chevron_left
chevron_right

Đọc truyện

Chương 14

Hạ Ly bực dọc và bức bối trong thân thể vô cùng, đương phải theo dõi cô chị cả, thế mà lớ ngớ làm sao lại phải ngồi đây hầu chuyện một cậu ấm con quan mới gặp lần đầu.

Đức Du tựa có chuyện gì lẩn quẩn trong tâm can, mặc dù cái thây thì đang bình thản ngã ra chiếc gối tựa lưng, nhưng chốc chốc cậu lại thở dài.

Hai người không ai nói với ai tiếng nào một lúc rất lâu, người thấp thỏm cái sự gì ngoài buồng, người thì chỉ tập trung vân vê cái tẩu thuốc gỗ nâu trầm trong khay gụ. Đức Du đến giờ thì cũng đã lừ đừ, không muốn giở giọng làm cao, trêu hoa ghẹo nguyệt, nên đã mở miệng lên tiếng trước, giọng nói lại nhẹ nhàng thanh tao như lúc ở Y Viện:

- Cô Hạ Ly thường đến đây sao?

Hạ Ly cười gượng, cậu ấm kia hỏi như vậy khác nào chuột chù chê khỉ rằng hôi, cô đáp:

- Không đâu, thưa cậu! Đây là lần đầu tiên em đến đây!

- Vì cớ gì mà cô lại đến?

- Có chút việc bất đắc dĩ — Hạ Ly rót chè, đổi chủ để tránh bị cậu phát hiện việc cô đang dõi theo chị cả thác loạn buồng đối diện — thế cậu cũng phải vào nơi này đấy ư?

Đức Du nãy giờ không hút hơi á phiện nào, cũng không nhấp rượu, chỉ uống chút trà trong chén sứ, liền nói rằng:

- Cũng chỉ đôi lần! Nghe thiên hạ cứ buồn là rủ nhau đi hút, lấy khói thuốc làm vui, tôi cũng đương có sự buồn phiền nên đến để tìm vui.

Một cậu ấm sống trong nhung lụa, lại có công việc giải khuây kiếm lấy vài đồng lẽ nào cũng có sự buồn ư? Cậu ta thì còn buồn về cớ gì được nhỉ? Hạ Ly thầm nghĩ, đoạn cô lại khẽ trông sang buồng bên kia, thì đã thấy cô cả cùng hai người đàn ông ấy lục đục chuẩn bị rời đi.

Hạ Ly cùng Đức Du dường như là cùng một lúc đứng bật dậy, lên tiếng đồng thanh tựa là đã hẹn trước:

- Em xin phép...

- Tôi xin phép...

Cả hai cùng luống cuống cười xòa, Đức Du xem chừng đang vội vã nên nói trước:

- Tôi có việc mạn phép đi trước! Sẽ tìm gặp cô hai hàn huyên sau vậy!

Cậu quàng khăn lụa che mặt, đội nón như ban nãy bước vào buồng, nom đang làm sự gì bí mật lắm. Nhưng Hạ Ly cũng không quan tâm đến, cô hấp tấp choàng khăn lụa che đầu, đợi cho Đức Du rời đi độ một lát rồi mới bước ra ngoài.

Không còn thấy chú Tèo bên ngoài cửa tiệm, nhưng may mắn vừa kịp lúc Ngọc Ngà đang đợi xe kéo cùng hai người đàn ông kia, cô ả choàng chiếc khăn kín đầu, dáo dác ngó quanh rồi vội vã lên xe. Hạ Ly nép sau cột hiên của cửa tiệm, chỉ nghe phong thanh giọng của gã béo coi kho thóc nói vài lời khàn khàn:

- Cho đến cái Ô Ten cuối phố nhé!

Hạ Ly tuy nghe không hiểu nơi ấy là nơi nào, nhưng cũng lẩm nhẩm ghi nhớ. Dạm chân bước đi thì một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:

- Cô Hạ Ly đi đâu?

Hạ Ly không quay lại cũng nhận ra ấy là giọng của Đức Du. Cậu ta xem chừng đã mon men phía sau cô được một lúc. Hạ Ly vội rảo bước nhanh vờ như là không quen, nhanh chóng lẫn vào dòng người tấp nập trên đường.

