Đọc truyện

Chương 2

Cơn đau đầu âm ỉ kéo tôi chìm vào một cơn mơ màng đứt đoạn, cho đến khi tiếng gọi của ông Kang Dong-hyuk vọng vào từ phía ngoài sân. Tôi giật mình bật dậy, đầu óc chao đảo mất vài giây vì choáng váng. Ráng nở một nụ cười xã giao để giấu đi sự mệt mỏi, tôi bước ra mở cửa.

Trước mặt tôi là dáng vẻ bươn chải của ông Kang. Nhìn thấy tôi, ông vội vã đưa một tay tháo chiếc mũ đã sờn vành, tay kia chìa ra bắt lấy tay tôi “Thật thứ lỗi cho tôi vì phải tranh thủ đi giao chuyến thảo mộc. Con gái tôi đã trao đổi mọi chuyện với cậu rồi chứ?” “Vâng, từ nay mong gia đình bác giúp đỡ nhiều ạ,” tôi đáp, cố giữ vẻ tươi tắn nhất có thể.

Đúng lúc ấy, tiếng động cơ rù rù vang lên ngoài cổng. Một chiếc ô tô phủ bụi đường tiến vào sân, bước xuống xe là một cặp vợ chồng trung niên tay mang theo giỏ trái cây tươi có lẽ là họ hàng ghé thăm. Ông Kang vỗ nhẹ lên vai tôi rồi nói nhanh “Tối nay cậu cứ sang nhà tôi ăn cơm luôn nhé!”

Chưa kịp để tôi mở lời từ chối, ông đã vội vã quay lưng ra đón khách, bỏ lại tôi đứng ngơ ngác trước nhà.

Tôi vốn ái ngại việc phiền hà đến người khác khi bản thân còn quá xa lạ, nhưng suy cho cùng, bản thân vừa mới dọn đến, căn nhà gỗ thuê lại này cũng chẳng có lấy một thứ gì bỏ bụng. Thôi thì sắp xếp ít đồ đạc cho gọn gàng rồi tắm rửa trước.

Không khí oi bức của mùa hè như muốn níu chặt tôi lại trong gian nhà tắm ẩm mát. Tôi đứng trần trụi trước tấm gương, trầm ngâm nhìn vào bóng hình mình phản chiếu bên trong.Mái tóc đã điểm hai màu sương muối, thân hình gầy gộc, xơ xác hơn hẳn những ngày cũ. Rốt cuộc, tháng ngày qua đã bào mòn tôi đến nhường này sao?

Bất ngờ, tiếng gõ cửa cùng giọng nói trong trẻo của Min-seo vang lên ngay bên ngoài.

Tôi giật nảy mình, cuống cuồng như một kẻ mắc tội. Tay vội vã vơ lấy chiếc khăn lau khô người, xỏ vội chiếc quần short rồi vừa đẩy cửa bước ra, vừa lóng ngóng chui đầu vào chiếc áo phông còn chưa kịp vuốt thẳng.

“Có chuyện gì thế?” tôi hỏi, hơi thở vẫn còn chút dồn dập. “Bố nhờ tôi sang gọi anh sang ăn tối,” nàng lên tiếng.

Dưới ánh đèn hành lang nhạt nhòa, đây là lần đầu tiên tôi thực sự quan sát kỹ gương mặt ấy. Nàng mang một vẻ mộc mạc đến kỳ lạ,đôi mắt trong veo nhưng thăm thẳm, lơ đãng như thể tâm trí nàng lúc nào cũng đang lưu lạc ở một trang sách dở dang hay một khoảng trời xa xăm nào đó. Một nhịp hẫng nhẹ vang lên trong lồng ngực tôi."Chà..." Tôi thầm thốt lên trong đầu.

Tôi khẽ khép cửa nhà mình rồi lặng lẽ bước theo sau bóng lưng nhỏ nhắn của em.

Bước qua ngưỡng cửa nhà ông Kang, một không gian ấm cúng ngợp mùi thảo mộc khô và gỗ thông lập tức bao bọc lấy giác quan của tôi. Min-seo dẫn tôi vào phòng khách, nơi ông Kang đang ngồi trầm ngâm bên tờ báo chiều trên chiếc sofa da đã ngả màu thời gian. Ông xua tay mời tôi ngồi “Cứ tự nhiên nhé, vợ tôi bà ấy đi du lịch cùng mấy bà bạn rồi.” Một người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt ân cần và phúc hậu bước đến, nhẹ nhàng đưa cho tôi ly nước.

Ông Kang nhìn tôi rồi mỉm cười giới thiệu “Bà Myeong đấy. Bà ấy làm việc ở nhà tôi từ hồi Min-seo còn đang tập đi.” Tôi khẽ gật đầu, đón lấy ly nước rồi lễ phép “cháu cảm ơn.”

Sau đó ông bắt đầu hỏi thăm về cuộc sống bằng chất giọng ân cần, cởi mở. Cách ông đối xử không giống như với một kẻ xa lạ thuê nhà, mà như một vị khách quý, hay gần hơn là một người thân xa nhà mới về.

Thái độ ấy khiến tôi nhẹ lòng đi nhiều, nhưng tuyệt nhiên, tôi chỉ đáp lại bằng những câu từ chừng mực. Tôi khéo léo né tránh những khoảng sâu trong đời mình bởi chính tôi cũng không đủ can đảm để khơi lại quá khứ u ám mà mình đã trốn chạy.

“Thế hiện tại cậu đang làm công việc gì?’’ Ông Kang tò mò hỏi.

“Cháu làm dịch thuật tự do cho mấy nhà xuất bản ạ.” Tôi mỉm cười đáp, đưa ra vỏ bọc đã chuẩn bị sẵn từ trước.

“Ồ, dịch sách sao? Hay đấy! Tôi cũng mê đọc sách lắm. Thế cậu hay dịch thể loại nào? Mấy cuốn tiểu thuyết cũ hay truyện thời nay?”

“Vâng, cháu chủ yếu dịch mấy tài liệu với mấy cuốn truyện giải trí phổ thông thôi bác.’’ Lồng ngực tôi khẽ thắt lại một nhịp. Sự hào hứng của ông vô tình chạm đúng vào khoảng không mà tôi đang cố né tránh. Tôi cố giữ nét mặt bình thản.

Ngay thời khắc khoảng lặng ấy chớm xuất hiện, tiếng đàn piano ở góc phòng chợt vang lên...

Đang tải câu hỏi…

Bình luận chương

Trao đổi về chương này với tác giả và độc giả khác.

Enter để gửi · Shift + Enter xuống dòng

Tác phẩm liên quan

Gợi ý dựa trên thể loại của truyện.

Nếu Ngày Mai Trời Vẫn Nắng

Chương 2·Rowan

0:00 / 0:00