một đời bình an. Một đời được yêu thương. Và một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Sau đó anh rời đi.

Không có lời níu kéo. Không có một cái ôm chia tay. Chỉ có một bóng lưng chậm rãi khuất khỏi con đường cô từng đi qua suốt nhiều năm.

Ngày cưới, Lâm Mộc mặc váy cưới trắng muốt đứng trước gương.

Trong phòng có rất nhiều người. Mẹ cô đang giúp cô chỉnh lại vương miện. Bạn bè vây quanh cười nói, chụp ảnh. Ai cũng cười. Ai cũng chúc phúc. Nhưng trên bàn trang điểm có một cuốn nhật ký dày bìa da màu nâu sẫm.

Cô đã đọc lại nó nhiều lần trong những ngày qua. Mỗi lần đọc, cô lại thấy một chàng trai đã âm thầm tồn tại trong cuộc đời mình suốt hơn mười năm. Cô không thể yêu anh theo cách anh yêu cô. Nhưng cô cũng không thể xem những năm tháng ấy như chưa từng tồn tại.

Trước khi bước xuống lễ đường, cô khép cuốn nhật ký lại.

Nước mắt rơi xuống nhưng trên môi vẫn là một nụ cười. Cô biết mình đang đi về phía cuộc đời mà mình đã lựa chọn. Và cô cũng biết ở một nơi nào đó, người đã yêu mình hơn mười năm đang thật sự học cách buông tay.

Cô đứng dậy, hít một hơi sâu, rồi bước ra khỏi phòng.

Lễ đường rực rỡ ánh đèn. Tiếng nhạc du dương vang lên. Người thân, bạn bè ngồi kín hai bên. Cô bước đi trên thảm đỏ, giữa những tràng pháo tay và những ánh mắt chúc phúc.

Ở phía xa, ngoài cửa sổ, một người đàn ông đứng lặng dưới tán cây ngô đồng.

Anh không vào trong. Anh chỉ đứng đó, nhìn qua lớp kính, nhìn thấy cô dâu xinh đẹp đang mỉm cười bên cạnh chú rể. Tim anh đau nhói, nhưng cũng thấy bình yên đến lạ.

Anh thì thầm:

"Hạnh phúc nhé, Lâm Mộc."

Rồi anh quay lưng, chậm rãi bước đi, hòa vào dòng người tấp nập trên đường phố Bắc Kinh.

Nhiều năm sau, Lâm Mộc tình cờ trở lại Bắc Kinh.

Cô đã chuyển đến Thượng Hải cùng chồng, lập nghiệp ở một công ty mỹ phẩm quốc tế. Cuộc sống hạnh phúc, bận rộn, đủ đầy. Nhưng thỉnh thoảng, cô vẫn nhớ về những ngày tháng cũ, về thành phố này, về một người mà cô không bao giờ quên được.

Cô đi ngang qua con đường Ngũ Đạo Khẩu năm xưa. Hàng cây ngô đồng đã cao hơn, tán lá xanh rì. Quán cà phê nhỏ nơi họ từng gặp vẫn còn đó, với biển hiệu gỗ đã bạc màu.

Cô bước vào.

Và trong một góc khuất cạnh cửa sổ, cô nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi đọc sách.

Là anh.

Trình Dã ngẩng lên. Bốn mắt chạm nhau. Cả hai cùng khựng lại một giây.

Rồi anh đứng dậy.

"Lâu rồi không gặp."

Cô mỉm cười.

"Anh sống có tốt không?"

"Tốt."

Anh hỏi lại:

"Còn em?"

Cô gật đầu.

"Em cũng rất tốt."

Anh cười. Nụ cười nhẹ nhàng, bình thản như mặt hồ mùa thu.

Không ai nhắc đến cuốn nhật ký. Không ai nhắc đến mười năm tuổi trẻ. Không ai hỏi rằng ngày ấy nếu lựa chọn khác đi thì mọi chuyện có thể thế nào. Bởi cả hai đều hiểu, có những câu hỏi không cần một đáp án.

Trước khi rời đi, Lâm Mộc nói:

"Cảm ơn anh."

Trình Dã khựng lại.

Rồi anh mỉm cười.

"Cuối cùng em cũng nói câu này với anh."

Hai người cùng cười.

Sau đó họ đi về hai hướng khác nhau. Lần này, anh không đứng phía sau cô nữa. Anh cũng không cố gắng bước vào con đường của cô nữa. Anh đã thật sự buông tay. Không phải vì hết yêu. Mà bởi anh đã học được cách yêu cô mà không cần cô thuộc về mình.

Anh nghĩ rằng:

Mười năm trước, em đã kéo anh đứng dậy khỏi một góc tối.

Mười năm sau, anh mới đủ can đảm nói với em một câu cảm ơn.

Cảm ơn em vì đã xuất hiện. Cảm ơn em vì đã trở thành người anh yêu suốt những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.

Anh từng muốn đi cùng em đến cuối con đường. Nhưng bây giờ anh hiểu rồi...

Không phải tình yêu nào cũng cần một cái kết có hai người ở bên nhau.

Có những tình yêu chỉ cần từng tồn tại thật lòng là đủ.

Anh đã từng đứng sau em suốt mười năm. Và cuối cùng, anh chọn bước sang một con đường khác. Không phải vì anh không còn yêu em. Mà vì anh muốn lần đầu tiên trong đời... sống cho chính mình.

Còn em, hãy cứ đi về phía trước. Đừng quay đầu lại. Bởi chỉ cần biết em đang hạnh phúc...

thì tình yêu hơn mười năm của anh cũng đã có một cái kết đẹp rồi.

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Mười Năm Đứng Sau Em, Để Cuối Cùng Tự Mình Bước Đi

Chương 3: LỜI THÌ THẦM TRƯỚC NGÀY CƯỚI·Kỳ Thiên

0:00 / 0:00