Dòng người trên con phố Ý Viên không bớt tấp nập dù đã gần về ban trưa. Nắng oi nồng lẫn trong âm thanh cười nói mời chào rộn ràng, khói trắng thơm lừng từ các hàng ăn len lỏi qua những bờ vai bóng bảy san sát nhau, người nào người nấy ăn vận sạch sẽ, đĩnh đạc vô cùng, hoàn toàn khác thôn làng nghèo đói nơi Hạ Ly sống, người ta áo vá chằng chịt, chân lấm tay bùn, tóc tai xơ xác. Thế giới lạ lẫm này cô chưa từng đặt chân đến, như con chim nhỏ tách đàn sau bão lớn, chỉ đành dáo dác nhìn quanh, mặc dù đương là cô hai một nhà bá hộ, ấy thế mà so với những cô đầm, những tiểu thư váy vóc lụa là, kiểu trang phục nom lạ lẫm bắt mắt vô ngần, tà áo dài lụa tầm trung của Hạ Ly chỉ xứng là mảnh chĩnh vỡ bên cạnh bình gốm Bát Tràng.

Một bàn tay rắn rỏi nắm lấy cổ tay Hạ Ly trong đám đông rồi lôi cô ra một góc vệ đường. Là Đức Du, không biết bằng cách nào mà cậu ta theo phía sau cô rất sát. Hạ Ly đành bất đắc dĩ nói:

- Sao cậu lại đi theo em?

Hạ Ly vội rút tay lại, ngại ngùng cúi đầu. Đức Du đáp:

- Tôi đương suy nghĩ mãi khi trông thấy tên cô ghi trên phiếu khám. Lưu Thị Hạ Ly, chẳng nhẽ chính là cô hai nhà Lưu bá hộ thôn Đại Đà, có cô cả tên Lưu Thị Ngọc Ngà?

- Thưa ...bẩm...vâng ạ!

Hạ Ly nóng bừng mặt, giọng nói lắp bắp. Cậu ấm này sao lại biết tường tận về gia đình cô đến vậy. Nét mặt Đức Du chợt đanh lại thoáng chút tức giận. Cậu kéo khăn trùm đầu kín hơn một chút, rồi quay người đi trước khi buông một câu nói hờ hững:

- Đi theo tôi! Tôi cũng đương theo dõi cô Ngọc Ngà ấy đây!

Qua mấy khúc cua cuối phố, Hạ Ly và Đức Du cũng đã bắt kịp được cô cả Ngọc Ngà. Thế nhưng dường như có sự gì hệ trọng đã sảy ra, ba kẻ bọn họ lại túm tụm nơi một góc đường. Người đàn ông cao lớn đạo mạo vận đồ tây bóng lộn rời đi trước trên một chiếc xe kéo, còn lại Ngọc Ngà và gã mập thì ngoắc hai chiếc xe ngựa, lôi xềnh xệch một người đàn ông khập khiễng gầy gò lên xe.

Hạ Ly nhận ra ấy là chú Tèo, cô bụm miệng sợ hãi thất kinh, cho rằng việc theo dõi của mình không lẽ đã bị phát giác.

- Hướng đó là hướng về thôn Đại Đà!

Đức Du nói trầm tư, khi quay lại thì không còn thấy dáng dấp bé nhỏ của cô hai Hạ Ly đứng bên cạnh nữa.

Hạ Ly thất thểu trở lại nơi bến sông có Tèo đang chờ, nhưng dĩ nhiên là cô không còn thấy chú ta ở đó nữa. Chiếc thuyền con cùng mái chèo vẫn được buộc chắc chắn vào chiếc cọc kim loại đóng sát mép bến. Hạ Ly bất lực quỳ rạp đưa mắt nhìn xuống mặt sông dập dềnh.

Không có chú Tèo, Hạ Ly không có cách nào trở về nhà. Cô bần thần đứng cáo dác nhìn quanh, nhưng khúc sông ban nãy còn nườm nượm kẻ buôn người bán giờ đã vắng lặng hiu hắt. Giữa ban trưa nắng gắt đổ bỏng rát, không còn cả những gã phu xe dặt dẹo đón khách dọc bến sông.

Hạ Ly chưa từng đi đâu rời khỏi thôn làng, cô không biết làm cách nào để tìm xe ngựa. Cô cắn răng bất lực, nén nước mắt bước xuống thuyền với ý định tự tay chèo thuyền trở về.

Nhưng Hạ Ly cũng chưa từng chèo thuyền. Cô đưa tay cởi sợi dây thừng to bằng ngón chân cái đang buộc vào cọc sắt, nhưng cho dù có bật cả máu nơi móng tay, mồ hôi rịn ướt đẫm trên trán, cô cũng không cách nào gỡ được sợi dây buộc chắc như nêm kia.

- Chà, cô hai nhà Lưu bá hộ định tự chèo thuyền về hay sao?

