Đọc truyện
Chương 3
Mọi người trong căn phòng đều nhìn về phía phát ra âm thanh ấy, giai điệu nhẹ nhàng chậm rãi giống như mấy bản nhạc cũ mà người ta phát trên radio, tôi nhìn cách em ấy chơi đàn, những ngón tay uyển chuyển lướt trên những phím đàn rất tự tin. Tôi mỉm cười khi bản nhạc vừa kết thúc. Em lại ngồi ngay chiếc ghế sofa đối diện tôi, em hỏi với ánh mắt phấn khích chờ đợi “Anh thấy bản nhạc vừa rồi thế nào? .”
“ Tuyệt!, mặc dù tôi không am hiểu gì về âm nhạc lắm nhưng tôi thấy rất bắt tai.”
“Anh thấy hay thật đúng chứ?” vẻ mặt em hớn hở.
“Phải” tôi mỉm cười.
“Đấy, bố nghe thấy rồi chứ? Bài này hay thật mà” em phấn khích chạy đến cạnh ông Kang.
Tôi chưa hiểu được tại sao em lại phấn khích như thế.Em nói với giọng điệu hờn dỗi “Chỉ có anh với dì Myeong khen hay thôi đấy, bố mẹ tôi đều bảo nghe bài này khó nghe.” Tôi cười tươi hết cỡ.
Dì Myeong gọi chúng tôi dùng bửa tối, dì ấy đã cho phép tôi gọi như thế. Từ hành lang phòng khách đi ngang qua căn bếp đầy đủ tiện nghi sẽ đến hiên sau nhà, nơi có bộ bàn ghế dài 8 chổ, chổ này hướng ra khu vườn sau nhà, thời tiết hơi hầm một chút. Tôi chợt nhận ra hai vợ chồng khi chiều đã về từ lúc nào.
Ông Kang ngồi ở đầu bàn còn tôi và em ấy ngồi đối diện nhau. Trên bàn có rất nhiều món ăn Hàn Quốc. Ông nhìn tôi “Cậu có nói tôi là sống ở đây một thời gian rồi, mấy món này cậu ăn được chứ?” Phải, tôi có nói với ông ấy lúc đi xem nhà.
“Vâng cháu ăn được, nhưng cháu không giỏi ăn cay.” Ông bật cười khà khà “Món Hàn phải cay cay mới ngon,” xong ông nói tiếp “Nhưng cậu nói tiếng Hàn rất tốt đó, nói chuyện với cậu từ lúc mới gặp đến giờ tôi quên mất cậu là người nước ngoài.” Tôi ngập ngừng nói “Mẹ cháu là người Hàn, cháu được học từ lúc nhỏ.” Ông vỗ vào cánh tay tôi “Chà! thảo nào, mẹ cậu quê ở đâu, bà vẫn khỏe chứ?”
Tôi im lặng một lúc rồi nói “Bà ấy mất cũng vài năm rồi, đến ngày giỗ cháu sẽ sang Hàn, nhưng năm nay cháu muốn ở chơi lâu hơn.” Ông Kang khựng lại, thoáng áy náy rồi chân thành gửi lời xin lỗi và an ủi tôi. Tôi mỉm cười nhẹ nhõm để ông bớt ngại nhưng không sao cả vì một thời gian nữa tôi cũng sẽ được gặp lại bà ấy ở phía bên kia.
Tôi đưa mắt nhìn em, tay đang chống cằm nhìn tôi chằm chằm từ nảy đến giờ,em chú tâm nghe tôi nói, tôi cảm nhận được sự thương hại trong mắt em. Sau vài lúc nói chuyện thì tôi biết được ở đây họ trồng và chế biến thảo mộc. Em đột nhiên hỏi tôi “Anh có thể dạy tôi tiếng Pháp được chứ?”
Cảm giác ngạc nhiên và xen kẽ chút bối rối ‘’Dạy cô à, sao đột nhiên lại muốn học vậy?, nhưng tôi không chắc là có thể dạy như giáo viên tiếng Pháp được.”
Nhận ra tôi ngầm đồng ý, mắt em sáng rực lên “Bởi vì tôi là một người hâm mộ của Lucient, anh ấy là nhà văn người Pháp đó, tôi muốn học để có thể đọc những quyển sách chưa được dịch ra tiếng Hàn, anh biết anh ấy chứ?”
Tôi hơi sững người khi biết em ấy là độc giả của tôi,à không của Lucient.
Ông Kang gắp thêm đồ ăn vào bát tôi vừa nói “Con hỏi thừa quá,cậu ấy làm dịch thuật cho mấy nhà xuất bản mà”
Mặt em phấn khích hơn khi tôi cũng có gắn bó với văn chương, suốt buổi tối đó em và tôi say sưa nói về những quyển sách, và tôi thích cách em ấy đoán ra được những từ tôi sắp nói đến, đặt biệt là cách em nói yêu những cuốn sách của Lucient. Bửa tối kết thúc với những câu chuyện mà tôi đã thoải mái kể, với những tiếng cười của ông Kang, và đặt biệt là cách em nhìn tôi khi tôi cất lời và tôi cũng đã chịu mở lòng khi tưởng như không thể kết nối với một ai nữa.
Em đi theo tôi đến gần ngôi nhà nhỏ ấy, em hỏi tôi sáng mai muốn cùng em đến chợ trong thị trấn này không, và dĩ nhiên là tôi đồng ý mà không suy nghĩ. “Mai gặp nhé” là câu nói cuối cùng của em ấy trước khi quay lưng vào nhà. Trở lại căn nhà gỗ tĩnh mịch, cảm giác cô đơn quen thuộc lại lẳng lặng tràn về. Tôi buông mình xuống chiếc giường nhỏ và thiếp đi lúc nào không hay.