Nghe giọng nói của Đức Du vang lên, Hạ Ly ngẩng đầu thì trông thấy anh ta đang đứng dựa vào trụ đá trên bến, nhìn cái bộ dạng khổ sợ của cô một cách ra chiều thích chí lắm. Hạ Ly nuốt nghẹn nói trong tiếng nấc:

- Cậu...sao cậu lại...theo em ra đây?

Đức Du không trả lời câu hỏi ấy mà nhanh nhẹn bước luôn xuống thuyền ngồi đối diện Hạ Ly.

- Cậu...cậu làm gì vậy?

- Tôi đưa em về!

Đức Du gỡ dây buộc cọc dễ như trở bàn tay. Anh ta xắn cao tay áo rồi cầm lấy mái chèo, khua khoắn một cách điêu luyện. Chiếc thuyền xuôi dòng ra giữa sông rồi trôi đi êm ả. Hạ Ly run rẩy lắp bắp nói không thành lời, cô to gan theo dõi cô cả nơi phố huyện thế này là chuyện lớn, nhưng để cậu ấm ngài chánh tổng chèo thuyền đưa về thì quả thực là chuyện lớn hơn:

- Thưa cậu...không thể được. Xin cậu hãy lên bờ, em tự lo là được!

Đức Du bật cười ha hả:

- Cô hai tự lo bằng cách nào đây? Nước sông chảy siết lắm đấy! Lật thuyền thì không sống được đâu.

Hạ Ly không còn cách nào khác là ngồi nép sát vào mạn thuyền, để mặc Đức Du chèo thuyền đưa cô về nhà. Gió vẫn đẩy đưa mát rượi như lúc cô rời nhà đi, xung quanh vắng lặng không một bóng người, dưới lòng sông chỉ còn tiếng mái chèo khua nước oàm oạp. Mặt sông loang loáng ánh nắng oi ả ban trưa, râm ran bên một mạn bờ tiếng chim rúc tíu tít vui tai. Đức Du khua mái chèo rất thuần thục, dù đang ngược lên thượng nguồn, mồ hôi rịn đẫm một mảng lưng áo cậu.

- Xem như...là tôi chuộc lỗi vì đã khiếm nhã với em vậy!

Đức Du lên tiếng, giọng trầm đục. Hạ Ly ái ngại nhìn anh như muốn nói ai trên đời này lại có gan để cậu ấm cao quý chèo thuyền như vậy, nhưng cô chỉ thốt ra được mấy lời lí nhí:

- Xin...xin đội ơn cậu.

- Sao nào, có vẻ không phục hay sao? Nếu muốn tôi chịu trách nhiệm với em, mai sẽ xin ngài chánh tổng hỏi cưới em vậy!

- Không...không phải thế!

Hạ Ly lắc đầu, và cậu ta lại bật cười. Trong lòng Hạ Ly bỗng dâng lên một cơn sóng đang vỗ dập dềnh như mặt nước đang vỗ mạn thuyền lúc này vậy, khiến cho cô nàng bất giác không còn muốn hạch sách cậu ấm kia. Làn da anh ta trắng đến lạ kì, trong ánh nắng gắt giữa trưa làm mắt cô lóa đi, Hạ Ly có thể lờ mờ nhìn thấy đường sống mũi cao thẳng tắp đang khẽ ngước lên bầu trời, sợi nắng vàng rực buông xuống ngay chiếc mũi kia, khiến nó như đánh một nét nổi bật trên bức tranh đẹp làm người ngắm nhìn say mê nao lòng.

- Tôi biết là tôi rất đẹp trai, làm cho cô hai ngẩn người rồi phải không!

Hạ Ly như tỉnh mộng bởi cái lời nói tự mãn ấy, lại thấy Đức Du buông mái chèo, tiến sát đến gần cô:

- Nếu đây là cái buồng hút ban nãy, chắc hẳn em sẽ không vùng vằng đòi về sớm đâu nhỉ?

- Thưa cậu, thuyền đang đụng vào gần bờ...

Hạ Ly cuống quýt nói khiến Đức Du lại chộp lấy mái chèo và bật cười:

- Chắc lại đến tôi cũng ngẩn ngơ vì em! Hahaha!

Nếu không có khăn lụa che mặt thì chắc chắn là Hạ Ly sẽ không giấu được cái mặt đang đỏ như gấc của mình đi đâu.

Chiếc thuyền lại chầm chậm trôi, phía xa lác đác đã có những chiếc bè xuôi dòng chuẩn bị cho phiên chợ chiều. Đức Du lại hỏi:

- Vì sao em lại ghé vào y viện của tôi?

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Nàng dâu tế quỷ - Truyện về thần giữ của dân gian

Chương 14·Đông Giang Thị

0:00 / 0:00